Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40.

❊ ❊ ❊

Tại trụ sở Shrivemoor, đội điều tra chẳng cần đợi kết quả của lần khám xét mang tính thủ tục cuối cùng này. Họ cảm thấy mình đã gần tới đích. Maddox đã lên tiếng cảnh cáo họ không được lơ là, nhắc nhở họ rằng vẫn cần có thêm một số mẫu xét nghiệm hoàn toàn trùng khớp, nhưng ông đã phải quát lên mới át được đám đông. Marilyn kéo hết mành cửa lên cho nắng chiều tràn ngập khắp phòng lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày trời. Trên bảng trắng, ảnh các cô gái đều được xoay lại, mặt úp vào trong. Betts và Essex chuồn ra ngoài mua bia, bàn ghế được kéo lại gần cửa sổ, ai nấy đều tháo tung hết giày, các nút mở chai được điều động khỏi đáy ngăn kéo bàn. Maddox bối rối lắc đầu. “Thôi được, nhưng đừng có quên là ngày mai sẽ trở lại làm việc như bình thường đấy!”

Đội F lau đám ly tách cà phê để dùng uống bia. các nhân viên nhập liệu thấy đã hết công việc trong ngày, liền đẩy ghế đứng dậy, để Betts rót rượu vào những chiếc ly giấy. Jack vừa từ nhà xác trở về, nới lỏng cà vạt, mở một lon bia Pils trong khi Essex hớn hở như được mùa, cởi phăng áo sơ mi rồi thắt lại cà vạt quanh cái cổ trần của mình và ngồi vắt chân lên bàn ở một góc nơi ánh chiều tà rọi vào phòng. Essex xoay ngang xoay dọc để quan sát đội F đang đứng túm tụm ở đầu một chiếc bàn hình chữ T, mỗi người cầm một lon bia trước mặt. “Chúng tôi sẽ trả cả đám các cậu về lại Eltham đấy!”

“Ít nhất anh có thể quay trở lại đọc mấy tạp chí Thế giới phụ nữ mà không cần ngại ngần,” ai đó đáp lại. “Không bị mấy con mắt xấu xa của tụi này phán xét.”

“Và quay trở lại diện chiếc váy ưa thích của tôi nữa chứ,” Essex nói với vẻ háo hức. “Chiếc váy hồng đào.”

“Anh sẽ quay trở lại vói những người hiểu anh nhất.”

“Anh sẽ cảm thấy thoải mái hơn.”

“Tự tin hơn.”

“Tốt tính hơn.”

“Ưa nhìn hơn...”

Jack dựa vào lưng ghế nhìn ra hành lang, cánh cửa cạnh phòng anh để mở: phòng làm việc của đội F, tổng hành dinh của Diamond. Hành lang tối om; từ cánh cửa để mở, một quầng nắng sọc thuôn dài rọi xuống sàn. Thỉnh thoảng lại có bóng đen chèn lên nó. Thanh tra Diamond đang ở trong phòng, đi tới đi lui - thu dọn đồ đạc để trở về Eltham.

Mọi người tiếp tục cười đùa vui vẻ. Essex để Marilyn ngồi lên đùi mình. “Với sự giúp đỡ của Marilyn dễ thương đây, tôi sẽ chỉ cho mọi người cách sử dụng phụ kiện thời trang trong thời đại và ở độ tuổi đầy thách thức này khi tất cả chúng ta đều hiểu rõ về tầm quan trọng của việc tiết kiệm...”

Jack lẳng lặng đứng dậy. Anh mở nắp một lon Pils khác rồi im lặng rời khỏi phòng phá án.

Thanh tra Diamond đang xếp đồ vào một chiếc thùng màu vàng, thỉnh thoảng lại đưa tay gạt những cụm tóc xòa xuống trán vì không được vuốt keo như thường lệ. Nhìn những chậu xương rồng nhỏ và bức ảnh gia đình trên bàn làm việc, Jack nhận ra rằng Diamond vốn nghĩ mình sẽ ở đây lâu hơn hai tuần lễ. Jack đứng im lặng ở ngưỡng cửa nhìn Diamond phủi bụi trên cây xương rồng và gỡ tấm lịch Michelin trên tường xuống. Anh ta mất hẳn năm phút mới xong. Sau đó, anh ta lau sạch mặt bàn lần cuối, đổ hết một hộp đựng ghim vào thùng rác rồi mới đứng thẳng người lên.

“Có chuyện gì ư?”

Jack bước vào trong. “Tôi mang cho anh một lon bia.” Anh đặt nó lên bàn, khoát tay chỉ vào bức ảnh nằm ở trên các tập hồ sơ trong thùng chụp hai cậu bé trông bảnh bao với chiếc cà vạt đồng phục màu xanh. “Giống anh lắm. Anh hẳn rất hãnh diện.”

“Cảm ơn.” Diamond nhìn Jack thật lâu bằng đôi mắt màu xanh nhạt, mép lấm tấm mồ hôi. Anh ta lấy tay áo quệt trán rồi úp bức ảnh xuống, cẩn thận đẩy lon bia về phía bên kia bàn, đoạn quay lưng lại với Jack và dán băng dính lên thùng. “Nhưng tôi không uống trong giờ làm việc.”

Khi Susan tỉnh dậy, hắn đã bỏ đi. Cô đang ở trong phòng ngủ - hắn đã trói cô vào giường - đờ đẫn, mất phương hướng, khắp người đầy máu và các vết thâm tím, mạch đập mạnh trên mặt và ngực. Hai mắt cô sưng to tới mức mí trên dính cả vào mí dưới giống như lông mi đã mọc ngược vào trong.

Hắn bịt miệng cô bằng băng dính rồi vừa tra tấn cô vừa chụp ảnh Polaroid; sau đó, hắn cho cô xem những bức ảnh ấy. Susan đã bật khóc khi nhìn thấy bức ảnh đầu tiên, cô không nhận ra gương mặt sưng vù của mình với đôi mắt lồi cả ra. Nhưng sau đó, cô không còn nhớ gì nữa. Cô cứ liên tục bất tỉnh rồi thức dậy.

Lúc này, đồng hồ trên tường chỉ năm rưỡi, cô đã ngủ - bất tỉnh? - suốt tám tiếng đồng hồ. Cô nhận ra mình bắt đầu lên cơn sốt, nghĩa là các vết thương đã bị nhiễm trùng. Cô có thể ngửi thấy mùi của chúng, đầu núm vú phải của cô mưng mủ và sưng to xung quanh vết mổ, máu khô lại thành những vảy đen.

Cô nằm im, chăm chú lắng nghe. Có tiếng chim đâu đó trong căn hộ, nhưng không phải đang hót mà là kêu chiêm chiếp một cách yếu ớt. Và từ bên ngoài vọng vào những tiếng rì rầm, lách cách - là gì thế? Cần cẩu chăng? – với tiếng chuyển động rùng rùng thi thoảng của thùng xe ben. Một công trình xây dựng. Vậy là cô không ở gần phố Malpens. Quanh khu cô ở không có ai xây dựng gì - vậy là ở đâu? Mày đang ở đâu vậy, Susan?

Có gì đó mách bảo rằng cô không ở xa nhà mình lắm. Cô vẫn ở Greenwich hay Lewisham.

Cố nhắm mắt lại và cố khởi động trí nhớ của mình, chỗ nào đang có công trình xây dựng gần phố Malpens nhất? Chỗ nào? Nhưng nỗ lực khiến cô kiệt sức. Cô sẽ nghỉ ngơi một lúc, sau đó sẽ tìm cách lại gần cửa sổ.

Bữa tiệc đã tới hồi tàn. Essex đã mặc lại áo sơ mi và gom đống lon bia rỗng trên bàn, còn Marilyn sau khi đã luồn nhiều quai tách nhất có thể vào các ngón tay, giờ đứng cạnh máy in chờ một báo cáo SPECRIM[1] đang được gửi tới. Betts gỡ các bức ảnh từ trên tường xuống.

Jack gặp khó khăn trong việc thư giãn theo bản năng như mọi người; mắt anh đau nhức vì phoóc môn ở nhà xác, và anh muốn hoàn tất cuộc khám xét, muốn tìm được mẫu bụi xi măng trùng khớp. Gần như cả buổi tối, anh ngồi ở một ô cửa sổ mở toang, trầm tư hút thuốc, thả khói lên trời. Hơn bảy giờ một chút, xe của Fiona Quinn tấp vào lề bên dưới.

Jack ngồi thẳng dậy, dụi tắt điếu thuốc, có gì đó không đúng. Anh có thể cảm nhận được điều đó khi thấy nhịp đi của hạ sĩ Quinn khi cô bước xuống xe.

Anh ra đón hai người họ trong hành lang. “Có chuyện gì sao?”

Logan đặt thùng tang vật màu vàng xuống sàn rồi sờ tay lên tóc, vẻ chán nản. “Đừng hỏi tôi.”

Trong phòng phá án, hết thảy mọi người ngẩng đầu lên nhìn với vẻ mong chờ. Khi Maddox nhìn thấy vẻ mặt Quinn và Logan, mặt ông lập tức xị xuống. “Ôi vì chúa, đừng có nói với tôi...”

“Xin lỗi sếp. Một đống dụng cụ chơi ma túy - phải tới hơn 300 gam heroin - nhưng không hề có dấu vết của những thứ chúng ta cần tìm.”

“Không có bất cứ manh mối hữu cơ nào.”

“Chó chết.” Ông lấy tay bóp trán. “Phải quay lại từ đầu. Chúng ta bao giờ mới thoát khỏi vụ này chứ?”

“Sếp?” Hết thảy mọi người quay lại. Marilyn đứng trước máy in với vẻ sửng sốt. Một xấp giấy kỳ dị - báo cáo SPECRIM - trượt lên và cuộn tròn vào tay cô.

“Có chuyện gì?”

“Có một ca bị thương ở Greenwich. Nạn nân bị vứt vào thùng rác di động. Cô ấy vẫn còn sống nhưng...” Cô nhìn lên. “Nhưng thủ phạm đã thực hiện một ca giải phẫu nghiệp dư trên người nạn nhân.”

❀ ❀ ❀

[1] Báo cáo về tội phạm đặc biệt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.