Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
49.

❊ ❊ ❊

Bên trong căn hộ, các phòng đều tối, rèm kéo kín mít, không khí chua loét. Hai người đã mượn bà Frobisher mấy chiếc túi nylon trong tủ đông để lồng vào giày. Dưới mỗi bước chân họ, mấy tấm thảm nhớp nháp lại tróc ra những tấm vảy khô.

“Nhìn này.” Essex đứng ở ngưỡng cửa phòng ngủ chính, “Cậu có tin nổi không?” Từng phân trên tường đều dán đầy ảnh: ảnh Polaroid, ảnh chụp vội, hay ảnh xé ra từ các tạp chí. Có rất nhiều ảnh của Joni, nhưng cũng nhiều ảnh được cắt ra từ các tạp chí khiêu dâm của Đức và Hà Lan: một đứa trẻ đang ngậm dương vật sưng phồng, một người phụ nữ đang cưỡi lên con chó béc giê và một bức ảnh nhòe, cố vẻ giống như chụp ra từ phim cấm với một thiếu niên người châu Á bị trói trên giường, chân tay dang ra, máu chảy xuống đùi.

Từ chiếc tủ quần áo gỗ công nghiệp âm tường vang lên những tiếng vỗ cánh yếu ớt. Essex mở cửa tủ và hai người đàn ông nhìn trân trân vào lồng chim, không nói nên lời. Một chú sẻ vằn đơn độc trên chiếc cầu đậu, lông ướt bết lại. Nó co mình, lẳng lặng chớp mắt nhìn họ. Dưới đáy lồng, giữa đám đá mạt là bốn xác chim co ro cạnh nhau, giòi bọ nhung nhúc.

Họ chuyển qua các phòng khác. Essex nhìn thứ được dán trên tường phòng khách và quay sang Jack, mặt trắng bệch.

“Bệnh hoạn,” anh thì thào. “Tên này quá bệnh hoạn.”

Những bức ảnh Polaroid chụp các nạn nhân sau khi chết.

Craw, Wilcox, Hatch, Spacek, Jackson. Bị cưỡng hiếp và mổ xẻ. Một bức ảnh chụp Shellene Craw trong tư thế dựng đứng, như một ma nơ canh trong cửa hàng trưng bày, giữa một bức tường và chiếc ti vi, mắt mở, tay giơ lên cứng đờ.

“Bộ tóc giả,” Jack hất hàm về phía một bức ảnh và lẩm bẩm.

Essex tới sau lưng anh, khẽ huýt sáo. “Cậu nói đúng, Jack. Chuẩn không cần chỉnh.”

Ở phía cuối tường, họ đứng đối diện với một bức ảnh Polaroid chụp Susan Lister trần truồng, đầy vết máu, bị trói chặt và nhét giẻ vào miệng, hai mắt thâm tím và sưng vù.

“Ôi chúa ơi.”

Một đường cong hơi nhòe xẹt ngang bức ảnh, ngang mặt nạn nhân. Một vệt màu trắng ở góc dưới. Jack lập tức hiểu ra. Bliss đã chụp bức ảnh này trong lúc hắn xuất tinh lên khuôn mặt đầy thương tích của Susan Lister.

Trong bếp, họ tìm thấy mấy vệt máu còn tươi trên khay úp bát và những chiếc đĩa vỡ trên sàn nhà. Họ kiểm tra tủ đá và khay dụng cụ phẫu thuật trong ngăn tủ. Trong phòng ngủ thứ hai, Jack đặt tay lên tay Essex. “Nhìn đi.”

Trên bức tường đầu giường, một vệt máu phun ra theo hình cánh quạt, tựa như một thứ họa tiết trang trí cho tấm ván đầu giường, các tấm ga giường đều vấy máu, và ở giữa đệm, một chiếc khăn tắm ố vàng cuộn quanh hai đồ vật làm bằng nhựa dẻo. “Gì vậy?” Essex thận trọng tiến lại gần. “Trông như...”

“Tôi biết đó là gì.” Jack đứng đó nhìn chằm chằm vào hai túi Silicon, cái núm nhỏ ở mặt dưới một túi dính máu và mỡ đã đóng cục. “Joni. Hắn đã lôi chúng ra khỏi người cô ấy.”

Trời đã hết mưa khi chiếc Peugeot màu xanh tới trước cổng Wildacre. Ngôi nhà nằm ở phía cuối một mảnh đất chia cắt cánh đồng ngô trải dài tít tắp, phẳng lặng và êm ả như mái tóc vàng ướt nước của người con gái. Đó là một nơi tách biệt - không sợ bị ai nhìn thấy khi hắn lôi hai cô gái bị chụp vỏ gối lên đầu vào trong ngôi nhà một tầng tối om và dựng họ trong sảnh, người tựa vào lớp cửa kính mờ bên cạnh cửa ra vào.

Khi Hột Le bắt đầu la hét, hắn không còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Hắn biết mình sẽ gặp rủi ro khi di chuyển tới đây. Chất họ lên xe là việc khá dễ dàng - một người dưới băng ghế sau và một người trong cốp xe, bọc trong túi ngủ và áo gió cũ. Dù hắn có chút kích động, nhìn ngược nhìn xuôi, sợ gặp phải cảnh sát bất cứ lúc nào, nhưng rốt cuộc trong một ngày giữa tuần ẩm ướt thế này, lại vào lúc ăn trưa, chẳng mấy ai thèm để ý tới một người đàn ông trông không có gì đặc biệt chất đồ lên xe của mình.

Mái che ở nhà để xe đã khiến mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Lại thêm việc cả hai cô gái đều đã bị đánh bất tỉnh bằng hộp đựng ắc quy của chiếc cưa máy.

Hắn trở lại xe, lấy từ cốp ra bốn chiếc túi đựng đồ của siêu thị Sainsbury và mang vào trong nhà, cánh cửa lưới lạch cạch khép lại sau lưng. Hắn thì thầm to nhỏ với hai cô gái trong lúc dỡ đồ từ trong túi ra, trút sô cô la M&M và kẹo gôm vào bát, treo những chuỗi giấy trang trí lên cửa sổ và thổi mấy trái bóng gam màu nhạt. Nói với họ rằng hôm nay là sinh nhật hắn, giải thích cho họ nghe những kế hoạch trong ngày của hắn. Cho dù hai người họ không thể nghe thấy hắn nói gì, hắn luôn miệng lẩm nhẩm, vừa nói vừa gãi mặt.

Khi Essex ra khỏi căn hộ, trời đã tạnh mưa. Anh bước ra vườn nhìn những chiếc cần cẩu ở công trường sừng sững trên nền trời quang đãng và thấy Jack đang đứng giữa vườn nhìn chằm chằm vào một vật gì đó trên đám cỏ dài.

“Jack?”

Không thấy anh trả lời.

“Jack? Có chuyện gì vậy?”

Jack quay lại, đôi mắt vô hồn. Anh lẳng lặng chỉ tay xuống vật đang nằm dưới đất.

“Gì vậy?” Essex lại gần. Dưới chân Jack, giữa đám cỏ ướt là một chiếc xe đạp. Sơn màu trắng và xám. Nằm nghiêng một bên như thể đã bị ném vào đây. “Một chiếc xe đạp ư?”

“Của Rebecca.” Jack nói khẽ. “Đây là xe đạp của Rebecca.”

o0o

Anh gọi điện tới căn hộ của cô trong lúc trở lại xe. Hộp thoại trả lời. Anh để lại tin nhắn và gọi về trụ sở Shrivemoor.

Marilyn trả lời điện thoại. “Jack, may quá. Amedure vừa gọi tới. Sợi tóc kia hoàn toàn trùng khớp. Bà ấy muốn anh...”

“Marilyn, nghe tôi này. Bảo với Steve là chúng tôi đã phát hiện ra một chuyện - hãy gửi cho chúng tôi một đội yểm trợ mặt đất. Và đội tìm kiếm pháp y - Quinn và Logan, chúng tôi hiện đang ở phố Brazil, Lewisham.”

“Được rồi, được rồi, chờ chút.” Anh nghe thấy tiếng cô thì thầm với ai đó. Rồi Maddox tiếp máy.

“Jack? các cậu đang ở đâu?”

“Lewisham. Phố Brazil.”

“Số mấy phố Brazil?”

“34A.”

Maddox im lặng một lúc. Có tiếng ai đó reo lên đầy phấn khích. Maddox hắng giọng. “Jack, chúng ta cũng có manh mối liên quan tới địa chỉ này. Chúng ta đã từng nhìn thấy nó. Hóa đơn điện thoại của Harteveld. Hắn đã gọi cho ai đó ở số 34A phố Brazil hai lần vào buổi sáng sau khi Craw mất tích và hai lần vào cái tuần hắn tự sát. Logan và Betts đang trên đường tới đó rồi.”

“Chính là hắn, Steve...”

“Các cậu tìm thấy gì rồi?”

“Ảnh, thiết bị phẫu thuật, dao mổ. Tên hắn là Malcolm Bliss. Hắn đã hoảng sợ bỏ chạy. Một chiếc Peugeot màu xanh, cùng với người mà hắn bắt cóc.”

“Ôi chúa ơi.” Giọng Maddox không giấu nổi lo âu.

“Tôi nghĩ hắn ta đã lái xe về nông thôn. Tôi sẽ tìm được địa chỉ trong khoảng mười phút nữa. Tôi cần đội yểm trợ mặt đất hỗ trợ.”

“Được, Marilyn sẽ liên lạc qua điện đàm, vậy sẽ họp tác chiến ở Greenwich trong vòng... ba mươi phút, được chứ?”

“Hai mươi phút đi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.