Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
24.

❊ ❊ ❊

Bà Frobisher cởi áo khoác và cẩn thận treo nó lên chiếc giá trong phòng làm việc của thanh tra Basset ở Greenwich. Nhưng bà vẫn đội mũ và giữ nguyên găng tay.

“Bà Frobisher, uống một chén trà nhé?”

Bà mỉm cười. “Thế thì tốt quá.”

Basset vừa kéo mành cửa và ấn nút đun nước vừa kín đáo quan sát bà. Trong lòng ông dấy lên nỗi bất an. Bà Frobisher là một người nổi tiếng ở đồn cảnh sát Greenwich: trong suốt sáu tháng qua, bà là một vị khách rất có nguyên tắc, than phiền về mọi chuyện, từ những cuộc ẩu đả trong khu tập thể trợ cấp xã hội đối diện, bụi bẩn và tiếng ồn của các công trình xây dựng địa phương, tới hành vi mang tính chống đối xã hội của người thuê nhà ở căn hộ tầng dưới. Bà nhất quyết không để bất cứ ai đẩy mình sang bên quản lý sức khỏe và môi trường, và được đội trực ban coi là một trong những mối phiền phức tẻ ngắt vào mỗi sáng thứ Hai.

Cho đến thứ Hai này, vào lúc mười giờ sáng, bà Frobisher như thông lệ thong dong bước vào với chiếc mũ điệu nhất của mình và áo măng tô dù đang giữa mùa hè nóng bức. Nhưng lời khai của bà lần này khiến viên hạ sĩ hành chính phải lập tức quay điện thoại. Thanh tra Basset, một trong những cảnh sát đầu tiên thuộc Phòng Điều tra Hình sự có mặt tại bãi tập kết cuối tuần trước, đã hoãn cuộc họp sáng với nhân viên quan hệ công chúng để mời bà Frobisher vào văn phòng của mình.

Bà ngồi mớm trên mép ghế giống như một chú chim sẻ, ngó đăm đăm ra ngoài cửa sổ, nhìn mặt trời trên tấm bạt kẻ sọc của nhà máy sữa Mullins trên đồi Royal. “Ở đây đẹp quá nhỉ?” bà thở dài. “Vô cùng đẹp.”

“Cảm ơn bà,” Basset đáp. “Tôi cũng nghĩ vậy. Giờ...” Ông lấy thìa nhấc túi trà ra và ném vào sọt rác. “Giờ thì, thưa bà Frobisher, cậu hạ sĩ hành chính của tôi có nói bà đã gặp phải chút phiền phức, chúng ta thảo luận một chút về chuyện đó được không?”

“À, chuyện đó hả? Đã diễn ra từ nhiều tháng nay rồi mà không ai trong số các vị mảy may chú ý.” Bà tháo găng tay, đặt nó vào chiếc túi đi chợ giả da hươu cùng màu rồi kéo khóa lại. Chiếc mũ thì vẫn ở nguyên trên đầu. “Tuần nào tôi cũng tới đây đều đặn như kim đồng hồ mà chẳng có kết quả gì cho tới ngày hôm nay. Không ai chịu nghe tôi nói cả. Tôi có thể đã già nhưng không có ngu. Tôi biết họ vẫn thì thầm những gì - mụ phù thủy già dở hơi - tôi nghe thấy hết.”

“Vâng, vâng.” Thanh tra Basset đưa tách trà cho bà. “Tôi rất lấy làm tiếc về điều đó, thưa bà Frobisher. Tôi thật tâm xin lỗi. Chỉ là lần trước chúng tôi có cử một hay hai nhân viên đến chỗ bà, và tôi nghĩ là họ thấy...”

“Chỉ là lũ cáo thôi chứ gì! Vào thời điểm này trong năm là chúng lại làm mấy chuyện giao phối đực cái lãng mạn ấy. Thứ tiếng động mà chúng gây ra nữa chứ! Nghe cứ như tiếng thét của một người phụ nữ ấy, và tôi cẩn thận mấy cũng không thừa, nhất là ở cái tuổi này, lại vào cái thời đại này nữa.” Bà nhận lấy tách trà rồi đặt nó trên đầu gối. “Khi ông George nhà tôi còn sống, ông ấy vẫn thường lấy gạch ném chúng. Ông ấy hẳn có thể phân biệt được tiếng cáo và tiếng phụ nữ la hét.” Bà nhoài người về phía trước, hài lòng vì có người lắng nghe mình nói. “Anh biết không, anh cảnh sát, tôi vốn sinh ra ở Lewisham và đã sống trên phố Brazil năm mươi năm nay. Tôi đặc biệt yêu thích nơi này, bất chấp tất cả. Tôi đã từng chứng kiến Đức Quốc xã ném bom khu vực này, rồi việc hội đồng thành phố lên nắm quyền quản lý, làn sóng người nước ngoài và giờ đây là các công ty phát triển. Họ kéo sập hết thảy những thứ tôi yêu quý để xây những công trình mới. Siêu này siêu nọ, cải tạo gác xép hay gì đó tôi cũng chẳng biết nữa.”

“Bà Frobisher.” Basset đặt tách trà xuống cạnh cuốn sổ ghi chép của mình rồi ngồi xuống phía đối diện. “Trong lời khai với viên hạ sĩ hành chính của chúng tôi, bà có nói về một người hàng xóm của mình, đúng không?”

“Cậu ta!” Bà hất hàm ra sau và bặm môi. “Đúng thế. Lại còn thêm cậu ta nữa chứ. Như thể tôi chưa đủ rắc rối ấy.”

“Kể với tôi về cậu ta đi. Cậu ta là chủ nhân căn hộ ở tầng dưới à?”

“Chủ nhân, cũng không có nghĩa là cậu ta sẽ quan tâm tới nó, đúng không? Chẳng bao giờ có ma nào ở nhà.”

“Cậu ta đã ở đó lâu chưa?”

“Nhiều năm rồi. Kể từ khi ông George nhà tôi qua đời. Còn chưa kịp chôn ông ấy xuống đất, con trai tôi đã bảo chỗ đó quá rộng cho một mình tôi - thế là nó gọi chính quyền, kiến trúc sư, chỗ cung cấp khí đốt rồi chả biết còn những ai khác nữa, và thêm các thể loại bụi bặm, ôi cho xin đi. Họ dùng gạch ngăn cầu thang lại, đặt một cánh cửa hông và một chỗ đỗ xe kiểu Mỹ trông rất gớm, tôi mãi vẫn không quen được. Rồi họ bán hết cả tầng dưới đó cho cậu ta, để tôi và con mèo lẽo đẽo leo lên tầng trên như hai kẻ mắc bệnh hủi bị ghẻ lạnh trong chính căn nhà của mình.”

“Cửa ra vào của cậu ta ở bên hông à?”

“Ở phía sau, dưới chỗ đỗ xe - thế nên cậu ta có luôn khu vườn, anh thấy đấy. Nhưng cậu ta có thèm chăm chút nó đâu. Ôi, không hề.” Bà hít một hơi rồi lắc đầu. “Không hề, không hề. Vì cậu ta có bao giờ ở đấy đâu. Với tốc độ này thì bìm bìm mọc um tùm tới tháng Bảy cũng vẫn chưa thấy cậu ta ghé nhà. Mà thậm chí nếu cậu ta muốn chăm sóc vườn tược thì cũng để làm gì chứ? Ai hơi đâu ra đấy ngồi hít bụi, nghe tiếng ồn, tiếng đao búa suốt ngày? Nếu không thì lại là tiếng la hét từ ngoài đường dội vào - mình chả được lợi lộc gì, anh cảnh sát à, chả được gì sất.”

“Tôi biết,” Basset gật gù. “Tôi biết là bà chả được lợi gì. Nhưng giờ chúng ta có thể tập trung vào những gì bà vừa nói với hạ sĩ hành chính của chúng tôi về người hàng xóm đó được không?”

“Tôi nói với hạ sĩ của anh rằng tôi nghĩ cậu ta lại quên cắm điện tủ đông. Mùi rất kinh! Ôi, anh không thể tưởng tượng ra mùi đó như thế nào đâu, anh cảnh sát. Nhưng tóm lại là một thứ mùi không lành mạnh. Lúc mới chuyển vào, cậu ta cũng không đến nỗi - tôi thấy cậu ta giữ gìn chỗ ở cũng hợp lý. Nhưng giờ thì đến cái mức độ cậu ta bỏ không căn hộ trong nhiều ngày, chả buồn ngó tới nữa. Và đó,” - bà dùng một ngón tay viêm khớp gõ lên bàn theo âm điệu của từng từ - “đó chính là điều sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Thế mà tôi cứ nghĩ cậu ta đã là một người làm chuyên môn thì sẽ tỏ ra chút tôn trọng người khác.” Bà đặt tách trà xuống bàn của Basset và bắt đầu tháo những chiếc kim găm trên mũ như thể giờ đây bà mới cảm thấy thoải mái. “Tôi lo là lo cho bệnh nhân của cậu ta.”

“Cậu ta là bác sĩ?”

“Có lẽ không hẳn là bác sĩ, nhưng mà nhất định có liên quan tới lĩnh vực y tế, đó là theo như con trai tôi nói. Hẳn là một nghề nghiệp gì đó quan trọng nếu nhìn vào cậu ta với chiếc xe hơi đắt tiền và hai căn nhà. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản việc cậu ta là một người kỳ dị. Việc cậu ta bỏ bê căn hộ...”

“Nhưng có một chuyện gì đó đặc biệt khiến bà lo lắng,” Basset nhắc. “Có chuyện gì đó phải không, thưa bà Frobisher? Chẳng phải bà có nói với hạ sĩ hành chính của chúng tôi về... về động vật gì đó sao?” Ông ngừng lời. Bà Frobisher chớp chớp mắt nhìn Basset. Trong giây lát, ông đâm ra nghi ngờ không biết cậu hạ sĩ có nghe nhầm không. Tất cả có thể chỉ là một sự nhầm lẫn. “Bà có nhắc tới chuyện liên quan tới động vật, đúng không? Chuyện gì mà chúng bị đối xử tàn tệ ấy?”

“À, chuyện đó.” Bà Frobisher đã sáng tỏ ra. “Đúng vậy, cả chuyện đó nữa. Cậu ta không chăm sóc chúng cho tử tế. Tôi đã tìm thấy hai con bị chết trong sọt rác bên ngoài. Trông như chết vì bị bỏ đói ấy.” Bà nhấp một ngụm trà và thở dài. “Đây đúng là trà ngon. Họ vẫn nói trà túi lọc làm sao mà ngon được, nhưng trong trường hợp này, tôi hoàn toàn không đồng ý.”

“Bà Frobisher,” Basset hít một hơi để giữ bình tĩnh. “Bà Frobisher, có phải bà đang nói tới lũ chim không? Thứ bà nhìn thấy trong sọt rác là mấy con chim có phải không?”

“Đúng vậy.” Bà ném cho Basset cái nhìn dành cho người chậm hiểu. “Đó chính là những gì tôi vừa nói. Mấy con chim.”

“Nhưng là chim gì? Chim lớn? Chim bồ câu? Quạ?”

“Ôi không, không, không. Là mấy con chim nhỏ ấy.” Bà dùng mấy ngón tay viêm khớp diễn tả một đoạn khoảng năm phân. “Loại chim nhỏ xíu thường được nuôi trong lồng nếu trong nhà không có mèo ấy. Với những cọng lông màu đỏ. Kiểu lông hơi đỏ ấy.”

“Có thể nào là chim sẻ không?”

Bà Frobisher dừng lại, những vảy cườm trắng như vỏ trứng dao động trong đôi mắt bà. “Đúng vậy. Đúng là chim sẻ. Cá bao nhiêu tiền tôi cũng cá.”

“Tốt rồi,” Basset lau trán. “Tốt rồi.” Ông nhoài người ra phía trước, tì hai tay lên bàn. “Bây giờ, xin hỏi bà có thể thuật lại chuyện này với một đồng nghiệp của tôi hay không?”

“Anh ta sẽ có biện pháp giải quyết chứ?”

“Anh ấy hẳn sẽ rất quan tâm tới câu chuyện này.”

Bà Frobisher ngồi nghiêm chỉnh trở lại, hài lòng với sự quan tâm đó. “Tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn rồi đấy.” Bà gập hai tay trên đầu gối. “Anh ta sẽ tới đây để thảo luận với tôi chứ?”

“Tôi sẽ gọi cho anh ấy ngay bây giờ.”

Basset ngồi lên mép bàn và quay số cho tổng đài Croydon nhờ nối máy tới Shrivemoor. Ông đang quan sát bà Frobisher nhấm nháp tách trà của mình thì nghe thấy tiếng thông máy nối với đầu bên kia. Ông cảm thấy có chút nôn nao.

Essex rùng mình khi nhìn thấy đôi mắt màu xanh hoa lưu ly của con búp bê đang mở trừng trừng nhìn mình. “Đừng có mà đóng cửa sổ đấy, mấy thứ búp bê này trở thành người thật cho mà coi. Cậu đã xem phim Doctor Who chưa?”

Jack đưa hai tay lên ôm đầu. cả người mệt mỏi rã rời. “Gemini đã nói dối.”

“Đúng thế, và đây chính là một tin xấu.” Essex nhìn quanh phòng, “Cậu muốn tôi để những bức ảnh này ở đâu?”

“Hắn đã có thể thay đổi mọi chuyện nhờ một câu nói. Vâng, vâng, tôi biết Shellene. Đúng vậy, cô ấy ở trong xe của tôi. Đúng vậy, tôi cung cấp hàng cho cô ấy, có quan hệ với cô ấy, hoặc bất kỳ việc gì hắn đã làm. Chúng ta cũng biết là hắn lái xe cho họ, hắn chỉ việc khai ra thế có phải là xong chuyện không.” Jack ngồi dựa lưng ra sau ghế và xòe tay ra. “Giờ tất cả những gì chúng ta có là nhóm máu trên mẫu máu thu được; với cái số xui tận mạng của chúng ta, chắc chắn nó sẽ trùng khớp với hắn.” Chuông điện thoại trên bàn làm việc của anh bắt đầu reo. Anh đờ đẫn nhìn nó. “Chúng ta có lệnh khám nhà hắn không?”

“Diamond vừa mới đi lấy lệnh. Rồi họ sẽ mang hắn tới đây thẩm vấn.”

“Chúa ơi.” Jack sốt ruột gõ bàn. “Cơ hội của chúng ta đang khép lại. Tốt hơn hết là mấy cuộc thẩm vấn ở bệnh viện St Dunstan phải thu được gì đó.” Anh thò tay ra định nhấc điện thoại thì chuông ngừng reo. “Chó chết thật.” Anh ngồi lún sâu trong ghế, hai tay xoa mặt.

“Cậu vẫn cần những bức ảnh này hay thôi?”

Jack gật đầu và chìa tay ra. “Tôi nghĩ tôi biết những vết thương quanh đầu là gì rồi.” Anh lôi những bức ảnh ra khỏi phong bì và dàn chúng ra trên mặt bàn. “Đây. Anh có nhìn thấy không? Những vết cắt này rất gọn. Krishnamurthi vẫn chưa dám chắc về loại dụng cụ sát thương được sử dụng.”

“Nhưng cậu thì biết?”

“Ừ.”

“Là gì?”

“Những lỗ này là mũi khâu.”

Mũi khâu?” Essex nhặt bức ảnh của Shellene lên, mang ra trước cửa sổ, nheo mắt nhìn kỹ. “Được rồi, tôi đồng ý với cậu. Nhưng hắn khâu cái gì mới được chứ?”

“Có nhớ bà dì của Kayleigh nói gì không?”

“Nói gì cơ?”

“Bà ấy nói rằng Kayleigh đã đổi kiểu tóc.”

“Đúng vậy.”

“Kayleigh không hề có những lỗ tròn đó. Vì tóc của cô ấy gần như cùng màu với bộ tóc giả. Mái tóc vàng của Shellene thì sẫm hơn một chút. Vàng sẫm chứ không vàng tro.”

“Nên?”

“Nên hắn không khâu gì lên đầu Kayleigh cả, vì không cần thiết. Hắn chỉ cần cắt tóc của cô ấy theo kiểu hắn muốn. Bộ tóc giả mà chúng ta cho là của thủ phạm, bộ tóc trong phim Diện để giết của anh ấy?”

“Ừ?”

“Không phải là để hắn đội. Mà là dành cho các nạn nhân. Hắn khâu nó lên để nó khỏi rơi xuống khi hắn chơi đùa với xác nạn nhân. Khi hắn kéo tóc giả ra, da đầu sẽ bị rách và tách ra ở giữa các mũi khâu. Hắn cố làm cho các nạn nhân trông giống hệt nhau.” Jack nhét lại đống ảnh vào trong phong bì. “Điều đó lý giải cho việc trang điểm và giải phẫu ngực. Hắn đang tạo ra các bản sao. Có lẽ cũng giữ họ nhiều ngày trên giường.” Anh đứng dậy mặc áo vét vào. “Giờ nếu chúng ta có thể tìm được ra hắn muốn các nạn nhân của mình trông giống ai thì coi như đã đi được nửa đường tới Old Bailey[1].” Anh lấy chìa khóa xe. “Đi được chưa?”

“Đi đâu cơ?”

“Tới bệnh viện St Dunstan, tôi cho là vậy.”

Phòng phá án vô cùng bận rộn. Các cảnh sát mặc áo cộc tay để thích nghi với đống tài liệu đang liên tục đến và đi như mang mùa hè tới sớm. Mành cửa đều được kéo xuống, đèn bật sáng trưng. Marilyn tháo giày dưới gầm bàn, chậm rãi gặm một miếng bánh ga tô sô cô la trong lúc tra cứu dữ liệu trên hệ thống HOLMES chuẩn bị cho các cuộc thẩm vấn của Jack ở bệnh viện St Dunstan. Cô sẽ phải tạo thêm đến một trăm tám mươi cái tên để có thể kiểm tra chéo các thông tin cần thiết.

“Jack ơi là Jack,” cô lẩm bẩm. “Không hiểu trong đầu anh đang nghĩ gì nữa?”

Marilyn, một người mẹ đúng nghĩa, một người phụ nữ đã có chồng và vô cùng tinh ý, cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của Jack đối với phụ nữ. Cô quan sát thấy mấy cô văn thư ngồi sau máy tính hễ thấy Jack đi ngang qua phòng là lại chỉnh sửa đầu tóc, đổi kiểu gác chân, điên cuồng cúi xuống hết sờ soạng bắp chân lại táy máy dây giày. Thế nhưng anh lại thờ ơ đi qua, hững hờ đem theo vẻ cách biệt của mình, đôi khi là một vết xước do cạo râu - Marilyn biết chắc các cô gái kia ước ao được làm những gì với vết thương đó. Nhưng vì một lý do nào đó, Jack dường như thờ ơ với tất cả, như thể trong thế giới của anh còn có nhiều điều đáng quan tâm hơn thế. Marilyn rất tò mò được gặp Veronica, một Veronica nổi tiếng can đảm, cương quyết tổ chức một bữa tiệc trong tuần này cho dù đang phải hóa trị.

Khi không ai trong phòng chỉ huy trả lời điện thoại sau năm hồi chuông, cuộc gọi của thanh tra Basset tự động được chuyển tới phòng phá án, tới chiếc điện thoại trên chiếc bàn bên cạnh bàn Marilyn. Thanh tra Diamond đang mặc áo vét, chuẩn bị ra khỏi phòng đi nhận lệnh khám xét nhà Gemini thì liền dừng lại bốc điện thoại lên.

“Đây là phòng phá án.” Anh ta lắng nghe một lúc rồi bảo, “Thanh tra Caffery không có ở đây. Là ai muốn nói chuyện với anh ấy?”

Marilyn nhìn lên. “Jack đang ở trong phòng làm việc của anh ấy,” cô mấp máy miệng.

“Anh ấy hiện đang rất bận. Tôi có thể giúp được gì không?” Diamond lắng nghe một lúc, tay gảy gảy lên tờ giấy dán màu xanh ghi chữ “Cuộc gọi từ Sở cảnh sát Thủ đô” trên điện thoại. “Nếu các anh có manh mối thì sao không đi lấy lời khai rồi gửi cho chúng tôi, và nếu thích thì chúng tôi sẽ xem xét?” Anh ta ngừng lại. “Thôi được rồi, cứ làm như anh nói.” Anh ta lôi ra một chiếc bút, mở nắp rồi tìm thế đứng để viết. “Thông tin của các anh là gì?”

Anh ta ghi xuống vài dòng, liếc nhìn miếng bánh sô cô la của Marilyn với vẻ thèm thuồng, lắng nghe rồi đóng nắp bút lại, kẹp chiếc điện thoại dưới cằm, vừa nhìn miếng bánh ga tô vừa đủng đỉnh gãi gãi mắt cá chân ngay trên mép tất. Marilyn để ý đó lại là loại tất theo chủ đề. Lần này là Wallace và Gromit[2]. Đúng như cô hình dung. Cô quay trở lại trước màn hình của mình.

“Nghe này, thanh tra Basset - Basset! Tôi có thể nói chỉ một từ thôi được không? Cảm ơn ông. Giờ thì cho tôi biết xem có phải chúng ta đang nói tới một nghi phạm da trắng không? Một người đàn ông da trắng à? Thế à? Được rồi. Và người phụ nữ kia - một người thường xuyên khiếu nại đúng không?” Diamond lắng nghe và mỉm cười. “Biết rồi. Không, không, không, chúng tôi trân trọng mọi thông tin nhận được, cảm ơn đã cung cấp manh mối. Tôi sẽ truyền đạt lại với cả đội. OK?”

Anh ta đặt điện thoại xuống, xé tờ giấy ra khỏi cuốn sổ ghi chép, đứng đó, hết vươn vai lại gãi bụng, “Chúa ơi.” Anh ta ngáp. “Lại mấy thứ rác rưởi điếc tai mỗi khi có thông tin nào lọt ra bên ngoài.” Anh ta liếm liếm môi. “Hồ sơ số mười ba[3] ở đâu, người đẹp nhỉ?”

Marilyn ngước lên. “Gì cơ?”

“Thùng rác ở đâu?”

Marilyn dùng chân trần đẩy chiếc túi đựng giấy rác bảo mật ra từ dưới gầm bàn. “Máy hủy giấy hỏng rồi. Anh vứt vào đây đi.”

“Cô là một cô gái tốt. Cô có biết không?” Anh ta vò giấy thành một cục, lùi lại vài bước rồi ném nó vào túi rác. “Cáo với chả kiếc.”

“Đội F với chả đội iếc,” Marilyn lầm bầm. Cô nhẹ nhàng thả miếng bánh trên tay xuống, lấy giấy ăn lau tay rồi quay trở lại làm việc.

❀ ❀ ❀

[1] Tòa Hình sự Trung ương của Anh và Wales.

[2] Hai nhân vật trong bộ phim hoạt hình cùng tên của Anh.

[3] Cách gọi thùng rác thường được dùng trong quân đội.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.