Jack lên giường vào lúc bốn giờ sáng. Bên cạnh anh, Veronica ngủ say sưa, không hề động đậy, ngáy nhè nhẹ. Họng cô đau có nghĩa là hạch lại sưng. Mà sưng hạch chính là triệu chứng tái phát của bệnh Hodgkin, một loại ung thư hệ bạch huyết ác tính.
Thật đúng lúc, Veronica, thời điểm vô cùng hoàn hảo, cứ như thể em đã đoán trước tất cả.
Khoảng bốn giờ rưỡi, anh rốt cuộc cũng chợp mắt được một lúc, nhưng giấc ngủ không sâu, đầy xáo trộn. Đến năm rưỡi, anh lại tỉnh dậy.
Anh nằm im nhìn chằm chằm lên trần nhà và suy nghĩ về năm thi thể ở đường Devonshire.
Điểm nào đó trong các vết thương của nạn nhân có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với kẻ sát nhân: các dấu vết ở trên trán chẳng hạn - Hắn đeo gì lên đầu họ? Dây trói chăng? -mà lại không thấy ở nạn nhân số bốn. Không nạn nhân nào bị cưỡng hiếp hay có dấu hiệu xâm nhập cưỡng bức ở hậu môn, âm đạo và cả miệng. Nhưng bác sĩ Krishnamurthi đã chỉ ra những vết tinh dịch trên bụng khi sử dụng đèn chiếu ánh sáng xanh Omniprint. Cùng với những vết mổ trên ngực của ba nạn nhân, tình trạng thiếu quần áo của họ khiến Jack biết rằng mình đang tìm kiếm cơn ác mộng của lực lượng cảnh sát, một tội phạm tình dục và giết người hàng loạt đã bệnh hoạn tới mức khó cứu vãn. Nhưng thứ bám chặt trong đầu anh, nhất định không chịu rời khỏi, là năm hình hài sũng máu nằm dưới đáy chiếc chậu inox kia. Dù anh có quay đi đâu, chúng cũng theo anh bằng được.
Biết là mình không tài nào ngủ lại được, anh liền dậy đi tắm. Cố không đánh thức Veronica, anh lặng lẽ mặc quần áo rồi lái xe qua những con đường buổi sớm ở London tới trụ sở của đội B.
Đội B đôi khi còn được gọi là đội Shrivemoor vì trụ sở của họ nằm trên con phố cùng tên, chung với đội trật tự an ninh công cộng khu 4 trong một tòa nhà công vụ bằng gạch đỏ. Tòa nhà thoạt nhìn không có gì đặc biệt nhưng những số liệu thống kê tử vong vì tai nạn giao thông trên chiếc bảng không đèn ở ngoài cổng vẫn luôn khiến mọi người có ấn tượng rằng đây là một đồn cảnh sát bình thường. Cuối cùng, người ta phải cho đặt một tấm bảng chỉ dẫn bên ngoài cổng vào bãi đỗ xe để cảnh báo người dân không được xông vào trình báo những chuyện vụn vặt hằng ngày. Tấm biển chỉ rõ: Hãy tới đồn cảnh sát ở phía cuối đường.
Jack tới nơi thì mặt trời cũng đã lên quá dãy nhà liền kề được xây dựng vào thập niên 1930, trẻ con bị hối hả dồn lên những chiếc Volvo để kịp giờ tới trường. Anh đỗ chiếc Jaguar của mình vào bãi xe. Veronica vẫn luôn nằng nặc muốn anh đổi sang một chiếc đời mới và sang trọng hơn.
“Anh nên bán nó đi mà mua cái nào hoành tráng vào.”
“Nhưng anh không muốn hoành tráng. Anh chỉ muốn chiếc xe của mình.”
“Vậy thì chí ít cũng để em lau rửa nó một chút.”
Anh quẹt thẻ ra vào rồi leo lên cầu thang, đi qua mười lăm chiếc Ford Sherpa chống đạn của bên trật tự an ninh công cộng, tất cả đều đang đậu trong chính vũng nhớt tràn của mình, tới dãy phòng làm việc của Tổ Trọng án lúc này đã sáng ánh đèn huỳnh quang. Bốn người phụ nữ nhập dữ liệu, hết thảy đều là nhân viên dân sự, đều đã có mặt tại bàn làm việc và đang gõ tới tấp.
Anh tìm thấy Maddox trong phòng làm việc, vừa dùng bữa sáng với chánh thanh tra về. Trong lúc thưởng thức bữa sáng tại câu lạc bộ đánh gôn Chislehurst với trà Earl Grey và bánh muffin mì cám, ngài chánh thanh tra cũng đã kịp vạch ra một kế hoạch tác chiến.
“Ông ấy muốn trì hoãn một thời gian với bên báo giới.” Maddox có vẻ mệt mỏi; Jack có thể thấy ông đã không hề chớp mắt. “Nữ giới, dù là cảnh sát hay nhân viên dân sự, ai thấy vụ này quá áp lực đều có thể xin thuyên chuyển và...” Ông chỉnh lại chiếc bút chì cho thẳng hàng với các đồ vật khác trên mặt bàn, hai môi tái nhợt. “Và ông ấy cũng tăng viện cho chúng ta - cả đội F từ Eltham sẽ được điều động tới đây.”
“Hai đội cùng điều tra một vụ?”
“Chính thế. Chánh thanh tra tỏ ra khá lo lắng về vụ này. Phải nói là cực kỳ lo ngại mới đúng. Nhất là sau kết luận của Krishnamurthi về việc khoảng cách giữa các vụ án ngày càng rút ngắn lại. Lại thêm...”
“Thêm gì nữa?”
Maddox thở dài. “Thêm cái sợi tóc mà Krishnamurthi tìm thấy ở thi thể nạn nhân. Sợi tóc thuộc hắc chủng ấy.”
“Ông ấy cũng tìm thấy tóc vàng đấy thôi. Với các cô gái hành nghề mại dâm thì những bằng chứng kiểu này đâu thể tin cậy được.”
“Đúng, đúng, cậu nói đúng. Nhưng mà chánh thanh tra đang trong cơn sốt hiệu ứng Stephen Lawrence[1] , tất cả những gì mà ông ấy nhìn thấy là các nhóm nhân quyền rình rập trong bóng tối với những lưỡi dao lam gửi kèm trong đám thư từ mà ông ấy nhận được.” Ai đó gõ cửa và Maddox đeo bộ mặt u ám ra mở cửa. “Nên ông ấy rõ ràng không muốn đối tượng bị tình nghi là một người da đen.”
“Sếp.” Hạ sĩ Paul Essex với dáng vẻ nhếch nhác chân chất thường thấy của mình: cà vạt không thèm thắt, tay áo xắn tít lên cao để lộ hai cánh tay lực lưỡng ứng đỏ, đang đứng trước ngưỡng cửa với một tập hồ sơ màu da cam. “Từ Phòng Nhận dạng Quốc gia.”
“Báo cáo vân tay à?”
“Vâng.” Essex đưa tay gạt mớ tóc mỏng màu vàng nhạt đang rủ trên vầng trán rộng, đỏ ửng của mình sang một bên. “Nạn nhân số năm đã có lòng giúp chúng ta một tay. Cô ta có ghi danh đăng ký hoạt động mại dâm. Dưới tên Shellene Craw.”
Jack mở tập hồ sơ ra xem. “Họ đều đăng ký dữ liệu với bên quản lý mại dâm.” Jack nhìn sang Maddox. “Nên cũng hơi lạ khi chẳng thấy ai đi báo có người mất tích.”
“Nghĩa là mấy người lui tới chỗ Shellene Craw sẽ có khối chuyện phải giải thích đây.”
“Người này chẳng hạn, Harrison.” Jack trả lại tập hồ sơ cho Maddox. “Barry Harrison trú ở Stepney Green.”
“Hôm nay, cậu tiến hành thẩm tra hắn đầu tiên luôn chứ?” Maddox hỏi.
“Vâng.”
“Còn Essex, nếu tôi không lầm thì cậu phụ trách liên lạc với gia đình nạn nhân trong vụ này đúng không?”
“Vâng, thưa sếp. Tôi đặc biệt được lựa chọn cho vị trí này vì tính khí mềm mỏng và nhã nhặn của mình.”
“Vậy cậu nên đi cùng với Caffery. Có người cần tựa vào bờ vai mềm mại của cậu mà khóc cũng nên.”
“Được ạ. À, còn cái này nữa, thưa sếp.” Anh chìa ra cho Jack một tờ giấy vừa được in ra từ máy tính. “Từ trụ sở chính. Tên của chiến dịch lần này là chiến dịch Alcatraz.”
Jack cầm lấy tờ giấy, cau mày. “Đây không phải là một trò đùa đấy chứ?”
“Không hề.”
“Thôi được. Bảo họ đổi tên đi. Tên này không phù hợp.”
“Vì sao?”
“Điểu Nhân. Đổi thành Điểu Nhân Alcatraz. Anh chưa đọc báo cáo khám nghiệm tử thi sơ bộ à?”
“Tôi vừa mới tới mà.”
Maddox thở dài. “Thủ phạm để lại cho chúng ta một món quà nhỏ trên thi thể các nạn nhân.”
“Bên trong thi thể nạn nhân,” Jack chữa lại, hai tay khoanh trước ngực. “Trong lồng ngực, đính cạnh trái tim.”
Nét mặt Essex chợt thay đổi. “Gớm quá!” Anh hết nhìn Maddox lại nhìn Jack chờ đợi thông tin tiếp theo. Maddox hắng giọng, nhìn sang Jack. Nhưng không ai nói gì.
“Rồi sao nữa?” Essex sốt ruột giơ hai tay lên. “Là thứ gì vậy? Chúng ta đang nói tới vật gì? Hắn ta đã để lại vật gì?”
“Một con chim,” Jack cuối cùng cũng lên tiếng. “Một loại chim nhỏ, nuôi trong lồng, có lẽ là thuộc họ chim sẻ. Nhưng chi tiết này chỉ trong đội chúng ta biết thôi. Rõ rồi chứ?”
❀ ❀ ❀
[1] Vụ án thanh niên da màu Stephen Lawrence bị sát hại năm 1993 bởi một nhóm năm thanh niên da trắng mang tư tưởng phân biệt chủng tộc. Phản ứng chậm chạp của cảnh sát đối với vụ án cùng việc năm nghi phạm không bị tòa kết tội đã gây phẫn nộ lớn trong dư luận Anh.