Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39.

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, thi thể của Harteveld được trục vớt từ sông lên ở đoạn Wapping và chuyển tới Greenwich để làm giám định tử thi. Cùng lúc đó, các luật sư của hắn từ công ty luật Schloss-Lawson & Walker cũng trình báo lên Tổ Trọng án danh sách các điền sản của hắn. Maddox và Jack liếc qua và lập tức thấy thứ họ muốn.

“Xin lệnh khám xét căn hộ trên đường Halesowen nhé?” Maddox gật đầu. “Khi nào giải phẫu tử thi Jackson?” “Chiều nay, sau Harteveld.”

“Được rồi, vậy cậu theo dõi kết quả của Jackson nhé! Tôi sẽ cử Logan tới Halesowen cùng với một người ở đội tội phạm nữa, Quinn chẳng hạn nếu như cô ấy chưa bị trưng dụng.”

Khi Jack tới nhà xác trên phố Devonshire, Peace đã được đưa ra khỏi máy chụp X quang và các giám định bên ngoài đã hoàn tất - nạn nhân đã được chụp ảnh, lấy mẫu tóc, vải, nước bọt, âm đạo và hậu môn. Một nhân viên nhà xác đưa cho Jack khẩu trang và tinh dầu long não.

“Điện thoại của anh,” cô nói khẽ, “nếu chưa...”

“Dĩ nhiên rồi, dĩ nhiên rồi.” Anh tắt điện thoại rồi chọn một chỗ trên chiếc cầu dẫn, tì vào lan can nhìn xuống phòng giải phẫu.

“Chào anh, thanh tra Caffery.” Krishnamurthi trong chiếc tạp dề màu xanh trơn nhẵn không hề ngẩng đầu lên. Ông đang phẫu thuật xương chũm - rạch qua đầu Peace từ tai này sang tai kia. “Chắc anh chính là kẻ không may bị điều tới đây.”

“Chính vậy.”

“Tôi vừa được bảo rằng cái anh Harteveld mà tôi vừa gặp trên bàn mổ của mình sáng nay cũng chính là cái gã Harteveld khiến tôi bận rộn suốt mấy tuần qua.” Ông dùng ngón cái và ngón trỏ túm lấy lớp da đầu của Peace và chậm rãi lột xuống, gương mặt cô gái dần dần biết mất, chỉ còn trơ ra một cái sọ bết máu. “Có đúng vậy không?”

“Đúng thế. Ông đã xác định được thời gian tử vong của Jackson chưa?”

“Tôi không phải chuyên gia côn trùng học, nhưng hân hạnh mời anh quan sát.” Ông khoát tay chỉ về phía một dãy các ống thủy tinh nhỏ đậy nút để trên chiếc ghế băng bên cạnh. “Tôi cho là ta sẽ tìm thấy những nghi phạm quen thuộc - ruồi, nhặng trong mũi, miệng và âm hộ đang ở giữa giai đoạn lột xác lần một hay lần hai; và rồi trên các vết thương, ruồi xanh vẫn ở giai đoạn nhộng, có một biểu đồ phân tích thời gian tử vong trong phòng rửa tay nếu anh thật sự có hứng thú.”

“Không cần, thế này là đủ rồi. Có vẻ tương tự như các nạn nhân khác.”

“Đúng vậy, thanh tra Caffery. Giống hệt như các nạn nhân khác.”

Cách đó gần một cây số, Susan Lister tỉnh lại. Một con chim đang hót và ánh nắng ấm áp mơn man những mạch máu chằng chịt trên mí mắt cô. Những tiếng cười thu sẵn phát ra từ một chiếc ti vi ở đâu đó. Cô còn tưởng mình đang nằm trên giường ở nhà thì mùi nước tiểu xộc lên, và cô nhận ra sự ẩm ướt giữa hai đùi. Rồi cô nhớ ra.

Bên tai cô có tiếng máy khoan rú lên - đó là máy khoan hay là cưa máy?

Cô mở mắt và cố ngồi dậy nhưng chỉ có thể bất lực giãy giụa một lúc trên sàn và đập đầu xuống đất. Có thứ gì đó đã cột chặt cô lại. Cô ngả người, nằm im, tim đập thình thịch.

Đừng gây chú ý, Susan. Chờ một lúc. Đầu tiên phải suy nghĩ kỹ đã.

Cô liếm đôi môi đau nhức và nhìn xung quanh. Đánh giá.

Cô đang nằm trên thảm cói trong một căn phòng được chiếu sáng bằng đèn huỳnh quang, cách đó một mét, dưới chiếc ghế bọc nhung màu nâu, cô nhìn thấy mấy lọn tóc xoăn và giấy gói sô cô la. Một lớp bụi xám mỏng bao trùm lên hết thảy - lúc này cô cảm thấy lạo xạo trong miệng và trên lông mi. Hắn trói cô nằm nghiêng, tay và chân bị cột ra sau và nối với nhau bằng một sợi dây chắc chắn phía dưới mông - có vẻ là dây nylon. Nhưng tệ hơn, tệ hơn rất nhiều - trái tim cô chùng xuống vì chi tiết này cho cô biết nhiều hơn những gì cô muốn biết về cuộc tấn công này - là việc cô đang trần truồng.

Hắn sẽ cưỡng hiếp cô.

Ôi Chúa ơi! Cô hít một hơi thật sâu, cố không bật khóc. Cố lên, Susan, cô tự động viên bản thân, giữ bình tĩnh và tỉnh táo nào. Harteveld đã chết. Đây chỉ là một vụ cưỡng hiếp và mình vẫn luôn tự nhủ rằng mình hoàn toàn có thể sống sót sau một vụ hiếp dâm nếu buộc phải như thế - mình đã đọc ở đâu đó rằng mình sẽ sống sót nếu không phản kháng, cứ làm theo mọi điều hắn yêu cầu và ghi nhớ hết thảy những gì đã nhìn và nghe thấy. Nhớ thật kỹ. Mọi thứ. Được chứ? Nào... sẵn sàng chưa?

Cô hít thở thật sâu bốn lần rồi ngước mắt nhìn lên.

Đó là một căn phòng trần cao. Sơn gai. Có hai cánh cửa dẫn vào phòng, cửa gỗ chia ô. Trần được nẹp viền ở ba mặt phòng - hẳn đã được tu bổ lại - một chiếc lò sưởi đã được che lại và ốp vào hốc tường với các giá sách giả gỗ bày những cuốn sách gáy cứng về chuyên môn. Tiếng cười văng vẳng tới từ một chiếc ti vi nhỏ đang khe khẽ chiếu một tập phim Bỏ bùa: có thể là truyền hình cáp, điều này sẽ giúp khoanh vùng lại khu vực mà cô đang bị nhốt. Trong giây lát, cô cảm thấy tự tin hơn. Nhưng rồi khi nhìn thấy những gì đính trên tường, cô bật ra một tiếng khóc.

Những bức ảnh xé ra từ các tạp chí khiêu dâm; những cảnh tượng cô không bao giờ có thể tưởng tượng ra được ngay cả trong những suy nghĩ đen tối nhất. Một trong những bức ảnh đó chụp cảnh đứa trẻ bị xâm phạm bằng đường hậu môn.

Cô bắt đầu run rẩy.

Susan! Susan. KHÔNG - không được hốt hoảng. Hốt hoảng là chết. Phải tách ý thức ra khỏi cơ thể mình. Cứ đóng vai một người qua đường - một quan sát viên. HÃY LÀ MỘT QUAN SÁT VIÊN.

Nhưng phần tâm thức sinh tồn can đảm của cô cứ yếu dần đi. Khi nghển cổ nhìn lên và nhìn xuống, cô có thể nhìn thấy bảy hay tám quyển sách vương vãi khắp sàn nhà, cách cô chưa đầy một mét. Vài quyển mở tung, vài quyển đóng, và những dòng tựa đề in nổi màu vàng mờ.

Appleton và Lange - cô nheo mắt. Tổng quan về kỳ thi đánh giá kỹ năng phẫu thuật của Appleton và Lange. Bên cạnh đó là Atlas về giải phẫu thẩm mỹ sọ và mặt; Phẫu thuật giảm nhẹ đối với ung thư biểu mô không cắt bỏ được; Sinh thiết vú lập thể.

Nỗi sợ hãi một lần nữa cắm rễ sâu trong ngực cô.

Cô gục đầu xuống và bắt đầu khóc.

Krishnamurthi đã thực hiện được ba phần tư ca khám nghiệm tử thi. Ông cẩn thận múc dịch trong khoang cơ thể Peace sang một chiếc bình đo đặt trên chiếc bàn giải phẫu dưới chân cô.

“Được rồi, mọi người nghe đây.” Ông đứng thẳng người lên nhìn một lượt quanh phòng. “Hôm nay thử phương pháp của Virchow để luyện tập nhé. Paula, kẹp phóc xép?” Cô nhân viên nhà xác đặt một chiếc kẹp vào tay ông. Ông cẩn thận nhấc hình hài nhỏ bé, ướt sũng ra khỏi khoang cơ thể của Peace và đặt nó xuống bàn cân. Paula ghi lại trọng lượng của nó lên bảng. Không ai tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy xác chim. Vụ án Harteveld đã quá nổi tiếng - họ đều biết mình sẽ thấy những gì.

“Tốt rồi, giờ thì...” Krishnamurthi nhìn chằm chằm vào bên trong lồng ngực. “Đúng vậy, có hiện tượng Avulsion dưới cơ ngực như chúng ta từng thấy ở các nạn nhân khác. Ai không biết Avulsion là gì thì đọc lại bảng thuật ngữ y học cơ bản nhé, vì Chúa - mấy nghiên cứu sinh đừng có bám theo tôi mà hỏi.”

“Avulsion,” Jack từ trên hỏi vọng xuống. “Avulsion là gì?”

“Là các mô bị đứt lìa ra khỏi xương hay mô liên kết ban đầu của nó.” Krishnamurthi đẩy chụp mặt của mình lên nhìn Jack. “Và anh Caffery này...”

“Vâng?”

“Chuyên viên tham vấn của các anh, bà Jane Amedure, có nói với tôi rằng nạn nhân lần này được tìm thấy ở một chỗ khác với các nạn nhân trước.”

“Đúng vậy.”

“Và chưa từng được mang tới bãi đất hoang kia?”

“Chưa từng, chúng tôi đã cho giám sát chỗ đó từ hai tuần nay. Sao thế?”

“Tìm thấy bụi xi măng trên tóc của người chết - trên mặt của cô ấy, tương tự như với các nạn nhân khác. Tôi nghĩ với các nạn nhân khác, chúng ta đã giả định rằng chúng tới từ bãi đất bỏ hoang đó.”

Jack cau mày. “OK.” Anh khẽ ấn tay lên thái dương.

Căn hộ ở đường Halesowen.

Anh ngước lên. “Chiều nay chuyên viên điều phối hiện trường sẽ khám xét một căn hộ khác của hung thủ. Tôi sẽ bảo cô ấy để ý tới chi tiết đó.”

Chúa ơi, không biết họ sẽ tìm thấy gì ở đó nữa?

Susan nghe thấy hắn vào phòng liền lập tức nín khóc. Cô nằm bất động. Trong tư thế sẵn sàng. Cô nghe thấy hắn bước sang góc phòng phía bên kia, liên tục gõ tay lên tường. Trong tình trạng kích động.

Hãy khuyên giải hắn. Mình có thể thuyết phục hắn thả mình ra. Phải nói để hắn xem mình như một con người. Hắn muốn biến mình thành một đồ vật. Đừng để hắn làm thế.

Cô từ từ lấy hết can đảm ngước mắt lên, mọi cơ bắp trên người đều trong tư thế báo động, sẵn sàng lên tiếng, sẵn sàng đấu tranh vì sự sinh tồn của bản thân.

Nhưng hắn thậm chí chẳng thèm nhìn cô.

Hắn đứng nghiêng, cách cô gần một mét. Hắn mặc một bộ đồ phẫu thuật màu xanh trứng sáo của bệnh viện, đeo khẩu trang phẫu thuật và giấu tóc sau chiếc mũ chụp thường thấy trong các phòng mổ. Dưới chân hắn là một hộp dụng cụ bằng nhựa màu đỏ. Đó là một người thấp, mập, nhưng cô biết hắn vô cùng nhanh nhẹn, dựa vào cái cách hắn vọt lên từ băng ghế sau vào đêm trước. Và hắn rất khỏe. Hắn khỏe ngoài sức tưởng tượng của cô.

Hắn đang nhìn chăm chăm vào bức ảnh chụp khuôn mặt một người phụ nữ, gõ gõ những ngón tay lên đó. Cô gái trong ảnh có khuôn mặt búp bê nhỏ nhắn, mềm mại. Tóc vàng bạch kim. Trang điểm rất đậm. Mí mắt tô xanh sẫm, môi thoa son bóng màu mận. Hắn áp cả bàn tay lên bức ảnh, phủ lấy các đường nét trên khuôn mặt cô gái, hai ngón tay cái to lớn vừa vặn đặt trên miệng cô như thể hắn muốn thọc tay qua hai hàm răng, qua lưỡi, xuống tới tận cổ họng.

Rồi đột nhiên, hắn quay phắt lại. “Thế nào?”

Susan giật bắn mình. Hắn biết cô đang quan sát hắn. Hắn không cần nhìn cũng biết cô đang quan sát hắn.

“Sao rồi?” Hắn tiến về phía cô. Phía trên khẩu trang là cặp mắt tròn, nhớn nhác.

“Tên tôi là Susan.” Cô nói nhanh, không hề lắp bắp. Đừng để hắn thấy mình sợ. “Bố tôi là một thẩm phán. Rất quyền lực.”

“Một thẩm phán cơ đấy!” Giọng nói của hắn nhẹ nhàng, khoái trá. “Cô định dọa tôi đấy à?”

“Ồ không, tôi... Chúa ơi, ông muốn gì ở tôi?

“Cô nghĩ sao? Cô nghĩ tôi muốn làm gì?”

Hãy cầu nguyện là hắn chỉ muốn cưỡng hiếp thôi, Susan, hãy cầu nguyện là chỉ có vậy.

“Xin đừng làm tôi đau.” Cô cuộn người lại, thổn thức, cố gắng một cách vô ích để vòng hai tay bị trói ra trước ngực, giống như một con gà tây bị chặt chân và buộc lại. “Xin đừng.”

to thế này không bất tiện ư?” Hai bàn tay nhớp pháp vươn tới túm lấy ngực cô, cố giữ cho chúng không động đậy. “Làm thế nào để ngồi vào bàn với hai thứ to tổ bố thế này trước ngực? Không thấy vướng víu à?”

Susan giằng ra. Cô cảm thấy sự đụng chạm của hắn đi dần xuống bụng. Háng cô. Người cô phản ứng lại. “Làm ơn đừng, làm ơn...

Hắn đứng dậy và khạc một bãi đờm lợn cợn màu nâu xuống gần mặt cô. “Cô biết tôi phải làm gì, đúng không?”

Susan lắc đầu, nước mắt thấm vào trong tóc.

“Trả lời tôi đi.”

“Đừng làm tôi đau...”

“TAO HỎI MÀY BIẾT TAO PHẢI LÀM GÌ ĐÚNG KHÔNG, VỚI HAI NÚM VÚ BỰ CHẢNG KHỐN KIẾP CỦA MÀY!” Hắn đá vào sườn cô rồi đột nhiên giọng hắn trở nên bình tĩnh. “Và câm miệng lại, đừng có khóc nữa. Mày sẽ làm phiền bà Frobisher đấy.”

Susan thở hổn hển, nằm sấp lại, tiếp tục thút thít. Hắn ngồi lên người cô, hai đầu gối mập mạp của hắn kẹp chặt lấy hai vai cô, tay túm tóc kéo đầu cô ngược trở lại. “Giờ thì nhìn đây.”

Hắn cúi xuống, mở chiếc hộp đựng dụng cụ ra.

Cô có thể nhìn thấy những chiếc kéo hiệu Wilkinson, nhíp, cọ lông chồn dáng búp măng và một bảng màu trang điểm lóng lánh màu xanh, đỏ, hồng, đào.

“Là cái này, chắc vậy. Cô nghe thấy tiếng kim loại lạch cạch, tiếng găng tay cao su được kéo lên, tiếng một thứ gì đó được lấy ra khỏi hộp dụng cụ - ôi Chúa ơi, là thứ gì vậy, một con dao mổ ư? Hắn thò tay xuống phía dưới, túm lấy ngực phải của Susan. “Giờ.” Một giọt mồ hôi rơi từ trên trán hắn xuống tóc cô. “Chúng ta sẵn sàng chưa?”

Vào ba giờ chiều, hạ sĩ Logan và hạ sĩ Quinn có mặt trước căn hộ nhỏ nằm giữa Lewisham và Greenwich. Đi cùng họ là một cảnh sát mặc đồng phục, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trang, lệnh khám nhà sẵn sàng trên tay. Họ không hy vọng có người ra mở cửa cho họ. Quinn nói vào chiếc máy ghi âm Sony Professional của mình:

“Bây giờ là mười lăm giờ mười bốn tại số 7 đường Halesowen. Ghi chú biên bản khám xét, căn hộ không có người ở, không có ai cho chúng tôi vào, cũng không có hàng xóm xung quanh, nên chiếu theo luật khám nhà...” Cô ấn nút tạm dừng, bước lùi lại nhường cho viên cảnh sát tiến lên trước. “Chúng tôi sẽ dùng vũ lực để tiến vào theo khoản 8 của lệnh khám xét H/00... Ôi giời, chờ đã.” Điện thoại trong túi cô reo ầm ĩ. Cô tắt máy thu âm, thò tay vào bộ đồ liền thân của mình tìm điện thoại. Là Jack - anh yêu cầu cô gọi lại cho anh qua số máy bàn. Cô tìm một bốt điện thoại và gọi lại.

“Tình hình thế nào rồi?”

“Nếu anh để tôi vào trong thì tôi mới nói cho anh được.” “Để ý bụi xi măng nhé - có thể là nhà phụ - hay gara. Đấy là nơi hắn giữ các tử thi.”

“Tôi sẽ chú ý. Giờ tôi có thể tiếp tục làm việc chứ?”

“Dĩ nhiên rồi. Tôi xin lỗi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.