Vào năm 1984, Lucilla Harteveld - năm mươi lăm tuổi, nặng gần một trăm mười lăm ký - đã nhập viện King Edward VII ở đường New cavendish do những cơn đau ngực. Bà ta được đưa vào khoa chăm sóc mạch vành và kết quả điện tâm đồ cho thấy bà ta bị nhồi máu cơ tim dạng nhẹ. Người ta tiêm cho bà anistreplase[1] và disopyramide[2]. Henrick Harteveld lập tức liên lạc với con trai.
Sau cuộc hội ngộ dè dặt giữa mẹ và con trai - Lucilla bốc mùi trên giường bệnh như thể bà ta bí mật làm bậy dưới chăn và đang thích thú trước sự khó chịu của những người tới thăm - Toby và Henrick nghiêm nghị đi bộ qua khu Mayfair để dùng bữa tối ở câu lạc bộ Oxford và Cambridge. Lần đầu tiên sau bằng ấy năm, chỉ còn lại hai bố con với nhau, không bị Lucilla giám sát, hai người đàn ông đã chuyện trò tới khuya. Henrick, người sắp mất vợ, ngồi trên ghế trong tư thế ngẩng cao đầu và gọi một chai sâm banh Perrier-Jouet. Toby thú nhận đã bỏ trường y, cả ngày ngồi chây ì trong căn hộ nhỏ ở phía Đông Nam London.
Ngày hôm sau, Henrick bắt tay ngay vào việc.
Không thèm hỏi ý kiến Lucilla, ông đã cho phát hành cổ phiếu công ty dược phẩm của mình - Harteveld Chemicals - ra thị trường chứng khoán, vẫn giữ vai trò cổ đông chính và chuyển 1,5 triệu bảng lợi nhuận sang cho con trai. Ông hành động qua mặt Lucilla và điều đó khiến ông run rẩy - còn lại một mình trong thư viện ốp gỗ, ông thực sự run rẩy vì sợ hãi và phấn khích - khi nghĩ tới phản ứng của vợ trước hành động điên rồ này. Để hợp thức hóa sự kiện này, ông chỉ định Toby làm trợ lý giám đốc tiếp thị, một công việc hoàn toàn mang tính tượng trưng, chỉ cần mặc vét, thỉnh thoảng trình diện tại trụ sở nhôm kính bóng lộn của công ty ở ngoại ô Sevenoaks.
Và thế là Toby Harteveld trở nên giàu có.
Hắn tạm thời bỏ không căn hộ nhỏ xíu ở Lewisham - với những người hàng xóm già nua và mấy con mèo ngái ngủ trên tường rào - để chuyển tới một ngôi nhà ở khu Groom's Hill, thuê các kiến trúc sư cảnh quan, công ty xây dựng, công ty vệ sinh và người làm vườn. Với danh tiếng của gia đình Harteveld trong ngành công nghiệp dược phẩm, hắn được bổ nhiệm vào ban điều hành khu vực kinh tế tư nhân của Quỹ đầu tư bệnh viện St Dunstan. Hắn tổ chức tiệc tùng, cả dinh thự tràn ngập những nhân vật tinh hoa: các bác sĩ phẫu thuật tim mạch, những cô nàng thừa kế, các ông trùm vận tải biển và các nữ diễn viên, những người phụ nữ biết cách dùng lụa tơ tằm nguyên chất và những người đàn ông có khả năng triệu tập hầu rượu chỉ bằng một cái liếc mắt. Những cuộc chuyện trò thường xoay quanh các mối quan hệ làm ăn trong tương lai, các liên hoan nghệ thuật biểu diễn hay những cuộc dong thuyền ở Kennebunkport. Toby cố gắng xây dựng một cuộc sống có hình thái, có ý nghĩa, và trong một quãng thời gian ngắn ngủi, hắn đã duy trì được những ảo tưởng về một đời sống tinh thần lành mạnh.
Thế nhưng, khi hắn chật vật thể hiện sự hoàn thiện ra ngoài với một cuộc sống mang màu sắc của sự thành đạt thì trong thâm tâm, hắn lại càng cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng, căn bệnh bí mật của hắn ngày càng trở nên trầm trọng.
Không ai trong số người quen của hắn biết chuyện hắn vẫn trả tiền cho các cô gái đứng đường để mang họ tới Groom's Hill. Hắn để những cô gái này đứng trần truồng trong vườn cho tới khi họ tím tái lại vì lạnh rồi lập cập chui lên chiếc giường đôi của hắn với cơ thể như đông đá. Hắn sẽ yêu cầu họ nằm im, không được có bất kỳ phản ứng nào, mắt trợn ngược lên.
“Tôi không làm được, đau đầu lắm.”
“Cô có thể câm miệng lại không, chỉ cần câm miệng và nằm yên thôi.”
Khi trèo lên người họ, hắn chỉ có thể đạt tới cực khoái khi nhắm tịt hai mắt và để mặc cho trí tưởng tượng lộng hành.
Có một hôm, trong văn phòng hai lớp kính đang bật điều hòa ở Sevenoaks, ly rượu khai vị cho bữa trưa đặt ngay trong tầm tay, nhìn ngắm đám ngan canada đậu trên những hồ nước nhân tạo, hắn chợt nghĩ tới gánh nặng của mình dưới một góc độ khác. Hắn nghĩ có lẽ bệnh của hắn không chữa được. Ý tưởng này khiến hắn giật mình. Hắn tự hỏi phải chăng suốt đời, mỗi người đều được giao cho một bài tập cụ thể để rèn luyện ý chí và buộc phải chấp nhận nó với sự mạnh mẽ và biết ơn? Và phải chăng ở đây, trong nỗi ám ảnh kia, hắn đã gặp thử thách của đời mình?
Hắn hít một hơi dài, ngồi thẳng trên ghế. Tốt thôi. Hắn sẽ thi hành nghĩa vụ này. Hắn sẽ tồn tại cùng với sự thỏa hiệp và kiềm chế suốt đời.
Nhưng hắn cần được giúp đỡ.
Hắn lướt một ngón tay xuống ly rượu Pastis cao màu trắng sữa. Hắn cần một thứ gì đó để dập tắt ý thức của mình, một thứ gì đó hiệu quả hơn rượu.
Hai tuần sau, hắn tìm thấy cái van an toàn mà hắn muốn khi dùng bữa tối với một người bạn cũ ở Sherborne vừa hoàn thành chuyến nghiên cứu thực địa cho luận án tiến sĩ trong rừng nhiệt đới ở Tanjung Puting. Sau bữa tối, người bạn kia cầm chiếc túi nhỏ hiệu Galdstone lên đặt trên mặt bàn, trước mặt Harteveld.
“Cocain không, Toby? Hay cậu muốn thứ gì phiêu hơn? Đây là nha phiến. Nha phiến ngọt và êm, hảo hạng.” Anh ta xoa mấy ngón tay vào nhau. “Được chính những người Malaysia nâng niu đưa lên khỏi mặt đất.”
Harteveld do dự một lúc rồi cụp mắt xuống. Hắn đặt ngửa hai tay lên bàn, lòng bàn tay hướng lên trên thể hiện cử chỉ khuây khỏa và cảm kích. Nó đây rồi, chính là thứ hắn vẫn mãi tìm kiếm. Hoan nghênh tới bến bờ thoát ly.
❀ ❀ ❀
[1] Thuốc làm tan huyết khối.
[2] Thuốc chống rối loạn nhịp tim.