Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21.

❊ ❊ ❊

Lucilla Hartevelt không tài nào giảm được gần bốn mươi ký theo lời khuyên của bác sĩ nên lại bị nhồi máu cơ tim lần thứ hai vào năm 1985. Hậu quả của lần này là loạn nhịp tim không khống chế được, dẫn tới tử vong trong vòng ba mươi phút.

Sau lễ tang, Henrick trở về Greenwich với Toby, rồi hai người cùng nhau đi dạo trong công viên. Ông dừng lại dưới bóng bức tượng Dáng đứng của Henry Moore, đột nhiên xoay sang nhìn con trai và với chất giọng đặc Gelderland của mình, ông bắt đầu thanh thản kể lại câu chuyện mà ông đã giữ kín suốt gần sáu mươi năm qua. Henrick giải thích rằng Lucilla vốn là một y tá người Hà Lan; lần cuối cùng ông gặp bà ta là vào ngày hai mươi tháng chín năm 1944 ở Ginkel Heath. Sau đó, ông nghe nói bà ta đã thiệt mạng giữa cảnh hỗn loạn trên chiến trường Arnhem cùng với các thành viên của lữ đoàn South Stafford mà bà ta chịu trách nhiệm chăm sóc sức khỏe. Ông đã tin vào điều đó cho tới ba mươi lăm năm sau, khi bà ta xuất hiện trở lại - lúc đó vừa mới trở thành góa phụ của một vị bác sĩ phẫu thuật giàu có người Bỉ và đang làm việc tại một trại trẻ mồ côi ở Sulawesi.

Toby nhìn ra đằng sau Henrick trong khi ông nói, xuống thung lũng nơi những cây cột màu hồng nhạt trong lâu đài của Nữ hoàng lung linh như phần bên trong vỏ sò. Hắn từ từ nhận ra rằng trong suốt cuộc hôn nhân của bố mẹ mình, bố hắn luôn là người thụ động chờ đợi.

Một tháng sau cuộc chuyện trò ấy, Henrick bán đi tòa dinh thự ở Wiltshire, gửi hai triệu bảng nữa cho con trai rồi chuyển tới Indonesia.

Với người bố ở nước ngoài và nguồn tài chính mới, Toby ngày càng trượt xa khỏi quỹ đạo: hắn gần như không lui tới văn phòng công ty ở Sevenoaks nữa. Hắn chỉ đóng bộ khi tới tham dự các cuộc họp ban điều hành ở bệnh viện St Dunstan - thời gian còn lại hắn chẳng thèm cạo râu, và như thể đang đi nghỉ dài hạn, hắn mặc quần áo vét linen với những chiếc áo sơ mi đắt tiền - tay xắn cao, đi giày đế bện thừng hay giày da bê. Thuốc phiện, và sau này là cocain và heroin, đã tỏ ra rất hiệu quả: thuốc ngăn chặn những ham muốn bốc đồng tồi tệ nhất của hắn, kiềm chế và xoa dịu chúng, xóa sạch mọi chứng cứ về tác hại của chúng lên cơ thể hắn. Hắn cẩn thận không trữ nhiều ma túy ở Groom's Hill mà dùng căn hộ nhỏ hiu quạnh ở Lewisham làm kho chứa hàng. Không người quen nào của hắn biết địa chỉ đó và hắn có thể tới căn hộ, tiếp tế thêm cho kho thuốc của mình.

Hắn sống cầm chừng như vậy hơn mười năm.

Thế nhưng , tới cuối thập niên chín mươi, các bữa tiệc khoác lên mình một sắc thái khác, một kiểu phóng túng mới. Giờ đây, bên cạnh những ly sâm banh Gristal và vodka Stolichnaya ướp lạnh còn có cocain để trong những chén xúp miso in hình lá liễu của Nhật. Những cô gái hắn gặp trong các câu lạc bộ ở Mayfair đứng lừ đừ cạnh tường, vừa hút thuốc lá St Moritz vừa kéo mép váy. Hắn cũng bắt đầu lấy hàng ở gần nhà hơn và nhờ một mạng lưới quan hệ bí mật dẫn hắn đến các nguồn cung. Một số người quen của hắn vẫn tiếp tục lui tới nhưng nhanh chóng bị lấn áp bởi một thế hệ khách mời mới: các cô gái và những người đi cùng họ.

“Thật điên rồ, đúng không?” ai đó nói với Harteveld, lúc này vừa mới tiêm xong một liều heroin và đang chúi xuống một chiếc ghế lưng cao màu nâu hồ đào trong thư viện.

“Xin lỗi.” Hắn nhìn lên, vẻ mờ mịt. “Cô nhắc lại được không?”

“Tôi nói là ở đây thật điên rồ, đúng không?” Đó là một cô gái cao ráo, điềm tĩnh, khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng chuẩn, tóc màu hạt dẻ đong đưa, đôi chân dài mềm mại. Trước đây hắn chưa từng thấy cô. Trông cô lạc lõng đến kỳ lạ với kiểu trang điểm nhẹ nhàng, chiếc váy len xám cài khuy và đôi giày đế thấp.

Cô gái này thực sự là một người trong số họ ư? Thật ư?

“Ừ,” hắn nhọc nhằn trả lời. “Có lẽ vậy, có lẽ vậy.”

“Tôi chưa từng thấy chuyện này bao giờ. Rõ ràng cái gã đứng ra tổ chức tiệc còn tiêm cả heroin cho các vị khách có nhu cầu. Chỉ cần đi vào phòng tắm là thấy anh ta ở đó, phân phát heroin như phát kẹo. Thậm chí còn tiêm giúp anh nếu anh không dám.”

Harteveld nhìn cô sửng sốt. “Cô có biết tôi là ai không?”

“Không. Tôi nên biết ư?”

“Tôi là Toby Harteveld. Đây là nhà của tôi.”

“Ái chà.” Cô mỉm cười, không hề tỏ ra bối rối. “Thì ra anh là Toby. Vậy thì rất vui vì rốt cuộc cũng được làm quen với anh, Toby. Anh có một ngôi nhà rất tuyệt vời. Và bức tranh của Patric Heron ở đầu cầu thang - là bản gốc à?”

“Chính vậy.”

“Một bức tranh vô cùng tinh tế.”

“Cảm ơn cô. Giờ thì...” Hắn cố đẩy người lên khỏi ghế, chìa bàn tay run lẩy bẩy ra. “Nhắc tới heroin, cô sẽ không từ chối lời mời chia sẻ nó với gia chủ chứ?”

“Không.” Cô lắc đầu, vẫn giữ nguyên nụ cười. “Cảm ơn , nhưng tôi phản ứng rất tệ với thuốc. Nó chỉ làm tôi ói mửa, hay làm ra những chuyện rất thê thảm.”

“Được thôi. Vậy một ly rượu hoa quả nhé? Ở trong vườn cam. Ở đó, xem nào, có một bức của Frida Kahlo. Tôi tin là cô sẽ rất thích.”

“Một bức tranh của Frida Kahlo? Anh không nói đùa đấy chứ? Dĩ nhiên là tôi rất thích.”

Vườn cam lạnh lẽo nằm ở phía sau nhà. Những quầng sáng hình elip từ bữa tiệc hắt lên những chậu cây, đổ thành những bóng màu xám trên nền đá. Ở đây dậy lên mùi phân bón thực vật, mùi đất lạnh lẽo, tiếng cười nói của khách khứa trở nên xa xôi. Harteveld gãi gãi lên cánh tay, đầu óc luẩn quẩn. Sao hai người họ giờ lại ở đây? Hắn muốn làm gì vậy?

Những tĩnh mạch màu xanh phập phồng của cô ấy. Toby, phê thuốc và lạnh cóng. Mái tóc ướt nhẹp của cô ấy được vuốt ra phía sau đầu.

Cô xoay người lại nhìn hắn. “Đâu?”

“Gì cơ?”

“Bức họa? Nó ở đâu?”

“Bức họa,” hắn lặp lại.

“Đúng vậy, bức họa của Kahlo ý?”

“À, bức họa đó...” Harteveld gãi bụng, quan sát gương mặt mềm mại của cô. “À, tôi nhầm. Nó không ở trong vườn cam mà ở trong thư phòng.”

“Ôi, Chúa ơi.” Cô xoay người định bỏ đi thì hắn túm lấy tay cô.

“Nghe này, tôi cần cô làm giúp tôi một việc. Thường thì...” Đầu hắn ong ong. “Thường thì tôi trả hai trăm nhưng với cô, tôi có thể trả ba trăm.”

Cô nhìn hắn đầy ngờ vực. “Tôi không phải gái bán hoa, anh biết đấy. Tôi tới đây với bạn cùng phòng. Thế thôi.”

“Thôi nào!” hắn nói, đột nhiên hốt hoảng trước sự khước từ của cô. “Bốn trăm vậy, tôi trả cô hẳn bốn trăm. Tôi cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều - cô chỉ cần nằm im là được. Tôi không...”

“Tôi nói rồi, tôi không làm nghề đó.”

“Tôi sẽ rất nhanh.” Nắm tay hắn siết chặt lại. “Nếu cô nằm thật im thì tôi chỉ cần vài phút là xong. Đi mà...”

“Tôi đã bảo là không mà.” Cô giũ tay để nới lỏng các ngón tay hắn. “Giờ thả tôi ra, không là tôi sẽ hét lên đấy.”

“Xin cô...”

“KHÔNG!”

Harteveld, choáng váng vì sự quả quyết trong giọng nói của cô, liền buông tay và lùi lại một bước. Nhưng cô lúc này đã nổi cơn thịnh nộ, không chịu bỏ qua. Cùng lúc hắn lùi xuống, cô giận dữ xông tới trước mặt hắn.

“Tôi cóc cần biết anh là thằng quái nào...” Cô hét vào mặt hắn, những móng tay sạch sẽ màu hồng túm lấy cằm hắn. Máu.

“Chết tiệt.” Hắn ôm lấy cổ họng, choáng váng bởi hành động bạo lực đột ngột của cô. “Chết tiệt , vì sao cô - vì sao cô lại làm thế?”

“Để dạy cho anh cách chấp nhận khi người khác nói không với anh.” Cô quay gót. “Hiểu chưa?”

Cô kia!” hắn gọi theo, tay vẫn ôm cổ. “Mày. Nghe này, con điếm kia. Mày không được hoan nghênh trong ngôi nhà này. Hiểu chưa?” Nhưng tiếng giày đế thấp màu đen của cô nhẹ nhàng lùi ra xa trên nền đá. Tự tin và cao ngạo. “Mày tới đây lợi dụng sự hiếu khách của tao, rượu của tao, thuốc của tao - và đáp trả tao thế này đây, con nhóc thối tha. Mày không bao giờ được chào đón ở đây nữa”

Nhưng cô đã biến mất, và khi bỏ tay ra để kiểm tra lại những vết cào thâm đen, hắn nhận ra rằng hắn đang dần đánh mất tự chủ và hiểm họa đang kề cận.

Hắn không quay trở lại bữa tiệc. Hôm sau, người quét dọn tìm thấy hắn cuộn mình trên chiếc ghế bành mà hắn đã phải chật vật lê người đến lúc sáng sớm, hai tay ôm vòng qua đầu như càng cua, nước mắt giàn giụa, cổ áo dính đầy những vệt máu khô. Bà không nói gì, mở toang các cửa sổ rồi ầm ĩ dọn đám gạt tàn.

Một lúc sau, bà mang một khay cà phê, vài lát hoa quả và một ly nước khoáng Perrier tới đặt trên chiếc bàn đá hoa Carrara và ném cho hắn cái nhìn thương hại. Harteveld xoay người, hít lấy thứ không khí tươi mới tràn vào từ cửa sổ. Nó có sự hứa hẹn về một mùa đông đầy mây và tuyết, cùng với một thứ khác. Một chuyện xấu sắp xảy ra. Với hắn, nó có mùi vị như một cơn khủng hoảng.

Mồng bốn tháng Mười hai, sinh nhật lần thứ ba mươi bảy của hắn. Và chuyện đó đã đến.

Vào gần ba giờ sáng, lúc bữa tiệc sắp tàn, hắn tìm thấy một cô gái dưới cây đàn piano. Hai mắt trợn trắng, tay ôm chặt lấy vai. Thỉnh thoảng, cô ta lại rên rỉ và khẽ ngọ nguậy như một con kén béo mọng. Cô gái rất đẫy đà, mặc một chiếc váy ngắn màu xanh phấn. Trên bắp tay cô gái có một hình xăm trông như đang rỉ ra ngoài da và những sợi mủ màu trắng kết thành một tấm màng quanh miệng cô ta.

Thích thú, hắn chống khuỷu tay lên đàn piano và cúi nhìn cô gái. “Này, cô tên là gì thế?”

Cô gái đảo mắt cố tập trung vào tiếng ồn. Miệng cô lắp bắp tới lần thứ hai mới phát ra được âm thanh. “Sharon Dawn Mccabe.” Với ba từ này, cô ta đã tự xác nhận mình đến từ vùng Gorbals.

“Cô biết là cô không còn tỉnh táo nữa chứ?”

Cô ta nấc lên một tiếng rồi gật đầu, mắt nhắm nghiền. “Tôi biết.”

Thế là hắn mang Sharon tròn quay và tội nghiệp vào phòng ngủ của mình, cởi quần áo của cô ta trong bóng tối rồi đặt cô ta lên giường. Hắn làm tình với cô ta rất nhanh và lặng lẽ, hai mắt khô khốc, tay nắm lấy hai bầu vú lạnh ngắt của cô ta từ phía sau. Cô gái không cử động cũng chẳng phát ra âm thanh nào. Dưới lầu, bữa tiệc đã kết thúc, hắn có thể nghe thấy tiếng nhân viên phục vụ thu dọn ly tách. Ngoài trời, những bông tuyết hối rả rơi bên khung cửa sổ tăm tối.

Bên cạnh hắn, Sharon Dawn McGabe bắt đầu ngáy ầm ĩ; hắn lại làm tình với cô một lần nữa - hắn tự biện minh rằng đằng nào cô ta cũng say tới mức chả biết đã xảy ra chuyện gì - và lăn ra ngủ.

Hắn mơ thấy mình trở lại phòng thí nghiệm giải phẫu ở bệnh viện Guy buổi chiều mùa đông năm ấy, ngồi co quắp trên sàn nhà, quan sát với vẻ phấn khích và kinh hoàng gã bảo vệ béo vừa dùng bàn tay trắng mềm vuốt ve dương vật mảnh khảnh của mình cho tới khi nó cứng lên vừa đứng kiễng chân trước một chiếc bàn phẫu thuật với vẻ mặt tập trung cao độ, rồi nâng hông của người phụ nữ đã chết lên chạm vào hông gã.

Harteveld không chịu đựng nổi nữa; hắn khẽ bật ra một tiếng thở dài.

Gã bảo vệ dừng lại, bất động dưới ánh sáng le lói, đảo mắt nhìn quanh xem kẻ nào đang theo dõi mình. Gã không phải là một người cao lớn, nhưng đối với Harteveld lúc này đang rúc trên sàn, gã như che cả bầu trời. Đôi mắt gã mờ đục và lạnh lẽo.

Harteveld nên nhân cơ hội này vùng dậy, phản đối, tách mình khỏi cảnh tượng trên, nhưng hắn lại sợ tới hóa đá. Và trong giây phút hắn lựa chọn không nhúc nhích ấy, gã bảo vệ với mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhận ra rằng cái tên sinh viên y gầy còm vẫn còn quần áo phẫu thuật kia đã rình rập ở đây trong bóng tối, chờ một không gian riêng để làm chính cái chuyện mà hắn đang làm.

Không khí dịu đi một chút. Và rồi tên bảo vệ mỉm cười.

Nhiều năm sau đó, Harteveld thức dậy trong ngôi nhà ở Greenwich, rên rỉ như con thú khi nghĩ tới nụ cười nóng rẫy đó. Bên trong căn phòng vẫn tối om, ánh trăng hắt qua rèm thành một vệt sáng mỏng. Hắn nằm trên giường, cả người đẫm mồ hôi, nhìn chằm chằm lên trần nhà, lắng nghe tiếng tim đập chậm dần, đợi cho những suy nghĩ của mình lắng xuống.

Tao hiểu rồi, nụ cười ấy nói. Tao cũng như mày thôi, những kẻ biến thái và bệnh hoạn không thể sống riêng rẽ lâu được. Chúng sớm muộn sẽ gặp nhau thôi.

Harteveld luồn tay vào tóc và rên lên. Hắn xoay người sang một bên nhìn thứ đang nằm cạnh hắn trên gối và nhét cả mấy ngón tay vào miệng để khỏi hét toáng lên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.