Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12.

❊ ❊ ❊

Cô gái ngồi ở băng sau chiếc GTI của gã mặc một chiếc váy ngắn bằng vải thun co dãn màu chanh và đi xăng đan đế xuồng. Cô ta để đầu vuông, với một mảng xịt màu vàng nhũ. Cô ta mắt sẫm, da màu cà phê và Gemini đoán rằng cô ta hẳn có chút gốc gác châu Phi trong máu.

Cô gái này đã tiếp cận gã tại Dog & Bell đêm qua, trước vụ va chạm với cảnh sát. Cô ta hẹn gã đêm nay ở phía Bắc đường hầm Blackwall để chở cô ta tới Groom's Hill. Cô ta có một số việc ở đó. Lúc đầu gã cũng chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng kể từ sau đợt trấn áp ở quán rượu lúc chiều, gã bắt đầu cảm thấy bất an.

Gemini sinh ra ở Deptford, chỉ là một tên cố tỏ ra mình là dân anh chị gốc Jamaica. Gã có thể bắt chước cách đi đứng và nói chuyện của họ, nhưng mối liên hệ giữa gã với phố Spanish Town[1] chỉ dừng lại ở mấy chai rượu rum Bounty mà các bà dì của gã mang theo mỗi lần tới London chơi. Dog - đầu mối chính cung cấp ma túy cho gã - biết rõ điều đó và lợi dụng nó để bắt Gemini đi giao những mặt hàng hợp với gu dân da trắng hơn là hắn: thuốc lắc, thuốc gây ảo giác, heroin. Chẳng hạn như tuần trước là sáu mươi gam “K đặc biệt”: Ketalar, thuốc gây mê cho ngựa. Dù thấy ghê tởm và nhục nhã, nhưng Gemini không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc giao hàng cho hắn. Và giờ có vẻ như một trong những cô gái mà cảnh sát đang điều tra đã khai báo gì đó. Hay họ bị làm sao khi dùng thuốc gã bán cho? Ý nghĩ này khiến gã rét lạnh. Ma túy đá chắc chắn nguyên chất. Nhưng heroin thì ai ở Deptford cũng biết hàng địa phương là hàng pha tạp. Nhưng trộn với gì? Thuốc nhuận tràng của trẻ em? Sữa bột? Amoniac? Hay thậm chí là chất nào đó độc hơn. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, cảnh sát sẽ không phải là mối lo duy nhất của Gemini - thiên hạ sẽ náo nhiệt truy lùng trong khi các tay trùm hẳn sẽ muốn biết kẻ đã lôi chúng ra ánh sáng.

Gã chợt nghĩ cô gái đang ngồi trong xe gã rất có thể là một cái bẫy. Gã vừa lái xe vừa theo dõi cô ta qua gương chiếu hậu. Khi họ đi qua bệnh viện St Dunstan, cô ta nhoài người lên vỗ vỗ vào vai gã.

“Nghe mọi người trong quán rượu nói anh có thể giúp tôi.”

“Giúp gì?”

“Hàng đá, heroin hay gì đó.”

Gã săm soi cô trong gương, cho dù cảnh sát có đang giở trò gì, gã cũng không thể nào từ chối một mối làm ăn. Đây chính là chuyện sống còn.

“Ở đây có một chỗ,” cuối cùng gã lên tiếng, bật đèn xi nhan rồi rẽ chiếc GTI đỏ vào một ngõ cụt. Trời đã tạnh mưa từ chiều. Gã có thể nhìn thấy bốn ngọn tháp của trạm điện giao thông London sừng sững phía trước giữa nền trời cam và một cột khói vươn lên từ bãi đất ẩm ướt cạnh đường tàu. Gã tắt máy. Cô gái lặng lẽ hút thuốc, thờ ơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Gã chắc chắn - buộc phải chắc chắn - rằng cô ta không phải là cảnh sát. Gã quay người lại, tay phải choàng lên yên ghế. “Tôi giúp gì được cho cô?”

Cô ta chẳng thèm nhìn gã, mắt vẫn dõi ra ngoài cửa sổ. “Thế anh có gì?”

“Tôi không phải đứa ngu, cô hiểu tôi nói gì rồi đấy. Với đám cớm đang bâu quanh như ruồi, cô biết đấy, tôi chả dại gì mà cho chân vào bẫy.”

“Tôi cần hàng. Heroin, hàng trắng, bạch phiến... anh muốn gọi thế quái nào thì gọi. Tóm lại là ma túy, được chưa? Tôi không phải cớm.”

Gemini thả lỏng người một chút. “Được rồi, được rồi. Tôi có một ít đây. Tôi chủ yếu có hàng đá, cần sa, cô biết rồi đấy.”

“Một liều.”

“Một?”

“Ừ, nguồn cung của tôi cũng sắp tới.”

Gã vốn hy vọng bán được nhiều hàng hơn, nhưng nụ cười của gã không hề nhạt đi. “Được thôi cưng. Mười bảng.”

“Xong rồi đi luôn.”

“Được rồi, được rồi.” Gã rút từ trong túi chiếc mũ đi mưa màu xanh hiệu Helly Hensen của mình ra một gói giấy nhỏ, nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay. Gã kẹp gói thuốc giữa ngón trỏ và ngón giữa rồi chìa ra băng ghế sau. Gã nghĩ bụng cô ta tốt nhất đừng có để rớt chút gì ra xe. Rạng sáng mai, gã sẽ tới thẳng phố Creek, rửa xe sạch sẽ từ trong ra ngoài. Nghe nói công nghệ của cảnh sát bây giờ có thể hút bụi cả xe và tìm thấy từng hạt ma túy nhỏ nhất.

Cô gái kiểm tra xong thì gói lại rồi trả tiền cho gã. “Đi thôi.”

Gemini lùi xe lại. “Tới Groom's Hill hả?”

“Ừ, đoạn cuối đường Blackheath.”

Đến Blackheath, họ dừng xe chờ người đi bộ qua đường. “Rẽ phải ở đây rồi anh có thể thả tôi xuống.”

“Cô sống ở đây à?”

“Là bạn tôi.”

“Vậy sao?” Gã gõ tay lên vô lăng và nhìn cô gái qua gương. Mấy tháng qua, gã cũng chở vài cô gái tới đây và hết thảy bọn họ đều trả lời giống hệt vậy. Chắc là có một tay chơi ở gần đây. “Bạn cô là ai thế?”

“Chỉ là một người bạn thôi.” Cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếp tục hút thuốc. Cô ta có một nốt ruồi nhỏ phía góc trái môi.

“Tôi cũng từng chở mấy cô gái khác tới đây.”

“Thế à?” Cô ta thờ ơ.

“Mấy cô gái da trắng.”

“Vậy sao?”

Đèn xanh bật lên. Gemini quẹo phải, hài lòng với đường cua mà chiếc xe vừa thực hiện. “Họ tới một trong những ngôi biệt thự ở đây. Cô hiểu ý tôi muốn nói gì chứ?” Gã toét miệng cười với cô gái qua gương nhưng cô ta chẳng thèm để ý.

“Anh có thể dừng lại ở đây.”

Gemini tấp xe vào lề đường và trả về số sàn. “Bốn bảng.”

Cô gái chui ra khỏi xe, sập mạnh cửa và tuồn một tờ năm bảng qua khe cửa mở chừng năm phân.

“Mà này...”

“Gì cơ?” Gã nhìn lên, toét miệng cười.

“Anh nên ngừng bắt chước cái giọng đầu gấu đi.” Cô gái khẽ giơ một ngón tay lên, nhướng mày vẻ mỉa mai. “Nghe thối lắm!”

Cô gái bỏ đi. Gemini nhặt tờ tiền trên đùi lên rồi nhìn theo đôi chân cô gái biến mất dần trong ánh chiều chạng vạng. Gã không hề cảm thấy mếch lòng.

“Bờ mông đen của cô đúng là vưu vật đấy, cưng à,” gã vừa cười vừa lẩm bẩm. “Tối nay có người sắp được hưởng thụ đây.”

Cô gái rẽ vào khúc quanh trên đường Groom's Hill và Gemini cho xe chạy chầm chậm gần một mét về phía trước. Nhưng cô gái hoàn toàn mất hút. Gã chờ một lúc xem cô ta có xuất hiện lại từ sau khúc quanh ấy không, nhưng không thấy, cả đường vắng tanh - chỉ có đám muỗi uể oải lượn vòng dưới những ngọn đèn đường trước một ngôi nhà tường gạch. Gemini chép miệng, lắc đầu, bật Shabba Ranks[2] rồi quay về phía Đông Greenwich.

Chỉ tới khi trở lại quán rượu, gã mới nhớ ra lần cuối cùng gã nhìn thấy Shellene, cô gái mà cảnh sát đang điều tra. Tuần trước. Thứ Hai tuần trước. Sau khi được cô dùng miệng giải quyết nhu cầu, gã đã thả cô xuống đúng chỗ đó.

❀ ❀ ❀

[1] Con phố ở Kingston, thủ đô của Jamaica, nơi tập trung nhiều tội phạm và khu ổ chuột bất hợp pháp.

[2] Ca sĩ nổi tiếng người Jamaica.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.