Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50.

❊ ❊ ❊

Jack và Essex ngạc nhiên khi thấy Lola Velinor ngồi trong văn phòng bệnh viện St Dunstan, mặc váy linen màu xanh hải quân, đeo một chuỗi ngọc trai lịch lãm, mái tóc đen dày búi lại sau gáy. Họ hiểu ra không phải vô cớ mà thi thể của Peace lại được tìm thấy trong khu vườn trước nhà cô.

“Cô không nói với chúng tôi là cô làm ở phòng nhân sự.”

“Anh có hỏi đâu.”

“Ai là sếp ở đây?”

“Là tôi.”

“Thế còn Bliss thì sao?”

“Malcolm á? Malcolm là trợ lý của tôi. Anh ta đang nghỉ phép.”

“Anh ta có quen biết Harteveld.”

Cô nghiêng đầu, nhíu mày. “Đúng, tôi đã nói với anh điều đó trong lúc thẩm vấn. Thì sao?”

Essex ngồi xuống bàn trước mặt Velinor, tì người ra phía trước, nhẹ nhàng giải thích, nghiêng đầu vẻ bí mật. Nhưng Jack không giữ được bình tĩnh nữa.

“Không phải dông dài kể chuyện đối với cô ấy, Paul, chúng ta cần địa chỉ.”

Lola Velinor ngẩng lên nhìn anh, khuôn mặt với những đường nét Byzantine của cô vênh lên, đôi mắt dài nheo lại. “Tôi không có nghĩa vụ cung cấp cho anh bất cứ thông tin gì, thanh tra.”

“Thế thì cô đã lầm rồi. Khung mười bảy, điều mười chín, tôi có thể tịch thu hồ sơ nếu tôi muốn...”

“Được rồi, được rồi.” Essex giơ tay lên. “Xử lý việc này một cách bình tĩnh nào, Jack.”

Lola Velinor mím môi, gật đầu một cách duyên dáng rồi lặng lẽ đứng dậy, dẫn họ vào một góc khuất trong văn phòng, Wendy đang ngồi quay lưng lại, lẳng lặng uống trà, chìm nghỉm giữa những tủ hồ sơ.

“Thanh tra Caffery!” Wendy đứng bật dậy. “Hay là để tôi pha cho anh một ly trà ngon...”

“Wendy.” Quai hàm góc cạnh của Lola Velinor khẽ giật giật. “Đưa cho thanh tra Caffery tất cả các hồ sơ về Malcolm.”

“Malcolm ư?”

“Cứ làm như tôi nói.”

“Ôi.” Wendy quay lại tủ hồ sơ gần nhất, kéo một ngăn tủ ra. Khuôn mặt nhỏ giống cáo của cô nhăn lại rồi dần ửng hồng từ cổ trở lên. “Nó đây.” Cô mở tập hồ sơ ra. “Nhà số 34A phố Brazil ở Lewisham. Và đây là căn nhà cũ của mẹ anh ta, bà ấy mất hồi năm ngoái, để lại cho anh ta căn nhà ở Kent: Wildacre. Ở đây có địa chỉ và số điện thoại nếu các anh cần.”

Essex ghi lại mọi chi tiết và Wendy chớp mắt nhìn anh sau cặp kính dày.

“Anh ta thường cởi khóa quần dưới bàn làm việc,” cô đột ngột ngồi xuống ghế, tuôn ra một tràng. “Các anh hiểu tôi nói gì chứ, rồi anh ta tự sờ mó mình mỗi khi nói chuyện với phụ nữ. Họ không thể nhìn thấy từ phía bên kia bàn. Nhưng tôi thì có thể.” Cô rút một chiếc khăn mùi soa từ dưới tay áo ra và áp nó lên miệng một lúc. Tay cô run lẩy bẩy. “Có phải vì thế mà anh ta gặp rắc rối không?”

“Gần như thế,” Essex trả lời. “Gần như thế.”

Cán cưa đã gây nên một khối tụ huyết nhỏ dưới màng cứng sau gáy Rebecca. Máu rỉ ra rất chậm khiến cô thi thoảng lại choáng váng và hơi đau khi cúi đầu xuống. Nhưng tư duy của cô vẫn không bị tổn hại - ngay khi tỉnh lại, cô đã hiểu chính xác chuyện gì đang xảy ra với mình.

Lúc đầu, cô nằm im, hai mắt nhắm nghiền, hình dung tình trạng của mình và những gì Bliss đã làm. Hắn đã cởi quần soóc và quần lót của cô, và cô đoán hắn đã dùng chính cùng một cuộn băng dính kia trói chặt hai chân cô lại với nhau từ ngón chân tới giữa đùi. Hắn vẫn để nguyên áo thun của cô, đặt cô nằm nghiêng trên sàn, hai tay ép trước bụng. Khi cử động, cô mới nhận ra rằng các ngón tay mình cũng bị dán chặt, cứ một ngón ở tay này dính vào một ngón của tay kia.

Và Bliss đang ở đây. Chưa đầy năm mét trước mặt cô. Hơi nghiêng về phía bên phải. Cô có thể nghe và ngửi thấy hắn. Hắn đang lẩm bẩm một mình, lặp đi lặp lại một câu hát ngớ ngẩn nào đó.

Thần kinh. Hắn ta là đồ thần kinh, Becky. Và mày sẽ đi đời.

Hắn đối thoại một mình theo một vòng logic luẩn quẩn bằng một tràng chửi thề, ngân nga, liên tục thay đổi cảm xúc, rồi lại trấn an, thuyết phục bản thân.

Cô gập người về phía trước để lắng nghe, với tay ra trong lúc hắn đang huyên thuyên - tìm tòi dưới những tầng âm thanh để cảm nhận được không gian và nhiệt độ của căn phòng. Họ không còn ở trong căn hộ của hắn nữa. Cô nhận ra điều đó qua sự thay đổi của không khí và âm thanh xung quanh. Ở đây rất yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót bên ngoài. Không có tiếng tàu xe hay những âm thanh tất bật của nội thành. Yên bình như một căn phòng thời thơ ấu. Vậy là vùng ngoại ô? Hay ở nông thôn? Họ có thể đang ở cách những ngôi nhà khác tới hàng cây số; và không ai biết cô đang ở đây...

Tiếng trò chuyện một mình chấm dứt. Rebecca nín thở, căng tai lắng nghe. Khi chắc chắn là Bliss đã rời khỏi phòng, cô mở mắt, thở hắt ra.

Căn phòng tối lờ mờ, kích thước giống như cô hình dung. Nắng hắt lên các họa tiết trên tấm rèm cửa khép kín với những đóa hoa hồng centifolia lớn, chim chóc và những chiếc lông công. Phía sau cánh cửa xoay thường thấy ở quán rượu là căn bếp tối đen như mực. Ngay phía trước, cách cô chưa đầy hai mét, sáu chiếc ghế Llyod Loom màu hồng nhạt được xếp gọn gàng quanh một chiếc bàn bằng mây, mặt kính, trên bày những chiếc đĩa giấy, một chai brandy vị anh đào, những chiếc mũ sinh nhật và một chiếc bánh ngọt đã ăn được phân nửa. Phía trên đầu cô là những chùm bóng bay run rẩy, xào xạc giống như một đám đông thích thú trước những gì đang diễn ra. Những trái bóng màu hồng phớt, tím oải hương và vàng rực rỡ xô đẩy nhau giành chỗ trên trần nhà, những chiếc đuôi bay phất phơ trong bầu không khí lạnh. Và Joni - hay những gì còn lại của cô - được dựng trên một chiếc ghế mây. Bị dán trong tư thế thẳng đứng bằng băng dính, nhưng đã chết.

Chết rồi ư? Cô ấy hẳn là đã chết - nhìn Cô ấy như vậy, hẳn là đã...

Bliss từ bếp đi ra, trần truồng và dâm dục.

Cả người Rebecca đông cứng lại, mắt mở trừng trừng. Nhưng hắn không hề nhìn cô. Hắn tiến về phía Joni, vừa đi vừa ngâm nga hát, tay nhẹ nhàng mân mê dương vật nhỏ xíu, chảy nước, đỏ sậm giữa hai cái đùi trắng bóc. Hắn dừng lại cạnh bàn, cầm brandy tu một hơi, nhìn Joni với vẻ suy ngẫm. Rồi hắn quệt miệng, đặt chai rượu xuống và bằng một động tác lanh lẹ so với thân hình của mình, nhảy chồm lên bàn, quỳ gối trước mặt Joni, túm lấy gáy cô rồi thọc dương vật của mình vào miệng cô.

Rebecca nằm im, sợ hãi tới tê liệt. Buộc phải nhìn Bliss hùng hục đập người vào mặt Joni, ra vào trong miệng cô ngày càng điên cuồng.

Thấy chưa? Hắn đâu phải con người, không thể nào nói chuyện lý lẽ với hắn.

Joni nôn mửa kịch liệt trước sự xâm phạm của hắn: cổ họng cô rần rật, bụng chấn động vì những cơn co thắt như thể mọi cơ bắp trên người cô đã tách rời khỏi hệ thần kinh. Nhưng hắn vẫn tiếp tục, khẽ rên rỉ, hai mắt trợn ngược lên vì dục vọng. Xong việc, hắn chậm rãi rút khỏi miệng Joni, dừng lại một lúc để nâng mặt cô lên và nhìn vào trong mắt cô. Rồi hắn gật gù, nhẹ nhàng đặt cằm của cô xuống trước ngực, bò xuống bàn và rời khỏi phòng.

Rebecca không động đậy. Cô nằm bất động một lúc.

Rồi: “Joni?” Cô thì thào.

Im lặng. Joni ngồi nghiêng một bên, trần trụi, khắp người thâm tím, đầu gục xuống ngực. Trên bàn có một khoanh bánh sinh nhật chưa được đụng tới và một ly rượu sâm banh. Một chiếc khăn ăn bằng giấy thường dùng trong các bữa tiệc trải ngang đùi cô và tóc mái của cô đã bị cắt ngang trán. Phía dưới đó, thay vào độ sâu và đường cong tự nhiên của đôi mắt, trán và má, là một ụ máu mềm, lốm đốm.

“Joni?” Rebecca đau đớn nhích vài phân về phía trước. “Joni?”

Joni quay đầu sang. Trong giây lát, cô dường như không nhận ra Rebecca, rồi lưỡi cô động đậy.

“Xin đừng...” Giọng cô mỏng manh như một hơi thở. Một giọt nước mắt nhỏ xuống từ bên mắt còn lành lặn. “Xin đừng nhìn.”

“Không sao đâu.” Rebecca liếm môi và chống khuỷu tay ngồi dậy, mặt nhăn lại vì đau đầu và cổ. “Không sao đâu.”

Cô cố sờ tìm đầu băng dính để giải phóng hai chân mình, nhưng Bliss đã trở nên thông minh hơn khi gọn gàng dán kín đôi tay cô thành hai chiếc găng nhỏ - cô càng cố cắn rách chúng thì càng bị siết chặt. Cô buông tay, thở hồng hộc.

Hẳn phải có cách nào đó - cố lên, Becky - một cách để thoát ra khỏi chỗ này; tất cả đều đang ở ngay đó, chờ mình tìm ra. Động não nào...

Cô cân nhắc xem đồ vật nào có thể hữu dụng: cạnh máy sưởi bằng ga là một cái giá xoay mạ bạc treo kẹp gắp củi, que cời lửa và một chiếc xẻng nhỏ. Trên bàn bếp bằng chất liệu formica, lùi vào tít một góc tối cạnh cửa sổ là một kệ cắm dao bằng gỗ tinh xảo. Còn trên bàn thì sao? Cô không thể nhìn thấy hết từ góc độ này. Nhưng hẳn phải có dao, thậm chí là nĩa. Mình có thể tới bàn và quay trở lại trong vòng hai mươi giây. Nếu hắn trở lại, mình sẽ nghe thấy.

Cô hít một hoi thật sâu rồi lật người, mặt nhăn lại vì đau và buồn nôn. Cô chống hai tay xuống sàn và lê phần thân dưới. Cô đột ngột nghĩ tới bộ dạng của mình lúc này, mắt sưng vù, nửa người trần trụi, đầy thương tật và máu me, lê lết trên sàn như một con chó vừa bị xe cán. Cô nghiến chặt răng, không nghĩ tới hình ảnh đó nữa. Chiếc bàn chỉ còn cách cô chưa đầy một mét - cô gần tới đích rồi. Cô kéo hai chân về phía trước và...

Có tiếng giật bồn cầu đâu đây. Rồi tiếng cửa đóng lại.

Rebecca cứng đờ người, mắt mở to, tim đập thình thịch.

Wendy Dellaney tự xem bản thân là một người trung thành. Cô tự hào với tiếng tăm của bệnh viện St Dunstan. Tự hào là một thành viên của nó. Điều đó khiến cô nổi cơn thịnh nộ vì Malcolm Bliss đã đem thêm nỗi ô nhục đến cho họ. Cô ngồi trước bàn làm việc của mình, nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ của Malcolm, giận run cả người, vừa uống trà vừa thở sâu. “Mình phải...” Cô nhấc điện thoại lên.

“Wendy?” Lola Velinor ngẩng đầu lên. “Cô định làm gì vậy?”

“Tôi định nói cho hắn ta chính xác những điều tôi nghĩ về hắn. Một tên khốn bẩn thỉu và bệnh hoạn.”

“Không, không, không.” Lola đứng dậy và nhẹ nhàng gỡ ống nghe ra khỏi tay cô. “Đừng xen vào. Cô không biết nó nghiêm trọng tới mức nào đâu. Cứ để cho bên cảnh sát xử lý.”

Wendy lùi vào trong góc, dường như muốn biến mất sau chiếc váy in hình chim họa mi, đôi mắt sợ hãi nheo lại. Mười phút sau, Velinor đi gặp nhân viên hành chính của bệnh viện để thông báo về chuyến thăm của cảnh sát, không nhắc gì tới chuyện đó nữa. Wendy chờ tới khi cánh cửa khép lại liền thò tay ra cầm lấy ống nghe.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.