Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42.

❊ ❊ ❊

Với sự trợ giúp của nửa chai Glenmorangie, cuối cùng anh cũng ngủ sâu được khoảng ba tiếng rồi lại giật mình tỉnh dậy bởi một ý nghĩ:

Susan Lister không bị mổ phanh ra.

Anh thở dài, nằm nửa trên giường, đưa tay che mắt. Không có con chim nào bị khâu bên trong. Không có con chim nào.

Tại sao? Tại sao lần này lại không thấy biểu tượng đó?

Nó không mang ý nghĩa biểu tượng.

Jack rùng mình. Anh chống khuỷu tay ngồi dậy, chớp chớp mắt, tim đập thình thịch. Ai đó trong căn phòng dường như vừa cho anh đáp án đó.

Không phải biểu tượng? Vậy là gì?

Susan Lister vẫn còn sống. Không có con chim nào. Còn sáu tử thi nằm ảm đạm trong nhà xác thì sao? Một con chim còn sống, giãy giụa điên cuồng. Điên cuồng tới mức làm rách toạc các mô ra khỏi xương bên dưới. Nhưng tử thi của Harteveld dường như sống lại từ cõi chết.

Ánh trăng dịch đi, khiến da thịt Jack lạnh toát, và anh lại nằm xuống, hít thở thật cẩn thận, lắng nghe nhịp đập trái tim mình. Anh nghĩ rằng anh đã đoán ra ý nghĩa của những con chim. Anh cũng biết chính xác nó đóng vai trò gì trong vụ án này. Giờ anh đã biết mình sẽ phải điều tra theo hướng nào.

Đội F - vài người trong số họ đã chuyển đồ đạc đi - đã được liên lạc lại và có mặt tại Shrivemoor cho buổi họp sáng. Jack gặp riêng Maddox, Essex và Marilyn một giờ trước đó. Tất cả đều mệt mỏi và xuống tinh thần. Jack đứng một lúc giữa phòng phá án, tay cầm kính, chìm đắm trong suy nghĩ, sắp xếp lại ý tưởng, trong khi Maddox ngồi trong một góc, hai tay chống cằm quan sát anh. Marilyn đang bận rộn pha cà phê trong bếp. Họ có thể nghe thấy tiếng thìa lách cách va vào thành cốc từ tận cuối hành lang. Cô vừa bê cà phê vào phòng phá án vừa ngân nga hát - như thể cô nghĩ tiếng ồn sẽ làm tan đi thứ không khí trầm uất trong phòng.

Maddox thở dài thườn thượt. “Được rồi.” Ông lấy hai tay vuốt mặt rồi nhìn sang Essex và Marilyn, “Cả hai người đã biết chuyện xảy ra tối hôm qua.”

“Vâng.”

“Lại thêm một sợi tóc tìm thấy trên người Jackson mà chúng ta chưa xác định được là của ai. chúng ta đành phải kết luận rằng có một nạn nhân khác - thế nên, không cần biết các cô cậu mệt mỏi thế nào, cố mà động não giải quyết vụ này cho tôi.” Ông ngước lên. “Jack, cậu đã sẵn sàng chưa?”

“Vâng.”

“Tiến hành đi...” Ông vẫy vẫy tay. “Trình bày với họ những gì cậu đã nói với tôi đi.”

“Vâng, được thôi.” Anh trì hoãn thêm một lúc nữa, mắt vẫn nhìn xuống sàn. Rồi khuôn mặt anh sáng lên. Anh đeo kính vào và quay sang họ.

“Đó là Điểu Nhân,” anh nói ngắn gọn.

Essex và Marilyn quay sang nhìn nhau.

“Một kẻ bắt chước?” Essex hỏi.

“Không. Tôi muốn nói đây chính là Điểu Nhân. Báo chí lúc nào cũng thích một kẻ bắt chước. Harteveld là sát nhân. Điểu Nhân là kẻ cắt xẻo. Harteveld đã chết, nhưng Điểu Nhân vẫn đang hành động.”

Tay cầm muỗng đường của Marilyn dừng lại trước khi chạm tới tách cà phê, cô quay sang nhìn Jack. Essex cau mày, xoay đi xoay lại tách cà phê của mình thành một đường tròn xung quanh tấm lót chuột màu bạc và xanh của Sở cảnh sát. Maddox chống tay vào cằm, quan sát phản ứng của hai người họ. Rồi ông quay sang nhìn Jack, “Cậu sẽ phải thuyết phục họ.”

“Được thôi.” Anh mở cặp tài liệu của mình và đưa cho Marilyn những ghi chép của anh ở FSS. “Jane Amedure nói rằng những vết thương sau tử vong trên người Peace Nbidi Jackson giống hệt với các nạn nhân khác - ba ngày sau khi chết.”

“Nghĩa là sao?”

“Nghĩa là ai đó đã gây thương tích cho nạn nhân trong lúc Harteveld đang bị giám sát hoặc là đã chết. Quinn và Logan không tìm thấy bất cứ bằng chứng nào trong căn hộ trên đường Halesowen vì Harteveld không mổ xẻ các nạn nhân. Đó là một người khác.”

“Giống như một câu lạc bộ nhỏ.” Marilyn chuyển các ghi chép sang cho Essex rồi quay trở lại khuấy cà phê. “Một câu lạc bộ của những kẻ ái tử thi. Các luật lệ thông thường: không da đen, không Do Thái, không đi giày đinh vào trụ sở câu lạc bộ...”

“Không, không.” Maddox giơ tay lên. “Cứ để cậu ấy nói tiếp. Để cậu ấy trình bày hết kịch bản hành động đi rồi muốn cười gì thì cười.”

“Được rồi.” Jack ngồi xuống đối diện với ba người kia, hai tay mở ra trên bàn. “Tôi nghĩ sự việc đã xảy ra như thế này: Harteveld là một tên ái tử thi, chuyện này không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng hắn vốn không quen với hành vi lệch lạc tình dục này vì hắn là một người có giáo dục: hắn biết chuyện này sẽ đẩy hắn vào những phiền toái gì nên hắn cố tình che giấu bệnh của mình và không có bất kỳ hành động nào cả, nếu hắn cũng như những tên biến thái thông thường thì căn bệnh ấy có lẽ đã âm ỉ trong suốt nhiều năm. Thế rồi vào khoảng bảy tháng trước, có thứ gì đó đã kích thích hắn - hắn bị tác động bởi một tác nhân gây căng thẳng nào đó, có thể là một mối quan hệ tồi tệ hay biến động trong công việc, chúng ta có lẽ sẽ không bao giờ biết được một cách chính xác, nhưng tóm lại là khuynh hướng của hắn bắt đầu lộ ra. Hắn hành động mà không suy nghĩ, thụ hưởng khoái cảm, và khi xong chuyện, hắn mới nhận ra rắc rối mình đang gặp phải.”

“Hắn còn lại một xác chết.”

“Hắn hoảng sợ nghĩ cách thủ tiêu nó. Nhưng không sao, vì hắn quen một người có thể giúp đỡ hắn. Không phải là một tên ái tử thi khác. Mà là một kẻ cơ hội. Một kẻ không được thỏa mãn nhu cầu tình dục, một kẻ bạo dâm. Một kẻ đủ bệnh hoạn để không cần quan tâm nạn nhân còn sống hay đã chết, chính hắn, chứ không phải Harteveld, là người đã rửa sạch các tử thi.”

“Rửa sạch hàng dùng rồi,” Essex lẩm bẩm.

“Quinn đã không thể tìm thấy loại xà phòng đó ở nhà Harteveld.” Maddox táy máy nắp hộp sữa tiệt trùng nhỏ. “Xà phòng gì nhỉ?”

“Wright's Coal Tar.”

“Hừm.” Ông im lặng một lúc rồi trút những giọt sữa cuối cùng vào tách cà phê và trầm ngâm nhìn viên thanh tra của mình. “Nói tiếp xem nào, Jack. Tôi tin được một nửa rồi.” Maddox ném hộp sữa vào thùng rác rồi quay trở lại chỗ ngồi. “Thuyết phục nốt đi.”

“Được thôi. Hãy nhớ chúng ta vẫn chưa hiểu làm sao Harteveld luôn lựa chọn chính xác những nạn nhân mà có mất tích cũng không ai biết, đúng không? Khi Logan chìa ảnh Harteveld cho Gemini xem, hắn ta chẳng biết đó là ai cả. Người giữ quầy bar cũng vậy. Như thể hắn chưa từng xuất hiện tại quán rượu. Gemini chở các cô gái tới Groom's Hill cho các cuộc hẹn đã được sắp đặt từ trước. Vậy nên tôi nghĩ thế này: biết đâu nghi phạm thứ hai mới là người lên kế hoạch trước? Hắn làm quen với các cô gái, tìm hiểu xem ai là người không có liên hệ với thân nhân rồi mới thu xếp chuẩn bị. Đó là lý do Harteveld, dù chưa từng xuất hiện ở quán rượu, biết rất rõ mình phải tiếp cận ai vì đã có người tìm hiểu giúp hắn.”

“Và nghi phạm thứ hai này lại xuất hiện tiếp sau đó?”

“Chính hắn, chứ không phải Harteveld, mới là người đảm nhận phần trang trí - gắn tóc giả, trang điểm.”

“Chúng ta đang nói về kẻ vừa hành hung Lister?” Marilyn lúc này đã bớt ngờ vực. “Giờ hắn hành động một mình?”

“Chính vậy. Hắn bắt đầu quen mui rồi.”

“Điều này có thể giải thích rất nhiều chuyện,” Essex lên tiếng. “Chẳng hạn như tại sao cô nàng ở Royal Hill lại không hề hay biết một xác chết đã nằm suốt hai ngày trong thùng rác của mình. Có lẽ cô ấy nói đúng, nó mới chỉ được đặt vào đó đêm hôm trước. Gã kia có lẽ đã bỏ nó vào thùng rác sau khi Harteveld diễn vở thiên nga giãy chết.”

“Thêm nữa.” Jack rướn lên. “Jackson có bụi xi măng trên tóc - giống hệt loại bụi trên những nạn nhân khác - lúc đầu chúng ta tưởng rằng đó là bụi từ hiện trường nơi tìm thấy các nạn nhân, tức bãi tập kết, nhưng Jackson lại chưa từng tới đó. Lister cũng vậy - chuyên viên giám định pháp y đã rửa ráy và lấy mẫu bụi xi măng trên người cô ấy. Chúng ta rất có thể lại có thêm một tên Fred West nữa, có lẽ hắn làm trong ngành xây dựng hay chỗ hắn ở đang tiến hành xây dựng gì đó. Nhưng quan trọng nhất theo tôi là hắn có liên hệ với bệnh viện St Dunstan.”

“Marilyn.” Maddox đứng dậy, gõ gõ cây bút bi lên răng. “Nối máy cho tôi với chánh thanh tra. Ông ấy sẽ thích giả thuyết này cho xem. Còn Jack...” Ông ngồi xuống bàn và nhìn sang viên thanh tra của mình. “Tôi biết cậu đang suy tính gì.”

“Vậy ư?”

“Đúng thế. Cậu có dự tính riêng rồi phải không?”

“Vâng, đáng lẽ tôi không nên để hắn ta thoát ngay từ đầu mới phải.”

“Vậy triển khai đi. Mang Essex đi cùng, cậu có thể gọi cả Logan khi cậu ấy đến đó.”

“Chờ đã, chờ đã.” Tất cả mọi người đều ngừng nói. Marilyn đang chau mày. “Tôi tưởng chuyên viên giám định pháp y nói là không có dấu vết trên đầu Lister cơ mà.”

“Không cần thiết,” Jack trả lời. “Giống như với trường hợp của Hatch - họ có cùng màu tóc hắn muốn. Hắn chỉ cần cắt ngắn đi là phù hợp. Hắn chọn cô ấy vì cô ấy gần giống với mẫu người của hắn. Cô ấy chạy bộ hằng ngày qua bệnh viện St Dunstan - tôi nghĩ đó là lúc hắn chọn cô ấy làm mục tiêu. Đây là lần đầu tiên hắn tự chọn con mồi của mình chứ không phải nhận đồ người khác để lại. Giờ hắn tự đi săn con mồi của mình.”

“Nhưng cô ấy cũng không bị, anh biết đấy, mổ phanh ra. Con chim nữa. Không có con chim nào cả.”

“Đúng vậy.” Jack gỡ kính xuống, đưa tay dụi mắt. Khi anh ngước mắt lên, ai cũng có thể đọc thấy sự mệt mỏi trên gương mặt anh. “Bởi vì cô ấy chưa chết.”

“Gì cơ?”

Jack đặt hai tay xuống bàn, nhìn chằm chằm vào thứ màu sắc khác biệt giữa hai ngón tay cái đang chụm vào nhau. “Hắn phanh nạn nhân ra để đặt con chim vào. Hắn không giống với Harteveld, hắn không quyết định để nạn nhân chết. Hắn là một tên cưỡng dâm, bạo dâm, nhưng hắn không thích sự chết chóc. Hắn thích nạn nhân còn sống hơn, để có thể hưởng thụ nỗi sợ hãi của họ.” Anh nhìn thẳng vào mắt Marilyn, hy vọng cô không sợ hãi. “Hắn không mổ phanh Lister ra vì một lý do đơn giản, cô ấy có một trái tim lành lặn đập trong lồng ngực. Hắn có thể nghe thấy những phản ứng của nó trước các đòn tra tấn.”

“Anh đang muốn ám chỉ chuyện gì vậy?” Marilyn yếu ớt nói.

“Tôi biết cậu ấy muốn nói gì,” Essex trả lời. “Những con chim ấy vẫn còn sống khi được đặt vào nạn nhân, chúng giãy giụa. Giống như” - anh bắt đầu thả tay áo sơ mi xuống, như thể căn phòng vừa trở nên lạnh lẽo - “giống như tiếng đập của trái tim.”

“Chính thế.” Jack đứng dậy, mặc áo vét vào. “Chính thế.”

Đêm trước phấn khích quá nên hắn dậy muộn. Hắn có quá nhiều suy nghĩ trong đầu. Ngày sinh nhật sắp tới của hắn, Joni và dĩ nhiên là cả người phụ nữ đã ở suốt một ngày một đêm trong căn hộ của hắn, co quắp và hoàn toàn suy sụp.

Hắn run rẩy khi nghĩ tới sự dễ dàng của việc bắt cóc, cùng cú trao trả dễ như bỡn được dàn xếp một cách tuyệt vời - ngay trong sân trước của nạn nhân, để chính chồng nạn nhân phát hiện ra - và dĩ nhiên thành công lần này đã hứa hẹn cho tương lai.

Ngay khi hắn nhổm dậy từ băng ghế sau với chiếc cưa điện không dây trong tay thì cô đã hoàn toàn không còn khả năng tự chủ. Hắn còn tưởng cô lên cơn động kinh: đầu ngoẹo giật giật, hai chân đạp xuống sàn xe, miệng lập bập nhưng không phát ra được âm thanh nào, hai hàm răng va vào nhau lách cách trong bóng tối. Nhưng khi hắn quyết định đánh cô bất tỉnh - lấy báng cưa nện mạnh vào đầu cô - thì hết thảy mọi chuyện đều trở nên dễ dàng.

Chỉ có một trở ngại duy nhất. Sau nhiều ngày quan sát cô chạy bộ qua bệnh viện St Dunstan vào mỗi buổi sáng, hắn những tưởng mình đã chọn đúng người và sẽ không cần phẫu thuật nữa. Thế nên hắn có chút thất vọng khi cởi đồ cô ra trong căn hộ của hắn và nhận ra rằng sẽ phải cắt bớt ngực của cô. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là một chi tiết nhỏ so với thành công ngoạn mục chung cuộc, và sự tự tin được bồi đắp suốt mấy tháng qua của hắn đã tăng vọt lên. Tới ngày sinh nhật của mình, hắn sẽ sẵn sàng cho mục tiêu thực sự. Trong căn bếp bẩn thỉu và nóng nực của mình, hắn trầm tư về chuyện này, vừa mở một túi sô cô la M&M vừa lơ đãng luồn ngón tay vào chấn song của chiếc lồng nhốt bốn chú chim sẻ vằn co ro, gần như trụi lông đang run rẩy dưới đáy lồng. Hắn chẳng nhớ lần cuối cùng cho chúng ăn là từ khi nào, nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa.

Chỉ còn một ngày nữa là tới sinh nhật hắn. Chỉ còn một ngày nữa thôi. Hắn cầm túi sô cô la và đi vào phòng tắm. Đã tới lúc phải chuẩn bị sẵn sàng.

Đúng chín giờ sáng, điện thoại bên phòng nhân sự của bệnh viện St Dunstan mới tắt chế độ hộp thoại.

“Phòng nhân sự đây. Wendy nghe máy.”

“Wendy.” Jack nhét cà vạt vào trong áo, cúi sát vào bàn làm việc. “Thanh tra Caffery ở đầu dây đây. Từ Tổ Trọng án. Cô đã giúp chúng tôi thu xếp căn phòng nhỏ ở thư viện ấy mà.”

“À vâng, vâng, chào thanh tra, chào anh. Tôi cũng đang tự hỏi khi nào các anh sẽ liên lạc lại. Thật là một cú sốc lớn. Anh có biết anh Harteveld vốn là một khuôn mặt quen thuộc ở phòng nhân sự này không? Tôi phải nói là tôi rất lấy làm tiếc, vô cùng lấy làm tiếc. Tôi hy vọng những hành vi của anh ta không làm hỏng đi hình ảnh bệnh viện St Dunstan trong mắt các anh. Chúng tôi sẽ rất thất vọng nếu... Anh cũng biết đấy, chúng tôi vốn luôn tự hào vì danh tiếng của bệnh viện và khi tôi nghĩ rằng chỉ trong một tích tắc, người đàn ông kinh khủng kia đã làm tổn hại tới nó, tôi...”

“Wendy.”

“Vâng.” Cô lấy hơi và nuốt nước bọt. “Tôi xin lỗi.”

“Cô có ghi chép về những người xin nghỉ phép gần đây không?”

Sau khi nghe anh giải thích về người anh đang tìm kiếm, cô nói, “Thanh tra Caffery, tôi sẽ đi tìm hồ sơ, anh chờ một lát nhé.” Cô để anh chờ trong giai điệu Canon của Pachelbel rồi trở lại trong vòng chưa đầy một phút, hơi thở phập phồng.

“A lô, thanh tra?”

“Vâng.”

“Thomas Cook đang nghỉ phép, sẽ trở lại vào mồng tám tháng Sáu.”

“Là anh ta nói thế thôi.”

“Sao cơ?”

“Không có gì. Cô có địa chỉ của anh ta không?”

Cook sống ở tầng trệt một căn nhà được cải tạo thành hai căn hộ riêng biệt ở Lewisham. Không có công trình xây dựng nào trên phố hay phía trước ngôi nhà. Để Logan ngồi lại trong chiếc Sierra dưới một cây tiêu huyền đang đều đều nhỏ nước xuống mui xe, Jack và Essex kéo áo mưa qua đầu rồi len qua khoảng sân rải nhựa trước nhà và cánh cửa hông bằng gỗ để vào bên trong khu vườn. Khu vườn um tùm - không hề có dâu hiệu của xi măng hay công trình xây dựng - còn ngôi nhà thì im ắng: các cửa sổ trống không, các rèm cửa dưới tầng trệt đều đóng kín mít.

Họ đang đứng trên cỏ ướt nhìn mưa rơi tong tỏng từ trên mái nhà kiểu chóp nhọn thì bộ đàm reo.

“Bravo 606 gọi Bravo 602.” Logan thì thào một cách kỳ quái. “Sếp?”

Jack lấy bộ đàm ra khỏi bao đeo ở thắt lưng. “Bravo 602 nghe đây.”

“Có động tĩnh, thưa sếp. Bên trong nhà.”

“Hiểu rồi, chúng tôi ra ngay. Hết.”

Hai người quay trở lại chiếc Sierra.

“Là ai thế?”

“Một phụ nữ lớn tuổi.”

“Một phụ nữ lớn tuổi ư?”

“Vâng, tóc muối tiêu, kính hai tròng.”

“Là người hàng xóm trên gác à?”

“Nếu là hàng xóm thì tôi rất muốn biết bà ấy đang làm gì trong căn hộ của kẻ tình nghi.”

“Gì cơ?”

“Tầng trệt. Ý tôi là tầng trệt ấy, nhìn mà xem.”

Họ quay lại và thoáng thấy cửa sổ tầng trệt phía trước có một bàn tay to lớn khi rèm cửa được kéo ra.

“Được rồi.” Jack bắt đầu rảo bước về phía ngôi nhà. “Có lẽ tôi đã lầm.”

“Jack,” Essex phải chạy theo mới đuổi kịp. “Cậu đang làm gì vậy?”

“Có lẽ tôi nhầm. Có lẽ nhà 27A ở dưới và 27B ở trên.” Anh dựa người vào chuông cửa, và bên cạnh anh, Essex rùng mình.

“Tôi chẳng thích chuyện này chút nào, Jack.”

“Anh đang nói gì vậy? Chỉ là một bà lão thôi mà.”

Diện để giết ấy,” anh rít lên. “Giống hệt như trong phim Diện để giết.”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong hành lang. Khi Jack rút thẻ cảnh sát trong túi ra, Essex lùi lại một bước khỏi cửa trước.

“Tôi nói thật đấy, Jack. Tôi không thích chuyện này chút nào.”

Khuôn mặt hắn trong tấm gương mờ xỉn phía trên bồn rửa với hàm răng xấu xí và nước da màu đỏ bóng nhẫy càng xác nhận niềm tin mãnh liệt của hắn rằng giận dữ là quyền công dân, rằng hắn có quyền được nổi cơn thịnh nộ. Hắn chưa từng có một ngày hay một giờ nào không cảm thấy xấu hổ vì vẻ ngoài của mình: hắn luôn có xu hướng béo phì và không bao giờ làm mất đi được đường cong mềm mại nữ tính ở hai bên hông, cũng như hai cẳng chân mũm mĩm từ thời tập đi. Hai đùi cọ vào nhau khi hắn bước đi, và đêm đêm, hắn phải lau những ngấn mỡ trắng két lại giữa những nếp gấp trên cơ thể. Thế nhưng hắn lại có ham muốn tình dục vô cùng mãnh liệt. Hắn bị ám ảnh tình dục quá mức, nhưng lại chẳng có gì ngạc nhiên khi tới tận hai mươi tuổi mà hắn vẫn còn trinh.

Lần quan hệ đầu tiên của hắn diễn ra trong một ngõ nhỏ ướt át ở Camden để đổi lại một nửa chai Pink Lady. Sau đó là một cô gái điếm người Saint Lucia ở Hackney với giá mười bảng và bốn chai Pernod & Black, cuộc đời hắn thay đổi vào năm hai mươi hai tuổi khi hắn đang ôn thi lại cho kỳ thi tốt nghiệp phổ thông môn sinh học, vật lý, hóa học và tìm được công việc làm bảo vệ ở UMDS.

Công việc gần trạm cầu London này giúp hắn có thời gian học. Nhiệm vụ của hắn bao gồm kiểm tra những người ra vào, hướng dẫn khách, đứng co ro trong trạm gác ở bãi đỗ xe trước khoa bệnh lý học và cứ hai tuần một lần lại đi tuần đêm một mình: qua những hành lang bóng loáng, những nhà ăn không một bóng người ám mùi khoai tây nghiền và sữa ôi, những giảng đường, phòng thí nghiệm bệnh học và phòng giải phẫu.

Chính trong phòng giải phẫu này vào một ngày mùa đông mười sáu năm trước, cuộc đời hắn đã gắn kết chặt chẽ với Harteveld.

Đó là một cuộc gặp gỡ đặc biệt giữa hai tâm hồn lệch lạc. Nhìn nhau qua những tử thi trùm vải xanh và những chiếc bàn giải phẫu bằng inox, hai kẻ này biết, với một niềm tin như giữa các cặp tình nhân, rằng họ chính là một cặp bài trùng. Không ai cần diễn giải với đối phương về những cuộc tranh đấu cá nhân mà họ đã trải qua. Gã thanh niên quý tộc cứng cỏi, lưng thẳng tắp kia chỉ cần liếc mắt một cái là hiểu ngay.

Hắn đã không đậu kỳ thi tốt nghiệp phổ thông và nhanh chóng từ bỏ ước mơ trở thành bác sĩ, cũng như rời khỏi công ty bảo an. Harteveld cũng rời UMDS, nhưng mối liên hệ giữa người thừa kế một công ty dược phẩm hàng đầu và gã cựu bảo vệ không hề mai một với thời gian. Những sở thích cá nhân đặc biệt của họ vẫn không hề suy suyển.

Trong những năm sau đó, hắn đã tiến hành bốn, năm vụ cưỡng hiếp: trong bãi đỗ xe hay trong rừng với những cô gái say khướt không còn nhớ nổi biển số xe của gã đàn ông nhỏ thó đã dừng lại cho họ đi nhờ. Đó là lý do đưa đẩy hắn tới phía Nam của dòng sông. Cô là một vũ nữ thoát y ở Greenwich. Hôm sinh nhật hắn, vào hai giờ sáng, hắn nhìn thấy cô đi vật vờ trên con lộ ở phía Bắc đường hầm Rotherhithe và đang cố vẫy xe. Đó là tạo vật đẹp đẽ nhất hắn từng thấy trong chiếc váy ngắn bằng nhựa dẻo, áo khoác da với mái tóc vàng bạch kim giống như người Bắc Âu được cắt tỉa gọn gàng. Thậm chí tới tận bây giờ, ngay trong phòng tắm ẩm ướt của mình, cứ nghĩ tới tình yêu đã hiến dâng cho Joni là hắn lại rên rỉ không kiềm chế nổi.

Đêm đó, cô đờ đẫn ngồi vào ghế trước xe hắn, cổ họng ư ử, trong khi hắn rờ rẫm cơ thể mềm mại đang nép mình sau dây an toàn của cô. Bên trong chiếc áo da, trái tim cô đập khẽ như một chú chim yếu ớt. Chỉ khi hắn cố nhấc váy của cô lên thì cô mới kháng cự. Cô loạng choạng chui ra khỏi xe, ngồi phịch xuống vệ đường, khuôn mặt trang điểm sặc sỡ trở nên nhòe nhoẹt. Cô đẩy hắn ra khi hắn xuống xe và cố chạm vào cô.

“Không phải lúc này, được chứ?” cô thì thào. “Tôi muốn ói.”

Hắn đứng đó nhìn xuống mái tóc màu vàng tro cùng hai đầu gối sau lớp tất rách tơi tả của cô và đột nhiên quyết định không cưỡng hiếp cô nữa.

Chỉ vậy thôi.

Một sự đổi hướng bất ngờ. Hắn chở cô về nhà, chào tạm biệt, chỉ có vậy. Như không có gì. Như thể đó là chuyện bình thường đối với hắn.

Sau đó, hắn cảm thấy mình thật đức hạnh, phấn chấn, trong lòng tràn ngập ánh sáng. Hắn nhanh chóng cho rằng sự hào phóng hắn dành cho cô chính là biểu hiện của tình yêu. Ham muốn của hắn đối với cô mạnh mẽ tới mức chỉ nghĩ tới cô thôi là đầu hắn lại nhức nhối.

Nhưng Joni lại khước từ những lời tán tỉnh của hắn, giận dữ khi hắn xuất hiện tại các sô biểu diễn của cô ở quán rượu, càng điên tiết hơn khi biết hắn tìm được một công việc mới ở bệnh viện St Dunstan và mua đứt căn hộ tầng một trong ngôi nhà đã được cải tổ của một bà cụ ở Lewisham, chỉ cách chỗ cô ở tại Greenwich chưa đầy một cây số rưỡi.

Nhưng hắn không chùn bước trước cơn thịnh nộ của Joni. Cô là lẽ sống của đời hắn. Căn hộ của hắn giống như một đền thờ dành cho Joni, hắn chụp ảnh cô trên phố, trả tiền đồ uống cho cô ở quán rượu. Đôi khi, Joni cũng cho hắn những giây phút vui vẻ - đôi khi cô hút thuốc hay uống rượu nhiều đến độ trở nên dịu dàng với hắn và hắn có thể chở cô về nhà – để cô ngủ trên một chiếc giường sơ cua. Hắn không chạm vào cô. Dù chỉ một lần. Đó không phải là mục đích của hắn. Mục đích của hắn là để Joni tự tìm đến hắn. Đó mới là điều quan trọng. Hắn giữ căn hộ sạch sẽ với một niềm hy vọng đau đáu rằng cô sẽ hiểu ra tình cảm hắn dành cho cô: hắn giấu những bức ảnh quý giá của cô đi mỗi khi cô ở lại, chăm chút căn hộ từng tí một, xịt nước khử mùi khắp nơi vì Joni thích những hương thơm dịu ngọt.

Và cuối cùng, Joni cũng chịu chấp nhận hắn, một cách mệt mỏi và cam chịu. Đổi lại, hắn cũng học cách khoan dung đối với những hành động phản bội vô tâm, vô tư của cô khi tán tỉnh những người đàn ông khác và không cho hắn chạm vào người. Ngay cả khi cô đẩy hắn tới bờ vực thịnh nộ vào một ngày năm năm trước, khi cô vừa mới phẫu thuật với bộ ngực mới sưng vù, hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh, lịch thiệp. Joni có làm gì ở thì hiện tại trong cái thế giới ba chiều này cũng không quan trọng, vì trong thế giới nội tâm kỳ diệu của hắn, cô vẫn luôn giống như cái đêm hôm đó, ấm áp, dễ bảo, bộ ngực nhỏ nhô lên mềm mại, hơi thở đầy mùi rượu.

Trở lại trong bếp, một trong bốn con chim sẻ vằn khốn khổ đã vận hết sức lực leo lên chiếc cầu đậu trong lồng. Nó ngước nhìn hắn với đôi mắt sáng nhỏ xíu. Hắn gầm gừ, cầm chiếc lồng lắc mạnh cho tới khi con chim kiệt sức kia bật văng ra, rơi xuống đáy lồng, vừa kinh hoàng vừa đói tới mức chả còn đập nổi cánh. Nó nằm nghiêng một bên, thoi thóp và nhìn hắn ăn hết sô cô la M&M, vò chiếc túi lại và bắt đầu mặc quần áo.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.