Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37.

❊ ❊ ❊

Đồng hồ báo thức réo vào lúc bảy giờ sáng. Jack nằm nghiêng, nhìn chằm chằm vào những bóng lá in trên tường. Một lúc lâu sau anh mói xoay người nằm thẳng lại, che mắt và bắt đầu hít thở.

Quá đà. Lần này thật sự là quá đà.

Trước đây cũng đã từng có những người phụ nữ như Veronica; những mối quan hệ đi vào ngõ cụt chỉ sau vài tháng. Nhưng dù đắng cay đến đâu, anh cũng chưa bao giờ nếm trải một sự trả thù tàn khốc như vậy. Cũng chưa từng bị tổn thương đến thế.

Mày hẳn phải học được điều gì đó từ câu chuyện này? Hẳn là một “bài học để đời”?

Anh ấn tay vào thái dương, nghĩ tới hình ảnh Rebecca gạt mớ tóc màu hạt dẻ ra khỏi mắt. Anh tự hỏi phải chăng anh cũng sẽ làm hỏng mối quan hệ đó - anh sẽ cần bao nhiêu thời gian để vứt bỏ nó. Có lẽ là sáu tháng. Hay một năm nếu anh nỗ lực. Và rồi anh sẽ quay trở lại như cũ. Cô độc. Không con cái. Anh nghĩ tới bố mẹ anh, họ đã từng tràn trề lạc quan và hy vọng khi sinh ra hai cậu con trai ở đây, trong chính căn phòng đầy ánh sáng mùa hè rực rỡ này.

“Jack, Jack,” anh lẩm bẩm. “Xốc lại tinh thần nào.” Anh chống tay ngồi dậy, hấp háy mắt trước ánh nắng ban mai rồi kéo chiếc điện thoại lên giường. Rebecca trả lời ngay lập tức, giọng vẫn còn ngái ngủ.

“Tôi đánh thức cô dậy à?”

“Vâng.”

“Tôi là thanh tra... Rebecca, là tôi, Jack đây.”

“Tôi biết,” cô nhàn nhạt trả lời.

“Tôi xin lỗi vì tối qua.”

“Không sao.”

“Tôi đang tính...”

“Vâng.”

“Có lẽ tối nay. Uống chút gì đó. Hay ăn tối?”

“Không.” Cô ngập ngừng. “Không, tôi không đi được.” Cô dập máy.

Lại thêm một bài học nữa, Jack, anh nghĩ rồi lăn xuống giường.

Maddox cầm một ly cà phê, mặc áo sơ mi cộc tay, mặt mũi tươi tỉnh chào đón Jack ở hành lang trụ sở Shrivemoor.

“Jack, có chuyện gì vậy? Lại là gã biến thái kia à?”

“Không có gì.”

“Trông cậu kinh thế.”

“Cảm ơn.”

“Giao thông đường sá thế nào?”

“Không đến nỗi. Sao thế?”

Maddox lấy trong túi ra chùm chìa khóa xe công vụ và lắc lắc. “Vì cậu sẽ phải đi một vòng đấy.”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Có lẽ chúng ta đã tìm thấy Peace Jackson. Một người phụ nữ đã tìm thấy cô ấy trong một thùng rác di động mười lăm phút trước.”

Royal Hill nối Greenwich vói Lewisham, quanh co dốc đứng như thể cố tình vươn lên cao bằng khu Blackheath nhưng giữa chừng đã nản lòng dừng lại; lên được khoảng bốn trăm mét thì nó quẹo sang trái rồi tụt dốc cho tới khi giao với phố South. Khi họ tới nơi và đỗ xe, một đám đông đã tụ tập. Những người hàng xóm kéo hết rèm cửa vải voan lên, khoanh tay nhìn xuống từ cửa sổ tầng trên cùng. Hai nhân viên lo hậu sự do cảnh sát chỉ định, hai người đàn ông vạm vỡ mặc áo ghi lê thêu màu sẫm và đeo cà vạt đen, đứng chờ cạnh chiếc xe Ford Transit màu đen. Một cảnh sát đang chăng dây phong tỏa khu vườn nhỏ phía trước ngôi nhà, và trên lối đi hẹp bằng xi măng chẳng có gì đặc biệt ngoài một chiếc thùng rác di động mở toang nắp bị mấy tay cảnh sát đứng tránh xa. Thanh tra Basset đứng trước cổng, đầu cúi xuống, chăm chú thảo luận với Quinn. Khi thấy Maddox thông báo có mặt với một nhân viên cảnh sát, ông liền tiến tới, chìa tay ra.

“Thanh tra Basset.” Maddox bắt tay ông. “Tìm thấy gì rồi?”

“Có vẻ là một trong những tác phẩm của Harteveld, thưa sếp. Nữ giới, trần truồng, bọc sơ sài trong ba túi rác. Quinn đã kiểm tra qua và tôi cam đoan rằng chúng tôi có lý do chính đáng để gọi các anh. Nạn nhân có vài vết khâu nhỏ khá lộ liễu trên ngực, xương ức bị mổ phanh, chúng tôi không nhìn thấy đầu vì cô ấy được đặt chổng ngược xuống, nhưng đó là một người gốc Phi, hy vọng thông tin đó có ích.”

“Đúng vậy. Chúng tôi cũng đã nghĩ tới một người.”

“Hai chân cô ấy bẻ gập lên ngực, có nghĩa là đã qua giai đoạn cứng đờ sau khi tử vong.”

“Hấp dẫn ghê cơ.” Maddox nhăn mũi, ngẩng mặt lên trời. “Bao giờ chúng ta mới được điều tra mấy xác chết còn mới nhỉ?” Ông nhận lấy khẩu trang và găng tay cao su mà Logan đưa cho rồi quay sang Jack. “Jack này, sao cậu không vào hỏi han một chút người phụ nữ đã tìm ra nạn nhân? Tôi với Logan sẽ xử lý việc ở đây.”

Phía bên trong ngôi nhà hai phòng ngủ của dãy nhà liền kề, Jack tìm thấy người phụ nữ đang ở bếp với một nữ cảnh sát. Hai người họ đang im lặng nhìn chằm chằm vào chiếc ấm đun nước bằng điện. Khi anh bước vào, cả hai đều giật mình sửng sốt.

“Xin lỗi, tôi thấy cửa mở.”

Nữ cảnh sát cau mày. “Anh là ai?”

Jack lục tìm thẻ cảnh sát của mình. “Tổ Trọng án. Thanh tra Caffery.”

Nữ cảnh sát đỏ mặt. “Xin lỗi sếp.” Cô hất hàm về phía ấm nước. “Tôi và cô Velinor đây đang pha ít trà. Anh có muốn dùng một tách không?”

“Cảm ơn cô.”

Người phụ nữ mỉm cười yếu ớt với anh. Cô khá hấp dẫn, nét mặt lạnh lùng như một bức tượng Ai cập, mớ tóc đen được buộc gọn lên. Cô mặc bộ vét đắt tiền được đặt may riêng, chiếc cặp làm việc của cô để trên bàn, cạnh một đống tạp chí bao gồm ba quyển Nghề quản lý hiện đại, một chồng các bài trắc nghiệm tâm lý của Saville & Holdsworth và một tờ nhật báo Guardian với bức ảnh Harteveld nhìn chòng chọc lên trần nhà. Cửa sổ sau lưng cô bị che kín bởi bốn chiếc khăn tắm màu vàng cam giăng trên dây phơi. “Anh muốn hỏi tôi vài câu đúng không?”. Cô nói. “Để tôi uống chút trà đã. Tôi hơi khó chịu trong người.”

“Cô cứ thong thả.” Anh giúp họ lấy đường, sữa và đặt các thứ lên chiếc bàn nhỏ. Ba người họ ngồi cạnh cửa sổ, Velinor nhấp một ngụm trà, màu sắc bắt đầu trở lại trên khuôn mặt cô, các đường nét cũng trở nên nhu hòa hơn.

“Giờ thì khá hơn rồi.”

Jack lấy quyển sổ ghi chép ra. “Cứ thong thả kể lại cho tôi, một cách thoải mái. Cô lúc đó đang mang rác ra và chuẩn bị đi làm, đúng không?”

Velinor gật đầu, đặt tách trà xuống đĩa. “Tôi nghĩ có người chơi ác vứt thứ kinh khủng gì đó vào. Bạn trai tôi là người da trắng, trong khi tôi... mọi người thấy đấy, tôi là con lai, và vẫn có nhiều người không chấp nhận được chuyện này. Hai tuần trước, có người đã vẽ bậy lên cửa trước nhà chúng tôi. Tôi nghĩ đó là hành động khởi đầu cho một chiến dịch của bọn họ. Hai người hẳn cũng nghe nói về những thứ kinh khủng mà mấy kẻ đó bỏ vào thùng thư rồi chứ? Nên tôi cứ nghĩ chắc là mấy người đó lại giở trò.”

“Nên cô mới mở thùng rác ra.”

“Tôi buộc phải xem thứ gì ở trong đó. Nó - cô ấy - bốc mùi kinh khủng. Tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần thấy một thứ gì đó...” Cô bóp sống mũi và nhăn mặt. “Nhưng không phải là thứ đó. Tôi không ngờ sẽ thấy nó.”

“Theo cô, nó đã ở đó từ khi nào?”

“Tôi không biết. Tôi thật sự không biết.”

“Theo dự đoán của cô thì là bao lâu?”

“Tôi đoán là đêm qua. Nhưng không thể thế được, vì lúc đó Harteveld đã chết rồi mà, đúng không? Từ tận sáng hôm qua?” Cô nhìn trân trân vào tờ Guardian với đôi mắt nâu nghiêm nghị. “Cái... cái cô gái ngoài đó, cô ấy có liên quan tới hắn ta, phải không?”

“Vì sao cô lại nghĩ là đêm qua?”

“Vì...” Velinor chậm chạp giải thích, vẻ mặt bần thần. “Tôi không biết nữa. Có thể là do tôi linh cảm được việc có một xác chết nằm trong thùng rác nhà mình.” Cô bật cười trước lý do ngớ ngẩn đó. “Nhưng chắc là không phải thế. Ý tôi là nắp thùng rác đóng rất chặt, và nếu sáng nay tôi không mang rác ra thì chắc tôi cứ đi ngang qua mà không hề hay biết.”

“Lần cuối cô mang rác ra là khi nào?”

“Để tôi nghĩ xem. Người gom rác tới hôm thứ Hai. Bạn trai tôi tới đây vào tối thứ Ba, và chúng tôi uống rượu mừng sinh nhật anh ấy. Nên sau đó có cả một túi rác đầy các kiểu giấy gói quà và chai lọ. Tôi nghĩ là tôi mang nó ra thùng rác tối hôm qua. Nhưng chắc tôi đã nhầm, phải là sáng hôm qua mới đúng.”

“Cô làm việc ở đâu, cô Velinor?”

“Bệnh viện St Dunstan.”

Jack nhướng mày. “St Dunstan?”

“Vâng. Sao thế?”

“Cô có nghĩ xem vì lý do gì mà Harteveld lại chọn cô để làm chuyện này không?”

Chọn tôi?” Velinor lắc đầu. “Không. Ý tôi là tôi có biết qua anh ta. chúng tôi có chạm mặt nhau một, hai lần trong các buổi họp ban điều hành ở bệnh viện. Anh ta có quen biết một đồng nghiệp của tôi, nhưng tôi không thấy có lý do nào khiến anh ta chú ý tới tôi hơn những người khác. Anh ta còn chẳng biết tới sự hiện diện của tôi nữa.”

o0o

Khi Jack thẩm vấn xong và đi ra cửa trước, thùng rác đã được quét phấn bạc để lấy vân tay và lật nghiêng sang một bên trên một tấm nylon trải rộng ra lối đi. Ngồi xổm phía trước là Logan trong bộ quần áo bảo hộ và ủng trắng, cạnh đó là Quinn đang quỳ gối, hai tay chống xuống đất, cả thân trên gần như nhoài vào trong thùng rác. Maddox đứng bên ngoài hàng rào phong tỏa, hai mắt chớp chớp một cách nghiêm trọng phía trên chiếc khẩu trang màu trắng.

Quinn lùi lại một chút, ngẩng đầu lên nhìn Maddox. “Thấy rồi!” cô nói, giọng nghẹt lại dưới lớp khẩu trang. Cô di chuyển tay vòng quanh đầu. “Cô ấy có các vết quanh đầu. Đem cô ấy ra thôi.”

Jack đứng ở ngưỡng cửa, hai tay đút túi. chỗ này chỉ cách căn hộ của Rebecca chưa đầy sáu trăm mét. Cô có thể đã đi qua đoạn cuối phố này để vào trung tâm thành phố. Cuộc sống đúng là luôn có những mối liên hệ vô hình kỳ lạ.

Quinn và Logan luồn tay xuống dưới xương chậu của tử thi. Khi xác của cô gái được đưa ra khỏi thùng rác, Jack liên tưởng tới một hài nhi: nước da ẩm ướt và lốm đốm, mái tóc dính nhớp vào sọ do chất nhầy tiết ra từ quá trình phân hủy, tứ chi bất động bên cạnh hai chuyên gia trong đồng phục màu trắng. Nạn nhân trượt ra và nằm thành một đống ướt nhoét giữa tấm nylon, đầu ngoẹo sang một bên. Viên cảnh sát đứng ngoài cổng đưa tay lên che mặt rồi quay đi chỗ khác, các đường nét trên khuôn mặt đã dãn ra do bị phân hủy, nhưng từ ngưỡng cửa, Jack và Maddox vẫn có thể nhìn thấy lớp trang điểm quen thuộc trên mắt và miệng, cũng như những vết khâu màu xanh cô ban trên ngực nạn nhân. Vết rạch ngực ẩu tả.

Quinn cúi sát vào mặt nạn nhân, mắt nheo lại, ngẩng đầu lên nhìn Maddox và kéo khẩu trang xuống.

“Tôi nghĩ cô ấy có một nốt ruồi ở môi trên.”

Maddox gật đầu, mặt khẽ cau lại. “Jackson. Cô ấy chính là Jackson.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.