Kayleigh Hatch đã được dì mình nhận dạng.
“Con bé đã cắt tóc nhưng đúng là nó. Tôi chắc chắn.”
Vậy là Tổ Trọng án đã xác định được danh tính của bốn trên năm nạn nhân. Chánh thanh tra cũng quyết định dỡ bỏ lệnh trì hoãn thông tin đối với báo chí vào buổi tối hôm đó nên Maddox đã đồng ý cho tiến hành kiểm tra quán rượu.
Trời mưa khiến London chìm trong thứ không khí trầm uất quen thuộc. Đó là một cơn mưa xuân tầm tã, mát lành, không giống như những cơn mưa phùn trơn trượt thông thường, nhưng vẫn là mưa. Bảy người mặc áo mưa chia làm hai xe. Diamond cùng với hai người của đội F lái chiếc Sierra, còn Jack chở Maddox, Essex và Logan trên chiếc Jaguar của mình.
Dog & Bell với những bức tường tróc sơn, nhem nhuốc choán cả một phần đất trên đường Trafalgar chật hẹp, kẹp giữa một đại lý du lịch cũ nát và cửa hàng giặt quần áo tự động KLEENEZIE. Bên trong tràn ngập mùi nước khử trùng và mùi thuốc lá hôi hám. Tất cả tiếng trò chuyện đều dừng lại, các khách hàng giữ yên những ly bia quý giá của mình trong màn khói thuốc phiện và quay những khuôn mặt vô hồn ra nhìn bảy viên thanh tra. Thanh tra Diamond tới cửa thoát hiểm phía sau trong khi điều tra viên Logan đứng gác dưới chân cầu thang lớn, uốn lượn, tay vịn bóng bẩy theo kiểu kiến trúc Victoria. Maddox gạt chân đóng cánh cửa phía sau lại. Người đứng quầy bar, một phụ nữ ngoài sáu mươi, mảnh khảnh mà dẻo dai như một chiếc thắt lưng da với mái tóc nhuộm đen, mắt tô màu xanh da trời, vẫn đứng hút thuốc sau quầy, không hề tỏ ra ngạc nhiên, quan sát họ với đôi mắt sáng quắc mở trừng trừng.
“Được rồi, các vị.” Maddox giơ thẻ cảnh sát lên. “Chỉ là kiểm tra theo thông lệ. Không cần phải hoảng hốt.”
Jack rời khỏi quầy bar và trong vòng mười phút đã xác định được hai cái tên trong danh sách của Harrison. Người quản lý quầy bar là Betty, và vũ công của ngày hôm nay, một cô gái miền Bắc, tóc vàng, cao lớn, mặt mũi cáu kỉnh, đôi mắt xanh gần nhau và tay chân giống hệt một cậu trai mới lớn, tên là Lacey.
Cô mặc quần tất cùng một chiếc áo thụng đỏ dài đến hông và đang đánh nhũ bạc lên má trong nhà vệ sinh tầng trên khi Jack gõ cửa mang theo một ly đúp vodka và nước cam. Một trong những quy tắc trao đổi cơ bản.
“Đóng cửa lại,” cô làu bàu, nhận lấy ly rượu. “Thế quái nào mà ở đây lại lạnh kinh thế này! Không phải đang hè sao?”
Jack đóng cửa và ngồi xuống một chiếc ghế đẩu trong góc. Lacey ngậm một điếu thuốc, hít lấy khói rồi dựa vào bồn rửa và quan sát Jack trình bày.
Cô tỏ ra điềm nhiên.
“Mấy loại đó ắt sẽ thành ra như vậy,” cô nhún vai, quay ra nhìn vào gương. “Nhưng tôi thì chẳng có gì phải lo lắng. Tôi rất thận trọng.”
“Chúng tôi biết là cô có quen Shellene.”
“Tôi quen hết mấy người đó. Nhưng không có nghĩa là tôi tin tưởng họ. Hay thậm chí là quý mến họ.” Cô đặt điếu thuốc lên thành bồn rửa cho nó cháy âm ỉ, tạo thêm một trong vô số vệt thuốc lá vàng ố trên mặt sứ. “Không thể để bất cứ đồ đạc gì trong phòng thay đồ nếu cô ta quanh quẩn ở đó. Đấy chính là vấn đề của mấy người nghiện hút. Nếu anh hỏi thì tôi cũng thú thực rằng mấy người đó mà đã phê thuốc thì có phải ngủ với mấy thằng thần kinh họ cũng làm.”
“Còn Petra?”
“Cô ấy không sử dụng ma túy nên sẽ không làm chuyện đó để mua thuốc. Nhưng không có nghĩa là cô ấy không làm gái để kiếm tiền. Đúng chứ?”
“Cô có quen biết các khách hàng ở đây không?”
“Tôi không thường xuyên chạy sô ở đây lắm.” Cô rít thêm một hơi rồi ném mẩu thuốc xuống dưới vòi nước. “Hỏi Bướm Willow ấy, cô ta gần như diễn tất cả các sô. Hôm nay chẳng có khách mấy, nhưng nếu cô ta xuất hiện, chỗ này sẽ chật cứng cho mà xem. Hết thảy đều mê mẩn Bướm với bộ ngực bự của cô ta.”
“Có khách hàng nào là nhân viên bệnh viện không?”
“Luật sư, công chức, sinh viên, chỗ này đâu chỉ dành riêng cho đám cặn bã trên đời, anh biết đấy.” Cô nhấp một ngụm vodka. “Có một vài gã đóng nguyên bộ vét, giày dép bóng lộn, tôi nghĩ họ là bác sĩ hay gì đó.”
Jack rút thuốc lá trong túi ra và bóp vụn vào giấy cuốn Rizla. “Họ từ đâu tới, mấy vị bác sĩ ấy?”
“Từ tận bệnh viện St Dunstan.”
“Cô có nhớ tên ai không?”
“Không.”
“Có ai trong số họ đang ở dưới kia không?”
Cô nghĩ một lúc. “Không, lúc nãy tôi nhìn thì không thấy ai.”
Jack cúi đầu xuống châm thuốc. “Cảm ơn cô đã giúp đỡ, Lacey, cảm ơn cô rất nhiều.”
Jack dừng lại ở chân cầu thang chạm khắc theo kiến trúc Victoria, khẽ tựa cánh tay vào lan can mòn vẹt.
Maddox đứng trước mặt anh, cách đó chưa đầy một mét, khoanh tay quan sát căn phòng, các cảnh sát rải ra xung quanh, những chiếc áo mưa của họ rúm ró vứt trên ghế bên cạnh. Trên mỗi bàn, những bức ảnh của bốn cô gái chật vật tìm chỗ giữa đống ly cốc, gạt tàn và những vết bia tròn thấm ướt giấy. Diamond ngồi một chỗ, khuy áo vét cởi ra, ống quần kéo cao để lộ một phần đôi tất Tasmanian Devil, sản phẩm mới của hãng Warner Brothers. Đối diện anh ta là hai người công nhân đang uống bia, mặt mũi cau có.
Cửa ra vào bật mở và một thanh niên da đen ngoài hai mươi tất bật bước vào tránh mưa. Gã đội một chiếc mũ bóng chày hiệu Tommy Hilfiger, giày thể thao cao cổ Nike, dáng người thon thả nhưng cơ bắp, răng nanh trái bọc vàng. Gã đi gần tới quầy bar mới nhận ra hết thảy mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm.
Thanh tra Diamond xuất hiện bên cạnh gã trong chớp mắt với dáng điệu phấn khích như đi săn mồi. Diamond đặt tay lên vai gã, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, dẫn gã về một chiếc bàn.
“Sếp không thể để cậu ta thẩm vấn đối tượng,” Jack nói khẽ vào tai Maddox. “Cậu ta sẽ không coi đó là một nhân chứng. Mà sẽ biến nó thành một cuộc thẩm vấn nghi phạm.”
“Đừng có can thiệp vào,” Maddox trả lời.
“Cậu ta đã có thành kiến về việc ai là thủ phạm rồi.” “Đây,” Maddox nói, “là mệnh lệnh.”
Jerry Henry, biệt danh đường phố ở khu Deptford là Gemini, chưa từng bị cảnh sát bắt giữ. Gã cho rằng mình vốn chỉ là một con tép riu mà cảnh sát chẳng thèm sờ đến. Đó cũng chính là thế mạnh của Gemini. Gã tự nhận mình giống như một loại cá nhám phơi nắng chỉ lượn lờ quanh rìa Deptford, rỉa róc những gì mà hai trùm ma túy trong khu vực nhả ra. Gã chẳng làm tổn hại đến ai cả.
Nhưng mặt trái là tép riu thì không được ai bảo kê. Cảnh sát lại chẳng ngu, họ biết thừa hàng hóa cũng phải có nguồn gốc. Đôi khi họ tìm những kẻ như gã để dồn ép khai ra một ông trùm ma túy nào đó. Cảnh sát cũng chẳng ngại hy sinh gã để truy ra một trong những tổ chức buôn bán ma túy lớn ở khu vực phía Nam London.
Cho dù họ muốn gì đi nữa, gã nhủ thầm khi đi theo tay cảnh sát tới một chiếc bàn, vẫn phải giữ bình tĩnh, từ chối hết thảy, để mặc họ tự tìm cách chứng minh. Gã cũng điểm lại trong đầu lượng ma túy giấu trên người ngày hôm nay. Cũng vừa đủ để khai là cho nhu cầu cá nhân, nhưng tên Dog bên New Gross vừa tuồn cho Gemini ít ma túy đá từ một xưởng điều chế trên Peckham, gã đã chia nhỏ ra bán gần hết, nhưng vẫn còn lại một ít. “Ngậm trong miệng ấy. Nếu xảy ra chuyện gì thì nuốt vào bụng là xong.” Nhưng Gemini không muốn làm thế, gã đã giấu nó vào giày cao cổ, và bây giờ gã sẽ phải trả giá.
“Phủ nhận. Làm như không có chuyện gì xảy ra.”
“Cậu vừa nói gì thế?” tay cảnh sát hỏi.
“Có nói gì đâu,” Gemini mấp máy rồi ngồi vào chỗ.
“Được rồi, chỉ là điều tra theo thông lệ thôi.” Tay cảnh sát khoát hai tà áo vét ra sau, bước một chân qua chiếc ghế đẩu rồi ngồi xuống trước mặt gã, cái bụng nhỏ, tròn lẳn tì xuống đùi, hai khuỷu tay chống lên mặt bàn tròn. Gemini rũ vai ngồi lùi ra sau, một tay nhét vào cạp quần hiệu Calvins, đầu nghiêng sang một bên, miệng bĩu ra, sưng sỉa.
“Bình tĩnh. Phủ nhận hết. Để họ tự đưa ra bằng chứng. Làm như không có chuyện gì xảy ra,” gã lẩm nhẩm.
Hành động đó khiến tay cảnh sát nổi điên. Anh ta gí mặt vào sát mặt Gemini. “Gì cơ? cậu đang cố trao đổi thông tin với tôi đấy à?”
“Chớ phật ý.” Gemini không hề nao núng trước hơi thở hằn học kia. Gã thản nhiên xòe tay ra trên ghế. “Thế anh là ai?”
Tay cảnh sát nuốt nước bọt thật mạnh, lùi lại, gõ gõ chiếc bút bi lên mặt bàn. “Thanh tra Diamond.” Hai chữ thanh tra được anh ta phát âm một cách cẩn trọng. “Cậu có phải khách thường xuyên ở đây không?”
“Điều đó liên quan gì tới anh?”
“Cậu có biết cô gái nào làm việc ở đây không?”
“Không.” Gemini tặc lưỡi ầm ĩ. “Tôi không biết họ.”
“Cậu chưa từng gặp bất kỳ ai trong số họ? Tôi bất ngờ đấy.” Tay cảnh sát vẫn nhìn gã chằm chằm với ánh mắt lờ đờ, ngạo nghễ rồi đẩy một tấm ảnh sang bên kia bàn. “Cái này có giúp được gì không?”
Gemini nhận ra bọn họ tức thì. Nhất là cô gái tóc vàng. Shellene. Gã bán lẻ ma túy cho cô ta từ nhiều tháng nay, còn làm taxi chở cô ta nữa. Mới vài tuần trước cô ta còn giúp gã giải quyết nhu cầu bằng miệng ở băng ghế sau chiếc GTI của gã để đổi lấy ít ma túy đá. Gã tự hỏi không biết bọn họ có tiết lộ với cảnh sát việc buôn bán của gã không.
“Tôi không biết họ. Có lẽ ngoại trừ cô gái này, không phải cô ấy là vũ nữ ở đây sao? Tôi biết đến thế thôi.”
“Cậu biết cô ấy là vũ nữ ở đây.”
“Tôi từng thấy cô ấy.”
“Lần cuối cùng cậu nhìn thấy cô ấy là khi nào?”
Gemini nhún vai. “Cũng lâu rồi.”
“Cậu có nhìn thấy người nào rời đi với một trong các cô gái này không?”
Gemini phá ra cười với vẻ châm chọc. Gã biết mục tiêu của câu hỏi là gì. “Tại sao anh lại hỏi tôi mấy câu vớ vẩn này? Thế mà người ta nói cảnh sát Anh thông minh cơ đấy!”
“Cậu có định trả lời không thì bảo?”
“Tôi biết thừa cái loại người như anh.”
Tay cảnh sát trở nên bất động. Anh ta nhìn chằm chằm vào hai bàn tay mình. Gemini có thể thấy cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt dưới làn da trắng mướt của anh ta. Khi tay cảnh sát ngước mắt lên, hai con ngươi co lại thành hai chấm đen giận dữ. “Cậu gì nhỉ?”
“Với anh thì tôi chả là ai cả.”
“Vậy được, thằng vô danh tiểu tốt kia.” Tay cảnh sát nhấc tay lên, để lại những dấu mồ hôi rịn ra trên bàn. “Thằng tiểu tốt và kệ con mẹ nó đời kia, tao không hiểu câu cuối cùng của mày. Có phải ý mày muốn” - anh ta cúi sát vào, răng nghiến chặt đến tróc cả môi, giọng trầm trầm - “sỉ nhục lực lượng bảo vệ luật pháp của đất nước này, nơi đã hào phóng tương trợ cho mày và sẽ tiếp tục tương trợ cho bất cứ đứa mọi đen nào mà chúng mày sản ra, cho chúng mày nhà cửa, cho chúng mày ăn uống và thu dọn tàn cuộc sau khi chúng mày ăn cắp tiền hưu trí của một bà già khốn khổ nào đó. Mày muốn nói thế đúng không?”
“Anh đúng là một gã phân biệt chủng tộc,” Gemini nói, mỉm cười uể oải. “Với anh, tôi có thể chỉ là một gã mọi đen ngu xuẩn, nhưng tôi biết các quyền của mình. Tôi cũng biết cơ quan Khiếu nại cảnh sát. Tôi cũng đã đọc báo cáo Macpherson[1].”
Tay cảnh sát không hề dao động. “Nếu mày thực sự đã đọc báo cáo Macpherson, mày phải biết là mày đừng mong dựa dẫm vào ai. Không ai có thể nghe thấy tao đang nói gì. Tao có thể sỉ vả mày, gọi mày là thằng nhọ, thằng mọi đen, thằng bồ hóng hay bất cứ từ gì tao thích.” Diamond mỉm cười. Anh ta đang cảm thấy khoái trá. “Tao có thể ném vào mặt mày tất cả những từ ấy. Và mày biết sao không? Rốt cuộc cũng chỉ có lời khai của mày đối chọi với lời của tao. Mày cho là mỗi khi có một thằng lục lâm nhảy chồm chồm la hét 'phân biệt chủng tộc' là có người nghe phỏng, đồ cặn bã chó chết?”
Gemini bắt đầu mất bình tĩnh. “Tôi không việc gì phải nghe những lời này.” Gã đứng dậy. “Nếu muốn tôi giúp thì tới mà bắt tôi, bọn khốn.”
Tay cảnh sát đứng phắt dậy chặn trước cửa. “Mày nghĩ là mày có thể chạy đi đâu được hả?” anh ta thích thú nói. “Thằng nhọ khốn kiếp.”
Gemini không kiềm chế được nữa. Gã chộp lấy một cốc bia ở chiếc bàn gần nhất hất thẳng vào mặt tay cảnh sát. Tay cảnh sát không kịp nhắm mắt lại. Bị bia táp, tay cảnh sát xoay người, hai tay vung lên ôm lấy mặt.
“Thằng khốn này!”
Nhưng Gemini đã lao ra khỏi cửa trước khi mọi người kịp phản ứng.
Với Jack, lúc này vẫn đang đứng dưới chân cầu thang, cuộc đụng độ ấy giống hệt như một thước phim câm quay chậm không có thực. Hai người đàn ông mỉm cười và nói chuyện với vẻ bình thản, rồi trong nháy mắt Diamond đã cúi gập người, hai tay ôm mặt như bị cốc thủy tinh ném trúng. Jack cứ tưởng sẽ thấy máu chảy nhưng Diamond đã nhanh chóng lau mắt và lao vọt ra khỏi cửa, áo vét bay phần phật. Hai thành viên đội F đứng phắt dậy, quên cả thẩm vấn, chạy ra cửa mặc cho mưa quất cả vào áo, nhìn theo viên thanh tra của mình lao ra đường.
Họ không phải đợi lâu. Mel Diamond quay trở lại, thở hồng hộc, áo vét ướt đẫm nước mưa hòa lẫn với bia.
“Được rồi.” Anh ta cúi xuống vỉa hè khạc một bãi. “Đã lấy được dấu vân tay của hắn. Cái thằng chó chết.”
Trên đường trở về Shrivemoor, Jack lái xe. Maddox ngồi cạnh anh, áo mưa cuộn ngược để trên đầu gối. Essex và Logan gục người ở phía sau, nhàn nhạt hơi men. Jack im lặng. Trong gương chiếu hậu, anh có thể nhìn thấy chiếc Sierra bám sát đằng sau. Diamond cầm lái. Jack thoáng thấy anh ta đang nói chuyện và cười cợt mỗi khi cần gạt nước quét sạch kính chắn gió: mặt kính chiếc Sierra trông mù mịt vì hơi nước, còn cửa kính chiếc Jaguar vẫn trong và lạnh lẽo.
“Tất cả bọn họ đều đồng ý tới cho mẫu nước bọt.” Maddox thở dài nhìn ra ngoài khi họ lái qua vòm nhà đôi màu xanh ngọc của trường đại học hải quân. “Tất cả trừ người bạn mới của Diamond. Hắn ta lái một chiếc xe GTI màu đỏ, hai nhân chứng đã nhìn thấy Craw rời đi với hắn...”
“Da trắng,” Jack lẩm bẩm. “Tất cả đều là da trắng.”
“Gì cơ?”
“Những kẻ giết người hàng loạt gần như không bao giờ tìm con mồi thuộc chủng tộc khác, chúng không làm thế. Một nguyên tắc cơ bản đến nực cười.”
Trong vài giây sau đó, không ai nói gì. Maddox hắng giọng bảo, “Jack này, để tôi nói cho rõ: không có gì, không có gì, trên trái đất xanh của Chúa này có thể đảm bảo khiến chánh thanh tra cáu tiết bằng việc phân biệt chủng tộc. Tôi nghĩ chúng ta đã thảo luận về vấn đề này khi cậu chuyển tới đây.”
“Đúng vậy.” Anh gật đầu. “Tôi nghĩ đã tới lúc chúng ta phải thảo luận về chuyện đó.”
“Vậy cậu định nói gì thì nói luôn đi.”
Jack liếc nhìn Essex và Logan qua gương. “Tôi muốn thảo luận riêng.”
“Vậy sao? Được thôi. Làm luôn đi. Ngay bây giờ. Nào. Dừng xe lại.”
“Ngay bây giờ? Cũng được.” Jack quặt trái vào công viên, dừng xe bên vệ đường, để chế độ đèn cảnh báo nguy hiểm. Hai người nhảy ra khỏi xe.
“Được rồi.” Nước mưa chảy tong tỏng từ cây sồi cổ thụ xuống vỉa hè, bắn tung tóe trở lại lên mắt cá chân họ. Maddox nâng áo mưa lên che đầu như mũ thầy tu. “Cậu bị làm sao thế?”
“Thế này.” Jack cũng lấy áo khoác che đầu và đứng sát cạnh Maddox. Trong xe, Essex và Logan tế nhị nhìn đi chỗ khác. “Steve, tôi có cảm giác như hai chúng ta đang đi về hai hướng khác nhau.”
“Nói tiếp đi. Phun hết ra luôn đi.”
“Tôi bảo toàn ý kiến của mình. Thủ phạm không phải là một người da đen.”
Maddox đảo mắt. “Đã bao nhiêu lần tôi bảo cậu...” Ông dừng lại, lắc đầu. “Chúng ta đã thảo luận chuyện này rồi. Tôi đã nói với cậu về lập trường của chánh thanh tra.”
“Và nếu như ông ấy biết được chúng ta chỉ ngó qua mấy chai rượu rum vô dụng, Chúa ơi - mấy chai rượu rum do một thành viên có tư tưởng phát xít trong đội trưng ra - để quyết định đối tượng là một người da đen thì thử nghĩ xem ông ấy sẽ có lập trường gì? Sếp thử nghĩ mà xem.” Anh giơ hai tay lên, những ngón tay tì vào nhau, vì áp lực mà trở nên trắng bệch. “Nghĩ tới con chim xem nào. Sếp thật sự cho rằng cái tên nhãi ranh vô dụng trong quán rượu kia có đủ trí thông minh - hay thậm chí là trí tưởng tượng, vì Chúa - để làm ra một chuyện như thế sao?”
“Jack, Jack, Jack. Có thể cậu đúng. Nhưng đứng từ lập trường của tôi mà xem xét. Giống như cậu, tôi không muốn đối tượng tình nghi là người da màu, mà chánh thanh tra cũng vậy, đó chính là lý do chúng ta phải loại bỏ vật chứng không thể chối cãi...”
“Vật chứng không thể chối cãi?” Jack hít một hơi. “Sếp gọi đó là vật chứng không thể chối cãi ư?”
“Một sợi tóc chủng tộc Phi được tìm thấy trên đầu Craw và một nhân chứng nhìn thấy đối tượng ở gần bãi tập kết của ông North - cộng với tất cả những gì chúng ta vừa thu thập được trong một tiếng vừa qua. Phải nói là đủ khiến cho tôi lo lắng. Đừng lấy làm phật ý, Jack, nhưng cũng đừng quên rằng trong đội B, tôi sẽ là người bị ném đá chứ không phải cậu. Và nếu như phải lựa chọn nghe theo lời một thanh tra mà tôi mới nhận về được năm phút hoặc nịnh hót ngài chánh thanh tra thì theo cậu, Jack, với tất cả sự tôn trọng...” Ông dừng lời, hít một hơi. “Cậu sẽ làm gì?”
Jack nhìn Maddox một lúc lâu. “Vậy tôi muốn ghi nhận chuyện này vào hồ sơ điều tra.”
“Nói đi.”
“Chúng ta đang đi sai hướng. Ở ngoài kia, có một kẻ đang tự cho mình là bác sĩ. Chúng ta nên tìm kiếm một nhân viên bệnh viện. Một nhân viên y tế da trắng.”
Maddox nhướng mày. “Dựa vào...”
“Dựa vào những gì Krishnamurthi đã nói, rằng đối tượng có những kiến thức y học cơ bản. Steve, chúng ta đã tới nhầm ngày, hôm nay không phải là một ngày bình thường ở quán rượu. Bình thường, chỗ đó luôn chật kín khách và có vài người trong số họ làm việc tại bệnh viện.”
“Được rồi, được rồi, bình tĩnh lại. Chờ tới cuộc họp ngày mai, được không? Chúng ta sẽ bình tĩnh và công tâm xem xét lại sự việc.”
“Tôi muốn triển khai ngay bây giờ.”
“Thế cậu định làm gì? Theo dõi tất cả các bệnh viện trong khu vực bốn - RG, PD và PL[2]?”
“Tôi sẽ bắt đầu với khu RG. Ở ngay đây. Bệnh viện St Dunstan. Đó là bệnh viện gần quán rượu nhất. Tiếp cận với bên nhân sự. Sàng lọc bớt đối tượng, sau đó sẽ tiến hành thẩm vấn chung. Nếu không tìm thấy gì, khi đó tôi sẽ xem xét bệnh viện Lewisham hay có thể là Catford.”
Maddox lắc đầu. “Họ sẽ không đồng ý đâu. Mấy người bên nhân sự này đều câm như hến ấy.”
“Để tôi thử xem.”
Maddox hạ áo mưa xuống, ngửa mặt lên trời, hai mắt nheo lại để tránh nước mưa. Khi ông nhìn xuống trở lại, khuôn mặt ông có vẻ điềm tĩnh. “Được rồi. Cậu thắng, cậu có thể dùng Essex nếu muốn, và cậu có bốn ngày kể từ thứ Hai để tìm ra gì đó.”
“Bốn ngày?”
“Bốn ngày.”
“Nhưng...”
“Nhưng cái gì? Cậu tự đi mà sắp xếp thời gian. Và cậu không được trốn buổi họp nào đâu đấy. Và nếu cần thiết, tôi cũng có thể rút cậu ra khỏi vụ này ngay lập tức. còn gì nữa không?”
“Có ạ.”
“Chuyện gì?”
“Sếp vẫn đến dự tiệc với chúng tôi chứ?”
“Lúc nào tôi không bị cậu làm cho phát điên lên nữa thì hãy hỏi lại.”
❀ ❀ ❀
[1] Bản báo cáo cuộc điều tra công khai về những vấn đề liên quan đến cái chết của Stephen Lawrence, cáo buộc lực lượng cảnh sát thành phố có tư tưởng phân biệt chủng tộc và yêu cầu cải tổ các cơ quan công vụ về vấn đề này.
[2] Các khu vực mã bưu chính ở Anh.