Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28.

❊ ❊ ❊

Veronica đang ngồi bên bàn bếp chuẩn bị cho bữa tiệc - một ly rượu đặt cạnh khuỷu tay trong lúc cô cắt, thái cà chua và bạc hà thành những đống ngồn ngộn trên chiếc thớt làm từ đá cẩm thạch. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa cài cổ bằng trâm vàng, một chiếc khăn lau chén hiệu Heals trải trên chiếc quần kẻ sọc tăm màu xanh hải quân. Nồi hấp khẽ kêu rít lên trên bếp, phà hơi lên khung cửa sổ tối om.

“Em vừa định tổ chức một đội tìm kiếm,” cô cười nói. “Em chờ anh về từ bảy giờ.”

Jack với tay lên giá phía trên cánh cửa lấy chai rượu Glenmorangie. Anh rót một ly, thò một ngón tay vào rồi cho lên miệng mút.

“Có hai thùng rượu Oddbins ngoài hiên cần phải lấy ra.” Cô chùi dao vào chiếc khăn lau chén. “Nếu anh muốn, anh có thể nghiền ít bột garam masala để cho vào rau chân vịt, nhưng mà nhớ rửa chày đấy.”

Anh đặt ly rượu lên nóc tủ lạnh, lục tìm thuốc lá và giấy cuộn thuốc trong túi áo vét.

“Em chẳng tìm được cái ly nào tử tế nên mẹ đã cho mượn bộ ly Florentine. Phải dùng chúng cẩn thận. Được chứ?” Cô cắt đôi hai trái chanh, cho vào máy vắt rồi quay đầu sang nhìn anh. “Jack? Em hỏi là được chứ?”

Jack nhồi một mẩu thuốc lá vào giấy, cuộn thành điếu, bịt đầu lại rồi lục túi tìm bật lửa.

“Jack. Anh có nghe thấy em nói gì không?”

“Có nghe.”

Cô để trái chanh xuống, vòng tay ra sau ghế. “Vậy được không?”

“Được không cái gì?”

“Mẹ cho chúng ta mượn đám ly tách bảo vật của bà. Mấy chiếc ly quý nhất của bà đấy. Anh tưởng tượng xem. Bà tin tưởng đám bạn bè xấu xa của chúng ta sẽ không làm bể chúng, chúng ta phải quỳ mọp xuống sàn vì biết ơn ấy chứ.”

“Anh thấy không cần.”

Nét mặt cô thay đổi. “Không, nghiêm túc đấy. Chúng ta nên thấy biết ơn.”

Anh nhặt một sợi thuốc trong lưỡi ra. “Anh đang nghiêm túc đây.”

Cô cẩn thận nhìn anh rồi cười trừ. “Thôi được, Jack.” Cô quay lại thái rau. “Em có hàng tỷ thứ phải chuẩn bị cho ngày mai. Em thật sự không có sức lực đâu mà...”

“Em đã nói dối tôi.”

“Cái gì cơ?” Cô chậm chạp quay đầu lại. “Anh vừa nói gì cơ?”

“Tôi đã nghĩ em có thể sẽ chết.”

“Cái gì cơ?”

“Tôi đã tin em. Tôi tin rằng bệnh Hodgkin đã quay trở lại.”

Veronica trề môi, lắc đầu đầy hoài nghi. “Anh đúng là bệnh, anh biết chứ. Bệnh nặng thật rồi. Anh nghĩ là em có thể dựng nên một chuyện như vậy ư?”

“Tôi đã gặp bác sĩ Cavendish.”

Veronica im bặt. Anh gần như có thể đọc một tràng những lời nói dối hay lý do nghe hợp lý đang dao động trong mắt cô. Sau một lúc, hai môi cô mím chặt tới mức Jack thấy được những đường gân trên cổ cô lồi ra. Cô quay lại và hung hăng cắt hai trái chanh, hậm hực vắt rồi đổ nước chanh vào một cái bình.

“Tôi nói là tôi đã gặp bác sĩ Cavendish.”

“Ừ - thì sao?” Cô dồn vỏ chanh thành một đống. “Em tưởng là bệnh thật sự tái phát. Anh không thể trách em chuyện đó. Anh quá khó chiều, Jack. Em đã rất khó khăn khi ở bên cạnh anh.”

“À vậy thì cảm ơn nhé. Tôi cũng, mẹ kiếp, chẳng dễ dàng gì khi ở với cô.”

“Em nghĩ là anh không hề nhận ra anh đã ở trong trạng thái tồi tệ như thế nào khi em gặp anh, Jack. Phải nói là vô cùng tồi tệ. Anh chỉ rời khỏi giường để đi làm hay rình mò lão mập khốn nạn bên kia đường ray, rồi khóc than cho người anh trai ngu ngốc của mình. Em đã lôi anh ra khỏi tình trạng đó.” Cô dùng gan bàn tay để cứa con dao vào quả chanh. “Em, chính em đây đã kéo anh ra khỏi đó, giúp anh quên đi sầu não. Tất cả mọi người - mẹ em, bố em - tất cả đều bảo em chỉ lãng phí thời gian, nhưng em bỏ ngoài tai hết. Chúa ơi, tôi mới ngu làm sao.”

“Tôi không yêu cô, Veronica. Tôi không muốn nhìn thấy cô trong nhà tôi nữa. Cô có thể để chìa khóa lại.”

Cô đánh rơi con dao, quay sang nhìn anh với vẻ sửng sốt. Cô cứ nhìn anh chằm chằm như thế một lúc lâu cho tới khi anh không còn biết là cô đang nghĩ cách đáp trả anh hay là đang cố để không bật khóc. Rốt cuộc, cô cũng nặn ra được một tiếng cười thê lương và chói tai.

Được đấy, Jack, được đấy.” Cô nhoài người ra phía trước ghế, vai rung lên. “Vì tôi nghĩ mãi.” Cô chỉ một ngón tay run rẩy vào mặt anh. “Tôi cũng chẳng yêu anh. Tôi nghĩ tôi chưa từng yêu anh.”

“Vậy chúng ta hòa.”

“Đúng, hòa.” Lúc này, cả người cô run lên. “Nhưng tôi sẽ... tôi sẽ làm cho xong bữa tiệc này rồi mới biến khỏi cuộc đời anh. Đừng có nghĩ là tôi không dám vì tôi sẽ không nhượng bộ đâu.”

“Chúng ta sẽ hủy bữa tiệc ấy.”

“Không, chúng ta sẽ không hủy nó. Anh không thể làm thế được. Không phải lúc này. Nếu anh hủy nó thì tôi thề sẽ...” Cô dừng lại một lúc, nước mắt giàn giụa. “Tôi thề sẽ... Ôi Jack, xin anh làm ơn, em thề là nếu anh làm thế sẽ chẳng khác gì giết em đi.”

“Ôi chúa ơi.”

“Jack, xin anh đấy! Đó cũng là bữa tiệc của em mà. Bạn bè của em cũng sẽ tới. Xin anh vì em đừng hủy hoại hết thảy!”

Jack cầm ly rượu lên.

“Anh đi đâu?”

“Đi tắm.”

“Nghe này.” Cô bật dậy, đặt bàn tay run rẩy lên ngực anh. “Em xin lỗi, Jack. Em xin lỗi. Thật lòng đấy. Chỉ bởi vì em quá yêu anh...”

Nhưng ánh mắt khó chịu của anh khiến nước mắt cô lại ứa ra. Anh cẩn thận gỡ những ngón tay cô ra khỏi ngực mình và đẩy cô ngồi xuống ghế. Cô sụp người xuống và bật khóc, không còn kiềm chế được nữa. “Anh là một tên khốn - một tên khốn, chính anh ép tôi phải làm chuyện đó, chính anh ép tôi phải nói dối. Anh và những ám ảnh khốn kiếp của anh...”

Jack cầm cả chai rượu trên nóc tủ lạnh, đóng cửa bếp rồi lên gác.

Một lúc sau, khi mạch đã đập bình thường trở lại, anh mang theo chai rượu Glenmorangie vào buồng tắm và chui vào trong bồn, hai mắt nhắm nghiền, những ngón tay xoay quanh ly rượu đặt trên thành bồn tắm giữa đám hơi nước mù mịt. Khắp người mệt mỏi rã ròi, anh nằm đó bất động, thở qua mũi, chìm trong suy nghĩ đáng thương hại và ngớ ngẩn rằng hết thảy đều là lỗi của Penderecki. Rằng chính Penderecki đã đặt một hòn đá vào trong trái tim anh, khiến cậu bé Jack không thể lớn lên một cách khỏe mạnh và tử tế, đã tước đoạt của anh một thứ quyền cơ bản mà mọi người sinh ra trên đời đều có, đó là quyền được yêu.

Anh nghe thấy tiếng Veronica ở dưới lầu, di chuyển một vật gì đó rất nặng, rồi cửa trước khẽ sập lại. Anh nhấp thêm vài ngụm whisky rồi chui xuống dưới nước. Mặt dây chuyền Thánh Christopher mà mẹ cho anh bập bềnh trên mặt nước, va nhẹ vào phía dưới cằm của anh, giống như một chú cá nhỏ đang đớp thức ăn.

Anh nghĩ tới Rebecca. Tới gương mặt cô phía trên đầu cầu thang. “Tên sát nhân ấy, hắn ta khiến tôi sợ, anh biết đấy.”

Cầu thang kêu cọt kẹt. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh tin rằng mình nghe thấy tiếng chuông di động reo. Anh nhô đầu, dỏng tai lên nghe.

Hết thảy đều yên tĩnh. Anh lại trượt xuống mặt nước. Rebecca. Anh có thể cảm thấy sâu trong lòng anh đang trào lên thứ cảm xúc ham muốn quen thuộc. Anh sẽ lại đối xử với cô giống như anh đã làm với những người khác, buộc cô bộc lộ bản thân, phơi bày phẩm cách mỏng manh của mình rồi không còn hứng thú với cô nữa, bỏ rơi cô chỉ vì anh có chuyện quan trọng hơn phải làm?

Anh ngồi dậy, uống cạn ly whisky, ra khỏi bồn tắm và lau khô người. Trong phòng ngủ, Veronica nằm ngửa, hoàn toàn yên lặng.

“Veronica?”

Cô im lặng, hai mắt đờ đẫn.

“Veronica? Tôi xin lỗi.”

Cô không trả lời.

“Tôi vừa nghĩ.”

“Chuyện gì?” cô đáp lại, giọng nói đều đều. “Anh vừa nghĩ gì?”

“Về bữa tiệc ấy. Chúng ta vẫn sẽ tổ chức.”

Cô thở dài, quay lưng lại với anh. “Cảm ơn anh.”

“Đêm nay tôi sẽ ngủ ngoài xô pha.”

“Ừ,” cô trả lời, hai tay duỗi ra một cách đờ đẫn trên giường. “Anh ngủ ngoài đó đi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.