Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31.

❊ ❊ ❊

“Lại một chiếc đĩa nữa ra đi.” Veronica đóng cửa bếp để khỏi phải nghe tiếng khách khứa nói chuyện, rồi hất những mảnh đĩa vỡ vào sọt rác. “Em đang nghĩ có khi phải giấu mấy cái ly của mẹ đi trước khi ai đó làm vỡ.”

Jack rút nút bấc một chai rượu vang Sancerre, đưa lên mũi ngửi rồi lăn trên tay xem có bị mủn ra không. Anh trốn vào đây để được yên tĩnh một lát và không hề ngạc nhiên khi thấy Veronica cũng chọn cùng thời điểm để vào bếp. Cô mở tủ lạnh lấy ra một hộp đồ ăn hiệu Tupperware, và khi thấy anh không có ý định trả lời, cô sập mạnh cánh cửa lại. “Anh có biết ai là người buồn cười không?”

“Không. Là ai?”

“Em không muốn tỏ ra thô lỗ đâu, Jack, nhưng Marilyn ấy. Đúng là một ả ngốc. Em đang nói chuyện rất tử tế với chồng của cô ta, một người vô cùng dễ thương, thì cô ta đùng đùng xuất hiện, bắt đầu làm mình làm mẩy và tỏ thái độ với em.”

Jack không trả lời. Anh thừa biết mục đích của Veronica là gì. Suốt cả buổi tối, cô trưng ra vẻ mặt của một người tử vì đạo - nhã nhặn đi loanh quanh khắp nhà với những chiếc khay chất đầy bánh mì khai vị kiểu Ý và xốt quệt bánh mì kiểu Pháp, cùng một nụ cười can đảm và u uất. Nhưng thứ cô thực sự mong muốn chính là sự chú ý của mọi người và một sự cố nào đó để buổi tối được trọn vẹn.

“Anh chẳng thèm nghe em nói gì, phải không?” Cô lấy thìa múc xốt hummus ra rồi gõ mạnh vào thành bát. “Em nghĩ ít nhất chúng ta vẫn là bạn, nhưng giờ đây dường như chuyện trò vói anh cũng khó.”

“Tôi sẽ không bị em khích tướng đâu, Veronica.” Anh ném nút bần vào sọt rác rồi lấy một chai Medoc trong tủ. Anh thật không còn sức lực để tranh cãi với cô tối nay. Bản thân bữa tiệc này đã là một sự hy sinh thời gian quý báu của anh rồi. Maddox không biết rằng mối quan hệ này đã hoàn toàn đi ngược lại với ý tốt của chánh thanh tra. “Tôi sẽ không tranh cãi với em, đừng mất thời gian nữa.”

“Ôi chúa ơi.” Veronica lắc đầu một cách nhẫn nhục. “Anh thật là hết thuốc chữa rồi, Jack ạ. Anh đúng là hết thuốc chữa. Tôi nghĩ anh nên tìm bác sĩ đi, thật đấy.”

“Cô say rồi.”

“Dĩ nhiên là tôi không say. Thật tình, thế mà anh cũng nói được!” Cô dằn mạnh chiếc bát xuống khay, rồi mặt mũi đột nhiên trở lại bình thường, như thể không hề có chuyện gì xảy ra. “Còn bây giờ.” Cô nhặt một chiếc khăn lau chén lên. “Chúng ta sẽ phải làm gì với mấy chai sâm banh Piper Heidsieck đây? Anh đã lấy chúng ra khỏi tủ đá chưa, chúng sẽ nổ tung ra nếu anh để thêm vài giây nữa đấy.” Thế rồi cô tự nhiên cúi sát cửa sổ, dùng một ngón tay khều rèm cửa lên như để tìm kiếm thứ gì đó ở phía bên kia hình phản chiếu của cô rồi tặc lưỡi. “Lũ nhóc kia.” Cô thả rèm cửa xuống. “Muộn thế này rồi mà vẫn còn thức, chúng rồi sẽ chẳng nên người được đâu, cứ chờ xem.”

Tối nay trời oi, các cửa sổ kiểu Pháp đều mở toang, nhưng có lẽ các vị khách, cũng giống như đám bọ trĩ tụ tập xung quanh những ngọn đèn halogen trên sân hiên, cảm thấy áp lực của cơn mưa đang đè nặng trên bầu trời: chỉ có lũ trẻ là đùa nghịch dưới vườn. Người lớn đứng trong nhà thành từng nhóm nhỏ lịch thiệp, tay cầm ly đĩa, thỉnh thoảng lại ngước nhìn ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ. Không ai nhắc gì tới vụ án, dù lũ trẻ cũng chẳng thể nghe thấy họ nói gì, như thể chỉ cần hở ra một từ là độc khí sẽ luồn từ ngoài cửa vào. Jack, một tay cầm chai Sancerre, tay kia cầm chai Medoc, đi quanh phòng rót rượu cho mọi người, dừng lại trước mặt Marilyn để cô nhét một miếng bánh mì Ấn Độ vào miệng anh.

“Jack...” Cô nhanh chóng kiểm tra xem có ai đứng sau lưng mình không rồi hạ giọng thì thào. “Jack, anh chàng Cook của anh ấy? Vẫn nằm trong vòng tình nghi chứ? Nhưng vì không thấy anh quay lại chỗ tôi nên...”

“Chết thật.” Anh cố đưa mu bàn tay lên quệt miệng, tránh làm đổ hai chai rượu, “Chết thật, tôi xin lỗi, Marilyn, tôi xin lỗi - tôi lại bắt đầu điều tra manh mối khác nên hoàn toàn quên mất rồi.”

“Anh ta đã đặt chuyến bay của hãng Air India cất cánh khỏi sân bay Heathrow vào hai giờ chiều mai. Tôi có thể liên hệ với an ninh bên sân bay cho anh.”

“Không cần, cứ để anh ta đi. Anh ta đối với tôi, nói thế nào nhỉ, giống như trong lúc chết đuối vớ phải cọng rơm mà thôi.”

Marilyn đặt chiếc đĩa xuống và chìa ly rượu ra cho Jack rót thêm. “Được thôi. Nhưng nếu anh đổi ý...”

Cô không nói hết câu vì con gái út của cô, Jenna, chạy từ vườn vào ôm chặt lấy chân mẹ, vừa lắc đầu quầy quậy vừa kêu thét lên, “Mẹ ơi! Mẹ ơi!

“Có chuyện gì vậy con?” Marilyn cúi xuống. “Kể cho mẹ xem nào.”

“Cóaiđóchưnvùn.”

“Ai đó sao cơ?”

“Oái vật.”

“Jenna.” Marilyn cầm bàn tay nhỏ xíu đang nắm chặt của con gái và lắc nhẹ. “Con nói thật rõ ràng xem nào.”

“Oái vật ở ở...” Cô bé dừng lại lấy hơi, ngoái cổ ra sau nhìn về phía vườn. “Ở trong vườn.

Marilyn ngẩng đầu lên nhìn mọi người và đảo mắt. “Mọi người nghĩ xem, vừa mới được thoải mái một chút thì lại xuất hiện ngay một con quái vật ở trong vườn.”

“Đúng đấy mẹ.” Dean, anh trai của Jenna, xuất hiện ở ô cửa sổ kiểu Pháp, mặt trắng bệch như vôi. “Bọn con đều nghe thấy.”

Mặt Marilyn lại đỏ lên. “Dean, đừng có đùa linh tinh nữa. Mẹ cảnh cáo con đấy.”

“Con nói thật mà.”

“Dean!” Marilyn giơ một ngón tay lên. “Đủ rồi đấy.”

“Nghe này, cục cưng Jenna.” Maddox xắn tay áo lên với dáng vẻ dịu dàng đầy quan tâm của một người cha vẫn nhớ như in giai đoạn các con mình còn nhỏ. “Để bác và các chú cảnh sát đây ra ngoài bắt lấy con quái vật đó nhé? Nhưng tất nhiên cháu phải nói cho các bác biết chính xác đó là loại quái vật gì. Để các bác còn biết cách cùm tay nó lại.”

“Cháu không biết nó là loại quái vật gì nữa,” Dean nghiêm túc trả lời. “Chúng cháu không nhìn thấy mà chỉ nghe thấy nó thôi. Nghe thấy nó đi đi lại lại trên lá.”

“Ồ, vậy thì được rồi.” Essex đẩy mình ra khỏi ghế. “Chắc là một con quái vật lá mục vô hình.”

“Rất có thể ạ,” Dean hoàn toàn nhất trí.

“Ngày nào bọn chú cũng phải xử lý hàng đống tên như thế ở sở cảnh sát ấy chứ. Mẹ cháu chỉ cần khoanh tay là tóm gọn được một tên.”

“KHÔÔÔÔÔÔNG!” Jenna kêu lên, túm lấy váy mẹ, giậm giậm bàn chân nhỏ xíu xuống sàn. “Mẹ ở lại đây cơ!!”

Marilyn vuốt tóc con. “Mẹ sẽ ở đây. Nghe này. các chú các bác cảnh sát đảm bảo sẽ đuổi con quái vật đi.”

“ĐỘI DŨNG SĨ ĐÁNH QUÁI!” Essex nhảy chồm từ sân hiên xuống bãi cỏ, cúi người với dáng vẻ của một chiến binh, tay duỗi thẳng ra như hai lưỡi kiếm, mắt híp lại, khẽ gằn giọng. “Quái vật kia hãy tiếp chiêu, ta chính là Suzie Wong, bông hoa của Phương Đông, chưởng môn của Liên Hoa phái, truyền nhân của tuyệt kỹ thất truyền kan” - đấm - “set” - đấm - “su” - đấm - “waza!

Trên sân hiên, một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt của Dean.

“Ta sẽ tấn công không nhân nhượng. Ki-ai!

Jack, cảm kích trước sự đánh lạc hướng đó, để hai chai rượu xuống bậu cửa rồi đi ra giữa vườn trong lúc Essex đang quạt hai tay trên các bụi cây, tạo thành một cái bóng trông như thần Kali[1] trên cỏ. Maddox cũng đóng kịch theo, giả vờ tấn công các bụi cây, kiểm tra từng khóm hoa đậu lupin, cẩn thận rẽ từng nhành liễu. “Không có gì. Không thấy người nào!” ông hét lên. “Chả có con quái vật nào ở đây cả.”

“Không có ai ở đó cả!” Jack truyền đạt lại cho Jenna lúc này đã dám rời lòng mẹ, quay khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt ngập ngừng nhìn ra vườn, nắm tay vọc vào trong miệng.

Essex biểu diễn thêm vài cú dịch chuyển và đấm đá với một sự nhanh nhẹn đáng ngạc nhiên so với cỡ người của anh. “Suzie Wong nói OÁI VẬT, CHẠI MAU HÔNG CHẾT BÂY GIỜ.”

Jenna mỉm cười ngượng nghịu, tay vẫn ngậm trong miệng, rồi dụi trán vào lòng mẹ, nhưng lần này không phải vì sợ hãi mà là vì bản tính bẽn lẽn của con gái, nụ cười dần dãn ra đến tận gò má. “Suzie là tên của con gái,” con bé khụt khịt, “chứ không phải là tên của con trai, chú này ngốc thật.”

“Ừ, chú ngốc nhỉ,” Marilyn đồng tình.

Vô tâm vô niệm! Ki-ai, ki-ai!

“Ki-ai, ki-ai,” Jack kiên nhẫn lặp lại rồi lên mấy bậc thềm trở vào nhà, mỉm cười với những người đang đứng túm tụm bên cửa sổ sáng đèn. “Mọi người hẳn cảm thấy an toàn hơn rất nhiều khi có những người như Essex bảo vệ xã hội, phải không?”

Marilyn nghiêng đầu nhìn ra vườn. “Ôi anh ấy làm thế quái nào nhỉ?”

“Gì cơ?”

“Anh ấy biến đâu mất tiêu rồi.”

Jack quay đầu lại. Cả khu vườn chìm trong im lặng.

Marilyn bồn chồn cười, “chắc bị chén rồi cũng nên.” “Hừm, thế thì phải dọn dẹp khiếp đây.”

“Chưa chắc đâu Jack.” Maddox tiến lại gần anh, cười rõ tươi, chìa ly rượu đã ra để anh đổ thêm vào, mặt hơi đỏ. “Tôi nghĩ quái vật mà nhìn thấy Essex có khi cũng chạy mất.”

“Không sao,” Jack thở dài. “Đằng nào sáng mai tôi cũng phải dọn dẹp những gì còn sót lại.”

“Không cần, cậu sẽ không muốn làm chuyện đó đâu.” Maddox lắc đầu. “Cứ để đó. Dùng thịt lợn tươi bón hoa hồng rất tốt.”

“Kinh quá,” Marilyn bình phẩm.

Tất cả bọn họ đều nhìn về phía khu vườn im ắng, chỉ còn tiếng gió thổi xào xạc qua cành liễu báo hiệu trời sắp nổi bão. Essex thật sự giống như biến mất trong không khí. Jack căng mắt ra nhìn vào những góc tối, cố đoán ra bằng mánh nào mà Essex có thể lẩn trốn nhanh như vậy.

“Anh ấy trốn đâu rồi nhỉ?”

“Chú ấy bị quái vật ăn thịt mất rồi.” Jenna bắt đầu khóc thút thít.

“Đừng có ngốc thế.”

Maddox nhướng mày nhìn sang Jack. Anh nhún vai. “Đừng nhìn tôi.”

“Oái vật ăng chú ấy mất rồi.”

“Vớ vẩn,” Veronica nói khẽ trong lúc bước ra sân hiên, băn khoăn nhìn ra ngoài vườn. “Trong vườn nhà anh làm gì có quái vật, phải không Jack?”

Jack đặt hai chai rượu xuống sân hiên rồi chậm rãi bước trên mấy bậc thềm xuống bãi cỏ. “Paul?” Những luống hoa im lặng, những chùm hoa ông lão lập lòe tạo thành những đốm nhỏ lơ lửng trong bóng tối. Anh nhấc các nhành liễu lên rồi nhìn vào bên trong. Phía bên kia đường ray xuyên đồi, bóng tối càng dày đặc. Những ngọn đèn bên nhà Penderecki đều đã tắt.

“Tôi sẽ xử cậu ta vì chuyện này.” Maddox xuất hiện sau lưng Jack. “Tôi sẽ giết cậu vì chuyện này, Essex. Đùa thế là đủ rồi đấy. cậu làm bọn trẻ sợ chết khiếp...” Ông dừng lại.

“Gì vậy?”

“Cậu có nghe thấy không?”

“Gì cơ?”

“Tiếng động đó?”

Một khối đen lao về phía họ từ trong bóng tối. Maddox cúi mình theo bản năng, và trên sân hiên, Dean rú lên. Jack nhảy lùi lại, thở hổn hển - “Chúa ơi!” - và rồi trong lúc sửng sốt, anh nhìn thấy Essex đang sải những bước dài qua bãi cỏ về phía họ, hai tay khua khoắng như một con khỉ đột vừa chui ra khỏi rừng rậm.

Ki-ai, ki-ai.

“Cái đồ ngốc này.” Jack lắc đầu bật cười. “Thật là! Anh tiêu rồi đấy.”

Trên sân hiên, các vị khách bắt đầu cười khúc khích.

“Cái tên khùng chết tiệt này.” Maddox giơ ngón tay lên. “Cậu sẽ phải trả giá vì hành động đó.”

Essex tỏ vẻ đáng thương. “Ki-ai, ki-ai? Vô tâm, vô niệm?

“Cậu trốn đi đâu vậy?”

Essex sờ lên tóc và lắc đầu. “À, đại loại là, ông biết đấy, họ tóm tôi lên một cái tàu vũ trụ.”

“Và thực hiện thí nghiệm sinh dục với cậu, đúng không?”

“Ôi chao, ông cũng từng trải qua chuyện đó ư? Hãi thật.” Anh quàng tay qua Maddox và Jack rồi đẩy họ về phía ngôi nhà. “Năm nay là năm nào rồi ấy nhỉ? Bà Thatcher đáng yêu vẫn đang trị vì chứ?”

Trong phòng khách, Jenna nhìn Essex chằm chằm, không biết nên khóc hay nên cười. Marilyn, mặt đỏ bừng, thụi mạnh vào cánh tay anh. “Đừng có làm như vậy nữa nhé, cái đồ... cái đồ hải mã nhà anh.” Cô mỉm cười, tế nhị choàng tay bịt hai tai Jenna lại rồi chụm đầu với Veronica, “Chúa không cho họ đủ máu để vừa chạy lên não vừa xuống chỗ đó. Nên nếu họ cố dùng tới hai thứ cùng một lúc thì... ôi!” Cô lắc đầu vẻ phiền muộn. “Gọi là tai họa vẫn còn nhẹ.”

“Rõ như ban ngày,” Veronica lạnh nhạt đáp lại.

Không khí trong phòng trở nên bức bối vì cơn mưa ngày càng đến gần. Khách khứa tiếp tục kéo đến. Chồng bánh mì que nay chỉ còn lại vài mẩu vụn, đá lạnh đã tan thành nước trong các xô inox và những khay pho mát cùng lạp xường đều đã bị quét sạch và vứt chỏng chơ trong phòng khách. Ai đó tìm thấy một chiếc đĩa CD với các điệu van xơ Strauss và Marilyn khiêu vũ với Essex, đâm sầm vào hết người này tới người nọ rồi cùng cười khúc khích, căn phòng nhấp nháy liên tục trong thứ ánh sáng màu xanh trắng của những tia chớp từ bên ngoài xẹt vào.

Jack đứng trong góc mân mê ly rượu và quan sát Dean, cậu bé tầm tuổi Ewan ngày trước. Trong mắt Dean, căn phòng này có kích thước, có những nỗi sợ hãi và khu vườn khơi lên những nỗi phấn khích mơ hồ y như Ewan từng cảm nhận. Đứng thẳng lên thì tầm mắt của cậu bé cũng vừa vặn ngang gờ tường, hệt như Ewan.

“Nhà đẹp đấy.” Maddox xuất hiện sau lưng anh. “Cậu hẳn không thể mua nó bằng tiền lương của một thanh tra.”

Jack quay lại, chấm dứt cơn mơ mộng. “Không, không.” Anh nhìn chăm chăm vào ly rượu của mình. “Là bố mẹ tôi bỏ lại.”

“Họ để lại nó cho cậu?”

“Không. Họ bỏ tôi lại cùng với nó.” Anh mỉm cười, xoay xoay ly rượu trong tay. “Họ bán cho tôi với giá rẻ, cực rẻ. Họ mừng vì có thể rời khỏi ngôi nhà. Và rời khỏi tôi nữa.”

“Bố mẹ cậu vẫn còn sống chứ?”

“Vâng, ở một nơi nào đó.”

“Thú vị thật.” Maddox gật gù vẻ trầm ngâm. “Thú vị ở chỗ cậu chưa bao giờ nhắc tới chuyện này.”

“À thì...” Jack đổi chân trụ, rồi hắng giọng. “Thêm một ly nữa chứ?”

“Được thôi. Thêm một ly cũng chả hại ai.” Maddox giơ chiếc ly lên. “Romaine chính thức thán phục tài nghệ nấu ăn của Veronica đấy. Tối nay cô ấy làm rất tốt.” Ông làm một hơi hết nửa ly rượu. “Nhưng mà tôi phải đi thôi, anh bạn. Tôi muốn qua Greenwich xem Betts tiến triển tới đâu rồi.”

“Mọi thứ sao rồi?”

“Cho tới thời điểm này ư? Một mớ bòng bong.”

“Sẽ không có kết quả, phải không?”

Maddox quan sát vẻ mặt Jack một lúc rồi túm tay anh lôi ra một góc. “Chuyện này chỉ tôi và cậu biết thôi đấy nhé?”

“Vâng.”

“Chúng ta không khép tội hắn được đâu. Trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ lại càng không thể.”

“Tôi sẽ coi như tôi chưa từng nhắc nhở sếp về chuyện đó.”

“Cảm ơn.” Maddox thở dài. “Ngày mai vào lúc chín giờ sáng, lần gia hạn đầu tiên của chúng ta sẽ bắt đầu có hiệu lực, và khi đó, chúng ta sẽ phải buộc tội hắn, cho dù có đủ bằng chứng hay không. Trong khi đó, xét nghiệm huyết học chưa có kết quả, việc lục soát căn hộ cũng chẳng mang lại manh mối gì. Mấy nguời bên tòa án và cả đồn Greenwich đang cười rinh rích vào mũi chúng ta. Và...”

“Và sao?”

Maddox uống cạn ly, súc rượu trong miệng sùng sục như thể không hài lòng với chi tiết mà ông sắp nói ra. Ông đứng thẳng người lên. “Hắn tiết lộ cho chúng ta một đầu mối. Hắn bảo các nạn nhân đều có một khách hàng ở Croom's Hill. Hắn đã chở nạn nhân cuối cùng tới đó vào khoảng mười ngày trước khi bị bắt. Hắn nghĩ đó là Shellene Craw. Nói là hắn đã quan hệ với cô ấy. Lý giải về vụ tóc hắc chủng.”

Croom's Hill ư?”

“Đúng vậy, cậu biết gì à?”

“Steve này,” Jack cúi vào gần Maddox và thì thầm đầy phấn khích, “Chúng tôi cũng vừa phát hiện ra thôi; cả chiều nay tôi và Essex đang đào sâu vào manh mối này.”

“À.” Ông gật đầu. “Nói tiếp đi.”

“Hắn là một kẻ có tiền. Phải nói là nằm trong số một trăm người giàu nhất. Nhưng hắn có một vấn đề nho nhỏ: ma túy tổng hợp heroin và cocain, cần sa hảo hạng, còn thuốc phiện thì tới từ Tam giác Vàng. Hắn là khách hàng thường xuyên của Khun Sa[2]; cũng là cổ đông chính của HCC Plc.”

“Là gì?”

“Một công ty dược phẩm. Sếp có biết thuốc Snap-Haler không?”

“Có nghe nói ở đâu đó.”

“Thuốc chữa hen ấy. HCC vừa có được chứng nhận toàn cầu, giá cổ phiếu của công ty đang lên ầm ầm. Đời đẹp như mơ. Hắn cũng là...”

Sấm chớp rạch ngang bầu trời phía trên khu vườn khiến chiếc khay đựng ly rung lên, những chiếc ly chân mảnh bóng bẩy lay động, ánh lên những tia sáng lòa. Vài phụ nữ giật nẩy mình trong khi Marilyn cười khúc khích trước vẻ hốt hoảng của chính mình. Essex ra khỏi vòng tay Marilyn, định đi đóng các cửa sổ kiểu Pháp lại. Nhưng Veronica với bàn tay lạnh lẽo ra giữ tay anh lại.

“Không cần đóng, cứ để kệ nó thế. Tôi vốn thích trời mưa.” Cô liếc mắt ra vườn như thể đang chờ chuyện gì đó xảy ra. Các hạt mưa bắt đầu rơi lộp độp xuống sân hiên, mùi đất ẩm bay cả vào trong phòng. Jack quay trở lại với Maddox và hạ giọng thì thào:

“Hắn ta cũng là thành viên ban điều hành bệnh viện St Dunstan.”

Maddox im lặng nhìn chằm chằm ra ngoài trời mưa. Ông nhắm mắt lại một lúc rồi sửa lại cà vạt và gật đầu. “Nói tiếp đi.”

“Hắn được đào tạo để trở thành bác sĩ. Tự tay tiêm thuốc cho khách khứa tới nhà hắn dự tiệc. Tôi đang định cho một người khác vào tầm ngắm - một chuyên viên kỹ thuật ở bệnh viện St Dunstan - dù không được chắc chắn lắm, thì tên này xuất hiện, và trúng phóc luôn - mọi tình tiết đều trùng khớp -và giờ sếp lại thêm chi tiết Croom's Hill nữa.” Anh giơ ly rượu của mình lên rồi làm một hơi cạn sạch. “Sếp để tôi theo dõi hắn. Một tuần thôi. Tôi tự tin tới mức có thể tới đó tự triển khai điều tra ngay tắp lự.”

“Jack, tôi không thể chỉ búng tay một phát và...” Maddox nhìn vẻ mặt Jack rồi lắc đầu. “Thôi được rồi, được rồi. Tôi sẽ xin chánh thanh tra cho bốn mươi tám tiếng. Rồi chúng ta sẽ xem xét sau.”

“Jack, tôi cảm thấy đã hiểu cậu khá rõ nên tôi xin quở cậu một câu thiện chí thế này.” Romaine khẽ luồn người vào cánh tay chồng mình và mỉm cười với Jack, “Cậu phải học nguyên tắc vàng đấy. Không được nói chuyện công việc.”

“Chúng tôi có nói chuyện công việc đâu,” Maddox đáp lại.

“Ông nói dối. Tôi có thể đọc được điều đó trên nét mặt ông đấy.”

“Đừng để ý tới bà ấy, Jack. Bà ấy chỉ muốn tôi về hưu sớm thôi.”

“Cậu nên hiểu cho chồng tôi.” Bà khẽ vỗ lên ngực chồng. “Ông ấy lúc nào cũng cố gắng khiến tất cả mọi người đều vui vẻ. Trách nhiệm đè nặng lên ông ấy.”

Maddox cầm lấy tay vợ và hôn lên cổ tay bà. “Chúng tôi không nói chuyện công việc nữa, tôi hứa với bà. Tôi chỉ đang ngắm mấy đứa nhóc của Marilyn thôi. Bà biết đấy, lại nghĩ tới Steph và Laure hồi còn ở tuổi đó.”

“Ôi trời. Sến sẩm gớm.” Bà hôn chồng rồi lùi lại, khụt khịt mũi. “Khiếp quá! chắc tôi lại phải lái xe rồi.” Bà lục lọi trong túi xách. “Tôi tưởng tối nay ông phải làm việc nữa cơ mà.”

“Tôi phải làm việc mà...” Ông há miệng để vợ xịt một chút nước thơm màu xanh lá cho. “Tôi cũng chỉ uống có một hai ly chứ mấy.”

“Là lỗi của tôi,” Jack nói. “Tôi là trưởng nhóm hầu rượu của...”

Jack dừng lại. vẻ mặt Romaine thay đổi. Bà đưa một ngón tay lên trước miệng.

“Nhìn kìa,” bà mấp máy miệng, hai mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cái cửa sổ kiểu Pháp sau lưng Jack. “Quay lại nhìn đi.”

Ngay lúc đó Jack cảm thấy các cuộc hội thoại dần im bặt - khách khứa hết thảy đều ngừng nói giữa chừng và quay đầu nhìn ra cửa. Vẻ mặt lạ lùng, cứng nhắc, cơn phấn khích ban nãy của anh tan biến.

“Nhìn kìa,” Romaine nhắc lại, ngón tay chỉ ra vườn.

Anh chậm rãi xoay người lại, lo lắng nhưng cũng phần nào đoán ra điều mình sắp chứng kiến.

Dean ngồi trên bậu cửa, gương mặt cậu bé tái nhợt và méo xệch, bàng hoàng không nói nên lời trước một bóng người chỉ cách cậu vài phân. Đứng cách đó không xa là Veronica với một nụ cười phảng phất trên mặt như thể đang vô cùng thích thú. Các cửa sổ kiểu Pháp đều mở toang ra ngoài bóng đêm, và dưới ánh sáng nhợt nhạt của ngọn đèn điện, Penderecki sừng sững đứng ở đó, cả người sũng nước mưa, hai tay ôm một đống lộn xộn màu vàng xỉn lạ lùng, mái tóc mỏng dính của hắn bay tứ tung, lập lòe trong ánh chớp.

Cả căn phòng chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Jack đờ đẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt sùm sụp của Penderecki, không tài nào đoán ra nổi hắn đang giữ vật gì ở trong tay.

Thế rồi Penderecki liếm bờ môi dày, mỉm cười, cất một bước lên phía trước. Đám đông dãn ra, hắn chậm rãi chớp mắt rồi phun ra gì đó như một tiếng thở dài, buông tay cho một đống xương đổ lộp độp xuống quanh chân khách khứa.

❀ ❀ ❀

[1] Nữ thần bóng tối có nhiều tay trong Hindu giáo.

[2] Khun Sa (1933-2007): trùm ma túy ở vùng Tam giác Vàng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.