Lucilla với một nửa dòng máu Ý và một nửa dòng máu Đức là người bốc đồng nhất trong gia đình Harteveld. Nước da màu hạt dẻ, rắn rỏi, cao to như khung cửa nhưng hễ tiệc tùng là lại lao ra hát hò không ai cản được. Đứng tựa vào cây đàn piano Steinway, cả mặt nhem nhuốc mascara, vì âm nhạc mà xúc động tới rớt nước mắt. Toby Harteveld, một cậu bé lạnh lùng dưới vẻ ngoài cao ngạo, phớt tỉnh Ăng Lê, không cách nào tin được rằng người phụ nữ tóc đen bóng, hay giận dữ ghen tuông kia chính là mẹ của mình. Từ bé, cậu đã học cách căm ghét bà ta.
Vào kỳ nghỉ hè sau khi học dự bị xong và trước khi vào trường cấp hai Sherborne, thấy nhà tắm không khóa cửa, cậu đi vào thì thấy bà ta trần truồng, đứng gác một chân lên cái tủ nhiều ngăn cạo đám lông đen dày từ xương mu xuống dưới háng.
Bà ta mỉm cười, “Chào cún con. Này...” Bà ta đưa lưỡi dao cạo cho cậu. “Con có thể giúp ta đấy.”
“Không được, thưa mẹ.” Cậu bình tĩnh như thể đã đoán trước được chuyện này sẽ xảy ra.
“Không được?” Bà ta phá ra cười. “Không được, thưa mẹ ư?” Bà ta cúi đầu. “Mày lại cái hả, T? Nói xem? Mày có phải là một thằng nhỏ lại cái không, hử?”
“Không, thưa mẹ.”
“Tao sẽ nói với bố mày là mày định sờ soạng tao.”
“Không, thưa mẹ.”
“Không, thưa mẹ? Mày nghĩ là tao sẽ không làm thế hử?” Đôi mắt đen sáng rực của bà ta dò xét cậu, đầu nghiêng sang một bên như đang tính toán sẽ cấu xé bộ phận nào trước. Bà ta nóng nảy hất mớ tóc đen của mình ra sau rồi mở tung cửa sổ, thò người nhìn xuống khoảng sân rải sỏi phía dưới, bộ ngực mềm mại tràn ra ngoài gờ cửa. “Henrick! Henrick! Tới mà xem con trai anh làm gì này.”
Toby nhân cơ hội đó chuồn ra ngoài cửa. Cậu chạy như bay xuống cầu thang, phớt lờ những tiếng gào thét giận dữ từ buồng tắm, vụt qua những chụp đèn rung rinh và gương mặt sửng sốt của những người giúp việc, xuyên qua các hành lang ốp gỗ và lao ra ngoài. Tìm thấy một gốc du lớn cạnh hồ, cậu liền ngồi ôm gối trốn ở đó cho tới khi trời tối mịt.
Khi cậu quay trở lại, cả ngôi nhà tĩnh lặng như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Bố cậu đang dùng muôi múc xúp tôm hùm cho bữa tối, đôi môi mỏng của ông trông nhợt nhạt hơn thường lệ, và không ai nhắc tới sự việc xảy ra trước đó một lần nào nữa.
Những tháng sau đó, Toby càng ngày càng thu mình lại. Cậu yêu cầu lắp khóa cửa phòng ngủ, cả buổi chiều nằm im trong phòng, hai tay chắp hờ lên bụng, lắng nghe Lucilla giận dữ sùng sục ở hành lang bên ngoài. Chỉ riêng sự hiện diện của bà ta cũng khiến cho lục phủ ngũ tạng của cậu teo cả lại. Đôi khi cậu còn tưởng tượng ra cảnh Lucilla xảo quyệt lấy vỏ gối của cậu ra khỏi máy giặt, chà vào chỗ kín cho dịch âm đạo thấm lên đó. Cậu có cảm giác như đi đâu cũng ngửi thấy mùi của bà ta. Cậu học cách nằm ngủ sấp, bụng dán xuống đệm cho chắc, phòng khi bà ta tìm được cách lẻn vào trong phòng của cậu. Cậu không bao giờ ngủ nếu chưa chắc chắn, hoàn toàn chắc chắn, rằng mẹ cậu đã yên vị trên giường ở phía bên kia căn nhà.
Hai năm sau, trong thư viện của gia đình, sau chuyến đi săn đầu tiên trong đời, Toby gặp Sophie, con gái một luật sư trong vùng. Cao , gầy và lạnh lẽo như cẩm thạch, trông cô trắng nhợt khi đứng thẳng người giữa những mảng gỗ ốp màu sẫm. Hoàn toàn trái ngược với Lucilla. Toby, lúc đó mười bốn tuổi, đưa cho cô một ly sâm banh, ngạc nhiên và thích thú cảm nhận được những ngón tay Sophie còn lạnh hơn cả chân ly rượu vốn đã mát rượi.
Lucilla lập tức nhận ra sự quyến luyến của Toby và đã thu xếp tiến hành nghi lễ trưởng thành cho cậu ngay mùa hè năm đó. Bà ta để chồng và con trai ra nước ngoài. Hai người họ phiêu dạt tới tận Đông Nam Á, chính xác là đảo Luzon, Philippines. Henrick với quan điểm nuôi dạy con trai độc đáo của mình đã đưa Toby tới một nhà thổ ở Makati, để người ta giới thiệu cho cậu mười lăm cô gái bò trườn với những cái salung-puwet[1] trong một căn phòng lắp kính từ sàn tới trần nhà.
Toby đã chọn cô gái gầy nhất, nhợt nhạt nhất. Trên giường, cậu yêu cầu cô ta im lặng, không được cử động, rên rỉ hay giãy giụa. Sáng hôm sau, trong lúc nhấm nháp cà phê, ăn cơm chiên tỏi sinangag ngoài ban công và ngắm nhìn Pasay tràn ngập nắng, cậu bàng hoàng nhận ra rằng trong cậu có một thứ gì đó dị thường đã nảy sinh.
Một tháng sau, mẹ cậu bắt quả tang cậu và Sophie giữa hàng rào thông đỏ. Quần cưỡi ngựa của cậu tụt xuống dưới gối và hai mắt Sophie nhắm nghiền, khuôn mặt dài bình thản, bất động như đang chuẩn bị chụp X quang. Tới khi Toby mặc quần áo nghiêm chỉnh và quay trở lại, cơn thịnh nộ của Lucilla đã đảo lộn cả căn nhà. Những người giúp việc đều đang đi loanh quanh ngoài trời, còn Toby thì suýt nữa bị tông phải khi Henrick, mặt mũi hằm hằm sát khí, đang lùi chiếc xe Land Rover băng qua sân trước lao ra đường, sỏi đá bắn tung tóe.
Thông điệp rất rõ ràng - Toby sẽ phải tự mình đương đầu với Lucilla.
Trước ánh mắt của đám người giúp việc, Toby leo lên cầu thang, đặt bàn tay nhợt nhạt lên cánh cửa gỗ sồi nặng nề, mắt khép hờ như chờ đợi những rung cảm tinh tế sẽ mách bảo cho cậu biết mẹ cậu đang chờ ở đâu trong nhà.
Bà ta đang ở phòng ăn chính, đi đi lại lại dọc theo tường dưới những tấm thảm thêu của vùng Antwerp, mũi thở phì phò. Ánh sáng xanh từ cửa sổ hắt lên những vệt nước mắt, tạo thành những mảng họa tiết tuyệt đẹp trên má bà ta. Đây là lần đầu tiên chỉ có hai người họ với nhau kể từ sự việc xảy ra trong buồng tắm lần trước.
“Thưa mẹ.”
“Ngồi xuống.”
Cậu ngồi vào chỗ của bố mình ở đầu bàn. Bên trái cậu, chiếc cửa sổ màu xanh phản chiếu lờ mờ bóng dáng của những cây hoàng đàn và bãi cỏ bên ngoài, nhưng phòng ăn ốp gỗ lại rất tối, như thể mọi năm tháng căng thẳng đều tích tụ ở đây. Lucilla gieo mình xuống chiếc ghế gỗ gụ quen thuộc của bà ta, nhắm mắt lại, hai tay ôm cái gáy nóng ran và lắc đầu. “Ôi, cái con thiếu máu ấy! Bố nó là một thằng ấu dâm nam khốn kiếp, còn nó thì đúng là một sai lầm của tạo hóa.”
Toby rất bình tĩnh. “Con không có thời gian để diễn trò. Nói luôn đi, mẹ muốn con làm gì.”
Cuối cùng bà ta cũng mở mắt ra, hai tay đặt trên gáy run rẩy. “Tao đã mắc tội gì mà lại có một thằng con trai như mày chứ?”
“Nói cho con biết mẹ muốn con làm gì?”
“Mày sẽ vào nội trú ở Sherborne cho tới khi đỗ đại học.”
“Thế thôi ư?”
“Và trong các kỳ nghỉ, vì mày vốn khinh bỉ mẹ mày như vậy nên mày sẽ tới ở với nhà Chase-Grey ở Connecticut. Chúng tao sẽ trả tiền trợ cấp cho mày.”
“Mẹ không muốn nhìn thấy con nữa?”
Lucilla làm dấu thánh, một hành động mà Toby nhớ chỉ thấy bà ta làm một lần duy nhất vào hồi xưa. “Tao không muốn nhìn thấy mày nữa.”
Toby quay trở lại Sherborne và không gặp lại Sophie nữa. Ba năm sau, cô kết hôn với một người điều phối ngân quỹ quốc phòng và chuyển tới sống ở Walton-on-Thames. Toby thích nghi rất tốt. Cậu cũng nhận ra rằng Sophie không phải là nguyên nhân mà là triệu chứng của một thứ gì đó lớn hơn. Cậu cảm nhận được nó đang tích tụ trong cậu, tối tăm và dị dạng, chờ dịp bùng nổ như một cơn bão.
Vào năm cuối ở Sherborne, cậu nỗ lực để được nhận vào trường y. Cậu rất thông minh và đã được nhận vào UMDS, Trường Y khoa và Nha khoa mới thành lập của liên minh bệnh viện Guy và St Thomas.
Chính tại UMDS, Điểu Nhân lần đầu được phóng thích và sải cánh.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Philippines: mông đít hư hỏng.