Vào bảy giờ tối, trời trở gió. Những cơn gió lạnh vừa giật mạnh ở dưới thấp, vừa kéo mây đen giăng ngang trời. Những người lái xe kéo tấm chống chói xuống trước mấy tia chớp lấp loáng.
Jack không muốn về nhà. Veronica thể nào cũng ở đó, tái nhợt và mệt mỏi một cách giả tạo, và anh sợ những gì mình sẽ nói - hoặc làm - với cô. Anh cũng chẳng muốn tới văn phòng với những lời thì thầm nhỏ dần mỗi khi anh xuất hiện, lý do là vì anh ủng hộ một tên thất thế như Gemini bất chấp tất cả trong khi hắn lại đang trên đường tới đồn cảnh sát Greenwich. Anh chỉ muốn gặp Rebecca, cho dù cái cớ của anh có là gì thì nghe cũng hợp lý đến an lòng.
Anh thả Essex xuống trụ sở rồi vòng ngược lại đường Trafalgar giữa giờ cao điểm, dưới một cơn mưa rào bất chợt. Khi anh tới được đường Bugsby, cơn mưa dừng lại cũng bất ngờ như khi nó tới, mặt trời xuất hiện lần cuối cùng với nỗ lực hong khô thế giới, lấp lánh trên dòng sông Thames nghẽn bùn và rọi bóng của đám biển quảng cáo bong tróc dài xuống mặt đường. Thứ duy nhất chuyển động là những chiếc túi nylon bay vật vờ dọc theo trục đường phụ vắng người, và Jack lại một lần nữa bị tác động bởi sự cô độc tới lạ lùng của khung cảnh như ngày tận thế này.
Bãi tập kết đã thay đổi đáng kể. Mặc dù hiện trường vẫn bị niêm phong nhưng đội pháp y đã hoàn thành việc tìm kiếm dấu vân tay; các ra đa xuyên đất cũng đã được dời đi, đám băng tải và những cuộn lưới sàng nằm trơ trọi, những hàng rào hợp kim vốn để kiềm chế truyền thông báo chí giờ chỉ đứng đó làm cảnh, và một đoạn băng phong tỏa hiện trường ủ rũ bay chấp chới từ một tấm hàng rào.
Điều tra viên Betts kín đáo ngồi trong chiếc xe cảnh sát đỗ ở cuối đường phụ, lặng lẽ tận hưởng những tia nắng ấm buổi xế chiều trên mặt. Jack ra dấu chào rồi chui qua dải băng phong tỏa hiện trường. Kể từ lần cuối cùng anh tới đây, trên mặt đất đã nhú lên một lớp thảm thực vật mùa hè mới rất đẹp và vẫn còn ngân ngấn nước mưa. Anh quay về hướng đường Bugsby, lần theo con đường anh đã đi theo Fiona Quinn tối hôm đầu tiên. Hành trình có chút khó nhọc, đám cỏ dại cao một cách kỳ lạ, bùn lầy bám lấy mắt cá chân anh, và khi anh tới được hàng rào phân cách phía bên kia thì bóng đã đổ dài, tất của anh ướt sũng, bám đầy hạt cỏ.
Anh đứng im, mặt ngửa lên trời, hai mắt nhắm hờ giữa thứ mùi hăng hắc khó chịu của hoa anh túc dại trộn lẫn với thứ hương vị của dòng sông. Kết quả điều tra cho thấy ở hàng rào phía bên này chỉ có một lỗ hổng khá lớn. Ngoài đường phụ lại có rất nhiều lỗ hổng. Theo giả thuyết được nhiều người tán thành, Điểu Nhân đã đỗ xe trên trục đường phụ rồi vác xác nạn nhân đi gần bốn trăm mét trên địa hình khó khăn này, sau đó quay trở lại xe lấy chiếc thuổng làm vườn mà họ cho là hắn dùng để đào huyệt. Jack tin rằng Điểu Nhân hẳn đã tới đây trước khi xảy ra các vụ giết người, hoặc là địa điểm này nằm trên đường đi của hắn. Nếu là nhân viên của bệnh viện St Dunstan thì đoạn đường này có thể về rất nhiều khu vực: Kent, Essex, hay thậm chí là khu Blackheath.
Một cuộn băng huỳnh quang đã được bóc keo và vứt lại sau cuộc tìm kiếm vân tay của hạ sĩ Quinn nằm dưới chân Jack. Anh nhặt nó lên nhìn chăm chú, lật đi lật lại trong tay. Tất cả các vỏ chai và vỏ lon tìm thấy ở đây đều đã được rắc bột lấy vân tay rồi cất trong phòng tang vật ở Shrivemoor: Heineken, Tennants, Red Stripe, Wray & Nephew.
Wray & Nephew - Gemini - ma túy. Mối liên hệ đó hẳn phải nói lên điều gì. Ma túy và những vệt dây trói trên cổ tay và mắt cá chân Spacek.
Chỉ có mỗi Spacek chống cự. Một mối liên hệ ẩn giấu ở đâu đó. Hai con mòng biển sà xuống bãi đất, quan sát anh.
Trong đầu Jack, các ý nghĩ trôi chậm chạp như những đám mây.
Bốn trong số các cô gái đều nghiện ma túy. Chỉ có Spacek là không. Nhất định là một chuỗi dữ kiện liên quan. Anh vứt cuộn băng dính xuống đất, lấy mũi chân di tới di lui.
Thứ gì đó - băng dính? - để trói Spacek lại. Ma túy.
Và rồi anh đột nhiên hiểu ra. Anh ngửa đầu ra sau và thở sâu, ngạc nhiên khi thấy tim mình đập thình thịch.
Thủ phạm buộc phải trói Spacek lại bởi vì cô là người duy nhất không chịu nằm im. Cô không nghiện hút nên hắn không thể dụ dỗ để châm kim vào gáy cô. Đối tượng không đánh thuốc mê hay đe dọa các cô gái để giữ im họ. Sự thật đơn giản hơn rất nhiều, cũng bi thảm hơn rất nhiều.
Các nạn nhân đều tự nguyện làm điều đó: nằm sấp xuống, thậm chí còn tự vén tóc lên để cho hắn tiếp cận điểm yếu, nơi tập trung xương, dây chằng và dịch khớp, cũng là trung tâm điều khiển thần kinh từng ngày, từng giây của toàn bộ cơ thể. Cuống não. Hắn đã thuyết phục họ rằng đây chính là thứ họ muốn, một phương pháp để phê thuốc nhanh - “Cách nhanh nhất để xâm nhập vào máu” - và họ đều muốn được thử bằng mọi cách. Hắn có đủ những kiến thức y học cơ bản, sự tự tin và một chút thuật ngữ. Chuyện này là hoàn toàn có thể, đặc biệt là khi các nạn nhân, với ý chí vốn đã bị bào mòn do sử dụng ma túy lâu năm, lại có quen biết và tin tưởng vào tên sát nhân.
“Này, anh kia!”
Jack quay lại. Một người đàn ông cao to, lực lưỡng đang tiến về phía anh. Ông ta mặc com lê sọc nhuyễn, áo vét không cài khuy để lộ dây đeo quần, áo sơ mi xanh sẫm và cà vạt xanh ở bên trong. Mái tóc mỏng của ông ta được vuốt gel ngược ra sau giống như Diamond, cổ và tay ông ta đeo vàng lấp lánh, “Cảnh sát đáng ra phải ngăn cậu lại chứ. Tôi đã phát ngấy với việc mấy người cứ rình rập ở đây suốt rồi.”
Jack giơ thẻ cảnh sát lên, và người đàn ông dừng lại cách anh vài bước. “Không thấy gì cả. Xin lỗi nhé. Giơ vụt ra như thế thì làm sao thấy được gì. Đưa đây cho tôi.” Ông ta vỗ vỗ vào lòng bàn tay. “Lại thẻ báo chí vớ vẩn chứ gì?”
Jack nhoài người ra phía trước và chìa chiếc thẻ ra. “Được rồi chứ?”
Người kia xoa mũi rồi sục hai tay vào túi quần. “Được rồi, được rồi. Anh cũng chẳng thể trách tôi được. Suốt ngày hôm qua người ta đã quần thảo cả chỗ này lên.”
“Ông là ông North, chủ đất.”
“Là tôi.”
“Chúng ta chưa chào hỏi nhưng tôi đã nhìn thấy ông. Đêm đầu tiên chúng tôi đến đây.” Anh cất thẻ vào trong túi. “Tôi tới xem xét một chút.”
“Anh cho là hắn sẽ quay lại đây, đúng không? Người ta nói rằng chó vẫn thường quay lại bãi nôn của mình.” Ông ta kiễng gót nhìn lên bầu trời. “Thế nào? Khi nào các anh sẽ dọn ra khỏi đất của tôi?”
“Ngay khi chúng tôi buộc tội được ai đó.”
“Tôi vừa gặp sếp của anh chiều nay. Nghe nói họ đã bắt giữ một người. Đúng không?”
“Tôi không thể bình luận về chuyện này.”
“Một gã mọi đen, đúng không?”
“Ai nói với ông thế?”
North thay đổi trọng tâm của hai chân rồi đưa tay lên xoa mũi. “Sáng nay, nghe nói cả vùng này đã bị cưỡng chế thu hồi. Không phải là hết vận rủi này tới vận rủi khác sao?” Ông ta xóc mấy đồng xu trong túi khiến chúng kêu leng keng rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đang tụ lại. “Có lẽ tôi nên đòi các anh bồi thường, nhỉ?”
“Ông cứ thoải mái.” Jack quay người lại. “Giờ thì, xin phép ông.”
“Được rồi, được rồi.” Ông ta đứng bất động nhìn theo Jack chật vật trở về đường cái. Chỉ khi bóng anh hoàn toàn mất hút, North mới cử động. Ông ta ngồi sụp xuống, cúi đầu, hai tay ôm lấy mặt.
Trên đập sông Thames, trời lại đổ mưa.
o0o
Sau khi đã làm những điều cần thiết với xác của Peace, hắn tiếp tục lái xe. Chỉ còn lại một việc duy nhất phải làm: tiếp tục đi.
Đừng nhìn xuống, Toby.
Hắn dành trọn cả ngày lái xe loanh quanh, như thể hắn sẽ quên được mùi vị ấy nếu cứ liên tục dịch chuyển qua những cơn dông và ánh nắng, qua những dãy nhà ẩm ướt và đầy lá rụng của John Nash[1] ở Camden, những vạt đồi xanh ở Hampstead, những con đường đất đỏ dính nhớp nháp ở công viên Hyde, cho tới khi động cơ của chiếc Cobra trở nên nóng rực và kêu khùng khục, còn mặt trời đã lặn sau Westminster.
Ngay khi hoàng hôn buông xuống, Harteveld thấy mình đang ở trên cầu London. Hắn cảm thấy khó thở. London trải dài trước hắn, từ đỉnh tháp hình kim cương ở trung tâm thương mại tài chính Canary Wharf, qua hàng triệu ngọn đèn hắt bóng xuống sông Thames ở phía Tây, tới tận tòa nhà quốc hội.
Hắn dừng chiếc Cobra lại, tìm gói cocain trong túi rồi mở ra. Hắn lấy móng tay nhúm một ít bột trắng đưa lên mũi trái. Bên phải hắn, phía đằng sau tòa nhà cao tầng của bệnh viện Guy, nơi mọi chuyện bắt đầu, mặt trăng nhô lên mềm mại. Harteveld ngả người ra sau ghế và nhìn trăng chằm chằm.
Dưới chân cầu, nước vỗ ộp oạp lên những cọc đá.
Hắn day day hai bên thái dương rồi vội vã nổ máy chiếc Cobra.
Đừng nhìn xuống.
❀ ❀ ❀
[1] John Nash (1752-1835): kiến trúc sư nổi tiếng người Anh, người đã thiết kế các dãy nhà đặc trưng quanh công viên hoàng gia Regent.