Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44.

❊ ❊ ❊

Khi thanh tra Caffery đã đi khỏi, Malcolm Bliss ngửa người trên ghế và nhìn chằm chằm vào cánh cửa một lúc lâu. Bất chấp sự tự tin mới được củng cố cũng như niềm vui sướng phấn khích tới mức khiến hắn ngâm nga, đôi khi hắn vẫn bị xâm chiếm bởi một nỗi lo âu vô cớ xuất hiện, cuộc gặp gỡ với thanh tra Caffery không cải thiện được tình hình đó. Trong nỗi lo lắng đó, hắn cảm thấy tức giận với Harteveld vì đã xô đẩy hắn vào tình cảnh này.

Nhưng mà Harteveld,” hắn tự lẩm bẩm một mình, “cậu còn có thể trông cậy vào ai nữa khi nhận ra cậu đang giữ một tử thi mà cậu vừa phang?

“Anh là người duy nhất có thể giúp tôi. Đã xảy ra một chuyện không thể lường trước.”

Đó là một buổi sáng sớm tháng Mười hai, Harteveld tới, lùi chiếc cobra của mình vào gara và chỉ cho Bliss xem cái kén có kích cỡ người thật trong cốp xe. Một cô gái béo tròn.

“Người Scotland. Cô ta tới từ Glasgow, chắc vậy.”

Cuốn từ đầu tới chân bằng màng bọc thực phẩm.

“Đó là thứ duy nhất tôi có thể tìm được để bọc cô ấy lại. Tôi không muốn để lại dấu vết trong xe.”

“Cậu đã phang cô ta chưa?”

Tiền trao cháo múc, và thế là người phụ nữ giống như con nhộng ấy được đặt lên giường hắn. Harteveld siết chặt tay Bliss khiến hắn lúng túng, ghê tởm vì sự đụng chạm ấy.

“Anh là người duy nhất có thể hiểu tôi.” Harteveld đang co rúm người lại. “Tôi biết anh có thể giải quyết chuyện này, vì nói thật là tôi không làm được.”

Sau khi Hartevled rời khỏi, Bliss đóng cửa lại, bước tới bước lui trong căn hộ, hết nhá nhá má trong lại uống rượu brandy vị anh đào. Hắn độc thoại một lúc với những câu vô nghĩa nhằm kéo dài thời gian.

Cô gái đang nằm trong phòng ngủ của hắn, mặt úp xuống đệm trong tư thế Harteveld ném cô xuống, hai tay khoanh trước bụng, khuôn mặt nhòe nhoẹt và bẹp gí dưới lớp màng gói thực phẩm. Hắn thích lớp màng gói này, thích cái cách nó cuộn cô lại. cho dù còn sống thì cô cũng không thể nào cựa quậy được. Hắn liếm môi, một tầng mồ hôi mỏng toát ra trên trán khi hắn tới giường và bắt đầu tháo bỏ lóp màng thực phẩm, gỡ hai tay cô ra khỏi bụng, lật ngược lại và nghiên cứu cô.

Cô có một hình xăm trên cánh tay. Phần trước cơ thể cô nhạt màu vì phần lớn máu đã dồn hết ra sau vai, mông và hai đùi. Harteveld hẳn đã để cô trong tư thế nằm ngửa khá lâu.

“Đúng vậy. Giơ chân lên như thế.” Hắn ấn một ngón tay lên phần đùi hõm vào của cô và mỉm cười. “Đồ heo nái vú bự.”

Từ bụng dưới của hắn, một con khoái cảm phun trào, chuyện này gợi lại hình ảnh UMDS khi lần đầu tiên trong đời hắn sung sướng nhận ra việc người chết không thể phản kháng dù bị chọc ngoáy, đấm thúc, xúc phạm, phỉ nhổ hay cưỡng bức. Hắn có thể xuất tinh lên mặt, miệng và tóc của cô gái mà cô ta không thể phản đối. Một con búp bê mỡ màng, mồm miệng ướt át chỉ dành riêng cho hắn.

Nhưng rồi hắn rùng mình khi nghĩ tới việc cô gái ấy đã qua sử dụng - Harteveld hẳn đã làm tất cả những chuyện đó với cô. Và hẳn đã để lại dấu vết. Hắn vội vàng vào buồng tắm tìm chậu, khăn lau mặt và một bánh xà phòng Wright's Coal Tar. Bức ảnh của Joni đã được sao chép thành trăm bản và ghim trên tường đang nhìn hắn mỉm cười.

Hắn hứng nước vào chiếc chậu men vỡ rồi nhúng khăn vào. Những chú chim sẻ vằn chen chúc trên chiếc cầu đậu trong lồng, va vào nhau, giũ lông phành phạch. Joni dõi theo hắn, khiến hắn đứng ngồi không yên, gãi gáy bồn chồn trước những đôi mắt nhỏ xíu của cô...

Và rồi ý tưởng phải làm gì với xác chết dần dần hiện ra.

Quay trở lại phòng ngủ, hắn lau rửa cho cô và hình thành kế hoạch trong đầu. Hắn cẩn thận tách hai đùi cô ra, phun nước vào trong rồi cho chảy xuống một chiếc khăn tắm đặt dưới mông. Hắn lặp đi lặp lại nhiều lần cho tới khi chắc chắn rằng mọi dấu vết của Harteveld đều đã biến mất. Hắn muốn một cô gái sạch sẽ và mới mẻ cho mình.

Tới bình minh hắn mới xong; hắn phải có mặt ở bệnh viện vào lúc chín giờ sáng. Lola Velinor, sếp của hắn, là một người rất khắt khe về giờ giấc. Bằng cách nào đó, hắn sẽ ban thưởng cho Velinor vì sự khắc nghiệt của cô. Hắn vẫn chưa nghĩ ra cách nào, nhưng hắn sẽ bắt cô trả giá. Dù đang giữa tháng Mười hai lạnh giá, hắn vẫn đổ mồ hôi ròng ròng khi cố nhét cái xác vào trong tủ đông cao ngang ngực, cho đầu xuống trước rồi mới gập chân vào sau. Sau đó, hắn đi tới chỗ làm.

Sau nhiều năm làm ở bộ phận nhân sự, hắn đảm bảo mình biết rõ từng tủ dụng cụ, phòng làm việc, quầy trực y tá. Hắn rành bệnh viện St Dunstan từ trong ra ngoài và chẳng bao lâu sau đã tìm thấy thứ hắn muốn: các dụng cụ khâu vết thương, kẹp cầm máu, kim phẫu thuật và dao mổ. Hắn cũng mua thêm một bộ tóc giả, đồ trang điểm, một bộ cọ và kéo cắt tóc cực kỳ tương xứng hiệu Wilkinson ở Lewisham.

Trở về nhà, hắn thay sang đồ phẫu thuật, lôi cô gái ra khỏi tủ đông và đặt vào bồn tắm cho rã đông trong khi hắn bận rộn chuẩn bị. Tới tám giờ rưỡi, cô đã sẵn sàng: nằm trên giường của hắn với mái tóc giả trên đầu, mặt mũi đã được trang điểm, mỡ và mô ngực lấm máu đã được chuyển sang một chiếc hộp nhựa, sau đó xả xuống bồn rửa cùng với nước nóng và dung dịch tẩy rửa Fairy. Hắn đã đọc về quy trình giải phẫu trong những cuốn sách ở thư viện và cho rằng mình đã tiến hành một cách khá suôn sẻ. Những vết khâu xanh không cải thiện được mấy dáng vẻ bộ ngực của cô, nhưng vẫn còn tốt hơn cái núm vú to và dày như vú bò lúc trước: chúng khiến hắn nhớ tới hành động cố tình hủy hoại cơ thể của Joni, cái cơ thể mà hắn thật ra đã suýt nữa thì chiếm được trong xe vào đêm hôm đó.

Sự tô điểm cuối cùng - thực sự gây cảm hứng - chính là lũ chim. Khi mổ rạch ngực (vết rạch không cần dài như phương pháp chữ Y cổ điển) rồi cắt qua cơ ngực lớn hình quạt, nâng nhẹ dải cơ ức bên dưới lên cho lộ ra phần xương vói những đường vân trong lớp màng bọc nội tạng của nó. Giống như một thớ thịt bò. Giống như những thi thể ở trường y.

Chú chim giãy giụa khi bị nhét vào bên trong; trong giây lát, hắn còn tưởng rằng nó sẽ thoát ra được, đập cánh bay vù lên trần nhà khiến chất thải văng tung tóe lên người hắn, nhưng rồi hắn ghé người vào, khép vết mổ và nhanh chóng khâu lại.

Hắn đặt tai lên bầu ngực lạnh lẽo của cô.

Chú chim đập cánh một cách yếu ớt. Giống y trái tim thổn thức của Joni đêm hôm ấy.

Sau đó, hắn quan hệ với xác chết, hai lần. Hắn túm chặt lấy đôi vai lạnh lẽo của cô gái, phà hơi thở hồi hám lên khuôn mặt tím bầm của cô. Cho dù kết quả có không hoàn hảo nhưng vẫn còn hơn là phải làm việc đó với bàn tay mềm oặt của mình.

“Đồ đĩ,” hắn làu bàu với cô sau khi đã xong chuyện, vứt bao cao su xuống thảm. “Đồ đĩ.” Cô lạnh toát và cứng đờ như một khúc chân giò. Cô không thể chửi lại hắn. Hắn tát mạnh lên mặt cô, khiến mớ tóc giả hất ngược ra sau để lộ đường chân tóc lượn sóng. “Đồ đĩ.”

Cho dù hắn luôn cố gắng giữ cho xác chết đông cứng những lúc không dùng đến, nhưng nó vẫn nhanh chóng bị thối rữa. Hắn nhét xác chết vào hai túi rác, mang theo một chiếc xẻng làm vườn trong gara rồi lái xe tới đầu đường A2. Hắn biết rõ đoạn đường này, cuối tuần hắn vẫn thường lái xe qua đây để đi tới căn nhà một tầng ở Kent do mẹ hắn để lại. Ở đó có một bãi đất cằn cỗi bị bỏ quên, nằm dưới bóng của tòa nhà Mái vòm mới. Ban ngày thì vắng vẻ, ban đêm thì hoang vu. Hắn tìm một chỗ không bị ai quấy rầy rồi làm việc cần làm.

Vài tuần sau, Harteveld lại tìm tới Bliss, với vẻ mặt thượng lưu đầy căng thẳng và bộ đồ Gucci, cùng với một sinh vật trắng toát nữa cuộn dưới màng bọc thực phẩm trong xe.

Sau khi xác chết được di chuyển an toàn vào bên trong cán hộ - phòng ngủ của bà Frobisher còn chưa sáng đèn - Harteveld ngồi lên thành xô pha, đôi bàn tay tao nhã gập lại trên đầu gối.

“Cái quán rượu mà anh vẫn hay lui tới ấy, Bliss.”

“Ừ.” Hắn cạy trên trán xuống một vảy da khô. “Dog & Bell. Thì sao?”

“Phần lớn các cô gái ở đó có thể biến mất ít nhất là một tới hai ngày mà chẳng ai thèm để ý tới.” Lông mày Harteveld ướt nhẫy mồ hôi. “Đúng không? Phải mất một tới hai ngày mới có người phát hiện ra việc họ biến mất.”

“Ý cậu là gì?”

“Anh là khách quen ở đó. Sẽ không ai ngạc nhiên nếu anh hỏi han vài câu, làm quen với các cô gái. Tìm hiểu xem có trường hợp nào an toàn thì anh có thể... ừm...” Harteveld dịch chuyền người một cách chật vật. Ở hắn luôn có một thứ gì đó gượng gạo. “Anh có thể đưa họ đến chỗ tôi.”

Thế là Malcolm Bliss và Toby Harteveld đã cùng dấn thân vào một khế ước ma quỷ, một sự thu xếp phù hợp cho cả đôi bên; Harteveld không một lần xuất đầu lộ diện ở quán rượu, trong khi Bliss, qua nhiều năm đã trở nên trong suốt và bình thường chả khác gì một cái bóng đối với chủ quán Dog & Bell, có thể tìm hiểu được xem những cô gái nào có mối liên hệ mong manh nhất với gia đình và ít có khả năng được báo cáo mất tích nhất trong vài ngày đầu tiên. Đổi lại, hắn được trả tiền và sau đó có thể tùy ý sử dụng thi thể của các nạn nhân. Hơn nữa, hắn còn có thể ngăn Joni vướng vào chuyện này.

Dần dần, hắn trở nên liều lĩnh. Hắn cố thuyết phục Harteveld giao các thi thể tới Wildacre, ngôi nhà một tầng của mẹ hắn. Đó là một địa điểm lý tưởng - yên tĩnh, cách ly: phù hợp vói các mục đích của hắn. Nhưng Harteveld lại từ chối vì muốn giảm thiểu tối đa thời gian chuyên chở món hàng của mình - hắn phân định rõ ai là chủ và ai là con chó chạy việc. Mà Bliss cũng không muốn liều mình đi xa thêm bốn mươi phút nên đành chấp thuận - tận hưởng niềm hoan lạc của mình một cách lặng lẽ nhất có thể trong căn hộ nóng bức, suốt ngày đóng cửa kín mít trên đường Brazil.

Thời cơ của hắn sẽ tới. Hắn càng ngày càng trở nên tự tin.

Hắn bắt đầu mạo hiểm hơn. Hắn đã dựng đứng nạn nhân cuối cùng trong phòng khách suốt cả một ngày - hiện tượng tê cứng sau khi chết đã khiến cô đông cứng lại, đứng thẳng cạnh dàn ti vi, cả người trần truồng như một ma nơ canh trong cửa hàng – để hắn có thể vừa nhìn cô vừa thủ dâm. Khi giai đoạn đông cứng trôi qua, thi thể nạn nhân đổ ập xuống sàn, đánh thức hắn dậy từ phòng bên cạnh. Bụng nạn nhân vỡ toạc ra và hắn phải mang cô vứt đi chỗ khác. Kinh nghiệm cho hắn biết khi nào các xác chết bắt đầu bốc mùi nặng nề.

Khoái cảm lớn nhất của hắn là để xác chết ngồi trên giường của mình trong lúc hắn tới Dog & Bell thong thả làm vài ly. Đôi khi hắn nhìn thấy Joni, nhưng những lúc đó, hắn chỉ mỉm cười lịch sự. Đàn ông, quán rượu. Giờ hắn cũng giống như các khách làng chơi khác tới đây để nhìn những người phụ nữ xa lạ giạng chân ra trong khi biết rõ rằng người vợ nhỏ bé, cứng nhắc đang chờ đợi hắn và khoái cảm nhục dục ướt át mới của hắn ở nhà.

Hắn cảm thấy hạnh phúc. Mạnh mẽ như đại bàng. Đêm đêm, hắn chiếm hữu các phiên bản của Joni. Và hắn dần dần nhận ra rằng việc chiếm đoạt khiến Joni quy phục. Tình cảm hắn dành cho Joni phai mờ dần. Hắn không còn coi trọng việc cô tìm tới hắn nữa. Có hàng trăm cách để lột da một con mèo, Malcolm. Hắn chẳng buồn để ý tới việc dọn dẹp nhà cửa nữa.

Vì cảnh sát vào cuộc nên hắn đành phải thay đổi địa điểm: hắn để món đồ thừa cuối cùng của Harteveld cho Lola Velinor phát hiện. Hắn tự nhủ việc để cô gái lai cho một người phụ nữ cũng có dòng máu con lai đúng là giỏ nào quai nấy, cho đồng loại bọn họ quan tâm tới nhau. Hắn lấy làm hãnh diện vì sự tinh tế đó. Và giờ thì Harteveld đã chết, hắn hoàn toàn lên nắm quyền.

Hắn lái xe tới một siêu thị kim khí lớn, lòng tưng bừng phấn khích. Những chiếc máy cưa và khoan điện không dây bóng loáng được treo bán trong hộp nhựa. Hắn dành cả tiếng đồng hồ đi tới đi lui trong gian hàng, đánh giá kỹ càng từng sản phẩm một và cuối cùng chọn một chiếc cưa máy không dây Versapak hiệu Black & Decker, 7,2 vôn, tốc độ không tải 2700 vòng trên một phút. Nó được thiết kế để cưa những mẩu gỗ nhỏ với pin sạc gắn trên tay cầm, nặng hơn ba ký và dài chỉ ba mươi phân từ tay cầm tới mũi cưa, hoàn toàn nằm gọn trong ngăn để găng tay trong chiếc Peugeot. Ở nhà, hắn đặt một khúc đùi lợn muối hun khói trong chậu bếp để thực hành - cắt thành những lát gọn gàng.

Được trang bị người bạn mới này, hắn tiến hành một cuộc săn mồi sống. Hắn đã theo dõi nạn nhân vài ngày và cô đúng là tuyệt vời hơn những xác chết trước rất nhiều. Cô thật ấm áp. Lại có thể chảy máu và giãy giụa - nhất là khi hắn dùng cái luồn chỉ vụng về vá cô lại. Trái tim cô thổn thức khi hắn áp tai vào lồng ngực cô và Bliss tự hỏi vì sao mình không tự đi săn mồi sớm hơn.

Giờ thì hắn biết là mình đã sẵn sàng. Joni. Joni.

Chỉ còn một ngày nữa thôi...

Malcolm Bliss dứng dậy, vuốt mái tóc lơ thơ trên sọ. Thật là một buổi sáng căng thẳng, hắn xứng đáng được thưởng một ly rượu. Hắn cất hồ sơ của Cook vào tủ, lấy áo vét và rời khỏi văn phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.