Tới mười giờ sáng, bên Phòng Nhận dạng Quốc gia đã xác định được thêm vân tay một nạn nhân nữa. Nạn nhân thứ hai là Michelle Wilcox, một gái điếm ở Deptford. Hồ sơ của cô đã được chuyển từ Bermondsey tới Shrivemoor ngay sáng hôm đó trong lúc Jack và Essex lái xe qua đường hầm Rotherhithe tới thẩm vấn bạn trai của Shellene Craw. Đó là một buổi sáng trong trẻo, lung linh nắng. Ngay cả khu East End nhìn qua kính ô tô cũng trở nên sống động và những hàng cây vốn thưa thớt, ủ rũ của London bỗng có vẻ xanh tươi lạ thường.
“Cái tay Harrison này...” Paul Essex nhìn xuyên những hàng sồi trên đường Stepney Green, phóng mắt qua dãy biệt thự gạch vàng theo kiểu thời George - tường vôi còn mới, rõ ràng là niềm tự hào của các vị chủ nhân xuất thân từ thị trường chứng khoán - đến khu nhà cho thuê của Harrison với tường gạch đỏ theo kiến trúc Victoria giờ đã trở nên đen sạm cùng thời gian và khói bụi ô nhiễm, đã lâu không được ai tu sửa, trang hoàng. “Tôi biết cậu cũng không xem hắn là nghi phạm.”
Jack dừng xe, kéo phanh tay. “Dĩ nhiên là không.”
“Vậy cậu nghĩ sao về hắn?”
“Không biết nữa.” Anh xoay cửa kính, xuống xe, toan đóng sập cửa nhưng lại do dự thò đầu vào trong. “Nghi phạm của chúng ta có xe riêng, đó là một điểm chắc chắn.”
“Hắn có xe riêng, chỉ có thế?” Essex chui ra khỏi chiếc Jaguar, đóng sập cửa lại. “Cậu không có giả thuyết nào tốt hơn ngoài việc hắn có xe riêng à?”
“Không.” Anh xoay chìa khóa xe trên mấy ngón tay rồi bỏ vào trong túi quần. “Nhưng rồi sẽ có.”
Thang máy trong tòa nhà của Harrison bị hỏng nên họ đành leo bốn tầng thang bộ. Jack thỉnh thoảng dừng lại một chút để chờ Essex.
Maddox đã nói qua về Paul Essex với Jack. “Mỗi đội đều phải có một nhân vật hài hước, thích pha trò. Ở đội B chúng ta có Essex. Thích hâm nóng không khí, khiến đồng đội thư giãn. Cậu ta thề thốt rằng cứ tối về là mặc đầm ngủ của phụ nữ để hút bụi. Dĩ nhiên là nói xạo nhưng cứ kệ cậu ta. Đừng có coi thường cậu ta. Sự thực thì đó là một người vững vàng, một hòn đá tảng...”
Dần dà, Jack cũng bắt đầu tin tưởng vào lòng tốt bẩm sinh của anh chàng ngựa thồ này. Anh nhận ra điều đó khi quan sát cách phụ nữ đối xử với Essex: giống như với một con gấu già bị thương. Họ tán tỉnh, trêu đùa, ngồi trong lòng Essex, thi thoảng còn tát yêu lên má anh vì những chuyện đùa mà anh kể. Nhưng có lẽ họ thầm hiểu rằng cảm xúc của anh vận hành trên một cơ chế sâu sắc hơn nhiều so với khả năng cảm thụ của họ nên hạ sĩ Essex giờ đã ba bảy tuổi mà vẫn phòng không. Nhận thức được điều này, Jack đôi khi cảm thấy hổ thẹn vì cuộc sống quá dễ dàng và thư thái của mình so với Essex. Ngay cả sự chênh lệch về thể chất giữa hai người lúc này cũng là một bằng chứng về những khác biệt của họ. Trong khi Jack lên tới căn hộ của Harrison một cách nhẹ nhàng, thoải mái thì Essex phải rất chật vật mới leo lên được mấy bậc thang cuối cùng, mồ hôi vã ra như tắm, mặt đỏ phừng phừng, vừa đứng ở đầu cầu thang thở hổn hển vừa nói cổ áo, chỉnh lại chiếc quần tây đang dính chặt vào đùi. Phải mất vài phút Essex mới trở lại bình thường.
“Sẵn sàng chưa?”
“Được rồi.” Anh gật đầu, lấy tay lau mồ hôi trán. “Tiến hành thôi.”
Jack gõ cửa.
“Chuyện gì vậy?” Một giọng nói ngái ngủ vang lên từ bên trong căn hộ.
Jack cúi xuống gần khe đút thư. “Cậu Harrison? Barry Harrison?”
“Ai tới vậy?”
“Thanh tra Caffery.” Anh nhìn sang Essex. Hai người đều có thể ngửi thấy mùi cần sa. “Chúng tôi muốn hỏi cậu vài câu.”
Một tiếng rít gầm gừ, tiếng người lăn ra khỏi giường, tiếng nước chảy, tiếng giật bồn cầu, và rồi cánh cửa hé mở. Chiếc xích khóa an toàn vừa khéo chia khuôn mặt với đôi mắt xanh sưng vù và bộ râu lởm chởm phía sau nó ra làm hai phần.
“Cậu Harrison?” Caffery giơ thẻ cảnh sát ra.
“Có chuyện gì vậy?”
“Tôi và hạ sĩ Essex có thể vào trong nhà một lát không?”
“Nếu các anh có lý do chính đáng.” Nửa thân trên Harrison để trần, gầy gò, mặt đầy tàn nhang.
“Chúng tôi muốn hỏi cậu về Shellene Craw.”
“Cô ta không có ở đây. Từ nhiều ngày rồi.” Anh ta toan đóng cửa thì Jack thò một vai vào.
“Tôi muốn hỏi cậu về cô ấy chứ không phải muốn gặp cô ấy.”
Harrison hết nhìn Caffery rồi lại nhìn Essex như thể đang cân nhắc nếu sinh sự thì bên nào sẽ giành lợi thế. “Nghe này, tôi với cô ta đã chấm dứt. Nếu cô ta gặp rắc rối thì tôi rất lấy làm tiếc, nhưng chúng tôi không kết hôn, trên danh nghĩa cũng chẳng là gì của nhau nên tôi hoàn toàn không có trách nhiệm gì đối với cô ta.”
“Chúng tôi sẽ không bắt giam cậu đâu.”
“Các anh sẽ không chịu bỏ cuộc đúng không?”
“Không, chúng tôi sẽ không bỏ cuộc.”
“Mẹ kiếp.” cánh cửa sập lại rồi tiếng khóa mở lách cách vang lên. “Vậy thì nói một lần cho xong chuyện. Vào đi, vào đi.”
Phòng khách của Harrison nhỏ và nhếch nhác, một bên mở ra ban công, một bên thông sang phòng bếp với vài cây cỏ lan chi vàng vọt và đống hộp KFC. Trên sàn nhà, giấy cuốn và thuốc lá vung vãi khắp nơi.
Jack tự động ngồi xuống chiếc ghế nhựa màu xanh cạnh cửa sổ, hai tay khoanh trước ngực.
“Lần cuối cùng cậu nhìn thấy Shellene là khi nào, cậu Harrison?”
“Cũng không biết nữa. Khoảng một vài tuần trước.”
“Cậu có thể nói rõ hơn được không?”
“Cô ta lại dính vào chuyện gì rồi?”
“Vài tuần là một tuần hay là một tháng trước?”
“Tôi cũng chẳng nhớ nữa.” Harrison tròng chiếc áo phông vào người rồi rút từ túi quần jean ra một bao thuốc lá. Anh ta nhét một điếu Silk Cut vào giữa hàm răng đang nghiến chặt rồi cúi xuống nhặt chiếc bật lửa vứt bừa bãi trên sàn nhà. “Ngay sau sinh nhật của tôi.”
“Sinh nhật cậu là ngày nào?”
“Mồng mười tháng Năm.”
“Lúc đó cô ấy vẫn đang sống ở đây đúng không?”
“Mẹ nó chứ, đoán giỏi ghê nhỉ?”
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi làm thế quái nào mà biết được? Cô ta chạy mất. Đêm ấy cô ta đi ra ngoài và không bao giờ trở lại nữa.” Anh ta căng tay ra, xoa hai bàn tay vào nhau, các ngón tay hướng về phía cửa sổ. “Nhưng đó chính là phong cách điển hình của Shellene. Đi mà chẳng thèm mang theo hết đám đồ rách nát của cô ta trong phòng ngủ.”
“Cậu vẫn còn giữ chúng chứ?”
“Không, anh biết đấy, tôi bực quá nên quẳng hết đi rồi, đại loại là mấy thứ đồ thoát y của cô ta.”
“Cô ấy từng là vũ nữ thoát y?”
“Khi cô ta vẫn chưa đến nỗi nào. Nhưng nói chung Shellene đứng đường là chính, chẳng phải các anh có lần đã bắt cô ta trong lúc hành sự với lũ Ả Rập ở Portland Place đấy thôi?”
“Cậu có đi báo cảnh sát về việc cô ấy mất tích không?”
Harrison tặc lưỡi vẻ châm chọc. “Mất tích á? Cô ta thì mất cái gì? Mất lương tâm à?”
“Cô ấy vẫn để hết đồ đạc lại đây mà cậu không nghi ngờ gì sao?”
“Có gì mà nghi ngờ? Khi cô ta chuyển tới đây cũng chỉ có độc bộ đồ hóa trang, một chiếc cassette và vài cái kim tiêm để chích choác.”
“Cậu thật không nghĩ tới việc có thể xảy ra chuyện rủi ro gì ư?”
“Không.” Anh ta lắc đầu. “Chúng tôi gần như đã chấm hết rồi. Nên tôi cũng chẳng ngạc nhiên khi cô ta không hề quay trở lại sau cái đêm đó nữa...” Giọng anh ta đuối dần. Anh ta quay sang nhìn Essex và Jack rồi trở lại tư thế cũ. “Này,” anh ta lên tiếng, đột nhiên tỏ ra lo lắng. “Mà các anh đang ám chỉ chuyện gì?” Không thấy ai trong số họ trả lời, ánh mắt Harrison lóe lên một điều gì đó, dường như đã vỡ lẽ. Anh ta vội vàng châm điếu thuốc, rít một hơi thật dài. “Là chuyện tôi không muốn nghe đúng không? Các anh nói đi. Nói luôn cho xong. Cô ta làm sao? Chết rồi hay sao?”
“Đúng vậy!”
“Đúng vậy là sao?”
“Cô ấy đã chết.”
“Ôi Chúa ơi!” Mặt anh ta trở nên nhợt nhạt, tái mét. Anh ta nặng nề gieo mình xuống xô pha. “Tôi phải đoán ra chuyện đó từ trước rồi mới phải. Nhìn thấy các anh là phải đoán ra ngay. Lại do dùng ma túy quá liều chứ gì?”
“Có khả năng không phải là do dùng ma túy quá liều, chúng tôi đang xem xét tới khả năng cô ấy bị sát hại.”
Harrison nhìn Jack không chớp mắt. Rồi anh ta lấy hai tay bịt tai lại như thể muốn bảo vệ chính mình khỏi những lời vừa nghe. Những vết kim tiêm màu hồng tái hiện rõ trên cánh tay nhợt nhạt của anh ta.
“Ôi Chúa ơi,” anh ta rốt cuộc cũng thốt lên. “Chúa ơi, tôi không tài nào...” Anh ta rít chặt điếu thuốc Silk Gut, hai mắt nhòa lệ. “Xin đợi chút...” Anh ta đột ngột đứng dậy và biến mất vào trong hành lang.
Jack và Essex nhìn nhau một lúc. Hai người có thể nghe thấy tiếng Harrison đi đi lại lại trong phòng ngủ, mở ngăn kéo lịch kịch. Essex lên tiếng trước.
“Cậu ta không biết gì đúng không?”
“Ừ.”
Hai người lại im lặng một lúc nữa. Ai đó ở tầng dưới vừa thức giấc và mở nhạc ầm ĩ. Nhạc Trance, một thể loại mà Caffery đã nghe không biết bao nhiêu lần mỗi khi tới điều tra tại các quán bar lúc còn là cảnh sát hình sự. Anh bắt đầu ngọ nguậy trên ghế. “Hắn ta làm cái quái gì ở trong đó nhỉ?”
“Không biết nữa...” Giọng Essex nhỏ dần. “Ôi Chúa ơi, cậu không nghĩ là hắn sẽ...”
“Chết tiệt,” Jack bật dậy tới hành lang và đập ầm ầm lên cửa phòng ngủ. “Mẹ kiếp, Barry, cậu dám chích thuốc trước mặt tôi?” anh hét lên. “Cậu có nghe thấy tôi nói gì không? Đừng có ngu mà làm thế. Tôi sẽ xử cậu đấy.”
Cửa phòng ngủ mở ra, Harrison xuất hiện với gương mặt đờ đẫn. “Các anh không thể bắt tôi vì tội sử dụng thuốc an thần temazepam. Nó là thuốc kê đơn. Hồi chưa bị cấm.” Tay phải giữ chặt lấy phần lõm khuỷu tay trái, anh ta đi qua hai người họ để trở lại phòng khách. Jack theo sau, lầm bầm chửi thề.
“Chúng tôi cần nói chuyện với cậu. Nếu cậu phê thuốc thì làm sao mà nói được.”
“Tôi sẽ trở nên hữu dụng hơn khi có ma túy. Đầu óc thanh tĩnh hơn hẳn.”
“Thanh tĩnh hơn cơ đấy,” Essex vừa nhại lại vừa lắc đầu.
Harrison gieo mình xuống xô pha, co hai đầu gối lên, vòng hai tay ôm lấy chân giống như một đứa bé gái. “Hầu như lúc nào tôi ở cùng Shellene, bọn tôi cũng phê thuốc.” Anh ta ngửa đầu ra sau. Jack cứ tưởng anh ta khóc. Nhưng anh ta cắn môi nói tiếp, “Được rồi, nói cho tôi biết, cô ấy bị sát hại ở đâu?”
“Ở khu Đông Nam.”
“Greenwich?”
“Đúng vậy? Làm sao cậu biết?” Jack nhìn Harrison.
Harrison thả hai tay xuống và lắc đầu. “Cô ấy luôn lảng vảng ở đó. Phần lớn giao dịch của cô ấy đều được thực hiện ở Greenwich, chuyện xảy ra khi nào vậy?”
“Chúng tôi tìm thấy cô ấy sáng hôm qua.”
“Biết rồi, nhưng ý tôi là...” Anh ta ho khẽ. “Thời điểm mà cô ấy bị...”
“Vào khoảng lần cuối cùng cậu nhìn thấy cô ấy.”
“Chó thật.” Harrison thở dài. Anh ta châm một điếu thuốc nữa, hít một hơi dài, ngửa đầu ra sau, nhả khói lên trần nhà. “Vậy thì làm cho xong chuyện đi. Các anh muốn hỏi gì?”
Jack ngồi mớm lên thành ghế, lục trong túi áo vét ra một quyển sổ ghi chép. “Đây sẽ là lời khai chính thức, nếu cậu đang phê quá thì phải nói ngay.” Khi thấy Harrison im lặng chẳng nói năng gì, Jack gật đầu. “Thôi được, thế có nghĩa là cậu đồng ý đấy nhé. Hạ sĩ Essex là người phụ trách liên lạc với gia đình nạn nhân của chúng tôi, là người sẽ trực tiếp liên hệ với cậu mỗi khi có vấn đề gì. Hạ sĩ Essex sẽ ở lại đây với cậu sau khi tôi đi, rà soát lại lời khai một lần nữa và nhờ cậu giúp chúng tôi liên hệ với gia đình của Shellene. Chúng tôi cần thật nhiều chi tiết, từ quần áo, đồ lót, đồ trang điểm, tới bộ phim truyền hình ưa thích của cô ấy, Dân East End hay Street.” Anh ngừng lời. “Và chắc là khỏi cần hạ sĩ Essex lãng phí thời gian mang cậu đi gặp tư vấn viên của Đội Hỗ trợ Người nghiện để được khuyên giải chấm dứt việc chích choác tới nát cả ven ra đúng không?”
Harrison giơ hai tay ôm lấy đầu. “Ôi Chúa ơi.”
“Cứ cho là thế đi.” Jack thở dài ngao ngán. “Vậy cậu có biết đêm ấy Shellene đi đâu không?”
“Tới một trong những quán rượu quen thuộc của cô ấy. Cô ấy có hợp đồng biểu diễn ở đó.”
“Tên của quán rượu?”
“Không biết, các anh đi mà hỏi trung tâm môi giới của cô ấy.”
“Trung tâm môi giới nào?”
“Little Darlings.”
“Little Darlings[1]?”
“Đúng là tên nghe rất sến. Kiểu ấy đang thịnh hành ở khu Earts Court.”
“Được rồi, còn cái tên nào khác không? Những người cô ấy thường giao du chẳng hạn.”
“Có.” Harrison đưa điếu Silk Cut lên miệng. “Julie Darling, môi giới của cô ấy.” Anh ta bắt đầu giơ tay ra đếm. “Và mấy đứa con gái, Bướm này, hài thật đấy, lúc nào cũng có người tự gọi mình là Bướm. Rồi Pinky, Tracy hay Lacey gì đó, cuối cùng là Petra và Betty...” Anh ta dằn mạnh hai tay lên gối, đột nhiên trở nên cáu kỉnh. “Tổng cộng là sáu người, đó là tất cả những gì tôi biết về cuộc đời của Shellene, vậy mà các anh nói với tôi rằng các anh rất ngạc nhiên khi không thấy tôi báo cáo gì về việc cô ấy mất tích, cứ như tôi nhất định phải biết chuyện gì đó không bằng, cái lũ thủ dâm tinh thần khốn kiếp...”
“Được rồi, được rồi, bình tĩnh nào.”
“Vâng, vâng, vâng.” Anh ta vẫn có vẻ cáu kỉnh. “Tôi đang cố bình tĩnh đây. Bình tĩnh bỏ mẹ ra ấy chứ.” Anh ta quay ra nhìn chằm chằm phía bên ngoài cửa sổ. Không ai nói gì một lúc lâu sau đó. Harrison nhìn những mái nhà trên đường Mile End và trung tâm thương mại Spiegelhalter cao chọc trời với những mái vòm màu xanh nhọt. Một chú chim bồ câu đậu xuống ban công, Harrison nhún vai, thở dài rồi quay sang Jack.
“Được rồi đấy!”
“Được gì cơ?”
“Đã tới lúc các anh nên nói cho tôi biết.”
“Cho cậu biết cái gì cơ?”
“Các anh biết đấy, tên khốn đó có cưỡng hiếp cô ấy không?”
o0o
Ánh mặt trời đã cải thiện tâm trạng của Jack khi anh tìm đến khu phố Mackelson ở khu Earl's Court. Anh cũng dễ dàng phát hiện ra trung tâm môi giới: mấy chữ cái LITTLE DARLINGS làm bằng giấy dán màu vàng đã bắt đầu bong tróc trên cửa.
Julie Darling là một phụ nữ ngoài bốn mươi, mái tóc nhuộm màu đen bóng, cắt gọn gàng, cái mũi nhỏ đến không tưởng trên khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng. Cô ta mặc bộ đồ thể thao bằng nhung mịn màu hồng sẫm, cùng màu với đôi giày cao gót nhọn. Julie dẫn Jack qua hành lang lót gỗ bần, đầu lúc nào cũng ngẩng cao và ngả ra sau như đang giữ thăng bằng một chiếc ly thủy tinh vô hình. Một con mèo Nam Tư màu trắng bị quấy rầy bởi sự xuất hiện của Jack, liền thoăn thoắt chạy qua mặt họ về phía một cánh cửa để ngỏ. Jack nghe từ sâu trong phòng vọng ra giọng một người đàn ông trò chuyện với nó.
“Là chồng tôi.” Giọng Julie không chút cảm xúc. “Tôi gặp ông ấy ở Nhật hai mươi năm trước.” Cô ta đóng cửa phòng lại. Jack thoáng nhìn thấy một người đàn ông ngoại cỡ mặc áo ghi lê ngồi bên mép giường đang chán chường gãi bụng như một chú hải cẩu ủ dột. Căn phòng chỉ được chiếu sáng bởi những tia nắng nhợt nhạt xuyên qua khe hở giữa rèm cửa. “Không quân Hoa Kỳ,” cô ta thì thầm như thể giải thích lý do tại sao ông ta sẽ không tham dự vào câu chuyện của họ.
Jack đi theo cô ta vào trong phòng làm việc: một căn phòng trần thấp, tràn đầy ánh sáng từ hai cửa sổ kính màu nhỏ. Một con ong mật vo ve trên những chậu hoa đặt ở bậu cửa và phía bên dưới là chiếc Jaguar E-Type màu đỏ đang nằm phơi nắng. Ai đó trong khu phố đang tập đánh rải âm trên piano.
“Caffery. Tên rất đặc biệt. Gốc Ai Len?” Julie ngồi xuống bên bàn làm việc, bắt tréo chân và nhìn anh, vẻ nghiền ngẫm.
Caffery cười. “Có lẽ vậy, từ nhiều đời trước. Hạt Tyrone phía Liverpool.”
“Tóc đen, mắt xanh sẫm. Một người Ai Len điển hình. Mẹ tôi vẫn luôn cảnh cáo tôi tránh xa các anh chàng người Ai Len. Julie, những người này nếu không ngu thì cũng rất nguy hiểm.”
“Hy vọng chị đã nghe theo lời bà ấy, chị, gì nhỉ, Darling.”
“Darling là họ thật của tôi.”
“Ra thế!” Caffery đút hai tay vào trong túi quần, ngó lên trần nhà dán đầy những bức ảnh quảng cáo bóng lộn, đối diện với vô số khuôn mặt đang nhìn anh trừng trừng. “Xin nói cho tôi tất cả những gì chị biết về...” Anh đột ngột dừng lại.
Bên dưới gương mặt tươi cười của một cô gái tóc vàng có in một cái tên. Shellene Craw.
Thì ra cô ta vốn trông như vậy.
“Chị quản lý cả Shellene Craw chứ?”
“À, thì ra là anh muốn hỏi về Shellene. cũng không lấy gì làm ngạc nhiên cho lắm, ngài thanh tra. Cô ấy còn đang nợ tôi hai tháng tiền hoa hồng. Hai trăm bảng. Và giờ lại còn tặng anh tới tận cửa để điều tra về cái gì không biết nữa, chắc lại liên quan tới ma túy chứ gì?”
“Tôi e là chị sẽ không đòi được tiền hoa hồng nữa đâu.” Anh ngồi xuống, đặt hai tay lên mặt bàn. “Cô ấy chết rồi.”
Julie không hề tỏ ra ngạc nhiên. “Tôi biết trước là chuyện này thể nào cũng xảy ra mà, cô ấy sớm muộn gì cũng sẽ gặp họa do sử dụng ma túy quá liều. Khách hàng cũng than phiền về chuyện đó. Họ bảo ngay cả đùi trong của cô ấy cũng đầy vết kim châm. Khiến ai cũng hãi. Ái chà, thế là đi tong hai trăm bảng. Tôi đoán là cô ấy cũng không để tiền lại cho tôi trong di chúc.”
“Lần cuối cùng chị liên lạc với cô ấy là khi nào?”
“Hai tuần trước. Rồi cô ấy không xuất hiện để biểu diễn vào thứ Tư tuần trước, cũng chẳng thèm gọi điện thông báo.” Julie dừng lại, gõ nhẹ đầu móng tay lên mặt bàn. “Thế là tôi cũng mất luôn mối làm ăn ở chỗ đó.”
“Chỗ đó là ở đâu?”
“Nag's Head ở Archway.”
“Thế lần cuối cùng cô ấy xuất hiện là ở tụ điểm nào?”
“Ừm...” Julie tì vào bàn, nhấp nước bọt lên một ngón tay rồi bắt đầu lật các trang giấy ghim trong một tập tài liệu to tướng. Jack có thể nhìn thấy chân tóc bạc hiện ra dọc đường rẽ ngôi và lớp da đầu hồng hào của cô ta. “Đây rồi.” Julie đập tay lên một trang giấy. “Cô ấy hẳn đã xuất hiện ở Dog & Bell vì tôi không thấy họ kêu ca gì. Đó là một sô diễn vào giữa trưa ngày thứ Hai tuần trước.”
“Dog & Bell?”
“Trên đường Trafalgar, ở...”
“Tôi biết, tôi biết. Ở phía Đông Greenwich.” Jack cảm thấy da mặt mình khẽ giật giật. Bãi tập kết vật liệu nằm cách đó chưa đầy một cây số rưỡi. Anh giở một trang mới trong sổ ghi chép của mình. “Hôm ấy chỉ có một mình Shellene biểu diễn thôi sao?”
“Không.” Julie ngẩng đầu lên nhìn Caffery, vẻ thận trọng. “Anh có định nói cho tôi biết hay không vậy? Đây có đúng là một vụ sử dụng ma túy quá liều không?”
“Còn có cô gái khác biểu diễn cùng à?”
Julie nhìn anh một lúc, miệng hơi mím lại. “Còn có Bướm Willow. Cô ấy chỉ tham gia vào các sô diễn ở Greenwich.”
“Cô ấy có tên thật không?”
“Tất cả chúng tôi đều có tên thật, thưa anh Caffery. Chỉ những kẻ thảm hại mới tin rằng bố mẹ chúng tôi thực sự đặt những cái tên kiểu Frooty Tootie hay Beverly Hills cho con mình. Tên thật của cô ấy là Joni Marsh. Cô ấy đã làm việc với tôi từ nhiều năm nay.”
“Chị có địa chỉ của cô ấy không?”
“Cô ấy không thích tôi cho người khác địa chỉ. Nhất là cho bọn c...” Julie kịp thời dừng lại rồi chậm rãi mỉm cười. “Nhất là cho một thanh tra cảnh sát.”
“Cô ấy sẽ không biết đâu.”
Julie nheo mắt nhìn Jack rồi hí hoáy viết địa chỉ lên mặt sau một tấm danh thiếp. “Cô ấy ở chung nhà với Pinky. Trước đây cũng từng làm việc với tôi. Giờ cô ấy được gọi là Becky, vì cô ấy không còn làm công việc này nữa.”
“Cảm ơn chị.” Jack cầm lấy tấm danh thiếp. Từ phòng ngủ vang lên những tiếng khạc đờm của ông chồng không quân.
“Ở trung tâm của chị có cô gái nào tên là Lacey hay không?”
“Không!”
“Betty thì sao?”
Julie lắc đầu.
“Vậy còn...” Anh nhìn vào sổ tay của mình. “Tên Tracy nghe có quen không?”
“Cũng không.”
“Thế còn Petra?”
“Petra thì có.”
“Có ư?” Jack ngẩng đầu lên.
“Có. Tôi có quản lý cô ấy. Một đứa nhỏ đáng yêu.”
“Đứa nhỏ?” Jack nhướng mày.
“Là vì dáng người nhỏ bé của cô ấy.” Cô ta ném cho Jack cái nhìn giận dữ. “Chúng tôi không phục vụ lũ ấu dâm, anh Caffery ạ. Tôi đang nói về một trong các vũ công thoát y của mình. Cô ấy cũng chơi tôi một vố bất ngờ. Tôi vẫn tưởng mình vốn nhìn người không lầm cơ đấy!”
“Cô ấy cũng biến mất à?”
“Mất tăm luôn, cứ như là đã biến khỏi hành tinh này. Tôi đã viết thư gửi đến nhà trọ của cô ấy. Chả bao giờ thấy hồi âm, hẳn rồi.” Julie nhún vai. “Nhưng cô ấy cũng chẳng nợ nần gì mấy nên tôi cũng cho qua. Những chuyện thế này coi như là để rút kinh nghiệm vậy, anh nghĩ có đúng không?”
“Chuyện đó xảy ra khi nào vậy?”
“Vào Giáng sinh. À không, vào đầu tháng Hai, vì chúng tôi vừa đi Majorca về.”
“Cô ấy có nghiện hút không?”
“Cô ấy à? Không. Cô ấy sẽ không bao giờ sờ tới ma túy. Những người khác thì có, nhưng Petra thì không.”
“Chị nói cô ấy nhỏ bé nghĩa là sao?”
“Xương nhỏ. Y như một chú chim con. Lại rất gầy nữa.”
Jack bắt đầu cựa mình một cách khó chịu trên chiếc ghế hẹp. “Chị có nhớ sô diễn cuối cùng của cô ấy không?”
Julie nhìn Jack một hồi lâu với vẻ dò xét rồi gượng gạo chậm chạp quay lại với tập hồ sơ của mình. “Đây.” Cô ta rờ tay lên một trang giấy. “Ngày hai mươi lăm tháng Một. Tại King's Head ở Wembley.”
“Cô ấy có bao giờ biểu diễn ở Dog & Bell không?”
“Cô ấy chuyên chạy sô ở đó. Nhà trọ của cô ấy nằm ngay khu Elephant & Castle. Joni cũng biết cô ấy.” Julie nhấp đầu ngón tay để lật sang một trang khác. “Lạ thật,” cô ta thì thào. “Cô ấy biểu diễn ở Dog & Bell đúng một hôm trước khi có sô diễn ở King's Head. Tức là một hôm trước khi mất tích.”
“Được rồi. Tôi cần địa chỉ của cô ấy.”
“Nghe này.” Julie ngả người ra tựa vào lưng ghế, hai tay đặt lên bàn. “Cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra.”
“Tôi cũng cần một bức ảnh của Petra.”
“Tôi hỏi chuyện gì đã xảy ra cơ mà?”
Jack hất cằm lên trần nhà. “Và cả bức ảnh này của Shellene nữa.”
Julie gầm gừ khịt mũi nhưng vẫn rút từ dưới bàn ra một tập hồ sơ. Cô ta lật từng trang, tìm thấy hai bức ảnh chân dung của Shellene và một bức ảnh màu toàn thân hơi thiếu ánh sáng của một cô gái tóc nâu trong bộ đồ nịt một mảnh dạng lưới, sau đó đưa cho Jack mà chẳng thèm nhìn anh.
Petra không phải là một cô gái xinh đẹp. Mặt nhỏ xíu, mắt đen, cằm nhọn với cái vẻ ngổ ngáo của một đứa trẻ đường phố. Một đường viền môi bằng chì đen là thứ trang điểm duy nhất trên khuôn mặt cô. Caffery giơ bức ảnh lên dưới ánh sáng mặt trời và nhìn một lúc lâu.
“Có chuyện gì sao?”
Jack ngẩng lên. “Cô ấy có nhuộm tóc không?”
“Tất cả bọn họ đều nhuộm tóc.”
“Trông giống như là màu...”
“Màu tím. Trông rất gớm đúng không? Tôi đã bảo cô ấy đừng có mà nhuộm màu đó.”
Jack cất bức ảnh vào cặp táp hiệu Samsonite, nghĩ tới thi thể như của một đứa trẻ đang nằm trong nhà xác ở Greenwich, nạn nhân duy nhất đã cố cưỡng lại cái chết, cũng là người duy nhất bị trói lại. Anh đóng cặp táp, có chút lúng túng vì trong lòng đột nhiên tràn ngập cảm giác thương xót đối với cô gái gầy guộc khốn khổ, bị trói, bị bịt miệng nhưng vẫn đấu tranh cho sinh mệnh của mình.
“Cảm ơn chị đã giúp đỡ, chị Darling.”
“Anh sẽ nói cho tôi biết Petra thì có liên quan gì tới Shellene chứ?”
“Chúng tôi cũng chưa rõ.”
“Cô ấy cũng chết rồi phải không? Petra bé bỏng ấy!” Julie đột nhiên kết luận.
Hai người trao đổi ánh nhìn một hồi lâu từ hai bên đầu bàn. Cuối cùng, Jack hắng giọng và đứng dậy.
“Chị Darling, xin đừng tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai. Chúng tôi mới đang ở giai đoạn đầu của việc điều tra. Rất cảm ơn chị đã giúp đỡ.” Anh chìa tay ra nhưng Julie từ chối bắt tay.
“Anh sẽ cho tôi biết thêm thông tin khi có thể chứ?” Khuôn mặt của Julie trở nên vô cùng nhợt nhạt dưới mái tóc ngắn màu xanh đen. “Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với Petra tội nghiệp.”
“Ngay khi xác minh được chuyện gì đã xảy ra,” Jack hứa. “Chúng tôi sẽ báo cho chị ngay.”
❀ ❀ ❀
[1] Những cô nhân tình bé nhỏ.