Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36.

❊ ❊ ❊

Tới cuối ngày, họ tìm thấy các dấu vân tay của Shellene trên một chiếc ly, một chiếc nĩa có cán bằng xương và một chai Malibu sâu trong tủ đồ uống ở phòng khách. Hai sợi tóc màu tím được tìm thấy trong xi phông thoát nước ở phòng vệ sinh tầng trệt và Logan cũng phát hiện ra một hộp sơn mài đựng kim tiêm cùng với một lượng nhỏ heroin và cocain trong hai hộp mực kiểu cổ bằng bạc và thủy tinh xanh. Tất cả đều được cẩn thận cho vào túi đựng tang vật.

“Nhưng tôi vẫn băn khoăn,” Fiona Quinn thừa nhận trong cuộc họp cuối ngày. “Tôi đã hy vọng tìm được các bằng chứng hữu cơ trong quá trình thủ phạm mổ xẻ nạn nhân. Tôi không nghĩ mình đã tìm thấy chúng trong cuộc khám xét ngày hôm nay.”

Cô cũng không tìm thấy các dụng cụ giải phẫu như bánh xà phòng hiệu Wright's Coal Tar hay con dao phẫu thuật mà Krishnamurthi cho rằng đã được sử dụng để mổ xẻ các nạn nhân.

“Hắn lẽ ra phải để lại nhiều dấu vết hơn. Hẳn phải có chất rỉ ra khi hắn mổ xẻ các nạn nhân: máu, chất thải, chúng ta tìm thấy một số chứng cứ về tác động vật lý, ít nhất là từ các xi phông thoát nước. FSS đã tìm thấy khá nhiều dấu vết trong cốp xe của hắn, và tôi nghĩ đó chính là trọng tâm của vấn đề - tôi cho rằng hắn đã chở họ tới một nơi khác, có thể là để giết họ, nhưng cũng có thể là sau khi đã giết họ. Đó là thể hắn giữ các lồng chim.”

“Các luật sư gia đình bên Schloss-Lawson & Walker đang lên danh sách điền sản của hắn. Và tôi hoàn toàn đồng ý với Quinn: hễ tìm thấy gì thì lập tức cho khám xét,” Jack nói.

“Đúng vậy,” Quinn nói khẽ. “Và như vậy thì chúng ta sẽ tìm được Jackson.”

Trong chốc lát, không ai nói gì. Nhiệm vụ đầu tiên của Essex ngày mai là gọi điện cho Clover Jackson, yêu cầu bà tới để nhận diện qua ảnh Polaroid chụp các đồ vật tìm thấy trong phòng tắm của Harteveld. Xác nhận xem chiếc váy màu xanh có phải là chiếc váy mà con gái bà đã mặc vào đêm cô mất tích không.

“Được rồi,” Maddox thở dài. “Marilyn, tôi muốn việc điều tra các chỗ ở khác của Harteveld được tiến hành ngay sáng mai. Tôi muốn tìm thấy Jackson trước khi thi thể bị thời tiết tác động.”

Sau cuộc họp, Jack mệt mỏi cởi cà vạt và gọi điện cho Rebecca.

“Tôi đang trên đường tới công viên,” cô nói. “Tôi muốn về cao đẳng Hải quân.”

“Tôi có thể tới đó gặp cô không?”

“Được, khoảng nửa tiếng nữa nhé? Ê này, anh ổn chứ?”

“Ừ, sao cô lại hỏi thế?”

“À.” Cô im lặng một lúc. “Giọng anh nghe chừng không được ổn lắm.”

“Tôi ổn mà, không sao đâu. Thật đấy.”

Nghe những lời này, Essex chợt nhảy dựng lên. “Ái chà, cậu đúng là một tên nhãi đào hoa khốn kiếp. Tẩm ngẩm tầm ngầm. Nhớ bảo cô ấy nói tốt về tôi với Joni nhé? Bảo cô ấy rằng tôi là một người đàn ông nhạy cảm hay đại loại thế.”

Jack cất cà vạt vào ngăn kéo bàn, vào nhà vệ sinh tấp nước lên mặt, nhét điện thoại vào túi rồi lái xe tới Greenwich. Khi anh tới công viên, nắng chiều đã nhuộm những ô cửa sổ cổ kính của Đài thiên văn Hoàng gia thành màu vàng óng. Anh đáng lẽ phải cảm thấy nhẹ nhõm vì Harteveld đã chết. Nhưng ngược lại, anh có cảm giác bất an, thần kinh căng ra như thể cơ thể anh đang chuẩn bị đối mặt với nhiều trở ngại nữa. Chỉ là do mày mệt mỏi quá mà thôi, Jack, anh tự nhủ. Chỉ cần ngủ một đêm là ngày mai thế giới lại tươi đẹp.

Rebecca đang ngồi trên bãi cỏ phía trước mái vòm hình củ hành của đài quan sát Flamsteed, một tập giấy vẽ màu nước để trên đầu gối hơi nhô lên, một chiếc cọ vẽ ngậm ngang miệng, chiếc thứ hai đang được cô dùng để pha màu. Jack dừng lại, thích thú với việc ngắm nhìn cô mà không bị phát hiện. Ánh nắng hắt trên má cô, khiến anh gần như có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông tơ vàng óng. Trong chiếc váy kẻ ô ngắn, trông cô mỏng manh tới đau lòng. Cô như một nguồn động viên giữa sắc xanh miên man của cây cỏ.

Cô đặt cọ xuống, lau tay vào một chiếc giẻ nhỏ, rồi như thể đã nhận ra sự hiện diện của anh từ lâu, cô ngẩng đầu lên, khẽ nheo mắt, bàn tay thanh mảnh màu bánh mật đưa lên che mắt trước ráng chiều.

“Chào anh.” Cô không hề trang điểm và anh có thể nhìn thấy nét cười bắt đầu loang trên khóe miệng bên phải của cô. “Chào anh, Jack.”

“Cô biết tên tôi cơ đấy.”

“Vâng.” Cô cúi xuống, để tóc che mất vẻ mặt lúc đó. “Này, tôi có một chai Burgundy.” Cô mở túi lấy ra cho anh một chai rượu và một cái mở nút chai. “Và đây nữa. cả một túi xuân đào tươi nhé. Hy vọng anh không có ý định ăn McDonald.”

“Thế này có nghĩa là chúng ta sẽ uống với nhau.”

“Thì sao?”

Anh nhún vai, cơi áo vét, ngồi xuống bãi cỏ và cầm lấy chai rượu từ tay cô. “Tôi cũng chẳng ngại.”

“Chính anh là người muốn gặp tôi cơ mà.”

“Đúng vậy.”

“Vì sao? Anh muốn gì?”

Sự thật ư? Tôi muốn...

Anh kìm mình lại và bắt đầu gỡ vỏ bọc nút chai. “Chúng tôi đã tìm thấy hung thủ. Chính là Toby Harteveld. Cảnh sát đã ra thông cáo báo chí từ một giờ trước.”

“Ôi.” Rebecca thả chiếc túi xuống, quay sang nhìn anh. “Toby.”

“Còn có chuyện này nữa.”

“Gì cơ?”

“Hắn chết rồi. Cô sẽ thấy trên ti vi, nhưng tôi vẫn muốn thông báo cho cô trước. Hắn ta đã nhảy xuống cầu London vào mười giờ sáng nay.”

“Tôi hiểu rồi.” Cô chậm rãi thở ra, nhìn chằm chằm xuống biển nước London trải dài trước mắt họ: trên thượng nguồn, cầu London vươn lên giữa đám sương mù màu xanh, và phía hạ nguồn, lấp ló phía chân trời đầy bụi khói, tòa nhà Mái vòm Thiên niên kỷ vươn lên như một khúc xương trắng hếu giữa mây xanh. Và phía sau nó là bãi tập kết... “Mọi chuyện thế là đã qua.”

“Chắc vậy.”

Rebecca im lặng một lúc lâu. cuối cùng, như thể đã quyết định rũ bỏ câu chuyện đó ra khỏi đầu, cô lôi từ trong túi ra hai chiếc ly và đặt nó xuống bãi cỏ cạnh Jack. Cô nhìn anh cười. “Anh và tôi. chúng ta có một điểm giống nhau.”

“Tốt.” Jack kéo nút mở chai. “Là gì thế?”

“Móng tay.” Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình. “Kể từ khi chuyện này bắt đầu, tôi không thể đụng vào bất cứ thứ gì mà không bị gãy móng tay. Cứ như thể đó là nơi xả stress vậy.” Cô dừng lại. “Còn anh thì sao?”

Anh mỉm cười, giơ ngón tay cái bầm tím của mình lên. “Cái này á?”

“Ừ?”

“Cô thật sự muốn biết ư?”

“Hẳn rồi.”

“Thế nào nhỉ? chúng tôi từng có một ngôi nhà nhỏ trên chạc cây. Mọi chuyện bắt đầu từ đó.”

“Một ngôi nhà trên chạc cây?”

“Giờ thì gần như không còn nữa. Có thể một ngày nào đó, tôi sẽ chỉ cho cô vị trí trước đây của nó.”

“Nghe rất hấp dẫn.”

“Anh trai tôi, Ewan, đã đẩy tôi ngã. Lúc đó tôi mới tám tuổi. Vệt bầm này đáng ra phải biến mất, nhưng nó vẫn cứ ở nguyên đó. Các bác sĩ cũng đành chịu. Tôi là một hiện tượng lạ của y học đấy.”

“Tôi hy vọng anh đã cho anh ấy một trận nhừ tử.”

“Ai cơ?”

“Anh trai anh.”

“Không - tôi...” Anh dừng lại. “Không. Tôi đã tha thứ cho anh ấy. Tôi nghĩ vậy.”

Anh rơi vào trầm mặc, Rebecca liền cau mày. “Tôi đã nói gì lỡ lời à...”

“Không, không có.” Anh mở chai rượu và rót vào ly của cô.

“Tôi xin lỗi, tôi không định... Đôi khi tôi thật vô ý.”

“Đừng!” Anh giơ tay lên. “Rebecca, xin đừng lấy làm phiền não, thật đấy.”

Hai người cứ thế nhìn nhau. Rebecca đầy bối rối, còn Jack nhăn nhở nở nụ cười dối lòng trên mặt. Chiếc điện thoại trong túi áo anh nhận thấy khoảng lặng ngượng nghịu trong cuộc đối thoại của hai người liền reo toáng lên, khiến cả hai đều giật mình.

“Ôi chúa ơi.” Anh đặt chai rượu xuống, với ngón trỏ và ngón giữa túm lấy tay áo và kéo nó qua bãi cỏ mấp mô. “Đúng lúc thật đấy. Tôi xin lỗi nhé.”

“Không cần.” Cô ngả người ra sau, gần như hài lòng vì thoát được khỏi tình trạng bế tắc vừa rồi. Jack trả lời điện thoại.

“Tôi xử lý xong rồi.” Giọng nói kia nghe rất yếu ớt.

“Veronica?”

“Tôi đã xử lý xong.”

Jack liếc nhìn Rebecca rồi quay đi chỗ khác, ốp tay lên che loa lại. “Veronica, cô đang ở đâu?”

“Tôi xử lý xong rồi. Tôi rốt cuộc đã xử lý xong.”

“Đừng có nói như đánh đố thế nữa.”

Không có tiếng trả lời.

“Veronica?”

“Tên khốn nhà anh.” Cô sụt sịt như đang khóc. “Anh đáng bị như vậy.”

“Nghe này...”

Nhưng cô đã dập máy.

Jack thở dài, đặt điện thoại vào giữa hai chân rồi ngẩng đầu nhìn Rebecca. Cô đang dùng cán cọ vẽ những vạch dài trên cỏ, không thèm nhìn về phía anh.

“Ai thế?” cô rốt cuộc cũng lên tiếng.

“Một người phụ nữ.”

“Ồ, tên cô ấy là Veronica?”

“Ừ.”

“Cô ấy muốn gì?”

“Sự chú ý.”

“Vậy” - Cô chống cằm nhìn anh - “Anh có định cho cô ấy không?”

“Không.”

Rebecca gật gù. “Tôi hiểu rồi.”

Cô ấy không tin mày, Jack.

Anh đang lần tìm thuốc lá thì đột nhiên từ sau mái vòm màu đỏ của đài thiên văn, một đàn sáo đá nháo nhác bay lên. Jack khựng người, chẳng hiểu sao lại sửng sốt nhìn chúng.

“Lũ chim.”

Rebecca ngoái đầu ra sau nhìn chúng, ánh chiều ửng trên khuôn mặt cô. “A.” Cô mỉm cười. “Ngươi sinh ra không phải để chết, hỡi loài chim bất diệt! Không thế hệ đói khát nào có thể giẫm đạp lên ngươi.”[1] Đàn chim sáo bay vọt lên, dừng lại đập cánh một lúc rồi lao thẳng xuống mặt đất, cả không gian tràn ngập cánh chim. Rebecca rụt vai lại. “Ôi.”

Lũ chim lại lượn lên cao rồi biến mất phía sau rặng đồi, đột ngột y như khi xuất hiện. Một chiếc lông chim bay lãng đãng trong không trung rồi đáp xuống chân Jack.

“Tôi cứ tưởng chúng xông vào tấn công chúng ta cơ đấy!” Rebecca vừa cười vừa kéo tóc, cứ khúc khích trước sự hoảng sợ của mình. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Jack, cô khựng lại. “Có chuyện gì sao?”

“Tôi cũng không biết nữa.” Anh lắc đầu. Lũ chim bay quá gần, anh nhìn thấy cả những vệt lốm đốm trong đồng tử của chúng, trong lòng cảm thấy bấn loạn. Anh nghĩ tới Veronica, đống xương, cũng như nụ cười cứng nhắc và nham hiểm của cô lúc Penderecki bước vào phòng, như thể chính cô đã lên kế hoạch tất cả. Anh đột ngột dụi điếu thuốc và đứng dậy. “Tôi phải đi thôi.”

“Anh định đáp ứng đòi hỏi của cô ấy?”

“Ừ.” Anh thả tay áo xuống. “Chắc là vậy.”

Chiếc xe Tigra màu đỏ của Veronica đậu bên ngoài nhà anh. Một cách đầy khiêu khích. Như thể nó có quyền được ở đó. Trời đã sẩm tối, và sau mái nhà, một cột khói dày bay lên từ phía nhà Penderecki ở bên kia đường tàu. Ngôi nhà chìm trong bóng tối. Jack thận trọng bước vào, sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất.

“Veronica?” Anh đứng trên tấm thảm chùi chân, bồn chồn trong chính ngôi nhà của mình. “VERONICA?”

Im lặng. Anh bật đèn hành lang rồi đứng đó chớp chớp mắt. Mọi thứ vẫn như khi anh rời đi sáng nay, tấm thảm trải sàn hành lang có chút nhàu nhĩ, túi quần áo giặt khô mà anh quên mang theo vẫn vứt dưới chân tường. Qua cánh cửa bếp mở toang, anh có thể nhìn thấy bóng dáng ly cà phê ban sáng trên bàn. Anh đóng cửa lại, treo áo vét lên lan can cầu thang rồi đi vào bếp.

“Veronica?” Không khí ở đây rất ngột ngạt. Trên bậu cửa, chậu hoa giấy của Veronica đã trổ những bông hoa đỏ quái dị vào ban ngày, và dường như những chiếc lá mập mạp của nó đã hút hết dưỡng khí trong nhà. Anh vội vàng mở cửa sổ, để không khí ban đêm lẫn với mùi khói tràn vào bếp rồi hoan hỉ tu thẳng một hơi Glenmorangie.

Phòng khách không hề bị xáo trộn, những chiếc ly quý giá của Veronica vẫn để trong hộp chờ được mang đi. Anh mở toang các cửa sổ kiểu Pháp rồi quay trở lại hành lang. Phòng ăn là nơi anh tìm thấy dấu hiệu đầu tiên về sự hiện diện của Veronica, căn phòng sạch bóng, mùi oải hương của nước đánh bóng đồ gỗ vẫn còn nồng đậm trong không khí.

Anh đứng ở ngưỡng cửa một lúc lâu trước khi phát hiện ra trên bệ lò sưởi có đặt một tấm thiệp viền đen thường dùng trong tang lễ. Thông điệp trên đó rất đơn giản.

Đi chết đi, Jack.

Yêu lắm, Veronica.

“Cảm ơn cô, Veronica.” Anh đút tấm thiệp vào túi, mở cửa sổ vòng cung rồi trở lại hành lang, chỉ có những tiếng tích tắc phát ra từ chiếc đồng hồ treo tường của ông nội anh cùng tiếng đập cánh đều đều uể oải của một con ruồi sắp chết. Vậy là trên gác. Cô hẳn đang ở trên gác.

“Tôi về rồi, Veronica.” Anh dừng lại ở lưng chừng cầu thang, nhìn lên cánh cửa phòng ngủ đóng kín mít. “Veronica.” Không có tiếng trả lời. Anh bước lên những bậc cuối cùng rồi dừng lại, tay đặt trên cửa phòng ngủ.

Anh đột nhiên cảm thấy rã rời. Nếu cô uống thuốc quá liều rồi nằm đó trên giường thì anh sẽ lại phải thức thêm một đêm trắng nữa. Cấp cứu. Rửa dạ dày. Đánh giá tâm lý. cả nhà cô sẽ ngồi đó, mặt mũi xám xịt như đá tảng, lặng lẽ buộc tội anh mà không cần lên tiếng.

Hay anh có thể - ý nghĩ này khiến người anh run lên - đơn giản quay lưng bước ra khỏi nhà. Gọi điện cho Rebecca, xin lỗi cô vì đã bỏ đi, hẹn đi uống rượu rồi dành cả buổi tối tán tỉnh để được lên giường với cô, mặc cho Veronica âm thầm mất kiểm soát một mình.

Anh đứng đó, tim đập liên hồi, cho tới khi ý nghĩ kia tự nguội lạnh. Anh hít một hơi thật sâu rồi chậm chạp, vô cùng chậm chạp, mở cửa phòng ngủ.

“Tệ thật.”

Veronica cũng đã sắp xếp lại giường và quét dọn ở đây. Nhưng không có cảnh tự sát hãi hùng, vết máu động mạch phun lên tường hay những chai thuốc ngủ trống rỗng, cũng không có Veronica.

Anh nhanh chóng kiểm tra các ngăn kéo tủ. Mọi thứ đều đâu vào đó, khăn tắm họa tiết sọc tương phản được gấp cẩn thận thành từng chồng, chiếc đồng hồ đầu giường khẽ kêu tích tắc. Vậy là phòng Ewan. Anh trở lại đầu cầu thang và nhìn thấy cửa phòng Ewan mở toang. Veronica đứng ngay sau ngưỡng cửa, nhìn anh chằm chằm.

“Veronica.”

Hai người nhìn nhau một lúc lâu, tim đập thình thịch. Veronica mặc áo sơ mi lụa trắng và quần đùi trắng. Một chiếc khăn choàng in hình những ổ khóa nhỏ màu vàng được ghim lại trước cổ bằng kẹp kim cương. Mặt cô trắng bệch nhưng đầy tự chủ. Không có vẻ gì của một người vừa cố gây thương tổn cho bản thân.

“Sao cô lại ở nhà tôi?”

“Tôi tới để lấy mấy chiếc ly của mẹ. Được chứ?”

“Cô lấy chúng rồi đi đi.”

“Phép lịch sự.” Cô rít qua kẽ răng, lông mày nhướng lên. “Anh có biết cái đó không hả Jack? Phép lịch sự ấy.”

“Tôi không muốn ở đây tranh luận...” Anh dừng lại, nhìn quanh phòng, thấy những chiếc giá trống trơn và các hộp tài liệu mở bung, rỗng tuếch trên sàn nhà.

Trong giây lát, anh đứng bất động, lặng lẽ tiếp nhận thực tế, chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập nghẹn ngào - Khốn nạn thật, cô ta biết chính xác làm thế nào để dồn mình vào chân tường - rồi bước tới, phớt lờ Veronica bình thản đứng bên cạnh, quỳ xuống giữa những gì còn sót lại, hai tay run bần bật. Khi anh nhặt các tập tài liệu lên, lật chúng lại, xóc lên và dùng mấy ngón tay run rẩy của mình chạm vào những khoảng trống không trên đó, anh hiểu rằng mình gần như sẽ chẳng tìm lại được chúng nữa. Anh biết trái tim rắn rết của Veronica thường xử lý mọi việc triệt để đến thế nào.

“Sao?” rốt cuộc anh cũng lên tiếng, thở mạnh trong khi vẫn đang ngồi xổm. “Thế nào? Cô đã làm gì? Cô đã mang chúng đi đâu?”

Cô nhún vai như thể ngạc nhiên trước sự quan tâm ấy của anh, rồi thản nhiên quay ra nhìn về phía cửa sổ. Anh miễn cưỡng nhìn theo. Đằng sau tấm rèm cửa nhợt nhạt đã được kéo lên cao là những cụm khói lớn đang trôi dạt về phía mặt trăng.

“Khốn nạn,” anh thở dài. “Khốn nạn thật, phải, tất nhiên rồi, tôi đáng lẽ phải đoán ra từ lâu rồi mới phải.” Anh đờ đẫn đứng dậy, bước sang bên kia phòng, khẽ đặt những ngón tay lạnh lẽo lên thành cửa sổ. Và ở phía bên kia đường tàu, đúng như anh dự đoán, giữa những đốm tro tàn đỏ đen bay vật vờ trong không khí, Penderecki đứng đó, mở nắp lò đốt rác, ném thêm vào đó một tập giấy, vừa mỉm cười vừa huýt sáo như thể hắn đang chờ anh tới.

“Ôi, Veronica.” Anh tì vầng trán nóng rẫy của mình lên khung kính và thở dài. “Cô rạch luôn trái tim của tôi cho xong.”

“Thôi đi Jack, đừng có phản ứng thái quá.”

“Cô đúng là kẻ ti tiện,” anh lẩm bẩm. “Một kẻ ti tiện.”

“Gì cơ? Anh gọi tôi là cái gì cơ?”

“Ti tiện.” Jack bình tĩnh quay sang cô. “Tôi gọi cô là một kẻ ti tiện khốn nạn.”

“Anh đúng là điên rồi.” Cô nhìn anh, vẻ không tin. “Anh biết không, đôi khi chính anh khiến cho tôi nảy ra ước vọng rằng cái lão biến thái kia thật sự đã giết chết anh trai anh. Một cách từ từ.” Gương mặt cô trở nên méo mó. “Bởi vì anh đáng phải chịu thế, Jack. Anh đáng bị thế vì cái cách mà anh đang giết dần giết mòn tôi. Anh đang giết tôi đấy...” Nhưng Jack đã mạnh bạo túm lấy cánh tay cô. Những chiếc khuy măng sét của cô văng ra khắp phòng. “Jack!

Anh lôi cô ra cửa, chân đạp lên những tập tài liệu rỗng, giày xéo tứ tung. “Jack!” Cô đá anh. “Thả tôi ra, Jack!

“Câm miệng.” Cơn thịnh nộ khiến anh trở nên điềm tĩnh và kiên quyết. Anh lôi Veronica xuống cầu thang, thích thú trước sự bất lực của cô với những cố gắng giãy giụa, khạc nhổ một cách vô ích và những móng tay sơn cắt cầu kỳ cào xước cả lan can cầu thang. Tới chân cầu thang, anh dừng lại, giữ Veronica ở cách mình một cánh tay và bình tĩnh nhìn cô.

Ôi Chúa ơi.” Cô vùng tay ra khỏi anh, lùi lại một bước, xoa nắn khuỷu tay, hai mắt trợn lên, tóc tai xõa xượi. Mắt trái cô hằn lên một tia máu, nhưng mặt cô vẫn ráo hoảnh. Anh biết anh đã làm cô sợ. “Anh đừng có mà chạm vào tôi nữa, hiểu không ? Đừng có...”

“Câm miệng lại và nghe này...”

Xin anh đấy. Nếu anh dám tiến lại gần tôi nữa, bố tôi sẽ không để yên đâu...”

“Tôi bảo cô câm miệng và lắng nghe”. Anh gí sát mặt vào cô. “Tôi chỉ nói với cô một lần này thôi: Nếu cô dám lại gần tôi lần nữa thì tôi sẽ giết cô. Tôi nói thật đấy. Tôi sẽ thực sự KẾT LIỄU cô. Cô nghe rõ chưa?”

“Jack, xin anh...”

Anh túm lấy cô và lắc mạnh. “Tôi hỏi cô nghe rõ chưa?

Rồi, rồi!” Cô bắt đầu bật khóc. “Giờ thì bỏ tay anh ra khỏi người tôi, được không? Bỏ bàn tay khốn kiếp của anh ra khỏi người tôi.”

“Ra khỏi nhà tôi.” Anh thả cô ra, miệng mím lại đầy vẻ ghê tởm, giằng mạnh cửa trước. “Đi đi, ra khỏi nhà tôi, ngay lập tức.

“Được rồi, được rồi.” Cô vừa lẩm bẩm vừa vội vã bước xuống mấy bậc tam cấp, không quên quay đầu liếc lại đằng sau để chắc chắn anh không đuổi theo. “Tôi đi, được chưa?”

Jack vào phòng khách nhặt hộp đựng ly lên bê ra cửa. Veronica đứng trên lối đi giữa vườn, run rẩy bấm số điện thoại. Khi cánh cửa mở ra, cô thoáng sợ hãi lùi lại. Khi nhìn thấy thứ anh đang bê trên tay, nét mặt cô thay đổi.

“Ôi, không,” cô rên rỉ. “chúng đáng giá cả một gia tài đấy.”

Nhưng anh đi qua mặt cô ra tận ngoài đường rồi liệng thẳng chiếc hộp lên không trung. Nó xoay vòng đẹp mắt, những chiếc ly pha lê và khăn vải màu xanh lao ra khỏi hộp, va vào nắp ca pô của chiếc Tigra khiến những mảnh pha lê văng tung tóe trước kính chắn gió, rồi chúi xuống giữa lòng đường, vỡ choang.

“Tôi nói là làm đấy, Veronica,” anh thì thầm vào tai cô lúc quay trở lại. “Tôi sẽ giết cô.” Anh sập mạnh cửa trước, cài khóa rồi đi vào bếp tìm chai Glenmorangie.

❀ ❀ ❀

[1] Hai câu trong bài thơ “Ode to Nightingale” của thi sĩ người Anh John Keats.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.