Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30.

❊ ❊ ❊

Maddox đang đứng trên bậc thềm trước đồn cảnh sát Greenwich thì Jack tới. Ông đứng dưới nắng, vừa thưởng thức bánh chiên samosa từ một túi đồ ăn dính đầy dầu mỡ vừa bâng quơ nhìn đám sinh viên uống bia chai trước quán rượu Funnel and Firkin. Hôm nay, vết nhăn đầy lo lắng trên ấn đường của ông dường như sâu hơn. Khi Jack hỏi, ông cau mày, hất hàm về phía bên trong đồn cảnh sát và bảo:

“Cái tên óc bã đậu ở trong kia chứ ai. Hắn cho bắt giữ Gemini mà cũng chẳng thèm hỏi tôi lấy một câu. Thế đấy.”

Sếp không ngờ tới ư? Thực sự thấy ngạc nhiên ư?

“Thế chắc chẳng còn tiệc tùng được gì nữa.”

“Ôi, chúa ơi.” Maddox bóp trán. “Không.” Ông lắc đầu, thả tay xuống, vẻ tuyệt vọng. “Bố khỉ. Dù sao ở đồn cũng đang chẳng có ai làm ngoài giờ. Không - chúng ta sẽ giao cho Diamond trực ở phòng phá án để chuộc tội. Betts có thể tiến hành thẩm vấn ai đó, rồi tôi sẽ đảo qua kiểm tra sau.”

“Ông chỉ cần nói một tiếng thôi, Steve - tôi sẽ hủy bữa tiệc. Tôi cũng chỉ là vì...”

“Tôi biết. Tất cả chúng ta đều chỉ là vì các chị em phụ nữ. Quan trọng là ở chỗ đó. Đây là sáng kiến mới nhất của chánh thanh tra: gia đình êm ấm sẽ tạo ra cảnh sát mẫu mực. Sẽ không có chuyện đánh vợ, nghiện rượu hay tự sát.”

“Cổ lỗ sĩ quá đi.” Jack mở cửa ra vào. “Vậy hẹn sếp tám giờ nhé.”

Maddox vừa ăn xong chỗ samosa, vo chiếc túi giấy rồi ném vào một thùng rác dưới bậc thềm. “Thì tám giờ.”

Jack tránh phòng tạm giam, đi thẳng lên tầng hai vào dãy phòng, không chỉ ở đây mà còn ở tất cả các đồn cảnh sát khác trong thành phố, dành riêng cho Tổ Trọng án. Bên trong, Rebecca ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng ngậm mặt dây chuyền bằng bạc Mexico đang đeo trên cổ, một chân khẽ đung đưa, vẻ sốt ruột và lơ đãng. Cô mặc quần màu xanh ô liu và áo sơ mi vải poplin màu nhạt. Thấy Jack, cô thả mặt dây chuyền xuống và mỉm cười một cách chật vật. “Xin chào.”

“Rất vui được gặp cô.”

“Thật không?”

Anh dừng lại. “Cô có vẻ lo lắng?”

“Đúng vậy.”

Anh ngồi xuống đối diện với cô, những đầu ngón tay chụm lại vẻ chăm chú. “Nói tôi nghe xem nào.”

“Tôi có đang quấy rầy anh không? Tôi cũng chẳng muốn làm phiền người khác đâu, nhưng việc này thực sự rất nghiêm trọng. Tôi nghĩ hắn ta có một vai trò quan trọng.”

“Ái chà, tôi không hiểu. Tôi không theo kịp cô.”

“Tôi đã nói vói người trực điện thoại của anh rồi mà?”

Người trực điện thoại của tôi á?” Jack nghiêng đầu ra sau.

“Đó là vào khi nào vậy?”

“Tối hôm qua.”

“Cô gọi vào số di động của tôi?”

“Đúng vậy.”

Veronica. Jack lắc đầu. “Rebecca, tôi không nhận được tin nhắn đó. Tôi xin lỗi.”

Nghe vậy, ánh mắt cô dịu đi. “Tôi không định hối thúc anh, nhưng tôi trằn trọc cả đêm không ngủ được. Vì anh có đề cập tới một người cực kỳ có tính toán, một người mà các cô ấy có thể tin tưởng. Một người họ tin tưởng để...” Cô rùng mình, và Jack có thể thấy cổ tay cô nổi da gà. “Một người họ có thể tin tưởng để anh ta tiêm gì đó vào người họ.”

“Tôi thật không nên nói với cô về chuyện đó. Tôi hy vọng là cô...”

“Tôi chưa từng kể chuyện này với bất kỳ ai.” Cô cúi người về phía trước, mái tóc thẳng dài xõa trên vai. “Năm ngoái, Joni có dẫn tôi tới một bữa tiệc, chủ nhà không hề giấu giếm về việc anh ta có heroin tại đó và sẵn sàng tiêm nó cho bất cứ ai có nhu cầu. Anh ta đã từng là bác sĩ và biết cách làm thế nào để chích thuốc mà không bị đau, liều lượng phù hợp, đại loại thế.” Cô ngửa người ra sau. “Không ít nguời đã chấp nhận cho anh ta chích thuốc.”

“Anh ta từng là bác sĩ?”

“Đã từng, hay đã từng được đào tạo để trở thành bác sĩ từ nhiều năm trước, còn bây giờ anh ta đang giữ một chức vụ cao trong một công ty dược và tôi nghĩ anh ta cũng có liên quan gì đó tới bệnh viện St Dunstan.” Cô vén tóc mái trên trán lên cho mát. “Rất nhiều cô gái trong khu vực đã tới chỗ anh ta. Tất cả những loại ma túy miễn phí mà họ muốn, với chất lượng tốt nhất, được để trong những chiếc bát nhỏ. Và cuối buổi tối, anh ta sẽ trả tiền cho bất kỳ cô gái nào muốn ngủ với anh ta. Anh ta trả khá bộn. Chuyện này đã xảy ra từ nhiều năm nay.”

“Sao không thấy ai nhắc tới khi được thẩm vấn?”

“Anh ta rất kín đáo; nếu muốn được mời tới nhà anh ta nữa thì không được bép xép với ai. Anh ta rất giàu, thông minh và ưa nhìn một cách hơi quái dị. Anh ta còn có cả một bức tranh vô giá của Patrick Heron.” Cô lắc đầu như vẫn chưa dám tin. “Treo ngay ở trên tường, và những cô gái điếm đứng quanh đó vừa hít ma túy vừa đùa giỡn - không ai trong số họ hay biết mình đang nhìn cái thứ quái gì.” Cô dừng lại một lúc, nhìn đôi bàn tay mình. Khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt cô thay đổi. “Hắn ta định tán tỉnh tôi tối hôm đó. Cũng không phải là chuyện to tát gì. Hắn ta nghĩ tôi là gái điếm nên đã yêu cầu tôi ở lại, tôi từ chối - và thế là xảy ra xung đột. Cũng không có gì nghiêm trọng lắm. Tôi cào hắn khá nặng ở ngang cổ.”

“Hắn chịu dừng lại?”

“Cuối cùng hắn cũng dừng lại. Nhưng nếu anh hỏi tôi hắn có khả năng làm những chuyện tàn bạo, cưỡng bức, thậm chí giết người...”

“Thì sao?”

“Tôi không biết tại sao, nhưng tôi sẽ trả lời là có. Hắn hoàn toàn có thể. Ở hắn có gì đó vô cùng tuyệt vọng.”

“Hắn sống ở đâu?”

Rebecca xoay ghế, hất hàm ra ngoài cửa sổ. “Phía trên kia. Một trong những ngôi biệt thự ở phía Croom's Hill.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.