Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45.

❊ ❊ ❊

Người phụ nữ đứng sau quầy bar lúc nào cũng gật đầu chào hỏi hắn. Đó là một sinh vật già nua, khô héo, trang điểm cũng chẳng ăn thua gì nhưng lúc nào cũng đánh lên mặt những màu sặc sỡ như lễ hội hóa trang. Thi thoảng hắn cũng ép bản thân chào hỏi lại, nhưng tuần trước, hắn đến sớm và nhìn thấy bà ta nói chuyện với thanh tra Caffery. Hôm nay, đứng trước quầy bar trong trạng thái hừng hực phấn khích, Bliss đã quyết phớt lờ bà ta vì quyết định sai lầm trên. Hắn lấy đồ uống rồi ra chỗ ngồi.

Joni sẽ sớm xuất hiện, và cho dù cực kỳ phấn khích, hắn vẫn quyết tỏ ra lịch thiệp. Với bằng ấy thời gian tiêu tốn ở đây, căng thẳng và đau đớn vì Joni dụi cái núm vú giả trần trụi của cô vào mặt người khác, hắn đã dần dần ngộ ra và học cách áp dụng thành thạo các hành vi của một khách hàng chuẩn mực ở quán rượu. Thế nên, hắn dễ dàng thực hiện yêu cầu của Harteveld về việc dò hỏi thông tin các cô gái. Bliss không bao giờ có hành động gì, chỉ mua đồ uống rồi lắng nghe họ trò chuyện. Hắn tỏ ra vô hại nên các cô gái cũng coi hắn như một bóng ma, tiết lộ hết thảy các bí mật của mình, cho đến khi hắn biết hết mọi chuyện từ việc các triệu trứng rối loạn tiền kinh nguyệt khổ sở thế nào tới việc mất bao lâu họ mới được trình báo nếu mất tích.

Họ sẽ phá ra cười nếu hắn định tiếp cận hay cố bóp đùi họ. Thế nên hắn yên lặng, chờ ngày các cô gái tự tìm tới hắn. Khi chết, họ ngọt ngào hơn rất nhiều so với lúc còn sống.

Ánh sáng ùa vào quán rượu từ một cánh cửa vừa được mở ra. Joni. Rạo rực, Bliss khẽ nâng mông lên, đưa lưỡi quét vào phần sau hàm răng. Và rồi hắn nhìn thấy đi ngay sau Joni là người bạn của cô. Hắn liền ngồi phịch xuống, cơn giận bùng lên. Hắn không thích người bạn này của Joni. Một con điếm đạo đức giả, cao ngạo tự nhận mình là “nghệ sĩ”, suốt ngày lượn lờ quanh quán rượu để vẽ các cô gái như thể muốn qua nghệ thuật nâng cao vị thế của họ. Cô ta còn vẽ cả khách hàng, bản thân hắn cũng đã nhiều lần làm mẫu cho cô ta. Nhưng hắn vẫn nhớ cái thời cô ta còn là một trong số họ. Lúc đó, tên cô ta là “Pinky”. “Có lẽ là vì hột le của cô ta thò ra giữa đám lông mu,” hắn lẩm bẩm một mình. Pinky Hột Le. Hắn gãi gãi mẩu da chết trên mũi và trầm ngâm quan sát cô. Cô đi thẳng tới quầy bar, mặt vênh ngược lên, chả thèm chú ý tới hắn.

Joni tiến lại, vẻ chán chường. Hắn mỉm cười, ngọt ngào khoanh tay lại trên đùi. “Chào Joni.”

Cô thở dài một cách miễn cưỡng. “Chào anh, Malcolm. Tôi nghĩ là anh sẽ tới. Không có gì thay đổi, đúng không?” Joni thả túi đồ của mình xuống sàn rồi ngồi phịch xuống một chiếc ghế băng độn bông cách hắn vài bước chân, mông gần rớt ra ngoài thành ghế, hai chân duỗi ra trước mặt. Cô đi đôi bốt da cao tới gối, phía trên là một chiếc váy da lộn ngắn ngang đùi. Mái tóc vàng của cô được cắt theo kiểu thịnh hành của các cô gái trên phố lúc này với hai chiếc cặp hình trái tim phía trên lông mày. Bliss không thích điều đó. Hắn khó chịu vì Joni có một bệnh là thích thay đổi và chuyên biến lợn lành thành lợn què.

Hắn cố nặn ra một nụ cười. “Uống chút gì đó chứ, Joni?”

“Cũng được.” Cô nhìn móng tay mình, môi dưới bĩu ra. Cô rất giỏi cư xử như một đứa trẻ. Trong suốt bao nhiêu năm hai người quen biết nhau, cô vẫn không thay đổi. Nhưng giờ làm vậy trông chẳng còn dễ thương nữa - hắn nên góp ý với cô mới phải. Nói với cô rằng như thế trông chả đáng yêu và chỉ khiến hắn càng ngày càng trở nên dị ứng mà thôi. “Rượu chứ hả?”

Trước quầy bar, cô gái nghệ sĩ kia đang chờ được phục vụ, đầu ngật ra sau như một con ngựa đang bị kéo cương. Quá cao cấp so với chỗ này. Hắn lại gần, mỉm cười lịch sự, nghĩ tới cái hột le của cô. “Xin chào.”

Cô ném cho hắn cái nhìn lạ lùng, “Xin chào,” và cầm hai chiếc ly quay đi chỗ khác. Bliss tự cười một mình. Con đĩ. Hắn lấy đồ uống từ sinh vật sau quầy bar rồi cẩn thận lau đi dấu tay của bà ta trên ly rượu của Joni.

Joni chẳng thèm để ý tới hắn khi hắn đặt đồ uống của cô xuống bàn, nhưng hắn cũng không để bụng. Hắn đã quá quen với điều đó.

“Hai cô đều ổn cả chứ?” hắn nhã nhặn hỏi. Trong cơn phấn khích, nước bọt trào ra trong miệng khiến hắn phải nói năng cẩn thận lắm mới không để chúng chảy ra ngoài. “Thế giới vẫn luôn ưu đãi các cô chứ?”

“Ôi không, không hề.” Joni bĩu môi. “Một người phụ nữ ở gần nhà chúng tôi vừa bị bắt cóc.”

“Ôi trời ơi.” Bliss nhấm nháp ly bia của mình. “Họ đã tìm ra thủ phạm chưa?”

“Chưa.” Cô ném cho hắn cái nhìn thiếu thiện cảm và đứng bật dậy, hấp tấp quàng túi đồ lên vai, uống cạn hai ly rồi đi lên gác, hất mái tóc vàng ra sau.

Bliss và Hột Le ngồi trong im lặng. Cô lặng lẽ nhấm nháp ly bia của mình, gương mặt thoáng ửng hồng. Hắn chờ cho không khí giữa hai người trở nên tĩnh lặng rồi mới lên tiếng.

“Thú thực là tôi chưa bao giờ thấy Joni có vẻ phiền muộn như vậy.”

Hột Le gật gù. “Cô ấy đang lo lắng.” Cô nói với ly bia của mình chứ không phải với hắn, giống như phần lớn mọi người khi đối diện với hắn. “Cô ấy nói là đang nghĩ đến việc rời khỏi Greenwich. Muốn bỏ đi chỗ khác.”

Bliss cảm thấy từng mi li mét trên người hắn râm ran ngứa ngáy. Hắn chờ cho cơn đau quặn dạ dày và hàng họ xìu đi rồi mới lên tiếng. “Vậy ư?” hắn nói, ngước mắt nhìn về phía cầu thang. “Không biết cô ấy muốn đi đâu.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.