Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Tới khi mặt trời lên xua tan đám sương mù trên sông, bất kỳ ai nhìn thấy thi thể của nạn nhân giữa ánh sáng ban ngày cũng đều hiểu rằng đây không phải là trò đùa quỷ quái của một sinh viên trường y nào đó. Harsha Krishnamurthi, bác sĩ bệnh lý học trực ban bên Bộ Nội vụ, đã có mặt và biến mất cả tiếng đồng hồ trong chiếc lều bạt màu trắng. Đội tìm kiếm vân tay cũng được triệu tập để nghe chỉ dẫn, và tới mười hai giờ trưa, thi thể của nạn nhân đã được lấy ra khỏi khối bê tông.

Jack tìm thấy Maddox ở ghế trước chiếc Sierra của đội B.

“Sếp ổn chứ?”

“Giờ chúng ta cũng chẳng còn việc gì ở đây nữa. Để Harsha Krishnamurthi tiếp quản thôi.”

“Sếp về đi, tranh thủ chợp mắt một chút.”

“Cậu cũng vậy.”

“Không, tôi sẽ ở lại đây.”

“Không, Jack. Cậu cũng về đi. Nếu muốn luyện chứng mất ngủ, mấy ngày nữa cậu sẽ được nếm mùi. Tin tôi đi.”

Jack giơ hai tay lên. “Vâng, vâng, sếp nói sao thì làm vậy.”

“Tôi nói sao thì làm vậy đi.”

“Nhưng tôi sẽ không ngủ.”

“Được rồi, được rồi. về đi.” Ông khoát tay về chiếc Jaguar đã qua nhiều năm chinh chiến của Jack. “Về đi rồi giả vờ ngủ cho tôi.”

Hình ảnh thi thể vàng chói của nạn nhân dưới lớp lều bạt không hề rời khỏi suy nghĩ của Jack, ngay cả khi anh đã về đến nhà. Dưới ánh sáng trắng dịu đầu ngày, nạn nhân trông còn chân thật hơn đêm hôm qua. Móng tay của nạn nhân bị gặm nham nhở, sơn màu thiên thanh, cuộn ngược vào lòng bàn tay sưng vù.

Anh tắm rửa rồi cạo râu. Trong gương, mặt anh rám nắng sau một buổi sáng ngoài bờ sông, quanh mắt xuất hiện vài nếp nhăn mới. Anh biết mình sẽ không tài nào ngủ lại được.

Với việc nhanh chóng được bổ nhiệm vào chức vụ mới trong Tổ Trọng án, hơn nữa lại trẻ khỏe và cần mẫn hơn các đồng nghiệp, anh cảm nhận được sự đố kị của cấp dưới, cũng như thái độ ngấm ngầm hả hê của họ khi thấy vụ án đầu tiên của anh lại khéo trùng với thời điểm lịch phân công trực chiến kéo dài tám tuần vừa được xoay tua về lại đội B.

Suốt bảy ngày, hai mươi tư trên hai mươi tư tiếng sẵn sàng bị điều động bất cứ lúc nào, đêm thì thức trắng, giờ lại phải lao vào vụ án ngay lập tức mà không hề có thời gian nghỉ ngơi hồi sức, anh chắc chắn không thể ở đỉnh cao phong độ.

Mà vụ án này lại có vẻ phức tạp.

Nó rối rắm không chỉ vì địa điểm gây án hay sự thiếu vắng nhân chứng mà còn vì những vết kim tiêm lở loét thâm đen được họ phát hiện dưới ánh sáng ban ngày.

Lại thêm việc thủ phạm không biết đã giở trò gì trên ngực nạn nhân mà lúc này trong buồng tắm ốp gạch trắng của mình, Jack thật không muốn nghĩ tới. Anh dùng khăn lau khô tóc và lắc đầu cho nước ra khỏi tai. Đừng nghĩ tới vụ án nữa. Chớ để nó quanh quẩn trong đầu. Maddox nói đúng, anh cần phải nghỉ ngơi.

Anh vào bếp, đang rót cho mình một ly Glenmorangie thì chuông cửa reo.

“Em đây,” giọng Veronica vang qua khe đút thư ở cửa. “Em định gọi báo cho anh trước nhưng lại quên mất điện thoại ở nhà.”

Anh ra mở cửa. Veronica mặc bộ vét vải thô màu kem, cặp kính Armani gài trên tóc. Dưới chân cô để đầy những túi đồ mua sắm từ các cửa hiệu ở Chelsea. Chiếc xe mui trần Tigra màu đỏ như màu thùng thư đậu trước cổng vườn dưới ánh chiều tà. Jack cũng nhìn ra Veronica đang cầm chìa khóa cửa trước nhà anh trong tay như chực mở cửa.

“Xin chào, anh chàng quyến rũ!” Cô ghé người vào cho anh hôn.

Anh hôn cô, cảm nhận vị son môi và xịt thơm miệng bạc hà.

“Ưmmmm!” Cô túm lấy cổ tay anh rồi ngả người ra phía sau để chiêm ngưỡng người đàn ông mặc quần jean, chân trần, da rám nắng trước mặt. Trong tay anh là chai rượu whisky đung đưa qua lại. “Anh đang nghỉ ngơi à?”

“Anh đang ở trong vườn.”

“Để theo dõi Penderecki?”

“Em cho là anh ra vườn chỉ để làm mỗi việc đó sao?”

“Dĩ nhiên rồi!” Cô vừa phá ra cười thì nhìn thấy nét mặt anh. “Thôi nào, Jack. Em chỉ nói đùa thôi mà. Xem này!” Cô cầm chiếc túi mua đồ ở siêu thị Waitrose lên đưa cho anh. “Em có mua chút đồ - tôm, thì là, rau mùi còn rất tươi và cả một chai vang Muscatel hảo hạng, còn cái này...” Cô chìa ra một hộp màu xanh lá cây sẫm. “Là quà của em và bố.” Cô co một chân lên như một chú cò duyên dáng, đặt chiếc hộp lên đầu gối để mở nó ra. Một chiếc áo khoác da màu nâu nằm gọn ghẽ trong lớp vải mỏng in hoa văn. “Một trong những mặt hàng nhập khẩu của nhà em.”

“Áo da anh cũng có một cái rồi.”

“Ơ.” Nụ cười của cô biến mất. “Ừm. Ờ, vậy thì thôi.” Cô đóng chiếc hộp lại. cả hai người im lặng trong giây lát. “Em mang nó về vậy.”

“Ồ không.” Jack chợt cảm thấy áy náy. “Không cần đâu.”

“Không sao đâu mà. Em có thể đổi nó lấy thứ khác trong kho.”

“Không cần đâu, thật đấy. Đưa đây, đưa nó cho anh.”

Đây chính là chiến thuật của Veronica, anh vừa nghĩ vừa lấy đầu gối sập cửa lại và đi theo cô vào trong nhà. Cô luôn đưa ra những gợi ý làm xáo trộn cuộc sống của anh, nhưng hễ anh từ chối là cô lại trề môi trong khi vẫn nhún vai tỏ ra can đảm chấp nhận khiến anh lập tức cảm thấy áy náy, mất hết dũng khí và đầu hàng. Bởi vì quá khứ của cô. Đơn giản nhưng hiệu quả đấy, Veronica. Trong sáu tháng ngắn ngủi hai người quen biết nhau, ngôi nhà cũ kỹ nhưng ấm cúng của anh đã biến thành một chốn xa lạ chất đầy các loại cây tỏa hương và những thiết bị giúp tiết kiệm sức lao động. Trong tủ quần áo thì ngồn ngộn các loại trang phục mà anh sẽ không bao giờ đụng đến: các bộ lễ phục thiết kế riêng, áo khoác may thủ công, cà vạt bằng lụa, quần nhung, tất cả đều là quà từ công ty nhập khẩu trên phố Mortimer của bố cô.

Trong lúc Veronica ở trong bếp, mở toang cửa sổ, tự nhiên hệt như ở nhà mình giữa tiếng o o của chiếc đèn hiệu Guzzini và tiếng dầu lạc xì xèo trong đám xoong nồi màu xanh xám, Jack mang chai whisky ra ngoài hiên.

Khu vườn cũng chính là một minh chứng hoàn hảo cho mối quan hệ đã tới hồi rạn nứt giữa hai người, Jack vừa tháo nút chai Glenmorangie vừa nghĩ. Từ trước khi bố mẹ anh mua ngôi nhà này, trong vườn đã trồng đầy hoa dâm bụt, hoa đậu lupin và một cây hoa ông lão vặn vẹo, già cỗi. Mùa hè đến, anh thích thú nhìn chúng leo cao cho đến khi gần như che kín các cửa sổ bằng thứ màu xanh rờn của mình. Nhưng Veronica lại muốn cắt, tỉa, thậm chí là dẹp chúng đi để nhường chỗ cho các cây sả và nụ bạch hoa trồng trong những chiếc chậu sơn màu đặt trên bậu cửa, thiết kế lại khu vườn theo một sơ đồ cụ thể với những lối đi rải sỏi giữa hai hàng nguyệt quế. Và rồi cuối cùng, sau khi đã cải tạo anh cùng ngôi nhà, cô sẽ yêu cầu anh bán nó đi, rời khỏi cái ngôi nhà nhỏ theo kiểu Victoria ở phía Nam London nơi anh đã sinh ra và lớn lên với bức tường gạch đổ nát, những khung cửa sổ có chấn song, khu vườn rậm rạp, âm thanh văng vẳng của những chuyến tàu rậm rịch trên đoạn đường ray xuyên đồi. Cô muốn bỏ công việc mà cô chỉ làm cho có lệ ở công ty gia đình, rời khỏi nhà bố mẹ để tới xây cho anh một tổ ấm.

Nhưng anh lại không thể. Cuộc đời anh đã bắt rễ quá sâu vào khoảnh đất sét nhiều mùn rộng hơn ngàn mét vuông nơi đây, đâu thể nói đi là đi được. Và sau sáu tháng tìm hiểu Veronica, anh hoàn toàn có thể chắc chắn một điều: anh không hề yêu cô.

Anh quan sát cô qua cửa sổ, lúc này đang gọt khoai và nạo bơ thành hình sò. Cuối năm ngoái, sau bốn năm gia nhập Phòng Điều tra Hình sự, anh bắt đầu lâm vào tình trạng chán nản, giậm chân tại chỗ, tinh thần xuống dốc, mong đợi một chuyển biến mới. Cho đến một ngày, trong một bữa tiệc Halloween đầy hỗn loạn của Phòng Điều tra Hình sự, anh nhận ra mình quay đi đâu cũng không thoát khỏi ánh mắt của một cô gái mặc váy ngắn, đi xăng đan quai màu vàng, trên môi nở nụ cười ranh mãnh.

Veronica đã khơi dậy trong anh một cơn hứng tình kéo dài suốt hai tháng trời. Hai người rất hòa hợp với nhau về mặt thể xác. Mỗi sáng, cô đánh thức anh dậy vào lúc sáu giờ để làm tình và suốt hai ngày cuối tuần chỉ loanh quanh trong nhà, không mặc gì, chỉ đi giày cao gót và tô son môi màu hồng kem. Cô mang tới cho anh một thứ năng lượng mới và một số khía cạnh khác trong cuộc sống của anh cũng bắt đầu thay đổi. Chẳng hạn như những vết giày cao gót Manolo trên tấm ván đầu giường anh hay quyết định thuyên chuyển vào đội điều tra án mạng của Tổ Trọng án hồi tháng Tư.

Nhưng vào mùa xuân, khi những ham muốn của anh đối với cô bắt đầu nguội lạnh, Veronica đột ngột thay đổi kế hoạch. Cô trở nên rất nghiêm túc trong mối quan hệ với Jack và tiến hành một chiến dịch trói chặt đối phương. Một đêm, cô yêu cầu anh lắng nghe cô nói, và với giọng điệu vô cùng nghiêm trọng, cô kể lại với anh về nỗi bất hạnh lớn nhất của đời mình, vốn đã xảy ra rất lâu trước khi họ gặp nhau. Khi còn niên thiếu, cô đã phải đấu tranh chống lại bệnh ung thư trong suốt hai năm.

Chiến lược này của cô vô cùng hữu hiệu. Anh đơ ra vì bất ngờ, đột nhiên không còn biết phải làm thế nào để cắt đứt mối quan hệ này nữa.

Thật là một kẻ ngạo mạn, Jack tự nhủ, cứ làm như thể việc mày không ra đi chính là một sự ban ơn cho cô ấy vậy. Mày cũng có thể tự phụ tới mức ấy ư?

Trong bếp, Veronica đang nhặt rau bạc hà, cái cằm thanh mảnh, bất cân xứng cúi gằm trước ngực, lưỡi đưa ra giữa hai hàm răng. Jack lại rót thêm một ly whisky và uống cạn.

Tối nay, anh quyết định sẽ nói. Có lẽ là trong bữa tối…

Một giờ sau, mọi thứ đã được chuẩn bị tươm tất. Veronica bật hết đèn trong nhà rồi đốt nến hương sả trong sân vườn.

“Thịt ba chỉ hun khói, xa lát đậu tằm trộn với rau cải lông, tôm tẩm mật ong và nước tương, tiếp theo là kem quýt. Em đúng là một người phụ nữ hoàn hảo phải không?” Cô hất tóc và thoáng để lộ hàm răng được chăm sóc cẩn thận. “Em muốn làm cho anh ăn thử để xem có dùng cho bữa tiệc được không?”

“Bữa tiệc.” Anh hoàn toàn quên bẵng mất bữa tiệc. Họ đã thống nhất rằng mười ngày sau khi thời hạn trực chiến của anh kết thúc là thời điểm lý tưởng và thư thả để tổ chức một bữa tiệc ăn mừng.

“Cũng may là em đã không quên, phải không?” Cô bê chiếc nồi gang hiệu Le Creuset chất đầy khoai tây bi mới ra lò đi qua trước mặt anh. Cửa sổ kiểu Pháp trong phòng khách của ngôi nhà mở thông ra vườn. “Tối nay chúng ta sẽ ăn ở đây, không cần phải sang phòng ăn làm gì.” Cô dừng lại nhìn chiếc áo phông nhăn nhúm và mái tóc đen rối bời của anh. “Anh không nghĩ là mình nên thay quần áo để ăn tối ư?”

“Em đang đùa đấy à?”

“Em chỉ...” Cô mở chiếc khăn ăn, trải nó trên đùi. “Em chỉ nghĩ là như thế sẽ lịch sự hơn.”

“Không.” Anh ngồi xuống bàn. “Anh cần phải dùng bộ vét của mình cho công việc. Khởi động vụ án mới rồi.”

Tiếp tục đi Veronica, hỏi anh về vụ án đi, hãy tỏ ra quan tâm một chút tới những thứ khác ngoài tủ quần áo và khăn trải bàn của anh.

Nhưng Veronica bắt đầu dồn khoai tây vào đĩa của anh. “Anh đâu chỉ có mỗi một bộ vét? Bố vừa gửi cho anh bộ màu xám đấy thôi.”

“Đều ở cửa hàng giặt là hết rồi.”

“Ôi Jack, thế mà anh không bảo em. Biết thế thì em đã đi lấy đồ cho anh rồi.”

“Veronica...”

“Thôi được rồi, được rồi.” Cô giơ tay lên. “Em xin lỗi. Em sẽ không nhắc tới chuyện này nữa...” Cô ngừng lời. Đúng lúc đó, điện thoại trong hành lang đổ chuông. “Đoán xem là ai nào.” Cô lấy dĩa chọc vào một miếng khoai tây. “Cứ làm như tôi không đoán ra ấy.”

Jack đặt ly rượu xuống bàn, đẩy ghế đứng dậy.

“Chúa ơi.” Veronica cáu kỉnh thở dài, dằn chiếc dĩa xuống bàn. “Họ đúng là có giác quan thứ sáu mà. Anh không thể bỏ mặc cho nó reo một lúc hay sao?”

“Không được.”

Đến hành lang, anh nhấc điện thoại lên. “Tôi nghe.”

“Đừng nói với tôi là cậu đang ngủ đấy nhé!”

“Tôi đã nói với sếp là tôi sẽ không ngủ mà!”

“Xin lỗi vì phải gọi cậu vào giờ này.”

“Không sao, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Tôi vừa quay lại hiện trường, cấp trên đã cho phép điều động các thiết bị trợ giúp. Một người trong tổ tìm kiếm đã có phát hiện mới.”

“Thiết bị trợ giúp gì cơ?”

“GPR.”

“GPR á? Có phải là...” Jack dừng lại giữa chừng. Veronica đi ngang qua trước mặt anh, phăm phăm bước lên cầu thang và đóng sập cửa phòng ngủ lại. Anh đứng trong hành lang hẹp nhìn theo cô, một tay chống lên bờ tường.

“Jack, cậu vẫn ở đó đấy chứ?”

“À vâng, xin lỗi sếp. Sếp vừa nói gì ý nhỉ? GPR, có phải là máy thăm dò địa chất?”

“Là máy quét ra đa thăm dò địa chất.”

“Được rồi. Ý sếp là...” Móng tay cái đen sì của Jack cạy một lỗ nhỏ trên tường. “Ý sếp là lại có thêm các thi thể khác?”

“Đúng vậy, thêm bốn thi thể nữa.” Giọng Maddox trở nên nghiêm trọng.

“Tệ thật.” Jack xoa cổ. “Thật muốn dồn tôi vào đường cùng đây mà!”

“Họ đang cho lấy các thi thể lên rồi.”

“Được rồi. Vậy chúng ta gặp nhau ở đâu?”

“Ở trụ sở chính nhé. Sau đó chúng ta có thể theo họ tới đường Devonshire luôn.”

“Tới nhà xác á? Ở Greenwich?”

“Đúng vậy. Krishnamurthi đã bắt đầu tiến hành giải phẫu thi thể đầu tiên rồi. Ông ấy đã đồng ý giúp chúng ta cả đêm luôn.”

“Được rồi, tôi sẽ có mặt trong vòng ba mươi phút.”

Trên gác, Veronica đóng chặt cửa, nhốt mình trong phòng ngủ. Jack thay quần áo trong phòng Ewan, nhìn một lần qua cửa sổ về phía đường ray tàu hỏa để kiểm tra động tĩnh bên nhà Penderecki nhưng không thấy gì khả nghi. Anh vừa thắt cà vạt vừa thò đầu qua cửa phòng ngủ.

“Chúng ta nói chuyện sau nhé. Khi nào anh đi làm về...” Anh dừng lại nửa chừng. Veronica đang ngồi trên giường, chăn kéo tới tận cổ, trong tay nắm chặt một lọ thuốc.

“Thuốc gì vậy?”

Cô ngước mắt lên nhìn anh. Hai mắt sưng vù, đẫm lệ. “Thuốc giảm đau Ibuprofen. Sao?”

“Em sao vậy?”

“Em không sao.”

“Em đang tính làm gì hả Veronica?”

“Chỉ là cổ họng em lại đau.”

Cổ họng em lại đau?” Anh khựng lại, chiếc cà vạt buông thõng xuống bàn tay trái.

“Đúng vậy.”

“Từ khi nào vậy?”

“Em không biết.”

“Cổ họng em đau hay không thì em phải biết chứ.”

Cô chỉ lầm bầm gì đó rồi mở chai thuốc, lắc ra tay hai viên và ngước nhìn anh. “Anh phải đi chỗ nào hay ho à?”

“Sao em không nói cho anh biết là họng em lại đau? Em phải đi kiểm tra xem thế nào chứ?”

“Đừng lo cho em. Anh có nhiều chuyện quan trọng hơn phải làm.”

“Veronica...”

“Chuyện gì nữa?”

Anh im lặng một lúc. “Không có gì.” Anh siết chặt nút thắt cà vạt rồi quay ra cầu thang.

“Đừng lo cho em,” cô hét với theo. “Em ngủ trước nhé, không đợi anh đâu.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.