Một cách đột ngột, không hề báo trước, mùa hè quay lưng lại với nước Anh để thỏa lòng di chuyển lên bán đảo Iberia. London lại quay về với những cơn mưa. Khi Jack tỉnh dậy, Rebecca vẫn nằm ngủ bên cạnh anh. Anh có thể ngửi thấy sự thay đổi trong không khí và cảm nhận được độ ẩm trên da. Anh nằm im một lúc, tim đập liên hồi, cả người kích động, cố nghĩ xem điều gì đã khiến mình thức dậy. Thứ gì đó trong căn hộ? Joni trở lại? Hay chỉ là một giấc mơ? Anh chăm chú lắng nghe sự tĩnh lặng quanh mình một lúc, cho tới khi nhịp tim bình ổn trở lại. Rebecca nằm nghiêng sang một bên, tay phải chìa ra mép giường, tay trái khoanh lại ôm lấy vai như mẫu tượng Hy Lạp cổ đại. Mặt cô quay về phía bên kia. Anh chống khuỷu tay lên để quan sát cô. Cô vẫn nằm im. Im lặng và...
Chúa ơi, Jack, đừng có nghĩ thế.
Anh suýt tự cười vào mũi mình. Trong giây lát, anh tưởng cô đã chết. Nhưng lồng ngực cô vẫn phập phồng đều đặn, và khi anh ghé sát mặt vào đó, anh có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ xíu an yên của không khí trong phổi và tiếng tim đập nhịp nhàng như chim vỗ cánh.
Một con chim đang hấp hối.
Anh đột ngột ngồi dậy, ra khỏi giường, vào bếp, gí mặt vào dưới vòi nước. Anh thật không muốn nghĩ tới Điểu Nhân và những gì hắn đã làm. Nhất là khi Rebecca đang ngủ cạnh anh.
Anh đứng thẳng người, nước nhỏ tong tỏng xuống, mọi thứ nhòe đi. Joni chưa về - đêm hôm qua, trước khi đưa Rebecca lên giường, anh đã gài khóa xích lên cửa trước - Joni muốn vào nhà thì phải đánh thức anh dậy. Anh đặt ấm lên đun rồi rót một ly nước và uống thật nhanh, nhìn đăm đăm vào những bức ảnh ở chiếc kệ phía trên tủ đá.
Có vài bức của Rebecca: mặc quần yếm lấm lem màu vẽ, tay cầm cọ; hay lúc đang mắt nhắm mắt mở trên chiếc gối nhàu nhĩ, tay giơ lên chặn trước ống kính; lại có một bức chụp cô trên bãi biển đá cuội, mặc quần soóc, mắt lác, lưỡi thè ra dưới một chiếc mũ mềm quá cỡ.
Anh đặt chiếc ly xuống rìa kệ và nhặt một bức ảnh của Joni lên xem. Trông cô xinh hơn nhiều so với trí nhớ của anh, có lẽ là vì lúc đó cô trông không phê thuốc. Mắt cô trong trẻo, nhìn thẳng vào ống kính, một điếu thuốc trên tay, miệng đang nói dở câu, một ngón tay vươn về phía người chụp ảnh như đang cố giải thích một chuyện gì đó quan trọng. Tóc cô cắt ngang, tràn xuống vai, mái hỉ nhi xẹt qua lông mày.
Jack mang bức ảnh lại bàn, ngồi xuống và đặt nó giữa hai khuỷu tay. Joni nhìn lại anh, cố giải thích chuyện gì đó quan trọng. Anh sờ tay lên phần mái hỉ nhi của cô.
Những vết sẹo trên đầu các nạn nhân đều là một vòng tròn hoàn hảo từ trước ra sau. Mái tóc vàng bạch kim của Kayleigh Hatch và Susan Lister cũng được cắt thành mái hỉ nhi. Jack lấy tay xoa trán, các vết trên đầu nạn nhân nằm ở ngoài đường chân tóc, xuống phía dưới trán. Không phải là vị trí để đội tóc giả thông thường. Nó quá thấp. Trừ phi...
Trừ phi đó là một bộ tóc giả có mái hỉ nhi. Giống như Joni.
Anh nhảy dựng lên, tim đập thình thịch.
Không phải Joni bây giờ mà là Joni trước kia - trước khi cô ấy cắt tóc. Chúa ơi, tất nhiên rồi, trước khi cô ấy nâng ngực. Người hắn muốn chính là Joni của ngày xưa.
“Becky?” Anh hôn lên gáy cô. “Becky. Dậy đi.”
Rebecca cựa quậy và tỉnh dậy.
Jack - cô nghĩ tới anh đêm trước: trong hành lang, sau đó là trên giường cô khi anh đạt phong độ cao nhất của mình, và những gì anh đã làm với cô. Cô ngái ngủ luồn tay ra ngoài chăn, tìm chỗ cương cứng của anh. Khi nhận ra anh đã quần áo chỉnh tề và đang cài khuy áo sơ mi, cô mở choàng mắt ra. “Anh phải đi à?”
“Anh buộc phải đi.”
“Có chuyện gì sao?”
“Joni không về nhà. Em có biết cô ấy đi đâu không?”
“Không về nhà ư?” Cô lăn sang một bên, dụi mắt. “Ôi em không biết, thỉnh thoảng cô ấy vẫn vậy.”
Anh vén mớ tóc mái trên trán cô lên rồi hôn lên má cô. Tóc cô thơm mùi dầu gội đầu của trẻ con. “Rebecca, cho anh hỏi vài chuyện liên quan tới Joni, việc này rất quan trọng.”
“Hửm?”
“Joni có tiến hành phẫu thuật nâng ngực đúng không?”
Nhận thấy ngữ điệu trong giọng nói của anh, cô ngẩng đầu lên. “Vâng. Thì sao?”
“Bứcc ảnh này.” Anh giơ bức ảnh lên. “Nó được chụp vào khi nào?”
“Chuyện đó, em không biết, ba năm trước, tại sao...?”
“Thế còn phẫu thuật nâng ngực?”
“Ôi Chúa ơi.” Rebecca chớp mắt nhìn bức ảnh. “Em không rõ nữa, ngay sau khi em gặp cô ấy thì phải, chắc là năm năm trước...”
“Được rồi, nghe này.” Anh đứng dậy, đưa tay lên áo sơ mi, vuốt phẳng những vết nhăn từ hôm qua. “Anh cần bức tranh của em. Bức tranh ở trên giá vẽ ấy.”
“Vì sao?”
“Anh sẽ trả nó lại cho em sau.”
“Anh cứ mang nó đi. Em cũng ngán nhìn thấy nó rồi.” Cô lăn người sang, chống tay ngồi dậy và nhìn anh với vẻ nghiêm trọng. “Jack, anh không nghĩ là...”
“Không, anh...” Anh dừng lại. “Rebecca, đừng nhìn anh như vậy.” Anh kéo nút cà vạt, đưa tay vuốt nó phẳng trước ngực. “Không có gì phải lo lắng cả.” Anh vòng tay quanh vai cô, hôn lên đỉnh đầu ấm nóng của cô. “Thật đấy. Nhớ bảo Joni gọi cho anh nếu cô ấy quay về. Còn em, nhớ phải cẩn thận, được không? Anh nói thật lòng đấy. Nếu em phải đi đâu ra ngoài thì nhớ gọi cho anh trước, cho anh biết em định làm gì.”
Sau đó, chỉ còn lại Rebecca ngái ngủ, ngồi bên bàn bếp, vừa lấy ngón tay xoắn tóc vừa nhìn chằm chằm những mẩu thuốc lá Jack vứt trong gạt tàn, chờ máy pha cà phê lem luốc nóng lên. Nước mưa lăn xuống những vệt nhớt trên cửa sổ. Cổ họng cô căng nhức.
Đây đâu phải lần đầu tiên Joni không về nhà. Chả có gì bất thường cả, hoàn toàn không có gì bất thường. Cô ấy chỉ hơi loạng choạng một chút khi mình rời khỏi quán rượu. Cô ấy hẳn lại lạc tới Adrenalin Village hay một tụ điểm hút chích gớm ghiếc nào đó ở Camden - hay cô ấy đã ngủ nhờ nhà ai đó và sẽ sớm ngật ngưỡng trở về thôi...
Nhưng tại sao Jack lại đột nhiên quan tâm tới mấy chuyện này?
“Chúa ơi.” Cô đứng dậy, tức giận vì cứ phải đoán mò rồi bỏ vào xưởng vẽ, ngó nghiêng loanh quanh xem thứ gì có thể khiến bản thân bình tĩnh lại. Ngoài phố, những chiếc ô sặc sỡ di chuyển nhộn nhạo với những màu hồng, tím, vàng. Những hạt mưa to như trong rừng nhiệt đới lộp bộp trên mái nhà. Cô toan ghim một tờ giấy vẽ mới lên khung thì khựng lại.
Anh ấy mang bức tranh của cô ấy đi - anh ấy cho rằng Joni đang gặp rắc rối...
Cô đặt hộp ghim xuống, để tờ giấy vẽ chơi vơi trên giá rồi bỏ đi gọi điện trong hành lang.
Bliss đứng ở ngưỡng cửa phòng ngủ nhìn Joni, đầu cô ngoẹo sang một bên, hai túi silicon có màu đùng đục như niêm dịch để lại những vết máu ố trên mạng sườn. Joni đã bất tỉnh nhân sự khi hắn khâu cô lại và để hai túi silicon trên bụng cô cho cô chứng kiến lúc tỉnh dậy. Hắn ngủ trong một căn phòng khác, nhất định chờ cho bằng được tới ngày sinh nhật của mình. Nhưng bà Frobisher đã đánh thức hắn dậy từ sớm, trước cả khi công trường xây dựng hoạt động, bằng những tiếng lọc cọc trên gác y như một con búp bê gỗ già khú.
Bà ta khiến hắn căng thẳng - lúc nào cũng than phiền, sục sạo chỗ này chỗ kia, đánh hơi các hành động của hắn. Bữa tiệc sinh nhật hẳn sẽ an toàn và thuận tiện hơn ở căn nhà của mẹ hắn, nhưng hắn không muốn gặp rủi ro khi phải lái xe đi xa. Nhất là với Joni đầy máu me và yếu ớt như thế này. Hắn gỡ ống điện thoại xuống và bắt đầu thổi bóng.
Vẻ cấp bách căng thẳng của Jack đã trở lại - bác sĩ Amedure nhận ra điều đó khi gặp anh dưới phòng lễ tân và nhận lấy mẩu giấy cuốn thuốc lá từ tay anh.
“Anh ổn chứ?”
“Tôi không sao.”
“Anh đưa cho tôi thứ gì vậy? Anh phải làm tờ trình trước đã.”
“Bà có thể so sánh nó với sợi tóc từ cuộc khám nghiệm tử thi lần trước không?”
“Có thể. Nhưng làm tờ trình và đăng ký nó vào hồ sơ ở Shrivemoor nhé.”
“Tôi đang trên đường tới đó đây. Bà sẽ mất bao nhiêu thời gian để làm việc này?”
“Nửa ngày. Có thể nhanh hơn nếu anh tỏ ra tử tế.”
“Có tin tức gì về bụi xi măng chưa? Xét nghiệm nguồn gốc ấy?”
“Ái chà.” Bà mỉm cười. “Sáng nay có người chưa kiểm tra tin tức với đồng nghiệp cơ đấy. Phòng Xét nghiệm Đối chiếu Xi măng và Bê tông đã cho ra kết quả rồi - họ đã chuyển tất cả sang cho Marilyn Kryotos...” Nhưng anh đã hối hả lao xuống cầu thang và lôi chìa khóa xe trong túi ra. “Tôi sẽ điền tờ trình HOLab cho cậu vậy,” bác sĩ Amedure đành lẩm bẩm một mình rồi quay trở lại thang máy.
Vẫn còn sớm nhưng Betty đã có mặt ở Dog & Bell. Trong điện thoại văng vẳng tiếng sủa của chú chó béc giê.
“Cô ấy đi cùng cái tay ở bệnh viện, cái tay lúc nào cũng mơ mộng về Joni ấy. Luôn ngồi ở quầy bar uống bia ấy.”
“Bà muốn nói tới Malcolm?”
“Đúng vậy.”
Ơn Chúa.
“Tay kia đã tiêu hết bốn mươi bảng trong buổi trưa hôm qua ở đây. Mua cho cô ấy không biết bao nhiêu chai Blue Nun rồi sau đó là rượu Scotch nữa. Tới ba giờ thì tôi nghĩ cô ấy cũng chẳng nhớ tên mình là gì nữa. Sao cô ấy lại hành hạ bản thân mình như vậy hả Pinky? Một cô gái đáng yêu như thế? Thật không tài nào hiểu được.”
Thấy chưa - Rebecca tự nhủ khi đặt điện thoại xuống - mày chỉ được cái hoang tưởng lắm chuyện, vẫn là phong cách từ trước tới nay của Joni mà.
Cô lên lầu và tìm thấy giữa đám khăn giấy và hạt cần sa lẫn lộn trong chăn của Joni là cuốn sổ ghi chép Kookai màu bạc và đen - các trang giấy bên trong đều nhàu nhĩ, ghi chép nguệch ngoạc với những hình trái tim và khuôn mặt cười vẽ bằng những màu sặc sở như các vị kem. Joni sắp xếp bạn bè theo tên. Dưới mục M, bên cạnh tên của Malcolm, cô vẽ một khuôn mặt nhỏ màu hồng đang ngáp, từ miệng tuôn ra một tràng chữ “Z” màu đen.
Điện thoại của Bliss đang bận. Jack cũng vậy - là hộp thoại trả lời cô. Rebecca lặng lẽ gác máy và ngồi trong xưởng vẽ, nhìn chằm chằm vào địa chỉ và số điện thoại của Malcolm, lao vào vòng luẩn quẩn quen thuộc, tự nhủ chuyện này có thể chờ thêm chút nữa, rằng cô nên bỏ qua đi, cho đến khi cô không thể ngồi im được nữa.
Cô bật dậy đi vào phòng ngủ. “Phải,” cô vừa lẩm bẩm vừa mặc quần soóc, áo thun, xỏ đôi giày bệt màu nâu vào. “Đúng là Rebecca. Ngồi im thì không chịu được nhỉ?”
Trong chiếc Jaguar, Jack bấm số điện thoại của trụ sở Shrivemoor trên chiếc Nokia và nghe tiếng chuông reo. Anh đang chờ đèn đỏ, sau tấm kính xe mờ mịt mưa, điện thoại kẹp vào tai, lơ đãng ngắm nhìn bức tranh để trên ghế bên cạnh.
Trong tranh, Joni đứng trên sân khấu, tay giơ lên, đầu hơi cúi xuống, sau lưng cô là tấm màn sân khấu và các cửa sổ ở quán rượu với logo của hãng bia Young phản chiếu trên mặt kính. Và giữa đám khách hàng phía trước, một khuôn mặt nhìn nghiêng, môi hơi tẽ ra, khiến máu trong người Jack sôi sục cả lên.
Anh cầm bức vẽ lên nghiêng ra trước cửa sổ. Cái khuôn mặt với hàm răng xấu xí, thưa thớt một cách kỳ quái giống như một đứa trẻ trong tuổi thay răng, và bàn tay anh ta nữa - có gì đó vô cùng quen thuộc.
Tao biết mày, tao biết mày. Tao biết cả cái giọng nói phát ra từ cái miệng mày. Tao đã từng nói chuyện với mày, bắt tay mày...
“A lô? Đây là phòng phá án.”
Anh để bức tranh xuống, nhổm dậy. “A lô, Marilyn, chào cô.”
“Jack à, lạy chúa tôi. Maddox đang phát điên lên vì anh đấy. Anh đã lỡ mất cuộc họp sáng rồi, đồ ngốc kia.”
“Tôi biết, tôi biết. Cô xin lỗi sếp hộ tôi. Và Marilyn này, sáng nay tôi có cuộc gọi nào từ Mỹ không?”
“Đừng quên tôi chính là nữ thần hộ mệnh của anh đấy, Jack. Tôi đã xử lý chúng trong lúc anh còn đang ở xứ sở mộng mơ đấy.”
“Kết quả thế nào?”
“Không có chi nhánh bán lẻ nào ở phía Nam và chỉ có một công ty phát triển địa ốc duy nhất ở London sử dụng lô hàng này là Korner-Mackelson. Tôi đã nói chuyện với một thư ký dễ mến của họ. Hiện công ty này đang có một công trường ở gần Belmarsh, một ở Canning Town và một ở Lewisham.”
“Lewisham?” Anh ngước nhìn tín hiệu đèn giao thông. “Được, chỗ nào ở Lewisham vậy?”
“Ở chỗ tiếp giáp với Greenwich, trên phố Brazil. Gần Blackheath Hill. Một trường học cũ. Họ đang cải tạo thành các căn hộ có gác lửng.”
Đèn giao thông đã chuyển màu. Jack tắt đèn xi nhan trái, quặt qua đầu một chiếc xe khác. Ai đó bấm còi ầm ĩ. “Marilyn, cô vẫn còn ở đó chứ?”
“Tôi vẫn luôn ở đây.”
“Nói với Maddox hộ tôi là tôi sẽ tới muộn. Khoảng nửa tiếng đồng hồ. Và Marilyn này? Xin lỗi ông ấy hộ tôi nhé, được không?”
Hôm nay, Greenwich khiến cô nghĩ tới Paris với những mái hiên sọc xanh kéo rũ cả xuống. Xe ô tô hất nước tung tóe lên chân người đi bộ, những người bán hàng đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt lấp lánh một thứ ánh sáng có màu xanh nhiệt đới lạ lùng. Cô hối hả đạp xe như thể nỗi lo canh cánh trong lòng sẽ được trút xuống giống như mồ hôi.
Ở Lewisham, giao thông đông đúc. Cô dễ dàng tìm thấy phố Brazil, đám công nhân xây dựng đang trú mưa dưới các giàn giáo trên một trường học cũ, vừa vẫy tay vừa huýt sáo khi cô đạp xe dưới trời mưa trong chiếc áo thun và quần soóc ngắn. Cô dựa chiếc xe đạp của mình ở ô đỗ xe số 34A, cạnh chiếc Peugeot của Bliss. Nước mưa rơi lộp bộp trên mái nhà lợp nhựa uốn khi cô nhấn chuông.
“Vâng?” Hắn lo lắng chớp mắt khi mở cửa và thấy Rebecca đứng đó. “Vâng? Cô muốn gì?”
“Joni.” Cô gạt nước mưa trên mặt, nhìn qua vai hắn vào bên trong căn hộ. Một quả bóng màu xanh đơn độc lơ lửng như một bóng ma trong hành lang sau lưng Bliss. “Cô ấy có ở đây không? Tôi muốn nói chuyện với J...”
“Nghe rồi. Mà cái... cái gì khiến cô nghĩ là cô ấy đang ở đây hả?”
“Tôi không biết nữa, thi thoảng cô ấy vẫn ở lại đây mà - những lúc uống rượu ấy.”
“Ừm...”
“Nghe này...” Cô cáu tiết lắc đầu. “Malcolm, chuyện này rất quan trọng. Anh có biết cô ấy đi đâu không?”
“Pinky này.” Lưỡi hắn ngọ nguậy dưới lớp môi dày cộm như thể đang nhai thứ gì. Hắn kéo hai tà áo khoác len lại, che đi chiếc bụng tròn ủng của mình. “Cô thừa biết Joni không có thời gian dành cho tôi mà.”
“Được rồi.” Cô giơ hai tay lên rồi quay đi. Thái độ bi lụy của hắn khiến cô khó chịu. “Được rồi, tôi xin lỗi. Nếu anh gặp cô ấy, bảo cô ấy gọi cho tôi. Có chuyện rất quan trọng.”
Cô chuẩn bị nhấn chân xuống pê đan thì cảm thấy ánh mắt của Bliss vẫn dõi theo mình từ ngưỡng cửa.
Cô ngước lên. “Sao?”
“Tôi...” Hắn lo lắng nhìn ra ngoài phố. “Tôi không nói là cô ấy không có ở đây. Tôi không có nói vậy.”
Rebecca cau mày. “Gì cơ?”
“Cô hiểu lầm ý tôi rồi.” Bliss lùi lại và chỉ về phía cuối hành lang. “Cô ấy vẫn đang ngủ. Vào đi, tôi sẽ bảo cô ấy là cô tới.”
Rebecca chậm chạp đẩy chiếc xe dựa vào tường.
Chúa ơi, Malcolm, anh đúng là trùm quái gở. Thật sự luôn.
Cô quay trở lại căn hộ, vừa đi vừa lắc đầu.
Phố Brazil là một con đường đông đúc dân cư và cây cối, với những hàng mận trải dài đang nhỏ tong tỏng nước mưa. Những ngôi nhà liền kề theo phong cách Victoria khá phô trương với lối đi dành riêng cho xe hơi và những khu vườn cắt tỉa ở phía trước. Phần lớn các ngôi nhà đều có vẻ khá giả với nhà để xe phụ và những chiếc xe hơi cũ nhưng còn tốt đậu ở đằng trước, các cây dây leo trinh đằng và hoa kim ngân phủ kín mặt tiền. Jack đậu chiếc Jaguar của mình ở đầu phố, trùm áo vét lên đầu rồi đi theo những vệt lốp máy xúc tứ tung trên nền đất sét tới cổng Korner-Mackelson.
Bên trong, hai máy trộn xi măng màu vàng đứng sừng sững như hai con sư tử gác cổng ở hai bên đường, phía sau chúng là một máy xúc hiệu JCB, hiện không người lái, nước mưa lấm bùn chảy thành vệt xuống hai bên sườn, công trường kéo dài khoảng trăm mét tới góc ngôi trường gạch đỏ rồi ngoặt sang một đoạn khoảng năm trăm mét về phía cuối vườn.
Jack quặp ngón tay vào hàng rào và nhìn chằm chằm những người công nhân đang đứng chen chúc dưới giàn giáo, hút thuốc và uống cà phê từ bình giữ nhiệt Thermos trong lúc chờ mưa tạnh. Việc đứng ở ngay đây, gần như chạm vào được những manh mối quan trọng ẩn giấu trong mớ bòng bong có thể dẫn đến Điểu Nhân khiến tim anh đập thình thịch. Với bằng chứng của FSS, họ có thể dễ dàng xin được lệnh truy cập hồ sơ nhân sự của cả công ty để Marilyn kiểm tra chéo với hệ thống HOLMES - nhưng ngay lúc này đây, dưới con mưa tầm tã, Jack chính là người đang đứng ở vị trí gần nhất, đối đầu trực tiếp với hắn.
Sự cám dỗ, như thường lệ, thôi thúc anh nắm lấy quyền quyết định trong tay, hành động ngay bây giờ, thay vì chờ đợi và làm theo quy định. Nhưng anh biết mình đang ở trong tình huống nguy hiểm thế nào. Anh rời khỏi hàng rào, đi thẳng về chiếc Jaguar của mình - tất và áo sơ mi ướt sũng - mở cửa, lên xe, tra chìa vào ổ rồi đột nhiên vung tay mở tung cửa xe, lao ra ngoài phố.
Anh lao tới một chiếc Polo màu xanh đỗ ngay sau xe mình, đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm vào kính chắn gió. Rồi anh đứng thẳng người, nhìn sang những chiếc xe bên cạnh, một chiếc Polo, lại gần quan sát chăm chú từng chiếc một: một chiếc Volvo, một chiếc corsa và một chiếc Land Rover cũ.
Những chiếc xe này đều đã đỗ ở đây trước xe anh rất lâu. Nước mưa vẽ lên thân xe những hình thù ngoằn ngoèo. Bụi xi măng. Bay đến đây từ công trường xây dựng, bị mưa tạt hằn lên lớp sơn xe.
Jack sờ dọc theo khung cửa xe Polo, xem xét một lúc, đầu óc căng ra - rồi quay lại và nhìn về phố Brazil.
Bên trong căn hộ, không khí ẩm ướt, sàn nhà dính nhớp nháp. Như thể giữa buổi sáng mùa hè ướt át thế này mà Bliss vẫn bật máy sưởi. Hắn đứng trong hành lang, hai tay dang rộng, chặn đường không cho cô đi vào sâu trong căn hộ.
“Không, ở trong này. Ở đây, trong bếp.” Hắn mở cửa bếp ra.
“Không sao, tôi chỉ muốn nói với Joni vài câu thôi.” Cô bước qua hắn. “Tôi sẽ không ở lại lâu đâu.”
Nhưng hắn lại dang tay ra. “Vâng, vâng, nhưng ở đây thôi, vào đi, vào đi.”
Rebecca thở dài. Chúa ơi. Cô lắc đầu bước vào. Căn bếp nóng nực, phảng phất mùi sữa thiu. Hơi nước ngưng tụ bên cửa sổ, chảy thành một vũng to trên bậu cửa, lềnh bềnh xác ruồi chết. Ba chiếc ghế chen chúc quanh một cái bàn nhỏ - phía trên là vài cái đĩa bẩn, một chén trà và mấy chiếc bát: tất cả đều được bao phủ bởi một lớp bụi mỏng màu xám. Một đám ruồi bay nhặng xị trên trần nhà.
Bliss nhấc một chiếc ghế lên loay hoay xem xét, chọc tay vào lớp màng nhựa đã bị rách. “Không được, chiếc ghế này bị xước mất rồi. Không thể để cô ngồi lên một cái ghế rách nát thế này.” Hắn thả chiếc ghế xuống và lục lọi trong ngăn kéo bếp. “Đây rồi.” Hắn quay lại, cầm một cuộn băng dính màu nâu, chọc mấy móng tay bẩn thỉu của mình vào tìm đầu đoạn đầu băng dính. “Tôi lúc nào cũng gặp rắc rối với mấy thứ này.” Hắn chìa cuộn băng dính ra cho Rebecca, “chắc cô thì làm được, cô biết đấy. Móng tay cô dài.”
Rebecca thở dài ảo não. “Đưa nó cho tôi.” Cô giật lấy nó từ tay hắn, dùng móng tay cạy ra một đoạn rồi ném trả lại cho hắn. “Giờ thì - Joni?”
“Được rồi, được rồi!” Hắn nhanh chóng dán một đoạn lên vệt rách trên ghế rồi đút cuộn băng dính vào túi quần, đẩy chiếc ghế về phía cô. “Tôi đi, tôi đi!” Hắn giơ hai tay lên vẻ đầu hàng rồi vội vã rời khỏi phòng. Cô dõi theo cái đầu nhỏ móp méo của hắn qua chiếc cửa tò vò gắn kính mờ phía trên bồn rửa, toan đi theo hắn vào hành lang để hối thúc thì thấy khuôn mặt kỳ quái với đôi môi dày của hắn xuất hiện ngay trước ô cửa, hai tay sờ soạng trên mặt kính, khiến cô giật nẩy mình.
“Có thể, ừm, có thể phiền cô một chút được không?” Hắn đẩy cửa kính ra vài phân, thò mặt vào lỗ trống, hất hàm về phía chiếc bàn. “Cô không phiền chứ? Tôi vừa pha cho cô ấy tách trà. Ở đằng kia. Tôi quên mất.”
“Cô ấy dậy rồi à?”
“Vâng, vâng. Nhưng cô ấy muốn uống trà. Làm ơn, đưa cho tôi tách trà.”
Rebecca đảo mắt. Vì Chúa, tha cho tôi đi, Malcolm. Cô đưa cho hắn tách trà.
Hắn giật lấy. “Cảm ơn cô, và cả mấy chiếc bánh quy kia nữa. Xin lỗi, nhưng cả bánh quy nữa, nếu cô không thấy phiền.” Hắn chùi tay lên đầu. “Joni đúng là một quý bà khó hầu hạ.”
“Chúa ơi, Malcolm.” Rebecca dúi cho hắn túi bánh. “Anh làm ơn gọi cô ấy dậy thôi được không?”
“Dĩ nhiên rồi, dĩ nhiên rồi,” hắn lịch sự trả lời, đoạn túm lấy cổ tay cô và vặn mạnh.