Đầu thập niên 1980. UMDS. Môn giải phẫu đại thể 1.1. Nhóm thí nghiệm B.
Trong lớp học mười người đứng rải rác giữa những thi thể nằm dưới lớp vải che màu xanh trên những chiếc băng ca bằng inox, giữa mùi phoóc môn nồng đậm xộc sâu vào mũi, cậu thanh niên mười chín tuổi Harteveld biết rằng cuộc đời cậu đang xảy ra một sự thay đổi lớn.
Cậu chung nhóm với một sinh viên nữ trẻ trung và được phân cho xác của một phụ nữ trung niên. Trong suốt một năm tới, người phụ nữ này sẽ được bảo quản hằng đêm trong một thùng đựng xác bằng inox để ban ngày lại bị lôi ra đặt dưới tấm vải cotton màu xanh kia, rồi được mổ xẻ, phân tích và sắp đặt lại dưới những ngón tay đeo găng run rẩy của cậu.
Đó là một phụ nữ có đường nét góc cạnh, bộ ngực giờ chỉ còn là hai túi da nhỏ vàng vọt, lông mu mỏng, xương hông sắc như lưỡi dao trồi lên dưới lớp da mỏng như giấy. Mái tóc màu vàng sậm được vuốt ngược ra sau đầu.
“Doris đã dậy và sẵn sàng rồi chứ ạ?” Mỗi khi tới phòng thí nghiệm, cô sinh viên kia lại vui vẻ chào hỏi các chuyên viên kỹ thuật bằng một câu như thế trong khi đeo găng vào.
“Sáng nay lại ngủ nướng rồi, nhìn cô ấy mà xem, sẽ khó mà lôi được gì ra khỏi người cô ấy đây.” Họ kéo tử thi ra ngoài. “Thôi nào Doris, dậy đi thôi. Tới lượt cô rồi đấy.”
Và rồi thi thể sẽ được giao cho Harteveld, lúc này vẫn đứng im lặng và run rẩy, không tham gia trò đùa, mồ hôi rịn ra khi nghĩ rằng sự cứng đờ, lạnh lẽo, gọi cảm hứng kia đang chờ cậu dưới lớp vải màu xanh. Đôi khi vì ở quá gần cái cơ thể duỗi ngửa kia mà cả người cậu run lên, đánh rơi cả dao mổ.
“Cậu đúng là chả còn lòng dạ nào để mà thực hành,” cô bạn sinh viên thì thầm, huých tay vào sườn cậu trong lúc nghiên cứu cấu trúc màng bụng và thượng vị dạ dày. “Hiểu không? Cậu chả còn... thôi, bỏ đi.”
Cậu dành dụm tiền trợ cấp mà bố mẹ gửi cho và mua một căn hộ ở Lewisham - một căn hộ tầng trệt với một khu vườn vuông vức có tường gạch ở phía trước. Sau giờ học, cậu nằm trong phòng ngủ, kéo rèm cửa kín mít, mơ màng về xác chết kia nhiều tới mức nó như bào mòn cả một phần trí não của cậu. Trong tâm trí cậu, xác chết ấy là hiện thân của một nữ thần: khuôn mặt trắng bệch như sáp, không cảm xúc, an tường và lạnh lẽo, như một nàng thơ bằng đá hoa cương với đôi môi hằn những mạch máu màu xanh tím và mái tóc vàng xõa ra trên gối đang chờ đợi cậu. Chờ đợi trong sự tĩnh lặng vĩnh hằng, chính sự tĩnh lặng và thứ màu sắc tái nhợt kia đã thu hút cậu: trái ngược với vẻ đầy đặn và ngoe nguẩy của Lucilla.
Sợ hãi trước tình trạng đó, cậu luống cuống áp dụng liệu pháp ác cảm để tự chữa trị. Cậu viết thư cho các nhà nghiên cứu ở Mỹ để xin thuốc nội tiết tố Depo Provera. Khi bị từ chối, cậu tự tiêm heroin vào người trước khi vào lớp giải phẫu. Nhưng nó lại khiến cậu buồn nôn tới mức đứng cũng không vững. Tệ hơn là nó chẳng hề làm giảm đi những mộng tưởng của cậu.
Phải đến sáu tuần sau đó, vào gần cuối học kỳ một, ngay trước Giáng sinh, thảm họa thật sự đã xảy ra.
Gác chuyên viên kỹ thuật phòng thí nghiệm hôm đó có quá nhiều việc ở bên nhà xác chính của bệnh viện nên không về cất các mẫu giải phẫu vào thùng giữ xác trong phòng chờ. Harteveld, run rẩy và nôn nao trước cơ hội vừa được mở ra này, đã nấp lại sau giờ học của lớp giải phẫu cuối cùng trong học kỳ, trốn trong một góc, mắt nhìn thẳng vào những chiếc van khí nén sáng bóng dùng để điều chỉnh độ cao của các bàn giải phẫu.
Lúc đó là hai giờ chiều, thứ ánh sáng lì lợm từ phương Bắc chưa gì đã nhạt dần trên bầu trời. Hệ thống sưởi cũ kỹ chuyển động rùng rùng, phát ra những tiếng cọt kẹt giữa tòa nhà, nhưng không khí trong phòng thí nghiệm vẫn lạnh lẽo và hôi hám. Harteveld ôm hai tay quanh gối, cơ thể nhẹ nhàng đong đưa. Các xác chết nằm im dưới ánh sáng mùa đông yếu ớt, da bị lột xuống từ cánh tay thành từng phần gọn gàng, những chiếc kẹp ruột, kẹp cầm máu, dụng cụ banh miệng vết mổ nhô lên như một đám gai trên phần thịt dạ dày xám ngoét, lạnh cứng. Cô ấy nằm ở giữa phòng. Từ vị trí này, cậu có thể nhìn thấy mái tóc màu nâu xám xõa ra như thác nước của cô ấy.
Và rồi cánh cửa lớn ở cuối phòng thí nghiệm bật mở.
Bảo vệ.
Trái tim Harteveld như ngừng đập. cậu không thể bị bắt ở đây. Cậu phải đứng dậy, giả vờ như đang tìm kiếm gì đó một cách tự nhiên. Ngay lập tức. Nhưng hai chân cậu run rẩy, yếu ớt. Mồ hôi lạnh túa ra trên đầu. Cậu bị mắc kẹt.
Và rồi, một chuyện xảy ra đã thay đổi tất cả.
Tay bảo vệ khóa trái cửa phòng từ bên trong và hạ mành cửa xuống.