Trong khi Diamond, chỉ huy tự phong của chiến dịch lùng bắt Gemini, đắc thắng lái xe tới Deptford với vẻ mặt hớn hở tự mãn, Jack và Essex rẽ sang hướng khác tới bệnh viện St Dunstan ở Greenwich. Đó là một ngày sáng sủa đẹp trời, và ở khúc phố nơi những cây dẻ mọc trĩu cành lá qua cả bờ tường công viên, có mấy người phụ nữ mặc váy hoa đẩy xe nôi, thi thoảng dừng lại chờ đợi một cách kiên nhẫn, đưa tay ra cho một đứa trẻ đang chập chững tập đi trên đôi chân mũm mĩm bắt kịp mình. Xe hơi xếp hàng dài trên phố - hai người họ cuối cùng cũng tìm được một chỗ đỗ xe cách bệnh viện gần tám trăm mét.
“Tôi đang tự hỏi hắn sẽ làm gì vào một ngày như hôm nay,” Essex nhìn lên trời và nói trong lúc họ đỗ xe. “Điểu Nhân ấy. Liệu hắn có đang suy nghĩ tới nạn nhân tiếp theo hay không.”
“Hắn đang nghĩ tới một người phụ nữ tóc vàng.”
“Một bản sao. Một người mà hắn biết?”
“Hoặc một người hắn nghĩ là hắn biết.” Jack mở hé cửa sổ, vặn khóa rồi khoác áo lên.
“Vậy là chúng ta đang tìm kiếm một kẻ có thể lái xe, có kiến thức về giải phẫu học và rung động trước phụ nữ tóc vàng, ngực lép.”
“Thi vị gớm.”
“Quá lời rồi.” Hai người tách ra nhường chỗ cho một người phụ nữ mặc áo Nike dài tay đen trắng chạy bộ qua. Essex quay lại nhìn theo mái tóc màu vàng bạch kim buộc đuôi ngựa của cô đong đưa dưới nắng. “Có lẽ hắn đã tìm thấy nạn nhân tiếp theo rồi cũng nên.” Essex nhìn Jack. “Có khi đang xử lý cô ấy ngay lúc này rồi.”
Jack nghĩ tới khả năng đó khi hai người im lặng rảo bước về phía bệnh viện. Trong một lúc, không ai nói năng gì. Essex là người phá vỡ bầu không khí đó bằng cách đột ngột dừng lại, kiễng gót chân, huýt một tiếng trầm dài như chó sói.
“Òa, xem này.”
Gần cổng bệnh viện, trên một bãi đỗ xe cho dân địa phương, một chiếc xe Gobra mui trần màu xanh nằm lấp lánh dưới ánh mặt trời, bánh xe có vành lắp nan hoa, ghế bọc da màu kem, tay lái bằng gỗ hồ đào. Essex cung kính tiến lại gần chiếc xe với cùng một vẻ thẫn thờ như khi anh nhìn thấy Joni và Rebecca. “Ôi mẹ ơi, cục cưng ơi, cho phép anh xuất tinh một bãi.”
Jack đảo mắt nhìn lên trời và thở dài. “Ôi chúa ơi, nếu anh có nhu cầu thì kín đáo một chút chứ. Và nhanh lên, hạ sĩ Essex, cái thành phố đẹp đẽ này đang trông đợi cả vào anh đấy.”
Wendy, nhân viên thư viện trong bộ đồng phục thường ngày, đỏ mặt khi nhìn thấy Jack. Cô đã chuẩn bị sẵn phòng cho họ.
“Các anh suýt nữa thì không có được chỗ này đấy, vì hôm nay lại họp ban điều hành. Tôi cứ sợ họ sẽ yêu cầu được dùng căn phòng này. Các anh chắc hơi vất vả tìm chỗ đỗ xe đúng không?”
Mành cửa đã được kéo xuống, và trên bàn, Wendy đã chu đáo đặt một tập giấy ghi chép mà anh sẽ không cần dùng đến và hai chiếc ly nhựa đựng trà pha sữa đặc nóng hổi. Essex kín đáo đem ly trà ra ngoài, đổ vào bồn cầu rồi ra căng tin mua cà phê và mấy thanh sô cô la Twix. Sau đó, anh chiếu theo danh sách, lần lượt gọi vài người vào thẩm vấn.
Mười hai rưỡi trưa, khi Jack đã thẩm vấn được ba chuyên viên trị liệu cơ năng và một kỹ thuật viên khoa mắt, Cook mở cửa bước vào. Mái tóc rậm rạp màu đồng của anh ta được búi gọn trong lưới buộc tóc. Anh ta đã cởi bộ đồ phẫu thuật, chỉ mặc áo thun không tay bằng vải nylon, sọc cầu vồng, đính một chiếc lá cần sa bằng vải ở giữa ngực. Anh ta đeo một chiếc kính đen quá khổ và chỉ gỡ xuống khi cửa đã đóng lại. Jack một lần nữa sửng sốt trước đôi mắt sưng mọng của anh ta.
“Chúng ta từng gặp nhau rồi.” Jack chìa tay ra.
“Thomas Cook.”
“Tên rất dễ nhớ.”
“Chuyện này đều là vì mấy cô gái đó phải không?” Anh ta phớt lờ bàn tay Jack, kéo một chiếc ghế ra mà chẳng thèm đợi nhắc. “Kể từ khi nhìn thấy anh ở đây lần trước, tôi đã biết thể nào anh cũng quay lại.”
Jack chụm đầu ngón tay lại. “Anh có biết về chuyện đó à?”
“Tràn lan khắp mặt báo rồi còn gì, lại còn do Krishnamurthi xử lý nữa. Người ta nói rằng đó là một kẻ bắt chước tên Jack Đồ Tể[1].” Anh ta có một giọng mũi mềm mại, nữ tính. “Theo như tôi đoán thì cái tên đó đã mổ xẻ họ, đúng không?”
“Anh quen Krishnamurthi à?”
“Tôi là chuyên viên kỹ thuật mà. Tôi đã giúp ông ấy tiến hành một vài vụ khám nghiệm tử thi trước khi ông ấy trở nên nổi tiếng bên Bộ Nội vụ.”
“Anh là trợ lý nhà xác?”
“Tôi muốn làm bác sĩ.” Gương mặt anh ta không để lộ chút biểu cảm nào. “Công việc này là thứ hạ đẳng nhất nhưng lại có thể giúp tôi kiếm ra tiền.”
“Anh Cook, tôi chỉ thẩm vấn theo thủ tục thôi. Hy vọng hạ sĩ của tôi đã giải thích với anh rằng anh không bị ràng buộc gì cả. Anh đang nói chuyện với tôi một cách tự nguyện, đúng chứ?”
“Đó chính là lý do tôi có mặt ở đây.”
“Anh sống ở...” Jack đeo kính lên và kiểm tra phần địa chỉ trong danh sách. “Ở đâu nhỉ? Lewisham?”
“Bên phía Greenwich. Gần Ravensbourne.”
“Anh có biết một quán rượu trên đường Trafalgar không? Dog & Bell ấy?”
“Tôi không uống rượu.”
“Anh không biết quán rượu đó?”
Anh ta chắp hai bàn tay nhợt nhạt, không có một cọng lông nào của mình trên chiếc bàn trước mặt. “Tôi không uống rượu.”
Jack tụt kính ra. “Anh có biết nó hay không?”
“Có, tôi có biết nó, nhưng tôi không vào đó.”
“Cảm ơn anh.” Jack lại đeo kính vào. “Anh đã bao giờ nhìn thấy người phụ nữ này chưa?”
Anh đẩy bức ảnh của Shellene qua bên kia bàn.
“Là nạn nhân bị máy xúc JCB cán nát mặt đó sao?”
“Anh nghe được nhiều nhỉ?”
“Mọi người toàn rỉ tai nhau mà.” Anh ta nghiêng đầu nhìn chăm chú vào bức ảnh. “Không, tôi không nhận ra cô ấy.”
Jack đưa ra ảnh của Petra, Kayleigh và Michelle. Cook đặt một ngón tay lên gương mặt tươi cười của Kayleigh và kéo nó lại gần.
“Anh biết cô ấy ư?”
Anh ta đẩy tấm ảnh về chỗ cũ và nhìn Jack với đôi mắt vô sắc bẩm sinh của mình. “Không. Nếu biết thì tôi đã nhớ ra.”
“Để giúp cho quá trình điều tra, anh có thể cho chúng tôi xin mẫu nước bọt để phân tích ADN không?”
“Không thành vấn đề.”
Jack nhìn anh ta với vẻ thận trọng. “Anh không phản đối?”
“Anh cho là vẻ ngoài của tôi giống hippie thì tôi sẽ sống dựa vào mấy lời thuyết giảng về quyền tự do dân sự chắc? Không hề: tôi tin vào khoa học; tôi là một người làm khoa học. Trên một khía cạnh nào đó.”
“Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì vào đêm mười sáu tháng Tư không? Và đêm mười chín tháng Năm nữa, nghĩa là hai tuần trước ấy?”
“Tôi chịu. Tôi sẽ hỏi lại khi về đến nhà. Cô ấy nhớ hết. Đông, Tây, Nam, Bắc của tôi.” Nét mặt anh ta không hề thay đổi. “Thư ký đời sống xã hội của tôi, trí nhớ của tôi.”
Jack lục trong bộ com lê ra một tấm danh thiếp. “Khi nào anh nhớ ra, hãy gọi điện cho tôi.”
“Chỉ thế thôi à?”
“Trừ phi anh có gì muốn nói với tôi.”
“Các anh rõ ràng chẳng có mấy manh mối để điều tra.”
“Chúng tôi có bằng chứng ADN.”
“Dĩ nhiên rồi.” Cook đứng dậy. Anh ta không cao lắm, chân tay tròn lẳn và hai bày tay khá to. “Tôi sẽ liên lạc.” Anh ta thò tay vào túi sau lấy kính râm đeo lên, bước ra thư viện tràn ngập ánh sáng.
Trong căn phòng tối, Jack khịt mũi. Cook để lại một thứ mùi hơi chua chua. Giống như mùi sữa thiu lẫn với mùi dầu hoắc hương. Anh gõ gõ chiếc bút lên bàn, lâm vào trầm tư.
Một lúc sau, anh viết: Cook: nói đã kết hônsống cùng với ai đó. Đáng tin hay không??????? anh suy nghĩ một lúc rồi viết nguệch ngoạch ở phía dưới: Không.
Vào bữa trưa, Jack và Essex ăn mì Ý xào nấm và uống bia Spitfire ở Ashburnham Arms. Khi hai người trở lại bệnh viện tiếp tục phiên thẩm vấn buổi chiều, thư viện đã trở nên yên tĩnh hơn. Trong khi Essex đi triệu tập các nhân viên bên khoa X quang, Jack chọn một chỗ gần cửa sổ để kiểm tra những ghi chép của buổi sáng. Anh dần dần phát hiện ra một vị bác sĩ tóc muối tiêu, mặc áo blouse trắng, ngồi trong một góc phía bên kia giá trưng bày các tạp chí định kỳ, cúi đầu chăm chú đọc. Vị bác sĩ này có gì đó rất quen thuộc.
Jack tiến lại gần.
“Xin chào.”
Vị bác sĩ gỡ chiếc kính gọng kim loại xuống, hơi ngẩng đầu lên. “Chào anh.”
“Xin lỗi đã quấy rầy ông.”
“Không sao. Tôi có thể giúp gì cho anh?”
“Vâng.” Jack ngồi xuống, tì hai khuỷu tay lên bàn. “Ông là bác sĩ Cavendish.”
“Đúng vậy.”
“Ông chuyển từ bệnh viện Guy sang à?”
“Không, không.” Ông gập quyển sách lại, nhét kính vào túi áo. “Tôi tới đây vì một phòng khám vệ tinh. Bệnh hồng cầu hình liềm. Tỷ lệ mắc bệnh cao bất thường ở khu vực phía Đông Nam London.”
“Chúng ta từng gặp nhau rồi.”
Cavendish có vẻ bối rối. “Thứ lỗi cho tôi. Nếu tôi có khiếm khuyết gì thì đó chính là không có khả năng nhớ mặt mọi người. Tôi không phải là một người bị tác động trước hết bởi kích thích thị giác, một tật mà bà nhà tôi càng ngày càng thấy có ích.”
Jack mỉm cười, “Chúng ta gặp nhau khoảng bốn tháng trước. Ông đã khám cho một người bạn của tôi tại một phòng khám theo dõi chứng Hodgkin. Ông đã siêu âm cho cô ấy.”
“Rất có thể, rất có thể. Để kiểm tra lá lách.”
“Chúng tôi rất biết ơn bác sĩ.”
“Cảm ơn anh. Cô ấy tiến triển thế nào rồi?”
“Không tốt lắm. Bệnh lại tái phát, chính bác sĩ đã kiểm tra cho cô ấy chiều hôm qua ở bệnh viện Guy mà?”
Cavendish nheo mắt. “À, tôi hiểu rồi, anh hẳn là nhầm tôi với bác sĩ Bostall đúng không?”
“Không - Veronica Marks. Hôm qua bác sĩ đã gặp cô ấy mà.”
“Đúng là tôi có biết tên bệnh nhân đó, nhưng tôi không...” Ông đột nhiên ngừng lại, hết gác lại duỗi hai chân dưới bàn. “Anh phải thông cảm là tôi bị ràng buộc bởi các nguyên tắc về đạo đức nghề nghiệp. Dù có vẻ thô lỗ nhưng tôi sẽ từ chối thảo luận về các bệnh nhân của mình.”
“Nhưng tối qua ông có khám cho cô ấy chứ?”
“Hừm.” Ông mở cuốn sách và đeo kính lên. “Tôi nghĩ chúng ta tốt nhất nên dừng cuộc nói chuyện tại đây, anh...?”
“Caffery.” Jack ngồi xuống đối diện với ông, tim đập thình thịch. “Bác sĩ Cavendish, tôi cần hỏi ông một chuyện.”
“Tôi không nghĩ vậy. Tôi cảm thấy không được thoải mái.”
“Chuyện này không liên quan tới một trường hợp bệnh nhân cụ thể nào. Chỉ là, tôi... tôi rất hiếu kỳ trước một vài phương pháp chẩn đoán mới đối với bệnh Hodgkin.”
Cavendish ngẩng đầu lên. “Hiếu kỳ là một phản ứng lành mạnh và nên có. Nhất là ở những người trẻ tuổi.”
“Xét nghiệm nhuộm.”
“Không liên quan tới một ca cụ thể nào chứ?”
“Không.”
“Quét gali hay chụp mạch bạch huyết?”
“Loại truyền xuống chân ấy. Và có thể nhìn thấy được.”
“Vậy là chụp mạch bạch huyết, cho biết ung thư đã lan tới phần dưới của cơ thể hay chưa. Nhìn các bệnh nhân thì tôi nghĩ quá trình đó không dễ chịu lắm đâu.”
“Gần đây, ông có thay đổi phương pháp xét nghiệm không? Như sử dụng một chất nhuộm khác? Cho màu nhạt đi nhanh hơn ấy?”
“Không, không, vẫn là dầu hạt lanh thôi. Nó phải mất nhiều ngày, đôi khi là nhiều tuần lễ để ra khỏi cơ thể.” Ông sờ tay lên đôi môi khô khốc. “Anh Caffery này, nếu anh thật sự quan tâm tới vấn đề đó, tôi muốn giới thiệu cho anh một bài viết về vinblastine[2] trong Tạp chí Y khoa Anh tháng này. Vô cùng thú vị, do một đồng nghiệp của tôi viết, có chút trùng hợp nhưng tôi thật tâm đề cử nó mà không hề có chút thiên vị nào.”
“Cảm ơn bác sĩ.” Jack chìa tay ra. “Nhưng tôi nghĩ ông đã nói cho tôi tất cả những gì tôi cần biết.”
❀ ❀ ❀
[1] Một kẻ giết người hàng loạt chưa xác định được danh tính, thường tấn công gái mại dâm ở những khu ổ chuột London vào khoảng thời gian 1888-1891.
[2] Một loại thuốc hóa trị được dùng để làm chậm hoặc ngăn chặn sự tăng trưởng của tế bào ung thư.