Ngôi nhà:
Một biệt thự mênh mông theo phong cách Regency, nằm tách biệt với đường chính trong một khu vườn có tường rào bao bọc, trông ra một hàng cây tuyết tùng khom khom. Ngôi nhà từng thuộc về một nhà bảo trợ giàu có của tập đoàn Bloomsbury, người đã đặt mua những bức tranh trompe lʼoeil[1] và các bức bích họa tông xám tạo cảm giác ba chiều. Thậm chí nơi này còn có cả một vườn cam rộng gần hai mươi mét vuông, nghe đồn là một tác phẩm của Lutyens[2]. Những vị khách cuối cùng được mời tới đây nếu được hỏi hẳn sẽ vẫn còn nhớ những khu vườn lớn, tầm cỡ vượt xa hầu hết các ngôi nhà bình thường khác trong thị trấn. Người ta có thể dễ dàng biến mất trong những khu vực tách biệt như cấu trúc tổ ong và lạc lối giữa những giàn mận được cắt tỉa cẩn thận. Đám hồng Pascali trắng nở rộ trên những lùm cây leo trên giàn mắt cáo, ong bay thành đàn dọc theo những dãy thông đỏ, tìm kiếm mấy bụi gai lửa và hoa lồng đèn.
Nhưng giờ đây chỉ còn những thảm lá mục xếp đống dưới chân tường và nằm khuất bóng gần cửa gara là một phần bộ xương của con chó mắc kẹt ở đây từ mùa hè năm trước. Ban ngày, các tấm màn che đều đóng kín mít. Nhân viên quét dọn vì vài rắc rối đã bị đuổi việc từ nhiều tháng trước, khiến chái nhà này dần dần không còn phù hợp để sinh sống nữa. Harteveld chỉ đi lại trong khu vực này vào buổi đêm, chậm chạp di chuyển giữa đám hỗn độn. Nhưng vào ban ngày, cánh cửa gỗ sồi nặng nề dẫn tới chái nhà này bị khóa kín. Hắn không muốn mạo hiểm để những vị khách không mời tình cờ nhìn thấy những thứ ở bên trong. Những thứ thuộc về hắn...
Đêm nay, hắn khóa chặt cửa và sinh hoạt trong “khu vực công cộng”: khu vực hắn có thể trưng ra cho người ngoài thấy, bao gồm hành lang, bếp, phòng để áo khoác, thư phòng và phòng khách, hắn đang đứng đó, cạnh lò sưởi, trước bức chân dung của bố mẹ mình.
Hắn đã dành cả buổi chiều để lau chùi - làm nơi này trở nên an toàn cho buổi tối hôm nay. Hắn lắp vòi nước vào chậu rửa trong bếp chính, xối thuốc khử trùng vào máy hủy rác. Thế nhưng vẫn không chế ngự được cái mùi ấy. cái mùi ấy đến từ... ngay lúc ấy, hắn do dự, tay đã đặt lên cánh cửa cũ kỹ kia. Hắn nhìn chằm chằm thật lâu lên những bức tranh khắc gỗ hình các cô nàng geisha cầm ô trên những cây cầu tre khẳng khiu. Không. Hắn quay lưng bỏ đi. Hắn chẳng thể làm gì với đám lộn xộn ở trong đó.
Hắn nuốt hai viên thuốc giảm đau với rượu Pastis pha nước lã. Sau đó, hắn mở hộp đựng bột thuốc làm bằng ngọc lưu ly, dùng móng tay út dài và nhọn gảy một ít cocain đưa lên cánh mũi trái. Hắn chà số thuốc còn lại lên lợi rồi nhắm mắt lại một lúc.
Cô ta mà không tới sớm thì hắn nghĩ hắn sẽ rồ lên mất.
Hắn cắn môi, nhìn chằm chằm vào bức chân dung của bố mẹ mình: Lucilla và Henrick.
Không, hắn tỉnh ra, không, hắn không thể phát rồ. Việc hắn sẽ làm là leo lên bậu lò sưởi, chờ đến khi chắc chắn là mình đã giữ được thăng bằng, rồi cẩn thận rướn về phía trước và uyển chuyển cắn chính xác khuôn mặt Lucilla ra khỏi bức tranh.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Pháp, nghĩa là “đánh lừa thị giác”.
[2] Edwin Lutyens (1869-1944): kiến trúc sư lỗi lạc người Anh.