Cánh cửa dẫn ra vườn cam vẫn để ngỏ. Jack dán lệnh và thời hạn khám xét lên một ô cửa sổ rồi lùi lại nhường đường cho hạ sĩ Quinn và điều tra viên Logan bước vào như hai bóng ma trầm lặng trong bộ đồ Tyvek màu trắng. Anh và Essex ở bên ngoài, loanh quanh trên con đường rải sỏi, kiểm tra một đống đầu lọc thuốc lá sũng nước trên thảm cúc dại.
Trong một ngày cuối hè, dần sang thu như hôm nay, gió mát hiu hiu, mặt trời nhấp nháy rực rỡ trên các ngọn cây cao, những cây phong Nhật Bản và một cây bạch quả đồ sộ, khiến cả khu vườn chìm trong thứ ánh sáng vàng óng và xanh tươi lấp lánh. Giống hệt như cái ngày tháng chín năm ấy khi Ewan đi lang thang dọc theo đường tàu ồn ã. Những mẩu xương trên một băng ghế vô danh trong phòng giám định pháp y. Chỉ là xương heo. Penderecki vẫn cố tình chọc tức anh.
“Sếp?”
Hạ sĩ Quinn đứng ở đầu hành lang lát gạch đen trắng, bàn tay đeo găng đặt lên trên một cánh cửa gỗ sồi nặng nề.
“Cửa đã bị khóa,” cô nói khi anh tiến lại gần. “Không tìm thấy chìa khóa đâu cả.”
“Cô tính sao?”
“Thú thực là tôi cũng chẳng muốn mở nó ra đâu.” Cô ngửa đầu ra sau, khịt khịt mũi. “Ý tôi là, anh cũng...?”
“Đúng vậy.” Jack gật đầu. “Từ ngoài vườn đã ngửi thấy rồi.”
Essex tìm thấy một cái đục trong gara, và sau khi Quinn lấy xong dấu vân tay trên một ô cửa sổ nhỏ ở tầng dưới, anh cẩn thận tháo gờ cửa rồi để ô kính trượt ra khỏi khung. Thứ mùi thoát ra khiến tất cả bọn họ tự động lùi lại một bước.
Quinn nhanh nhẹn lôi một chiếc khẩu trang ra khỏi túi và mỉm cười. “Các anh chờ ở đây và nhớ xỏ chân vào túi nhé.”
Cô và Logan chậm rãi tới bên khung cửa, dùng đèn pin rọi lên những tấm rèm và dưới cửa sổ. “Ở đây rất nặng mùi, Jack,” Logan xác nhận.
“Cậu không phải tả đâu.”
“Đưa cho tôi mấy tấm lót chân trong túi.” Jack đưa cho họ một chồng khối nhựa siêu nhẹ màu vàng. Quinn và Logan biến mất sau tấm rèm cửa, để lại Essex và Jack không biết làm gì hơn ngoài việc lồng chân vào túi rồi đứng dưới bóng cây tuyết tùng Li Băng, vừa huýt sáo khe khẽ vừa nghịch lóc xóc mấy đồng xu lẻ trong túi.
“Thế,” Essex lên tiếng sau một lúc lâu im lặng. “Cậu nghĩ cái mùi đó là gì?”
Jack khá ngạc nhiên khi nhìn thấy mặt Essex lấm tấm mồ hôi lấp lánh. Essex đang lo lắng. Cô tỏ ra phách lối nhưng anh lại thật sự sợ hãi khi nghĩ tới thứ họ sẽ tìm thấy ở trong kia.
“Thế anh nghĩ nó là gì?”
“Chim chóc?”
“Cũng có thể.”
“Peace Nbidi Jackson?”
“Tôi mong là thế.”
“Chúa ơi.” Essex nới lỏng cổ áo rồi đưa tay lên vuốt mặt. “Cậu đúng là nhân từ hơn tôi đấy. Thật đấy.”
Quinn xuất hiện bên cửa sổ. Một ngọn đèn đã được bật lên trong căn phòng phía sau lưng cô.
“Thế nào?”
“Cái gì thế nào?”
Jack thở dài. “Mùi bốc ra từ đâu?”
“À, chuyện đó. Thức ăn thừa lăn lóc khắp nơi. Nhưng...” Cô ngoái đầu ra phía sau.
“Nhưng sao?”
“Nhưng phần lớn là mùi thoát ra từ buồng tắm trên tầng hai. Nhét tay vào túi đi, tôi sẽ chỉ cho các anh.”
Họ thận trọng di chuyển qua tầng trệt, Quinn cho phép họ nhìn qua các phòng nhưng không được bước vào. “Giờ thì chưa được, tôi muốn để đội chụp ảnh pháp y làm việc trước.” Cô đã bật hết đèn lên và dán băng dính phản quang trên sàn nhà tạo thành một đường chỉ dẫn. Họ quan sát căn phòng đầu tiên. Dàn âm thanh hiệu Bang & Olufsen của Harteveld nằm trong một góc, một chai Pastis rỗng và hai ly sữa đã đóng cặn để trên chiếc âm ly. Sàn nhà ngồn ngộn giấy báo và hộp đựng đồ ăn nhanh, ghế đổ chỏng chơ và một chiếc bàn chất đầy quần áo. Trong một phòng để đồ nhỏ gần cửa ra vào, họ xua cho ruồi bay nhặng xị lên, để lộ ra những chồng đĩa bẩn vẫn còn nguyên hai mảnh xương gà. Khắp nơi, rèm cửa đều đóng kín mít.
“Được rồi, lên gác thôi.” Quinn dẫn họ lên cầu thang. Trong hành lang, Logan đang đợi họ bên ngoài buồng tắm, nét mặt không để lộ chút cảm xúc nào.
“Đây chính là nơi bốc mùi.” Quinn mỉm cười với họ. “Các anh sẽ hiểu vì sao.”
Logan mở cửa.
“Mẹ kiếp,” Essex thốt lên.
Buồng tắm là một căn phòng nhỏ, trần cao, mành cửa sọc màu sáng che kín cửa sổ lớn hình thuôn. Trên bồn rửa mặt đá hoa cương, ai đó đã bỏ lại một tuýp thuốc đánh răng rỗng, hàng mét chỉ nha khoa nhem nhuốc, dao cạo đã sử dụng, hai, ba vỏ bao cao su và một thanh xà phòng cáu bẩn. Tất cả đều phủ đầy bụi.
“Là từ chỗ đó.” Logan chỉ về phía bồn cầu. “Mùi bốc ra từ đó.”
Bệ ngồi bồn cầu dựng lên. Bên trong bồn cầu lềnh phềnh phân và giấy vệ sinh. Hẳn đã có lúc nồi hầm phân và giấy vệ sinh này trào xuống cả sàn, dạt vào chân tường lát gạch, bám lên mép bồn tắm nằm cũng như bồn tắm đứng. Sau khi nước bốc hơi hết chỉ còn trơ lại những cặn bẩn màu đen hôi thối và những mẩu giấy vệ sinh màu hồng.
“Không tìm thấy Peace à?” Essex hỏi.
“Không tìm thấy thi thể nào. chỉ có một ít lông mu. Tất cả chỉ có vậy. Và chúng tôi sẽ lấy cả những mẫu đó nữa.” Logan chỉ vào đống nhớp nhúa màu nâu trong bồn cầu. “Chúng tôi cũng tìm thấy một số dấu vân tay.” Anh hạ bệ ngồi bồn cầu xuống và chỉ cho họ hai dấu vân tay mà anh vừa quét phấn ở phía sau. Sau đó, anh lại nhấc bệ ngồi lên và chỉ thêm bốn dấu vân tay cỡ nhỏ, giống như của phụ nữ, in ngược ở mặt dưới. “Nhìn khoảng cách của bốn dấu vân tay này. Mọi người nghĩ xem người phụ nữ ấy đang làm gì?”
Jack giơ tay lên trong tư thế tương tự. “Túm lấy bệ ngồi? Để nôn. Có thể là do heroin.”
“Nhìn đám thổ tả này thôi tôi cũng đã muốn nôn ọe, chẳng cần dùng tới heroin.”
“Trước khi bồn cầu bị tắc. Đó là một giả thuyết.”
“Thứ gì đã khiến bồn cầu bị tắc nghẽn?” Jack ngập ngừng nhìn vào phía trong bồn cầu.
“Được thôi.” Quinn kéo khẩu trang và găng tay cao su lên cao để bịt kín bộ đồ trắng toát của mình. “Xem thử nào.” Cô bò xuống sàn rồi thò tay vào sâu trong ngách bồn cầu. Y như cảnh tượng bắc sĩ thú y thọc tay vào tìm một ngôi thai ngược, Jack thầm nghĩ. Logan trải một tấm nylon xuống sàn khi nhìn thấy cánh tay Quinn biến mất. “Đúng là có thứ gì đó ở đây.” Mặt Essex tái nhợt. Anh đảo mắt với Jack khi Quinn nheo mắt lại, tì mặt vào thành bồn cầu để túm cho chắc. “Đây rồi.”
Một mớ lẫn lộn lông tóc, bao cao su, giấy vệ sinh và phân được ném ra tấm nylon giữa sàn phòng tắm, nước chảy tong tỏng, mùi hôi thối khủng khiếp. Essex đưa tay bịt miệng, lùi lại một bước, đầu lắc lư, yết hầu nhô lên thụt xuống trong cổ họng. Quinn khịt mũi, ngồi thẳng nguôi, chọc một ngón tay vào mớ uế tạp kia. “Những thứ này...” Cô lôi ra hai vật bị cuốn chặt vào nhau rồi thả vào chiếc túi mà Logan đã mở ra cho cô. “Những thứ này chính là vấn đề.”
“Một chiếc váy ngắn. Và một chiếc quần tất.” Jack thất vọng.
“Chúng sẽ được làm khô tại phòng thí nghiệm.”
“Nhưng cũng vẫn chỉ là quần áo mà thôi.”
“Không phải là thứ anh mong đợi à?”
“Không hẳn. Không.”
Essex, tay vẫn giữ chặt miệng, quan sát Logan dán nhãn chiếc túi. “Cậu biết không?” một lúc sau, anh vỗ lưng Logan và nói. Cậu đúng là có năng khiếu trong việc thu thập tang vật đấy. Nói cho cậu biết, vụ sau mà cần đến nhân viên phụ trách tang vật, tôi sẽ tiến cử cậu nhé.”