Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38.

❊ ❊ ❊

Phố Malpens nằm cách khu vườn trước nhà Lola Velinor gần trăm mét là một con phố yên tĩnh, rợp bóng cây. Những ngôi nhà kiêu hãnh theo phong cách Edward nằm lùi sâu khỏi mặt đường sau những khu vườn sum suê, dày đặc những cây đoạn, nhài và dâm bụt.

Gần chín giờ tối, trong căn bếp dưới tầng hầm, cửa sổ mở toang để mùi hương kim ngân ùa vào, Susan Lister đang chuẩn bị một món ăn ướp rượu vang đỏ cho bữa tối. Cô vừa chạy bộ về trên cung đường quen thuộc của mình, dọc theo đường Trafalgar, tới bệnh viện St Dunstan rồi qua công viên. Cô vẫn đang mặc trên người chiếc quần chạy bộ màu ghi, áo Nike đen trắng bên ngoài áo ngực thể thao, mái tóc vàng buộc đuôi ngựa, vẫn còn ẩm. Cô sẽ không có thời gian đi tắm trước khi ra ga đón Michael. Anh làm đến tối muộn nên sẽ bắt chuyến tàu tám giờ năm lăm phút ở cầu London. Trên chiếc bàn gỗ thông sạch bóng sau lưng cô, ti vi di động đã được chuyển sang kênh BBC1 để xem tin tức.

Cô cắt núm tỏi rồi lột vỏ. Sau lưng cô, tiếng chuông đồng hồ vang lên và bản tin bắt đầu. “Một thi thể nữa được tìm thấy ở Đông Nam London, cảnh sát không loại trừ mối liên hệ với các vụ án mạng của Harteveld.”

Susan nhanh chóng đặt tép tỏi xuống, vặn to tiếng lên và đứng tựa vào bàn bếp với ly rượu trong tay. “Trước những diễn biến này, phía cảnh sát kêu gọi nhanh chóng xem xét Dự án Nghiên cứu Trọng tội được đề xuất bởi Ban Kiểm soát và Hạn chế Tội phạm.” Bộ trưởng Bộ Nội vụ đứng trên bãi cỏ trước Tòa nhà Nghị viện, gió thổi khiến mấy cọng tóc thưa thớt của ông bay lất phất. Ông chia sẻ với gia đình các nạn nhân và khẳng định tỷ lệ tội phạm đã giảm trong năm nay. Sau đó, cảnh sát trưởng của thành phố, ăn mặc chải chuốt ngồi ở bàn họp báo, nói trước ống kính rằng Phòng Điều tra Hình sự Greenwich và Tổ Trọng án đã làm việc vô cùng hiệu quả, xin cảm ơn quý vị, và chưa, họ vẫn chưa sẵn sàng xác nhận hay phủ nhận rằng đó là một nạn nhân của Harteveld.

Susan trầm mặc nhấm nháp ly rượu. Harteveld từng sống cách đây chưa đầy một cây số; Chúa ơi, hóa ra chiếc xe hơi màu xanh nổi bật đỗ bên ngoài bệnh viện St Dunstan mà cô thường nhìn thấy mỗi khi chạy bộ buổi sáng là của hắn. Và giờ lại thêm chuyện này nữa. Một thi thể mới.

Trên ti vi chuyển cảnh sang một con phố ở London mà cô lập tức nhận ra là Royal Hill, ba điều tra viên mặc đồ xám khiêng một chiếc thùng màu vàng. Thế rồi tới cảnh quay từ trên trực thăng xuống, lướt qua những mái nhà trên phố Malpens rồi trở lại với những người mặc đồ trắng như bóng ma đi lại bên trong dải băng bảo vệ hiện trường.

“Như vậy, theo thông báo không chính thức thì tổng số nạn nhân đã lên tới sáu người, và trong số đó, chỉ xác định được danh tính bốn người, cho tới tối nay, chánh thanh tra Days của Tổ Trọng án vùng Đông Nam London vẫn từ chối xác nhận việc cảnh sát đang điều tra mối liên hệ giữa sự việc này vói Toby Harteveld.”

Trong bếp, Susan, đột nhiên bị xâm chiếm bởi một nỗi sợ hãi vô cớ, thò tay đóng cửa sổ lại. Một thi thể ở Royal Hill. Gần tới mức nào? Cô cố lấy lại bình tĩnh, thái nốt mấy tép tỏi, bồn chồn trước ảnh phản chiếu của chính mình trên kính cửa sổ đang lặng lẽ di chuyển giữa những cành kim ngân ma quái. Ngũ vị hương, một ít tương, rồi cho thịt heo vào. Cô nhanh chóng rửa tay, chụp lấy chìa khóa xe trên nóc tủ lạnh. Michael chắc đang đợi.

Bên ngoài, tiết trời dìu dịu, hơi oi, không khí buổi tối tràn ngập hương nhài tỏa ra từ những bụi cây đang ra hoa bên vườn nhà hàng xóm. Cô dừng lại một chút. Mọi chuyện đã qua rồi. Harteveld đã chết, đang nằm trong một nhà xác ở đâu đó, và cô có thể chấm dứt nỗi lo lắng âm ỉ này. Đường phố trông vẫn giống hệt như mọi ngày vào lúc trời tối, đám côn trùng vo ve dày đặc dưới những ngọn đèn đường màu vàng, những cây cọ bên vườn hàng xóm tỏa ra thứ hương thơm của đầm lầy và người ta dường như có thể tưởng tượng ra cả tiếng ve kêu đó đây. Chẳng có gì bất thường. Ngoài một chiếc xe hơi mà cô không nhận ra, một chiếc xe kiểu Pháp, hình như là Peugeot, nhưng không có ai bên trong.

Có lẽ tối nay cô sẽ bàn với Michael về việc lắp đặt hệ thống báo động cho ngôi nhà. Trong những tối anh đi làm về muộn thế này, cô sẽ cảm thấy yên tâm hơn. Hay là nuôi một con chó. Cô đi vài mét tới bên chiếc Fiesta của mình. Đó là một ý hay. Một con chó.

Bên trong chiếc xe, không khí vẫn còn nóng bức vì cả ngày nằm phơi dưới nắng và nồng nặc một thứ mùi gay gắt. Chồng cô có thói quen để cả túi đồ chơi cricket trong cốp suốt nhiều ngày. “Thật muốn giết anh, Michael,” cô lẩm bẩm, lục tìm chìa khóa. Tối nay, cô sẽ bắt anh mang túi đồ của mình đi giặt trước khi lên giường, cũng như nhắc nhở anh chia sẻ gánh nặng việc nhà với cô vì cả hai đều phải đi làm.

Cô nhá nhá má trong, cài dây bảo hiểm. Nuôi chó là một ý hay. Một con Boxer hay Dobermann. Một con chó to. Có bắp thịt. Cô có thể chạy bộ cùng nó. Nó có thể khiến cho đám lái xe tải trên đường Trafalgar phải suy nghĩ trước khi hú hét với cô. Nhờ ánh sáng đèn đường, cô tìm được chìa khóa khởi động để nổ máy và nhìn vào gương. Ở ghế sau, một người đàn ông ngồi dậy và nhìn cô mỉm cười.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.