Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14.

❊ ❊ ❊

Cánh đồng chết.

Dòng chữ trên biển quảng cáo bên ngoài một sạp báo đập vào mắt Jack trong lúc anh lái xe tới bệnh viện St Dunstan. Tối hôm qua, Sở cảnh sát đã xác nhận thông tin, và giờ giới báo chí đang đổ bộ tới Greenwich, tràn ngập khắp đường, quấy rầy người dân và hạ trại ngay bên ngoài bãi tập kết vật liệu của North. Nhật báo The Sun đưa tít “Nỗi kinh hoàng thiên niên kỷ” với bốn bức ảnh màu của Shellene, Petra, Wilcox và Kayleigh trên nền một tấm hình đen trắng chụp bãi tập kết. Tờ Mirror đăng duy nhất một bức ảnh của Kayleigh: mặc váy xa tanh hồng hở vai và đang giơ một ly rượu lên trước ống kính. Như dự đoán, báo chí đang so sánh vụ này với vụ vợ chồng nhà West và đăng những tấm ảnh chụp nhà số 25 phố Cromwell[1] - tờ The Sun bình luận, “Làm thế nào mà tội ác này lại có thể tái hiện?” Còn tờ Mirror, cũng như dự đoán, đặt ngay biệt danh cho hung thủ là “Tên đồ tể thiên niên kỷ”. Jack đã đánh cược với Essex rằng trong tất cả các biệt danh, đây chính là cái được ưa thích nhất.

Các thành viên còn lại của Tổ Trọng án đang liên lạc với cơ quan tình báo ở Dulwich - hướng sự tập trung vào Gemini - kiểm tra xem gã từng có tiền án hoặc bị đơn vị cảnh sát nào truy nã hay không. Việc điều tra đang bắt đầu vào guồng nên Jack một mình lái xe tới bệnh viện St Dunstan. Anh đỗ xe dưới chân đồi Maze, nơi những hàng cây chanh và dãy tường đỏ của công viên Greenwich kết thúc.

Mấy người bên nhân sự đó đều câm như hến ấy, Jack. Và chả có thẩm phán nào ở cái đất nước này lại cấp lệnh truy cập hồ sơ nhân sự của cả một bệnh viện chỉ dựa vào “cảm giác” của một thanh tra miệng còn hôi sữa.

Nhưng đó không chỉ là cảm nhận hay trực giác - giờ Jack tin chắc rằng người mà anh đang truy tìm biết rõ tòa nhà này. Cho dù cuộc điều tra có diễn biến theo chiều hướng nào đi nữa, nó cũng sẽ kết thúc tại đây. Anh đứng một lúc bên ngoài bệnh viện, cố tìm ra điểm bất thường trên những tòa nhà màu xám và các cabin di động dưới ánh mặt trời rực rỡ kia. Bầu trời phía trên ống khói lò đốt rác cũng xanh sẫm siêu thực như màu nhũ mắt của Joni, san phẳng khung cảnh thành những khối hình học trong tranh trừu tượng của Mondrian[2]. Nhưng rồi anh nhận ra rằng mình đang tự phác họa lại bầu trời và vạn vật cho phù hợp với hình dung của anh về chốn này, rằng các tòa nhà đều thẳng hàng, cửa sổ không có gì khác lạ. Anh chỉnh lại cà vạt và đẩy cánh cửa làm từ nhựa chống cháy, mừng vì có thể để cho đôi mắt được nghỉ ngơi.

Bên trong bệnh viện khá nhếch nhác; một bóng đèn huỳnh quang hỏng chỉ sáng nhập nhoạng, những hành lang nóng bức vì hơi nước thoát ra từ nhà bếp và khu tiệt trùng nằm khuất ở đâu đó. Jack chỉ có một mình - người bạn đồng hành duy nhất chính là tiếng bước chân thoáng dội lại từ sau khúc ngoặt của hành lang - và một con chim sáo đang đập cánh giữa các đường ống trên trần nhà. Con chim thả một bãi phân màu trắng xuống cách chân Jack vài phân khi anh vừa đẩy cánh cửa có dòng chữ PHÒNG NHÂN SỰ .

Cứ thong thả. Hấp tấp là họ thấy ngay mày đang tuyệt vọng.

Đó là một căn phòng lớn, được ngăn ra bởi những tấm phân cách di động, âm thanh duy nhất là tiếng gõ bàn phím ngập ngừng cạch... cạch... cạch cạch cạch... cạch.

Jack nhìn về phía một tấm vách. Một nhân viên văn phòng nhỏ người, lưng còng, tóc hớt ra sau trán, mặc áo vải nylon ngả màu. Đang gõ bàn phím.

Không được hứa hẹn cho lắm.

Jack hắng giọng.

Người này ngẩng đầu lên. “Xin chào, anh tới tham dự cuộc họp ban điều hành phải không?”

“Ồ không - không phải chuyện ban điều hành, anh... ừm.” Anh nhìn bảng tên trên bàn làm việc. “Anh Bliss. Tôi là thanh tra Caffery. Trưởng phòng nhân sự, ông ấy có...?”

Bà ấy.” Anh ta nhổm người lên. “Bà ấy đang họp ban điều hành rồi. Phải hơn mười một giờ họ mới ra.” Anh ta nói rồi chìa tay ra bắt tay Jack. “Tôi có thể giúp được gì chăng, thanh tra... xin lỗi.”

“Caffery.”

“Thanh tra Caffery.”

“Tôi muốn truy cập hồ sơ nhân sự của bệnh viện.”

“Ồ.” Anh ta ngồi trở về chỗ cũ và ngước đôi mắt cận nhìn anh. “Nếu tôi nói không được, anh sẽ xin lệnh khám xét, đúng không?”

“Đúng vậy.” Jack kín đáo chùi tay lên quần. Bàn tay anh nhân viên kia cũng ẩm ướt y như chính bệnh viện này. “Đúng vậy, lệnh khám xét.”

“Đằng nào anh cũng sẽ có được tất cả những thông tin mà anh cần, đúng không?”

“Chính xác .”

“Vậy có thể phiền anh cho xem thẻ cảnh sát được không?”

“Dĩ nhiên rồi.”

Jack đứng trước bàn làm việc, hai tay đút túi quần, quan sát anh nhân viên đang tỉ mẩn ghi lại mọi chi tiết trên thẻ cảnh sát của anh.

“Cảm ơn anh, thanh tra Caffery.” Anh ta đặt chiếc thẻ xuống mép bàn và rướn lên trước. “Tôi sẽ thu xếp chuyện này với sếp tôi sau khi bà ấy họp xong. Nhưng anh muốn tìm hiểu về ai? Có người nào cụ thể không?”

“Không có ai cụ thể cả. Bác sĩ, y tá, nhân viên nhà xác. Bất kỳ ai có kinh nghiệm trong phòng giải phẫu”

“Hừm.” Anh nhân viên gãi cái tai ửng hồng. “Anh cần gì? Địa chỉ nhà?”

“Tuổi, địa chỉ nhà, số điện thoại liên lạc.”

“Sẽ cần chút thời gian đấy. Tôi có thể gửi fax cho anh được không? Máy fax của chúng tôi chắc vẫn hoạt động.”

Jack viết vội mấy con số lên phía sau thẻ. Thật may mắn là chuyện này lại diễn ra theo chiều hướng vô cùng thuận lợi.

“Ở đây có phòng dành cho nhân viên không? Một nơi yên tĩnh mà tôi có thể tiến hành thẩm vấn sau khi xem xét hồ sơ?”

“Hừm. Xem nào - Wendy, một trong những nhân viên phòng chúng tôi, hiện đang trực thay một nhân viên khác trong thư viện. Có lẽ cô ấy sẽ mở cửa phòng tra cứu tài liệu cho anh. Thử đến xem sao.” Anh ta đi vòng qua bàn ra ngoài, rồi dừng lại khóa cửa phòng phía sau họ. “Hy vọng anh tìm được chỗ đỗ xe hợp lý. Khu vực này hơi khó đỗ.”

“Tôi đỗ dưới chân đồi, cạnh công viên.”

“Bây giờ tìm được chỗ đỗ xe chẳng khác gì đi đánh trận. Các thành viên ban điều hành toàn lái mấy cái xe to đùng, lại có thẻ đỗ xe trả trước. Tôi cực chẳng đã mới không để xe ở nhà vì người ta xây sửa khắp nơi. Chẳng may một công nhân nhỡ tay đánh rơi cờ lê vào kính xe thì biết làm sao - thế nên tôi vẫn phải lái xe tới đây và giành chỗ với các quan lớn. Tuần này, hết thảy bọn họ đều có mặt ở đây nữa chứ, anh biết đấy, muốn tránh cũng không được...” Anh ta dừng lại. “Tới rồi. Đây là thư viện.” Anh ta mở cửa. “Wendy?”

Trước mặt họ là một tiền sảnh nhỏ với những bức tường ốp gỗ. Phía sau cửa kính lùa, một người phụ nữ mặc áo khoác len màu xám ngọc trai, đeo kính gọng cánh dơi, đang đọc tạp chí Reader's Digest ngước lên nhìn họ. Thấy Jack, cô đỏ mặt, lùa chiếc khăn giấy vo viên đang nắm chặt vào tay áo. “Xin chào.”

“Đây là Wendy. Cô ấy thường làm việc với tôi bên phòng nhân sự.”

Wendy mỉm cười ngượng nghịu với Jack và chìa tay ra.

“Xin chào, tôi là Wendy.” Mặt cô lại càng đỏ khi Jack bắt tay cô. Bàn tay Wendy cũng ẩm ướt và èo uột như người đồng nghiệp của cô.

“Không biết chúng ta có thể giúp gì cho thanh tra Caffery đây? Anh ấy cần một chỗ kín đáo để thực hiện vài cuộc thẩm vấn. Liệu có thể sử dụng phòng tra cứu nhỏ đằng kia của cô được không?”

Wendy đứng dậy, kéo căng áo khoác len trước ngực. Jack nhận ra cô trông trẻ hơn anh tưởng; chính cách ăn mặc khiến cô già đi. “Sao lại không chứ? Ở đây chúng tôi vẫn giữ quan điểm truyền thống về cảnh sát. Chúng tôi sẽ hỗ trợ các anh một cách tối đa.”

“Vậy tôi đi đây.” Anh nhân viên lại chìa tay ra bắt tay Jack.

“Cảm ơn sự giúp đỡ của anh. Tôi sẽ chờ anh gửi fax.”

Chỉ còn lại hai người, Wendy nhìn Jack với vẻ rụt rè, kính sợ, chờ anh lên tiếng, cho tới khi anh trở nên sốt ruột trước sự im lặng của cô.

“Phòng tra cứu nhỉ?”

Bùa phép được hóa giải. “Xin lỗi!” Mặt Wendy đỏ lên, cô lấy tay chấm chấm lên mũi. “Tôi vụng quá. Ở đây chúng tôi chả mấy khi được đón tiếp cảnh sát. Chúng tôi rất ngưỡng mộ các anh cũng như công việc của các anh. Chúng tôi thật sự nghĩ các anh rất tuyệt vời. Em trai tôi cũng muốn gia nhập lực lượng cảnh sát nhưng chiều cao lại không đủ. Anh vào đi, vào đi.” Cô rút một chiếc thẻ màu cam ra khỏi máy tính rồi kẹp nó vào sợi dây đeo trên cổ. “Đó là phòng kính nhỏ nằm ở cuối dãy. Tôi sẽ mở cửa cho anh xem có thích hợp không.”

Thư viện rất yên tĩnh. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua những ô cửa sổ không được lau chùi, rọi lên những phiến gạch bám bụi trên sàn nhà. Một vài vị bác sĩ ngồi trong những ô ngăn phân cách nhỏ, chăm chú đọc tài liệu nghiên cứu. Một người phụ nữ gốc Ấn xinh đẹp mặc áo khoác màu trắng ngước mắt lên nhìn anh và mỉm cười. Trước mặt cô là một tạp chí xuất bản định kỳ đang mở ra trang có tiêu đề “Trình tự vỡ ối” với một bức ảnh màu lớn bên dưới minh họa một tai nạn tử vong khi sinh: một đứa trẻ không đầu, người duỗi thẳng cạnh một cuộn thước dây như một con gà rút xương. Jack không cười đáp lại.

Wendy dừng lại ở một căn phòng nhỏ, ốp kính. Các tấm mành cửa sổ đều kéo xuống, ngăn cách căn phòng với thư viện bên ngoài. “Đây chính là căn phòng yên tĩnh.” Cô đẩy cửa ra. “Ôi, anh Cook.”

Từ trong bóng tối, một dáng người đứng dậy từ phía sau một chiếc bàn kê ở cuối phòng. Anh ta mặc áo liền quần màu xanh lá cây, ngực phanh ra để lộ chiếc áo phông nhuộm họa tiết sặc sỡ. Anh ta có đôi mắt vô sắc trông rất lạ, vằn lên những tia máu, cùng mái tóc dài màu đỏ nhợt búi sau gáy bằng lưới chụp tóc. Khi mắt đã quen với bóng tối, Jack nhìn thấy mấy món tóc muối tiêu nhô ra từ cổ áo phông của anh ta.

Cook bắt gặp ánh mắt Jack. “Trông xấu tới mức ấy cơ à?” Anh ta rầu rĩ nhìn xuống chiếc áo phông của mình, khuôn mặt chìm sâu trong bóng tối. “Tôi bị mù màu. Khi phải chọn quần áo thì cũng vô dụng chẳng khác gì trẻ con ẵm ngửa.”

“Trông rất... trẻ trung.”

Cook ngước mắt nhìn lên trần nhà. “Tôi cũng đã nghĩ là thế. Mấy người bán hàng đấy toàn lừa người ta. Cứ như là một trò đùa của bọn họ.” Anh ta đi vòng qua mép bàn và đến giờ Jack mới để ý thấy một quyển sách trên mặt bàn. Anh chỉ vừa kịp nhìn thấy bức hình đen trắng chụp một chiếc máy cưa xương hiệu Stryker thì Cook đã gập sách lại, kẹp dưới nách và tiến ra phía cửa. “Vậy tôi sẽ nhường chỗ này lại cho hai vị.” Anh ta lôi từ bộ áo liền quần của mình ra một cặp kính râm và dụi mắt. “Quý vị cứ thoải mái.” Anh ta đi ra ngoài và nhẹ nhàng khép cửa.

Jack và Wendy đứng im một lúc cho tới khi Wendy lắc đầu và khẽ chép miệng với vẻ không hài lòng.

“Một trong số các nhân viên của chúng tôi. Thật đúng là xấu hổ.” Cô lấy từ trong tay áo ra tờ khăn giấy chùi mũi và chỉnh lại gọng kính. “Giờ thì thanh tra Caffery, anh có muốn dùng một ly trà ngon không? Tôi e là phải dùng trà pha bằng máy, nhưng trong ngăn kéo của tôi vẫn còn một ít sữa bột Nestlé và tôi sẽ rất vui lòng cho anh thử...”

Trong phòng làm việc của Jack và Maddox, tất cả mành cửa đều được kéo lên cao. Ánh mặt trời buổi chiều rọi qua ô cửa sổ bụi bặm, hun nóng các đồ vật trên mặt bàn. Jack có thể ngửi thấy mùi nhựa nóng tỏa ra từ chiếc điện thoại khi anh mở cửa sổ, kéo mành che, chống khuỷu tay lên bàn và nhấn số điện thoại của Penderecki. Anh để chuông reng và nhìn kim đồng hồ quay. Anh biết hắn sẽ không trả lời.

Năm ngoái, có một lần anh thử gọi cho Penderecki vào giữa buổi chiều. Anh nắm tường tận thói quen hành vi của hắn tới mức có chút sửng sốt khi không thấy hắn trả lời điện thoại. Anh cứ để điện thoại reo, nhìn ra bên ngoài cái cửa sổ kiểu Pháp và tự hỏi liệu có phải chuyện anh chưa từng nghĩ tới rốt cuộc đã xảy ra, có khi hắn đang nằm chết trên sàn nhà cũng nên.

Nhưng rồi cái dáng ục ịch của Penderecki lại xuất hiện ở cửa sau, quần đeo dây quàng ra ngoài cái áo ghi lê bẩn thỉu. Cây cối lúc đó vào mùa xanh um lá, nhưng Jack vẫn nhìn ra được khuôn mặt và cánh tay trắng hếu cong cong của hắn giơ lên vẫy giữa các tán lá. Phải mất một lúc anh mới nhận ra Penderecki đang vẫy tay với anh, hai ngón tay cái giơ lên, cái miệng không còn răng cười toe toét. Hắn đang nói với Jack rằng hắn thừa biết chủ nhân cuộc điện thoại kia là ai.

Kể từ hôm đó, cho dù Jack gọi cho Penderecki từ nhà hay từ văn phòng, hắn cũng để kệ cho điện thoại reo. Hiếm hoi lắm hắn mới trả lời bằng giọng khô khan, lãnh đạm, “Xin chào, Jack.” Jack cho rằng hắn đã mua thiết bị hiển thị số điện thoại. Giờ đây, niềm vui duy nhất của anh chính là để tiếng chuông điện thoại réo vang khắp mọi ngõ ngách trong căn nhà đó chừng nào anh muốn. Một trò trẻ con vớ vẩn, Jack. Có lẽ Veronica đã nói đúng về mày. Đôi khi anh còn gọi cho hắn nhiều lần trong một ngày.

Anh để điện thoại reo mười phút rồi gác máy. Anh tới phòng phá án xem viên thư ký bên bệnh viện St Dunstan đã gửi fax tới chưa.

❀ ❀ ❀

[1] Vụ án về Fred và Rose West, đôi vợ chồng giết người hàng loạt ở nhà số 25 phố Cromwell, hạt Gloucestershire, Anh trong khoảng thời gian từ 1967 đến 1987.

[2] Piet Mondrian (1872-1944): họa sĩ người Hà Lan, nổi tiếng với phong cách vẽ tranh trừu tượng chỉ giới hạn trong ba màu (đỏ, xanh, vàng), ba sắc độ (đen, trắng, xám) và hai đường vẽ cơ bản (dọc và ngang).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.