Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53.

❊ ❊ ❊

Rebecca được điều trị tại bệnh viện đa khoa Lewisham. Jack nhất định không để người ta đưa cô tới bệnh viện St Dunstan. Cô đã phải chụp cắt lớp, chụp X quang mạch máu và truyền máu. Sau chín mươi tư tiếng đồng hồ, các bác sĩ trong phòng hồi sức tích cực mới dám chắc là đã giữ lại được tính mạng của Rebecca. Ngay khi nhận được tin này, Jack đưa ra quyết định về một vấn đề mà anh vẫn cứ trăn trở. Anh đang tự đóng vai Thượng đế và quan tòa, cân nhắc các phán xét trong một phiên tòa cá nhân và đã quyết định, một cách khá bình tĩnh, không thú nhận việc hành quyết Bliss.

Trong bốn ngày, anh đã cân nhắc mọi lựa chọn: tiến trình kỷ luật, điều trần, điều tra nội bộ. Bị sa thải vì có hành vi phạm tội và một phiên tòa xét xử độc lập. Hoặc phải đối đầu với tất cả những vấn đề này, hoặc để câu chuyện chấm dứt ở đây, để cả thế giới tin rằng Bliss đã chết trong một tai nạn trước khi anh kịp tới.

Bây giờ, anh tự nhủ rằng sự lựa chọn bảo vệ bản thân này, ngược lại, có thể mang tới cho anh một thứ vũ khí mới. Anh đã giết người nhưng không thú tội - giờ anh là một kẻ đi săn và hiểu rõ con mồi của mình. Anh có thể đứng một cách hiên ngang và vô hình trên khán đài của những kẻ sát nhân. Anh đã đưa ra quyết định và ngạc nhiên bởi sự thích nghi nhanh chóng của bản thân - khi cuộc điều tra về cái chết của Bliss diễn ra, Jack đã nói dối một cách trơn tru, nhìn thẳng vào mắt điều tra viên khi đưa ra những lời bịa đặt khéo léo.

Cũng lạ là sao mày lại bình tĩnh được như vậy. Tất cả hóa ra chỉ có vậy thôi sao? Nói dối và khiến người khác tin mình thật ra vô cùng đơn giản.

Nhưng, sự đổi mới tưởng chừng như hoàn hảo ấy của Jack lại không qua được mắt Rebecca. Cô lập tức nhìn ra anh đang thay đổi. Ngày đầu tiên sau khi tỉnh lại, cô sờ lên mặt anh và chỉ nói một câu giản đơn, “Là gì vậy?”

Anh nâng tay cô lên và hôn. “Khi nào em khỏe lại,” anh thì thầm. “Ngay khi em khỏe lại, anh hứa.”

Nhưng quá trình hồi phục của cô diễn ra rất chậm. Phải mất thêm ba lần truyền máu nữa thì cô mới thoát khỏi nguy hiểm, và mười ngày sau đó, cô vẫn còn quá yếu ớt để đi cùng anh tới đám tang. Vậy nên anh đành lái xe một mình tới ngôi nhà thờ nhỏ ở Suffolk và ngồi xuống bên cạnh Marilyn Kryotos trên một hàng ghế lạnh lẽo, luống cuống trong bộ tang phục đi thuê của mình.

Ở hai hàng ghế trước, mẹ của Essex ngồi đó với đôi mắt khô khốc, vẫn còn quá sững sờ để rơi nước mắt, những chiếc nơ bướm nhỏ xíu trên tấm mạng che mặt của bà rung rinh. Jack bối rối khi nhận ra những đường nét của Essex chính là sự kết hợp tài tình giữa bố và mẹ anh, tới mức sự hiện diện của họ giữa những đóa hoa huệ trắng trong giáo đường dường như là một hành động khiếm nhã. Anh tự hỏi liệu anh có thể nhận ra gương mặt mình giữa các đường nét của bố mẹ, nếu anh còn có thể gặp lại họ lần nữa. Anh băn khoăn không biết mẹ anh sẽ chọn chiếc mũ nào để đi tới đám tang; khi nhận ra mình không biết, không có chút ý niệm gì, cánh tay anh nổi da gà.

Thánh ca bắt đầu. Marilyn rướn người lên phía trước, tì khuỷu tay lên gờ bàn để kinh cầu nguyện và cúi đầu xuống.

“Mẹ ơi?” Jenna, trong chiếc váy nhung nhỏ xíu màu đen, tất đen và đôi giày da gài cúc bấm, trượt khỏi ghế, túm lấy chân Marilyn, ngước nhìn mẹ mình dưới mái tóc lòa xòa với vẻ lo lắng. “Mẹ ơi?”

Ở bên phải Marilyn, Dean ngồi im, tay vân vê cổ áo chiếc sơ mi người lớn đầu tiên của cậu. Cậu bé có vẻ lúng túng. Hai đứa trẻ con đều không thể làm bộ tảng lờ những giọt nước mắt của Marilyn rơi ướt cả chiếc gối quỳ thêu họa tiết ở dưới chân.

Jack vẫn nhớ như in cái cảm giác đó: giống như Dean, nhìn chằm chằm vào những giọt nước mắt tuôn rơi của mẹ anh sau mớ tóc dày, cả người bà run rẩy trong lúc cầu nguyện, cầu nguyện chúa trời tìm thấy Ewan.

“Đó chỉ là cái cớ vớ vẩn để từ chối sống cuộc đời của mình.”

Những từ này vang lên rõ ràng tới mức khiến anh tì tay lên trán, che đi khuôn mặt của mình, sợ người khác có thể nhìn thấy biểu hiện của anh.

“Anh phải buông tay và tiến lên phía trước đi chứ.”

Chẳng phải, anh nghĩ, đó chính là điều mà tất cả bọn họ, những người phụ nữ, những người bạn gái, đã luôn nói bằng những cách riêng của họ trong suốt bao năm qua sao? Có lẽ họ đã đúng khi nổi giận, có lẽ họ biết rõ hơn anh thứ gì cần phải gìn giữ và thứ gì cần phải buông tay. Giờ anh ở đây: ba mươi tư tuổi. Ba mươi tư tuổi nhưng anh vẫn chưa nắm được phương thức của cuộc chơi, một cuộc chơi lớn, quan trọng. Như thể anh vẫn chưa hoàn toàn sống cuộc đời của mình mà chỉ ngồi quan sát hướng ngược lại, lập kế hoạch, cố gắng sửa chữa sai lầm, săn lùng quá khứ, trong khi cuộc đời anh tự diễn ra trên vai anh. Anh có thể tiếp tục sống như thế này, tiếp tục gãi vào chỗ ngứa - đáp ứng những trò khiêu khích của Penderecki, chờ hắn phát minh ra những đòn tra tấn mới - và rồi luôn cô độc, không con cái suốt cả chặng đường đời. Hoặc là...

Hoặc là anh có thể lựa chọn bỏ cuộc.

Khi mục sư bắt đầu những lời tụng ca, Jack bất thình lình nhoài người lên phía trước, im lặng khẽ cúi xuống. Marilyn chùi mũi rồi nhìn lên.

“Sao?” Cô thì thầm, đặt tay lên cánh tay anh. “Có chuyện gì vậy?”

Anh nhìn trân trân vào khoảng không như thể vừa thấy một bóng ma bay từ cung thờ bên cạnh lên vòm họa tiết hình quạt của nhà thờ.

“Jack?”

Vài giây sau, nét mặt anh sáng ngời. Anh ngồi tựa lưng vào ghế và nhìn cô.

“Marilyn,” anh thì thầm.

“Chuyện gì vậy?” Từ anh tỏa ra một thứ mùi sạch sẽ. Cô đợi một lúc, trong đầu trăn trở những chi tiết nhỏ xung quanh câu chuyện cuộc đời của Jack mà cô vẫn luôn lấy làm tiếc. “Có chuyện gì?”

“Không có gì.” Anh mỉm cười. “Chỉ là một chuyện điên rồ mà thôi.”

Sau lễ viếng, anh lái xe trở lại London - lướt nhanh qua những cánh đồng Suffolk phẳng lặng, chứa chan ánh nắng. Tới khi anh về đến nhà, trời đã sẩm tối: bầu trời phía trên ngôi nhà nhỏ trong dãy nhà liền kề đã vằn lên những vệt màu cam.

Anh đã không tới phòng của Ewan từ hơn hai tuần nay, nhưng lúc này, anh không hề do dự bước vào, ném hết những hộp đựng hồ sơ rỗng vào túi rác, buộc chặt rồi mang ra đường vứt vào thùng rác. Anh chùi tay, trở vào nhà, cởi áo vét, lấy chiếc búa nhổ đinh trong ngăn tủ dưới cầu thang để phá khóa cửa sau.

Khu vườn đã tìm lại được nhịp sống của mình khi tháng Bảy gần kề. Tỉnh giấc dưới nắng hè, khu vườn đang vào độ rực rỡ nhất với những đóa hoa sặc sỡ rải rác giữa luống đất và những bụi hồng centifolia mẹ anh trồng đến nay đã được ba mươi năm, lặng lẽ khoe hương sắc cạnh hàng rào, những đóa hoa già cỗi màu hồng nhạt nở bung như bàn tay em bé. Jack chui qua những tán liễu, đi thẳng tới gốc dẻ gai già nua, thả chiếc búa xuống dưới chân.

Làm đi. LÀM ĐI. Bây giờ mà suy tính là lại chùn chân.

Anh xắn tay áo lên, hít một hơi thật sâu rồi túm lấy tấm ván dưới cùng, bẩy nó ra khỏi thân cây. Tấm ván đã ọp ẹp, mủn nát, gần bật tung ra khỏi thân cây, những đám mùn địa y bắn tung tóe lên ngực áo anh.

Không được do dự.

Anh cầm tấm ván đi vài mét dọc theo hàng rào rồi ném nó sang phía bên kia, lẫn sâu vào những bụi cây. Anh lau trán, quay trở lại cây dẻ gai và tiếp tục với tấm ván thứ hai.

Chiếc búa nằm chỏng chơ trên cỏ, bóng của nó ngày một đổ dài. Chẳng mấy chốc, lòng bàn tay anh đã trở nên thô ráp, loang lổ mồ hôi, áo sơ mi dính đầy rêu và chỉ còn lại tấm ván cuối cùng lủng lẳng bên thân cây. Khi anh đặt tay lên tấm ván, lùi lại một bước, chuẩn bị tư thế thì có cái gì đó khiến anh chững lại. Một nhân tố mới bất thường xuất hiện trong không gian của anh, thay đổi bầu không khí xung quanh chỉ trong một hơi thở.

Anh buông tấm ván ra và nhìn lên.

Penderecki xuất hiện ở khu vườn phía bên kia đường tàu. Dường như có một thứ nhận thức quen thuộc hay bản năng tội lỗi nào đó đã kéo hắn ra khỏi nhà, như thể hắn có khả năng đánh hơi được sự thay đổi trong chấp niệm của Jack. Hắn đứng cạnh hàng rào trong cái áo ghi lê Aertex bẩn thỉu và dây đeo quần, vừa nhai trệu trạo vừa gãi gáy, hai mắt lấp lánh như đá quý hấp háy quan sát Jack.

Jack hít một hơi thật sâu rồi đứng thẳng người lên. Thường thì anh sẽ bỏ đi chỗ khác, hay tệ hơn, sáp về phía hắn. Nhưng lúc này, anh đứng vững vàng ở đó, bình thản, đối mắt với Penderecki. Trong tư thế chủ động.

Không có đoàn tàu nào chạy qua. Không có bất kỳ âm thanh nào. Những đám mây hoàng hôn bồng bềnh trên những ngọn cây, phản chiếu lên ô cửa sổ của các ngôi nhà liền kề. Một con mòng biển từ sông Thames bay lạc tới, xoay tròn phía trên, quan sát hai người đàn ông ở dưới. Và rồi mắt Ivan Penderecki hấp háy.

Chỉ nhanh như một cái bóng thoáng qua, nhưng Jack đã kịp nhìn thấy.

Cán cân của trò chơi đã thay đổi.

Anh mỉm cười. Một cách chậm rãi, trong lòng phơi phới. Anh lùi lại một bước và chỉ bằng một động tác, giật tung tấm ván gỗ ra khỏi những chiếc đinh ghim. Anh mang nó tới bên hàng rào, dừng lại một lúc đủ để chắc chắn rằng Penderecki vẫn đang quan sát rồi vung tay quăng nó ra xa tầm ba mét vào giữa các bụi cây. Dọc theo “đường mòn tử thần”. Nơi cuối cùng anh nhìn thấy Ewan.

Tấm ván rơi xuống đất, nẩy lên hai lần, nhấp nhô phía trên ngọn cỏ và những bụi hoa anh thảo trước khi lăn một vòng nữa rồi dừng lại, biến mất hẳn giữa màu xanh bạt ngàn. Anh chùi tay và ngước lên.

Hoàn hảo.

Vẻ mặt Penderecki thay đổi.

Hắn do dự một lát, gõ tay lên hàng rào, đôi mắt lồi của hắn nhìn xuống, liếc ngang liếc dọc với vẻ bất an. Thế rồi, hắn đột nhiên xốc dây đeo quần lên, khạc nhổ ra đường ray, chùi miệng rồi lùi ra khỏi hàng rào, không dám ngẩng đầu lên. Hắn quay lưng lại - lưng cứng đờ, hai tay bất động bên hông - và bước thẳng vào trong nhà, không chệch một phân, cẩn thận khép cửa lại sau lưng.

Ở phía bên kia đường ray, Jack - trong tang phục mặc lần thứ hai của đời mình, chiếc áo sơ mi sẫm mồ hôi - hiểu rằng chuyện này thế là đã kết thúc. Anh gục đầu xuống, đứng tựa vào hàng rào, hai tay móc vào lưới thép, trái tim dần thanh thản giống như màn đêm đang buông xuống quanh anh.

Đột nhiên, một chuyến tàu chở khách rùng rùng chạy qua, lác đác vài công chức đi làm về muộn. Anh nhìn lên sững sờ. Như thể đoàn tàu không phải là thứ anh mong đợi nhìn thấy trên đường ray. Anh vươn người ra phía trước, nhìn đuôi tàu màu vàng khuất dần về phía xa. Khi cả đoàn tàu đã mất hút dưới chân cầu Brockley, anh vẫn tiếp tục quan sát chuyển động nhập nhoạng đó một lúc lâu, cho tới khi không còn biết là mình đang ngắm nhìn bầu trời, những tia hoàng hôn hay một trò ảo thuật của ánh sáng.

Anh quay vào nhà, tắm rửa, thay quần áo rồi lái xe tới bệnh viện Lewisham.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.