Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22.

❊ ❊ ❊

Sharon Dawn McGabe nằm ngửa, cách hắn chưa đầy hai lăm phân, mắt mở trừng trừng. Một đám bọt mép vấy máu sùi ra từ mũi và miệng, chảy thành những vết nhầy dọc theo cằm và cổ.

“Lạy - chúa - tôi,” Harteveld lẩm nhẩm kinh hãi. “Lạy chúa lòng lành, mình đã làm chuyện quái gì với mình thế này?” Hắn thò tay xuống dưới ga giường và tìm mạch đập.

Chiếc đồng hồ ở kệ đầu giường chỉ bốn giờ bốn mươi sáu phút sáng.

Tim đập thình thịch, hắn lao vào phòng tắm, mở đầy một bồn nước lạnh. Hắn vục mặt vào đó cho tới khi nước ngập đến gáy.

Hắn đếm tới hai mươi.

Kiềm chế trước sức hấp dẫn bền bỉ của ham muốn từ ngày này sang ngày khác, tuần này sang tuần khác, năm này sang năm khác, và rồi lúc này đây, sau tất cả, thứ đó, thứ cạm bẫy mà số phận giăng ra đó, đang nằm yên tĩnh và trắng nhợt trên giường của hắn. Chính là thứ hắn từng mong muốn suốt bằng ấy năm, thứ mà hắn không thể nào tìm thấy trên người các cô gái, cho dù có phải trả bao nhiêu tiền đi nữa.

Hắn đứng thẳng người, thở hồng hộc, nước rỏ xuống tong tỏng.

Gương mặt trong gương nháy mắt với hắn. Tiều tụy dưới ánh đèn chiếu xiên, dấu vết của tuổi ba mươi bảy hiện rõ, như thể hắn đã bị hút khô từ bên trong, bị vắt kiệt bởi sự gồng mình ấy. Hắn cấu mạnh vào má, hy vọng sự đau đớn sẽ làm hắn tỉnh táo. Nhưng hết thảy những gì hắn cảm nhận được chỉ là con quặn thắt âm ỉ quen thuộc ở bụng.

“Giúp tôi với, xin hãy giúp tôi.”

Giọng hắn lều phều, gần như thì thào. Nhưng chẳng có gì giúp được hắn. Hắn biết vậy. Hắn lau khô mặt và trở lại phòng ngủ.

Căn phòng tràn ngập những tia sáng đỏ tía trước bình minh. Cô gái nằm đó, vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà, miệng há hốc, khăn trải giường được kéo một cách nghiêm cẩn tới tận xương quai xanh như thể cô ta vốn mong muốn một cái chết gọn gàng. Harteveld run rẩy đi ngang qua phòng và mở cửa sổ. Không khí ban đêm mát lạnh và ngọt ngào, lẫn với mùi tuyết. Những cành tuyết tùng Li Băng mỏng manh chọc thẳng lên bầu trời lốm đốm sao.

Nếu mày muốn, nếu mày thực sự muốn - cô ta cũng không thể bảo mày dừng lại. Sẽ không ai biết cả. Không ai cần phải biết cả...

Run rẩy, hắn đến giường và chậm rãi kéo tấm ga giường xuống, lột nó khỏi cơ thể của cô gái, dồn thành một đống dưới chân cô ta. Hai tay cô gái dang rộng, hắn xếp lại gọn gàng dọc theo hai bên hông, lòng bàn tay vẫn còn hồng co lại. Vết nhầy như dãi ốc sên trên cằm cô ta lấp loáng dưới ánh sáng tù mù. Dịch tràn. Từ phổi. Hắn lấy một chiếc khăn ẩm từ phòng tắm và nhẹ nhàng lau đi. Sau đó, hắn lau giữa hai đùi chỗ cô ta vừa són ra, rồi thay tấm ga giường bị thấm bẩn. Xác cô gái vẫn chưa cứng lại nên có thể di chuyển dễ dàng, trông như một khối những đường tròn màu trắng tĩnh lặng dưới ánh sáng lục lam, hai bầu ngực tròn, bụng tròn, hai đầu gối lẳn, hai đùi hình cầu dài: tất cả các đường nét đều chạy thoải xuống và giao nhau tại điểm thâm đen trên xương mu.

Mé trong cánh tay phải của cô gái dày đặc vết máu đóng vảy. Hắn tự nhủ cô ta chắc đã dùng chỗ heroin chất lượng cao mà hắn cung cấp cho khách của mình. Cô ta hẳn đã quen dùng mấy loại xì ke hạng bét ở Gorbals nên cơ thể không dung nạp được mấy thứ hàng nguyên chất của hắn. Chết vì hàng nguyên chất. Harteveld có thể thấy được sự mỉa mai đó.

Hắn ngồi xổm dưới hai bàn chân nhỏ bé và trắng toát của cô ta. Những nếp da gập lại ở các đường gân trên mu bàn chân trông giống như cá muối. Đôi mắt vô hồn của cô ta loang loáng trong ánh sáng đỏ tía. Những ngón tay hắn cẩn thận vuốt dọc lên mắt cá chân cô gái, những cọng lông mới mọc lên sau khi cạo khiến đầu ngón tay hắn nhốn nhột, da thịt lạnh lẽo khiến tim hắn đập mạnh. Cô gái vẫn còn mềm mại. Mềm mại và lạnh lẽo. Và bất động.

Căn nhà vẫn yên tĩnh và tối tăm khi hắn thả lỏng nắm đấm và nằm sõng soài xuống giường.

Sau khi sự việc xảy ra, hắn tự cảm thấy ghê tởm bản thân tới mức nốc cạn cả một chai Pastis. Hắn nôn gần hết ra ngay sau đó và điên cuồng khi phát hiện ra mình vẫn còn sống vào buổi sáng hôm sau. Với cái thi thể xám ngoét đã qua sử dụng nằm bên cạnh.

Hắn khóa cánh cửa gỗ sồi lớn ở dưới chân cầu thang rồi quay trở lại giường, nằm cả ngày bên cạnh xác cô gái, hai tay cứng đơ bên người, nhìn chòng chọc ra ngoài cửa sổ, lên chóp của nhà thờ bên cạnh, trong khi nó hấp thụ màu sắc của không khí mùa đông: từ tông màu xám lạnh lẽo thấu xương ấm dần lên thành màu hồng san hô, rồi chuyển sang màu xanh và màu trắng trước khi trở về màu xám. Người quét dọn đã tới và gõ cánh cửa gỗ sồi. Mãi không thấy hắn trả lời nên bà đành bỏ cuộc, chẳng bao lâu sau đó, các âm thanh của một ngày mới lại bắt đầu như thường lệ: tiếng máy hút bụi di chuyển dọc theo hành lang, tiếng băng tan trên những cây tuyết tùng, tiếng ly cốc lanh canh khi được xếp về đúng chỗ của chúng.

Harteveld tiếp tục nhìn chằm chằm lên nhà thờ.

Hắn cảm thấy bình tĩnh tới lạ lùng, chuyện đã rồi, hắn đã gạt một công tắc sâu kín và không bao giờ có thể trở lại như cũ được nữa. Hắn biết thế giới của hắn đang khép dần lại.

Hắn xoay người, nhẹ nhàng mân mê hai núm vú cứng đờ của cô gái.

Cuối tuần, khi người quét dọn quay trở lại, Harteveld chặn bà ngay ở cổng với một phong bì bằng giấy da trắng đựng hai trăm năm mươi bảng và giấy cho thôi việc. Hắn buộc phải làm thế - hắn biết chính xác những gì sẽ xảy ra trong mấy tuần lễ tiếp theo. Hắn không thể để lại nhân chứng.

Cơ chế tử vong là một kiến thức đơn giản đối với người đã từng được đào tạo như Harteveld; hắn dễ dàng sa đà vào việc giết người. Sáu tháng sau đó liên tục có các nạn nhân khác. Trung bình cứ năm tuần một người. Harteveld tin rằng hắn đang hấp hối, chết rữa từ bên trong. Thời điểm duy nhất hắn có thể quên đi hết thảy chính là khoảnh khắc hắn trải qua với những người phụ nữ ấy.

Tới cuối tháng Năm đã có năm xác chết, đều do hắn ra tay.

Peace Nbidi Jackson, hai mươi tuổi, cô con gái cưng thứ hai của Clover Jackson, đã xuất hiện trước cửa ngôi nhà vào tối thứ Năm, ngay sau khi chánh thanh tra ở Eltham ra thông cáo báo chí - khi chuông cửa reo, Harteveld vẫn không hề hay biết gì về việc cảnh sát đã phát hiện năm ụ đất gớm ghiếc tại một bãi đất trống ở phía Đông Greenwich.

Hắn đặt ly rượu lên bệ lò sưởi, khẽ chạm vào khuôn mặt tô son dầu của Lucilla rồi đi ra mở cửa.

“Cô đến rồi. Tốt quá.”

Cô đứng ở ngưỡng cửa, hai cánh tay trần ánh màu đồng dưới hoàng hôn. Hắn ngắm cô một lúc lâu, biết rằng mình sẽ là người cuối cùng trên thế giới này nhìn thấy cô còn sống.

“Tôi có thể vào trong không vậy?”

“Được, dĩ nhiên rồi, tôi xin lỗi.” Hắn lùi lại, để cô bước vào trong, mắt mở to trước không gian như bên trong nhà thờ. Cho dù có ngửi thấy cái mùi mà hắn vẫn đang lo ngại thì có vẻ như cô cũng chẳng buồn để tâm. “Vào đi, để tôi đi lấy đồ uống cho cô.” Hắn đi theo cô vào phòng khách, bật đèn lên và mở tủ đồ uống. “Cô có muốn dùng thứ gì ở đây không? Hay rượu?”

Peace ngồi thẳng lưng và gọn gàng giữa những chiếc gối dựa bằng lụa hiệu Braquenie. “Anh có rượu Baileys không?”

“Có, dĩ nhiên là có.” Harteveld thò tay vào sâu trong tủ đồ uống. Hắn đáng nhẽ phải đoán ra từ trước, các cô gái luôn thích những thứ ngọt ngào. Hắn rót rượu Baileys vào trong một chiếc ly pha lê nặng nề. “Cô hẳn phải có tên chứ?” Những ngón tay dài thượt của hắn giơ chiếc ly ra dưới ánh sáng. “Nhỉ?”

“Peace.”

“Tên rất hay.” Hắn không hề mỉm cười.

Peace liếc nhìn hắn. “Tại sao tôi không được nói bất kỳ điều gì về cuộc hẹn này?”

Harteveld đặt ly Baileys xuống bàn rồi quay lại tủ đồ uống và rót cho mình một ly Pastis. “Peace, tôi may mắn được ở trong cương vị là một người không quan tâm tới tiền bạc bằng tự do cá nhân. Đây.” Hắn mở chiếc ví da bê và rút ra mười tờ hai mươi bảng, gập chúng lại một cách thành thạo trong nháy mắt rồi đưa cho cô. “Tôi sẽ giữ lời hứa của tôi đối với vụ giao dịch này. Và tin tôi đi, tôi sẽ phát hiện ra nếu cô không giữ lời.”

Peace nhìn quanh, chiếc đại dương cầm, bức chân dung của Lucilla và Henrick trên lò sưởi, chiếc bình pha lê thon cổ, và cô có vẻ thỏa mãn. Cô nhấc ly Baileys lên, tựa lưng vào những chiếc gối dựa. “Tôi không hề nói với bất kỳ ai.”

“Tốt rồi. Giờ thì...” Hắn ngồi trên thành ghế. “Nếu nhìn về phía cái bàn nhỏ kia, cô sẽ thấy một chiếc hộp ngà voi nhỏ. Thấy không?”

Trên chiếc bàn sơn mài kiểu Trung Quốc có một chiếc hộp khảm gỗ du và ngà voi tuyệt đẹp. Peace nhoài người, săm soi chiếc hộp. “Có.”

“Mở nó ra.”

Peace nhấc nắp hộp lên. Một chiếc thìa bạc đựng ma túy đặt trên một thảm bột trắng.

“Là loại tốt nhất. Tinh khiết nhất. Hay có lẽ...” Hắn nhấp một ngụm rượu. “Có lẽ cô thích heroin hơn.”

“Heroin ư?”

“Phải.”

Peace ngước nhìn hắn rồi cười, để lộ hàm răng trắng muốt. “Nếu chất lượng tốt thì dĩ nhiên là tôi thích heroin hơn.”

“Loại tốt nhất đấy, hảo hạng đấy.” Harteveld đứng dậy, áo hắn hắt một quầng sáng mờ trên ô cửa sổ tối tăm. Hắn chìa tay ra. “Đi với tôi nào. chúng ta đi lấy heroin.”

Peace muốn biết đằng sau cánh cửa gỗ sồi kia là gì. “Mùi kinh quá,” cô nói. “Anh không bao giờ lau dọn trong này à?”

“Đừng bận tâm tới chuyện đó.” Harteveld kéo Peace đi khỏi cánh cửa, hướng ra sảnh chính.

“Vậy trong đó có gì? Đó là phần còn lại của ngôi nhà sao?”

“Tôi sẽ đưa cô tới đó sau,” hắn hứa, ấn tay trên vai cô. “Bây giờ không có gì phải lo lắng cả.”

Trong bếp, hắn nhanh chóng hun heroin trong một chiếc nồi bé bằng ly đựng trứng. Peace mỉm cười khi nhìn thấy bong bóng nổi lên trong khi thành nồi vẫn giữ màu trắng bạc.

“Rất chất lượng,” cô nói.

“Tinh khiết luôn. Tôi sẽ tiêm cho cô. Tôi tiêm không hề đau.”

“Thật ư?”

“Tôi từng là bác sĩ mà.”

“Nhưng không tiêm vào cánh tay đâu đấy. Mẹ tôi luôn kiểm tra tay tôi.”

“Được thôi.”

Hắn để cô ngồi lên một chiếc ghế đẩu, buộc một chiếc khăn vải dưới bắp chân cô, và tới khi tĩnh mạch màu xanh hiện lên giữa lớp da mềm mại màu cà phê và xương mắt cá chân màu trắng, hắn bấu da cho ven nổi lên, đồng thời chọc kim tiêm, bơm trọn một xi lanh vào đó.

“Ôi,” cô kêu khẽ, mặt nhăn lại, tay ôm chặt mắt cá chân. “Ôi, anh đúng là đồ tể.” Cô cười khi thuốc bắt đầu ngấm rồi gieo mình xuống băng ghế bọc da màu đỏ. “Anh không phải bác sĩ mà là đồ tể,” cô lẩm bẩm, cười hờ hững. Đầu cô ngửa ra, khung cửa sổ đen in bóng đôi mắt trợn tròn. “Ôi Chúa ơi, thật là tuyệt, thật là tuyệt...”

Harteveld cầm ly Fastis đứng cạnh tủ lạnh quan sát cô. Hắn đang suy nghĩ hắn có thể làm gì với cô đêm nay, hay có thể làm gì cho hắn, và bụng hắn lại quặn lên dữ dội. Cô có thể giúp hắn quên đi, theo một cách mà ngay cả heroin cũng không làm được. Cô gái này chính là một thứ thần dược ngọt ngào giúp hắn quên lãng.

“Tôi còn có cách khác khiến cho cô phê hơn nữa cơ.” Hắn nhấp rượu. “Muốn không?”

“Muốn, muốn.” Cô nở nụ cười biếng nhác, liêu xiêu đứng dậy từ băng ghế, hai tay ôm đầu. “Nhưng trước hết tôi phải ói cái đã, anh không phiền chứ?”

“Bồn rửa ở bên kia.”

“Vâng.” Cô mỉm cười, hất tóc ra khỏi mắt và nôn vào đống bát đĩa. “Khiếp.” Cô nhìn hắn mỉm cười rồi lấy tay quệt mũi. “Khiếp, tôi ghét nôn ọe. Anh có ghét không?”

“Cô muốn phê nhanh hơn?”

“Đúng, đúng, đúng.” Cô mở vòi nước. Đầu cô khẽ lắc lư. “Muốn, muốn, tôi muốn.” Rồi cô bắt đầu cười chính giọng nói giống như đang hát của mình. “Peace muốn thuốc, cho Peace thuốc.”

Khi hắn bơm thuốc vào xi lanh thứ hai, cô lại gục xuống băng ghế, đầu ngửa ra sau, nhìn trân trân lên trần nhà, bàn chân giật giật. “Cho Peace thuốc.” Cô lắc vai, miệng há ra, uốn éo người trên ghế, nhảy tại chỗ theo một điệu nhạc nào đó trong đầu, hai cánh tay cô rơi thõng xuống ghế, cô phá ra cười khằng khặc như thể trên đời không còn gì hài hước hơn thế.

Harteveld quan sát cô trong lúc bơm thuốc. Dù đang vừa phấn khích vừa hoảng sợ nhưng hắn vẫn đủ tỉnh táo để dừng lại chứng kiến trọn vẹn khoảnh khắc này. Những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời cô, một cuộc đời đang phả luồng không khí chết chóc: cô nằm cuộn tròn trong bếp của hắn, khẽ hát một mình, chỉ lúc chào đời cô mới trông xinh đẹp thế này.

Khoảnh khắc này, dưới ánh sáng mềm mại của ngọn đèn bếp, chính là những tinh túy của cô được bọc trong hổ phách.

“Vén tóc lên, Peace.” Hắn phải gằn từng chữ để giọng không run lên. “Vén tóc lên để tôi tiêm vào phía sau. Cô sẽ không có bất kỳ cảm giác nào.”

Cô nghe lời, đôi mắt ngây dại nhìn ra cửa sổ quan sát hình phản chiếu của chính mình. “Là thứ gì vậy?”

“Là heroin. Một ít thôi. Nhưng dùng theo cách này là đảm bảo cô sẽ phê chưa từng thấy.”

“T... uy... ệt,” cô thì thào rồi cúi gằm xuống.

Một giọt mồ hôi từ khuôn mặt lạnh lẽo của Harteveld rơi xuống ghế da, nhưng hắn không hề run. Có một lần, chỉ đúng một lần duy nhất, câu chuyện đi lệch quỹ đạo. Cô gái ấy không muốn tiêm thuốc nên hắn đã phải trói cô lại, lấy khăn tắm bịt miệng và buộc chân tay cô bằng hai chiếc áo của hắn. Cô đã chống trả y như một con thú, nhưng vì người cô rất nhỏ nên hắn đã đè được cô xuống sàn - bất chấp nước tiểu nóng hổi của cô phụt lên chân hắn - để đâm kim tiêm vào đốt sống cổ...

Trên băng ghế, Peace són phân, đầu giật lên một cái. Đó là phản ứng duy nhất của cô.

Harteveld dựa vào tường, bắt đầu run lên bần bật.

Đó là những chuyện đã xảy ra từ hai đêm trước. Lúc này, hắn đang ngồi trong bóng tối với thi thể Peace quấn trong màng cuộn thực phẩm dưới sàn nhà. Cô đã ở với hắn đủ lâu. Đã tới lúc hắn phải làm điều nên làm; tạm biệt cô và làm những thủ tục cần thiết.

Hắn tìm chìa khóa chiếc Cobra rồi mở cánh cửa trong vườn cam.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.