Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33.

❊ ❊ ❊

Ở đoạn dốc ngoằn ngoèo trên đường Croom's Hill gần tu viện cổ Ursuline, xe chở rác của Sở Môi trường Greenwich bị một chiếc xe tải màu trắng không có gì đặc biệt chặn lại ngay giữa đường. Vài phút sau, xe rác tiếp tục leo dốc và dừng lại phía bên ngoài ngôi nhà của Harteveld như thường lệ. Chiếc xe tải quay đầu bỏ đi, rồi đánh một vòng rộng ngược lại, xuyên qua khu Blackheath, chạy tới đoạn đường vòng trên đỉnh Croom's Hill - cũng nằm ở góc khuất mà ngôi nhà không nhìn ra được - vừa lúc chạm trán với xe chở rác lần thứ hai. Người lái xe tải trắng nhận lấy hai túi đầy rác từ các công nhân vệ sinh, cẩn thận chuyền chúng cho một người đồng nghiệp ngồi phía sau xe rồi đóng cửa lại. Trở lại chỗ ngồi, anh ta chỉnh lại kính chiếu hậu cho tới khi nhìn thấy một chiếc xe Sierra màu xám lấp ló quanh khúc uốn của ngọn đồi, khuất dưới những tán cây sồi còn sũng nước mưa. Người lái xe tải không hề quay đầu lại, chỉ kín đáo, cẩn thận đưa ngón tay cái ra trước gương.

Anh ta chờ hai người đàn ông trong chiếc Sierra gật đầu đáp lại rồi nổ máy chiếc xe tải và đi lên đồi.

Trong khu vườn kín cổng cao tường của mình, Harteveld không hề hay biết gì về những cuộc trao đổi đó. Hắn ngồi dựa vào một băng ghế đá, đôi mắt vằn lên những tia máu hấp háy dưới ánh sáng ban mai. Bên cạnh hắn, trên thảm hoa violet và cúc dại nằm chỏng chơ một chai Fastis đã rỗng không và một đống đầu lọc thuốc lá. Hắn đã ở đây cả đêm, lắng nghe cơn bão tràn đến và tiếng còi hụ nối đuôi nhau khắp Greenwich mà chẳng buồn tìm chỗ trú ẩn. Hắn cứ chờ, bất động, khi những đám mây phình ra rồi tan thành mưa trút xuống mặt hắn, biến những con đường rối rắm như mê cung thành những dòng nước xiết. Sấm sét đã biến chóp nhà thờ màu trắng thành màu xanh, và đến sáng, các cây ăn quả đều bị gãy cành, thảm cỏ nhếch nhác, những cây diên vĩ xinh đẹp dọc theo bức tường phía Tây đổ rạp xác xơ. Cửa vườn cam vẫn mở đến tận sáng, tờ Times bị gió thổi bay từ dưới sàn phòng khách ra ngoài nằm tán loạn quanh vườn và sân hiên. Khuôn mặt của Kayleigh Hatch mắc vào một cành tuyết tùng Li Băng.

Lúc này, khi bóng tối trong khu vườn nhạt dần và mặt trời tươi mới bắt đầu hong khô những tấm mạng nhện sũng nước mưa trên cây dẻ gai, Harteveld mới bắt đầu nhúc nhích.

Trong chiếc Sierra, Betts quay sang nhìn Logan. Đâu đó trong con ngõ cạnh nhà Harteveld, một chiếc xe ô tô khởi động. Ngay sau đó, cửa gara mở ra và một chiếc xe màu xanh lá cây tuyệt đẹp thuộc dòng xe gầm cao cổ điển lao ra ngoài ngõ. Nó rẽ trái ra đường Croom's Hill rồi tiến về phía trước trong ánh dương buổi sáng.

Betts hơi bĩu môi rồi khởi động xe.

Cách đó khoảng tám cây số, trong trụ sở ở Shrivemoor, điện thoại của Jack reo ầm ĩ.

“Thanh tra Caffery? Tôi là Jane Amedure, chuyên viên tham vấn bên cơ quan khoa học pháp y. Tôi vừa nhận được hai túi nylon đựng rác màu đen và các vật phẩm bên trong. Tôi có thể tiến hành phân tích GCMS[1] trên những mẫu này rồi so sánh với các mẫu có được từ khám nghiệm tử thi, cuối ngày sẽ có kết quả.” Bà hắng giọng. “Và, ừm, sáng nay tôi cũng nhận được một thứ khác từ hạ sĩ Essex.”

“Đúng vậy,” Jack trả lời lãnh đạm. Anh thấy kiệt sức. “Chỉ là chuyện cá nhân thôi, chuyện của tôi. Chúng tôi vẫn chưa lật lại vụ án. vẫn chưa chính thức.”

“Tôi biết, hạ sĩ Essex đã giải thích với tôi. Nếu mọi chuyện chỉ dừng ở đây, tôi có thế gài nó vào dưới danh nghĩa chiến dịch Walworth.”

“Thật tốt quá.”

“Ừ, tôi đã nghe chuyện của anh.”

“Bà đã phát hiện được gì chưa?”

“Nhìn bằng mắt thường thì chẳng xác định được gì mấy, xương đều cũ và mục nát cả. Nếu chứng minh được là xương người thì tôi sẽ tiến hành xét nghiệm ADN ty thể, thế nên tôi cần biết mẹ anh còn sống hay không? A lô?”

“Vâng, tôi đây.”

“Tôi hỏi là mẹ anh còn sống hay không, hoặc một trong những người họ hàng của bà cũng được?”

“Vâng, bà ấy vẫn còn sống. Bà cho rằng đó là xương người?”

“Tôi chỉ có thể trả lời chắc chắn vào cuối ngày, có thể là ngày mai.”

“Cảm ơn, bác sĩ Amedure. Thật sự cảm ơn bà.”

Anh gác máy, ngả người ra ghế và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ một lúc lâu. Anh thấy đau nhức nhối ở giữa hai mắt. Bốn giờ sáng anh mới lên giường. Ban nãy khi Betts trở lại, họ đã làm việc suốt một tiếng đồng hồ. Trong lúc Veronica bọc những chiếc ly của mẹ cô đặt vào một cái hộp, Essex nhốt mình trong phòng khách, thu thập và đánh dấu những mảnh xương một cách cẩn thận, giống như trên tay anh chính là những mảnh cảm xúc của Jack. Cho tới mười giờ sáng nay, khi ngày gia hạn giam giữ đầu tiên đối với Gemini có hiệu lực, cả trụ sở Shrivemoor đều đã biết chuyện về Ewan và Penderecki, cũng như có cái nhìn thấu hiểu hơn một chút đối với Jack, các cô gái trong phòng phá án nhìn anh bằng một ánh mắt khác, và lạ lùng thay, anh thấy những ánh mắt đó như có chút sợ hãi. Nếu cho phép bản thân, anh có thể sẽ sụp đổ trong khoảng thời gian Amedure chuẩn bị báo cáo về các mẫu xương.

“Rảnh vài phút không?” Maddox xuất hiện ở ngưỡng cửa. “Có người muốn gặp cậu.”

“Vâng. Mời vào.”

“Ông có muốn nói chuyện riêng với cậu ấy không?” Maddox hỏi người đang đứng trong hành lang. “Tôi có thể tránh đi chỗ khác nếu ông muốn?”

“Có lẽ ông cũng nên nghe.” North, ông chủ bãi tập kết, bước vào phòng. Ông ta mặc áo len cổ lọ trắng bên trong áo vét, đi giày bóng lộn và đeo sợi dây chuyền vàng trên cổ, mồ hôi đổ đầm đìa giữa thòi tiết nóng nực. Ồng ta ngồi xuống chiếc ghế mà Maddox kéo ra mời, ánh mắt thấp thỏm không yên.

“Xin thứ lỗi cho việc tôi chửi bậy, nhưng tôi thật sự cảm thấy mình giống như một thằng chó khi đến đây.”

Jack và Maddox ngồi ở hai bàn đối diện cách nhau vài phân, đặt khuỷu tay lên bàn, đan hai tay vào nhau. Maddox nghiêng đầu. “Hình như ông có chuyện muốn nói.”

“Tôi nghĩ là tôi buộc phải làm thế.” Ông ta kéo nếp nhăn trên gối quần, khẽ lắc rồi quan sát nó phẳng lại. “Mấy hôm nay tôi cứ đau hết cả đầu vì chuyện này, và vợ tôi - chậc, bà ấy bực mình cũng đúng - không cho tôi bước qua cửa nếu tôi không tới đây làm điều đúng đắn.”

“Ông đau đầu vì chuyện gì?”

“Chuyện cậu thanh niên ở Greenwich ấy...”

“Làm sao ông biết về cậu ta?”

“Phải nói thật à?”

“Vâng, nếu như ông muốn.”

“Tôi có một người quen ở chỗ này.”

Jack và Maddox thoáng trao đổi ánh nhìn.

“Đó là một cậu thanh niên da đen, đúng không?”

“Điều đó quan trọng ư?”

“Trên một khía cạnh nào đó.” North nhìn chòng chọc vào nếp nhăn trên quần và Jack cảm nhận được ông ta đang cố nhịn để khỏi tỏ ra mất bình tĩnh. “Có thể nói là tôi đã cho thông tin, hừm, sai sự thật.”

“Khi chúng tôi thẩm vấn ông?”

“Không. Là sau đó. Ở trong quán rượu.” Mặt ông ta dãn ra. “Mel Diamond, thanh tra Diamond...”

Maddox thở dài. “Vâng, cậu ta làm sao?”

“Cậu ấy là một người quen cũ. Chúng tôi đều từng là cổ động viên của đội Charlton.” North cắn môi. “Sự thực là con gái tôi đang sống ở phía Đông Greenwich, gần bãi tập kết. Nó suốt ngày gặp rắc rối với hàng xóm. Mấy người Nigeria ấy. Sống như động vật, chẳng biết điều tí nào, ồn ào, hôi hám, chuột chui khắp mấy cái lỗ trên tường, dưới sàn, lên tận phòng trẻ con.” Ông ta ngừng lời. “Không phải là tôi có thành kiến gì, nhưng bọn họ suốt ngày lượn lờ trên những chiếc xe hơi lòe loẹt mà không biết lấy tiền đâu ra để mua vì có ai trong bọn họ đi làm đâu. Trong khi con gái tôi sống chật vật, không tài nào tìm được việc làm hợp ngành vì người ta lúc nào cũng ưu tiên tuyển người da đen, thời thế là vậy.”

“Ý ông là gì, ông North?”

“Tôi đã nói dối.”

“Nói dối?”

“Các anh có thể đứng trên lập trường của tôi không? Các anh hẳn cũng làm thế thôi nếu như con gái các anh sống ở chỗ của con gái tôi hiện giờ. Tôi dám chắc.”

“Ông bảo rằng ông nói dối...”

“Biết rồi, biết rồi. Tôi đã nói với Mel Diamond là tôi nhìn thấy một gã người Nigeria trong một chiếc xe hơi thể thao màu đỏ quanh quẩn bên ngoài bãi đất. Tôi nghĩ làm thế có thể dọa mấy gã kia một chút - nhưng các anh lại tới bắt một người khác.”

“Chúng tôi có rất nhiều nhân chứng cho biết cũng nhìn thấy một đối tượng như vậy.”

North xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay mập mạp thâm tím của mình. “Tôi không biết những người đó thế nào, nhưng sự thật rành rành là tôi chưa bao giờ nhìn thấy bất kỳ ai loanh quanh bên ngoài bãi đất. Đấy. Tôi đúng là đã biến mình thành một thằng ngốc. Hy vọng các anh hài lòng.”

“Ông North.” Maddox đứng dậy chìa tay ra. Điện thoại trên bàn ông chợt reo. “Chúng tôi đánh giá cao sự thành thực của ông. Giờ thì xin phép.”

Ông bắt máy khi North đã rời khỏi phòng.

Là Betts gọi về báo cho Jack biết Harteveld đã rời khỏi Croom's Hill.

Bên trong chiếc Cobra sực lên mùi da thuộc và phảng phất mùi nhựa đường nóng rẫy khi hệ thống điều hòa hấp thụ chút mùi vị của thế giới bên ngoài. Harteveld dừng lại trước đèn đỏ ở đoạn phố Tooley vòng lên tiếp giáp với cầu London. Hôm nay là một ngày xanh tươi, mặt trời chiếu sáng lấp lánh trên những tòa nhà mới nằm dọc sông Thames, khiến chúng trông như thể được xây dựng bằng những viên đường.

Từ trong thế giới kín bưng của mình, hắn đờ đẫn nhìn ra bên ngoài, quan sát tất cả. Hắn không hề để ý tới một chiếc Sierra màu xám bóng nhẵn cách đó năm hàng xe, cũng như hai người đàn ông ngồi bất động sau hàng kính râm. Hắn rất gầy, chắc phải mất tới hơn mười ký kể từ Giáng sinh, nhưng giờ mồ hôi trên người hắn đang túa ra như một người nhiều mỡ: bất chấp máy điều hòa đang thổi, áo hắn vẫn ngả vàng vì thấm đẫm mồ hôi.

Đèn xanh đã bật lên, nhưng chiếc xe phía trước vẫn không di chuyển. Harteveld cũng chẳng để ý. Hai tay hắn đặt trên vô lăng, trông như đang muốn nắm lại. Hắn nghĩ - hy vọng - có lẽ cơ thể hắn đang bỏ cuộc.

Tiếng lao xao quen thuộc của những người qua đường, những bộ vét màu sẫm, những người phụ nữ đi giày cao gót và mang tất da, thi thoảng là chiếc áo blouse màu trắng của một bác sĩ thực tập nội trú vội vã rời khỏi bệnh viện Guy cho kịp giờ bỏ thư ở bưu điện. Phía bên trái Harteveld là tòa tháp của bệnh viện Guy với những đĩa vệ tinh san sát giống như đang theo dõi một mình hắn giữa đám đông xe cộ. Hắn rùng mình. Hắn nên tìm chỗ nào đó để đỗ xe, thay vì dừng lại, bước ra ngoài, đi vài mét tới phòng khám York[2]: điều đó với hắn dường như còn khó hơn cả việc kéo cả trái đất trên vai qua dải thiên hà.

Kế hoạch của hắn vừa mơ hồ vừa tuyệt vọng. Sau nhiều ngày tự ước trái tim mình có thể đột nhiên vỡ tung để tránh phải đưa ra quyết định, giờ đây hắn đã hiểu ra rằng hắn phải phó thác số phận của mình vào tay các bác sĩ tâm thần. Làm việc này tại phòng khám York, nơi đã đào tạo hắn và gieo xuống mầm mống của căn bệnh, dường như là một hành động đúng đắn và có ý nghĩa. Để gột rửa, nếu thật sự có một liệu pháp gột rửa được căn bệnh của hắn.

Nhưng khi hắn hình dung ra việc trút bỏ và phơi bày gánh nặng ấy trong một căn phòng tối giản, nước mắt hắn lại trào ra. Ngay cả bác sĩ cũng sẽ không thể tha thứ cho những gì hắn đã làm. Ngay cả bác sĩ cũng sẽ ghê sợ trước tội ác kinh tởm ấy. Hắn bị mắc kẹt. Không thể nào thoát ra.

Hắn ngồi đó, hai tay siết chặt lấy vô lăng. Đèn giao thông đổi màu một lần. Hai lần. Dòng xe cộ vẫn không nhúc nhích. Harteveld khẽ nghiêng người sang một bên và ánh sáng lóa mắt phản chiếu từ một chiếc huy hiệu bằng kim loại khiến hắn nhận ra rằng mình đang đỗ trước một trạm kiểm tra của cảnh sát sau hai chiếc xe khác.

Âm thầm và lặng lẽ, hắn bắt đầu khóc.

Diamond đuổi theo North bên ngoài đồn cảnh sát. “Ông tới đây làm quái gì vậy?”

North vẫn bước đi, hai tay khoanh trước bụng.

“Tôi hỏi ông vừa làm trò quỷ gì ở đây?”

“Tôi phải nói ra sự thật.”

“Ông đã nói gì với họ?”

“Tôi bảo chưa từng nhìn thấy ai bên ngoài bãi đất.”

“Chết tiệt.”

“Xin lỗi cậu.”

“Xin lỗi thì làm cứt gì được chứ. Tôi dựa vào thông tin của ông để tự tiến hành điều tra. Dựa vào đó để lập luận đã đời.”

North dừng bước, sợi dây chuyền vàng trên cổ ông ta lóng lánh dưới ánh mặt trời. Ông ta quay sang nhìn Diamond. “Cậu vẫn thừa biết là tôi nói dối.”

“Vớ vẩn.”

“Dĩ nhiên là cậu thừa biết, cậu trông sướng như bắt được vàng khi tôi bảo tôi thấy một thằng mọi đen loanh quanh bên ngoài hiện trường.”

Diamond thọc hai tay vào túi quần, lắc đầu quầy quậy: “Làm gì có chuyện đó, ông bạn. Làm gì có chuyện đó.”

Smallbright của đồn cảnh sát phố Vine đang có tâm trạng rất tốt. Một chàng trai ưa nhìn đang chìm đắm trong tình yêu. Đó là một ngày trời trong xanh đẹp đẽ, sếp lại còn cho phép họ mặc áo cộc tay bên trong ghi lê phản quang của cảnh sát giao thông. Mười người bọn họ đứng trên cầu London trong những chiếc áo trắng bay phấp phới trong gió ấm. Thật tuyệt khi được sống, đó là suy nghĩ của anh khi cúi đầu nhìn qua cửa kính bên ghế tài xế của chiếc Cobra màu xanh.

“Chào buổi sáng.” Vẻ mặt tái nhợt như xác chết của người tài xế không làm tắt đi nụ cười trên môi Smallbright. Anh lịch sự gõ lên cửa kính. “Phiền anh...” Kính cửa sổ hạ xuống, một luồng khí lạnh tanh tưởi và khuôn mặt vàng vọt của người lái xe khiến anh khựng lại. Anh cắn môi. “Xin lỗi đã khiến anh phải dừng xe lại, nhưng chúng tôi đang kiểm tra các phương tiện giao thông, chỉ là kiểm tra một chút theo thông lệ thôi, được chứ?”

Coi im lặng là chấp thuận, anh đi ra phía sau chiếc Cobra, liếc ngược lại, cảm giác bất an choán lấy tâm trí anh. Kỳ lạ thay, người lái xe trông y như đang khóc.

Maddox tì trán vào cửa sổ và thở dài.

“Tôi tự hỏi không hiểu mình đã làm gì mà phải rước lấy họa này. Họ sẽ lấy đầu tôi chứ không phải đầu Diamond.”

“Sếp nghĩ là anh ta tự bịa ra các cuộc thẩm vấn nhà dân?”

“Cậu nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ chúng ta nên kiểm tra lại. Nếu Gemini chết rục trong buồng tạm giam suốt bằng ấy thời gian chỉ vì một lời khai giả mạo...”

“Thôi đừng nhắc tới chuyện đó nữa, Jack. Đừng nhắc nữa.”

Harteveld ngồi như hóa đá trong lúc viên cảnh sát kiểm tra phía sau chiếc Cobra, sờ lên thanh giảm xóc và đèn hậu. Hắn không còn đổ mồ hôi nữa. Ánh nắng lấp lánh trên mặt nước phản chiếu lên các tòa nhà bằng kính. Ở phía Bắc dòng sông, hắn có thể thấy một đám mây nhỏ cuộn thành hình xoắn ốc vươn lên trời, ngay bên trên mái vòm màu xanh nhạt của nhà thờ St Paul như thể một linh hồn vừa giã biệt thể xác. Hơi nước rồi sẽ chuyển hóa thành một lớp khí quyển mới, hòa lẫn với các tầng hơi nước khác, kết tinh, hóa lỏng, rồi một ngày nào đó lại rơi xuống trái đất. Tinh khiết hơn. Trong trẻo tựa như kim cương.

“160 là ai?” Jack hét lên với đám cảnh sát và nhân viên tiếp nhận đang đi đi lại lại trong phòng, chỉ mặc độc một chiếc áo, anh chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình của một nhân viên nhập liệu. Một con trỏ nhấp nháy in đậm thông điệp trên màn hình:

Dữ liệu đã bị khóa bởi cổng truy cập 160.

Ai đó trong phòng đã mở dữ liệu thẩm vấn nhà dân và không cho anh truy cập.

“Tôi hỏi MỘT TRĂM SÁU MƯƠI LÀ NGƯỜI NÀO?

Phía trên những chồng phân công nhiệm vụ màu xanh và các tập hồ sơ điều tra màu da bò, hơn chục đôi mắt mở to nhìn anh. Trong một góc kế phòng tang vật, chỉ có một người không thèm ngước mắt lên. Cái đầu bóng loáng của Diamond vẫn cúi xuống trước một màn hình hình elip màu xám. Miếng dán Dynotape màu xanh trên màn hình ghi số 160.

Jack và Maddox tiến sang bên kia phòng.

“Cậu đang làm cái quái gì vậy?”

Diamond ngẩng lên nhìn họ với đôi mắt màu xanh nhạt. “Tôi chỉ đang nhập thêm vào vài dữ liệu điều tra thôi.”

“Đó là việc của Marilyn.”

“Ôi thế à,” anh ta chỉ nói vậy rồi đẩy bàn phím ra. “Xin lỗi, hy vọng tôi không làm sai chuyện gì.”

“Tôi thật không muốn dành cả ngày tìm hiểu về mức kỷ luật đối với hành vi dối trá quanh co.”

“Dĩ nhiên là không rồi, thưa sếp.”

Nhưng sau đó, khi Marilyn kiểm tra dữ liệu HOLMES, cô phát hiện ra địa chỉ của các ngôi nhà mà đội F thực hiện thẩm vấn đều đã bị xóa hay chưa từng được đưa vào.

“Thanh tra Diamond?” Maddox tìm thấy anh ta đang ngồi gác cả hai chân lên bàn trong phòng tang chứng.

“Sếp?”

“Tôi có vài lời muốn nói với cậu.”

Jack đứng trong hành lang quan sát Maddox mở cửa phòng đội F, đặt tay lên lưng thanh tra Diamond, nhẹ nhàng đẩy anh ta vào trong và khẽ khép cửa lại sau lưng.

Khi cảnh sát Smallbright quay lại, anh sửng sốt trước sự thay đổi trên nét mặt của người lái xe. Giống như có một bàn tay nào đó đã vuốt phẳng hết các nếp nhăn, tựa như nước biển vừa lấp đi những vết hằn trên cát. Một khuôn mặt bình lặng. Đôi mắt nhìn vào một điểm cố định phía bên kia dòng sông.

“Anh có biết là đèn phanh của xe đã bị vỡ không?”

“Vậy ư?” Harteveld mở cửa xe và bước ra ngoài, phơi bày cơ thể cao gầy và nhợt nhạt của mình dưới ánh mặt trời. Hắn đứng bất động, hai mắt nhắm nghiền, mặt ngẩng lên trời như thể chưa từng cảm nhận được ánh nắng mơn man trên da thịt. Bộ com lê của hắn trở nên rộng thùng thình, hai bàn tay lủng lẳng trong tay áo như quả lắc trong mấy cái chuông cổ.

“Anh này?”

“Vâng.”

“Chỉ là một bên đèn phanh bị vỡ. Không có gì nghiêm trọng cả. Anh chỉ bị vỡ một bên đèn phanh mà thôi.”

“Dĩ nhiên rồi. Và làm ơn tính thêm cả mấy cô gái đã chết nữa.”

“Sao cơ?”

“Anh làm ơn nói với họ chuyện tôi đã làm.”

Cảnh sát Smallbright lúng túng nhìn về phía chỉ huy của mình lúc này đang cúi xuống cửa kính một chiếc Mazda. Anh quay sang Harteveld. “Anh muốn khai báo chuyện gì sao?”

“Không, anh thật tử tế, nhưng tôi nghĩ là đã đến lúc tôi phải lên đường.”

Những gì xảy ra sau đó, cảnh sát Smallbright lần đầu tiên trong đời được chứng kiến. Sau này anh kể lại với mọi người, “Dòng sông chưa bao giờ đẹp hơn thế, chưa bao giờ trong xanh và lóng lánh hơn thế. Nhưng anh chàng đó trông giống hệt như một xác chết, một tử thi với nước da vàng ủng như màu sữa thiu.

Và giữa đám đông nhốn nháo đầy người đó, trong lúc Harteveld xác định tọa độ chết của mình thì cách đó năm chiếc xe, hai người đàn ông, không trẻ hơn hắn là mấy, đồng thời cảm nhận được chuyện vốn chỉ mình hắn biết. Mặc dù chuyện này vượt quá thẩm quyền của họ, nhưng điều tra viên Betts hiểu rất rõ tính cấp bách của vấn đề.

“ĐI ĐI ĐI!”

Họ lao ra khỏi xe, đẩy bật những người đi đường sang một bên, khiến họ co rúm cả lại, sững sờ khi thấy hai người đàn ông mặc com lê, đeo kính đen, mặt mũi căng thẳng, cà vạt bay phấp phới. Họ chạy mấy trăm mét lên cầu chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi giây, nhưng Harteveld dù di chuyển chậm chạp vẫn nhanh hơn họ một bước. Nếu có nhận ra họ thì hắn cũng chỉ thể hiện bằng một cái cúi đầu khe khẽ như thể vừa nghe thấy một tiếng động mờ nhạt diễn ra trong giây lát. Hắn sải chân tới hàng lan can thấp nhất của cây cầu mà không hề thay đổi tốc độ, rồi như thể vẫn đang sải bước không khác gì nãy giờ, hắn tiến thêm một bước nữa vào không trung xanh ngắt.

Cảnh sát Smallbright hét toáng lên. Hai người đàn ông vòng qua đầu đám xe cộ và lao về phía thành cầu. Smallbright chạy về phía họ và bắt kịp hai người chỉ vài giây sau đó. Ba người đàn ông đứng đó, thở hồng hộc, trong khi bên dưới cách đó mười lăm mét, khuôn mặt bình thản của Toby Harteveld trồi lên trên mặt nước như bụng một con cá vàng. Hắn ta giãy giụa, đập tay hai lần, xóc nẩy y như một con rối, rồi úp mặt xuống nước và biến mất dưới dòng sông xanh thẳm.

❀ ❀ ❀

[1] Sắc ký khí ghép khối phổ: phương pháp phân tích các thành phần trong hợp chất.

[2] Phòng khám trực thuộc bệnh viện Guy, chuyên nghiên cứu và điều trị các bệnh tâm thần.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.