Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27.

❊ ❊ ❊

Váy ngắn không tay màu vàng hoa cúc và một chiếc vòng đeo tay bằng đồng hiệu Kara: Rebecca đang chuẩn bị ra ngoài thì nhận được điện thoại của Jack. Một buổi xem tranh riêng ở Barbican[1]: thường thì cô vẫn hay tránh những sự kiện như thế, nhưng tối nay nó có thể giúp cô đi đâu đó khỏi Greenwich. Cô cần thứ gì đó khiến cô phân tâm. Kể từ khi Jack và Essex tới căn hộ, đầu óc Rebecca chỉ quanh quẩn nghĩ tới chuyện đó - cả ngày cô ngồi trước giá vẽ, không làm được việc gì, thơ thẩn nghịch cây cọ lông chồn giữa ngón cái và ngón trỏ và tái dựng trong đầu gương mặt của Kayleigh, Shellene, Petra, trong khi Joni cứ lẩm nhẩm hát một mình, cuốn lá cần sa Acapulco Gold để dùng với trà và bánh mì nướng, rồi phê lừ đừ cho tới giờ ngủ. Joni nói rõ rằng cô không muốn thảo luận về chuyện đã xảy ra - cô hiếm khi về nhà, và mỗi khi cô ở nhà, giữa hai người lại bao trùm một thứ không khí im lặng gượng gạo.

Trong sự im lặng ấy, Rebecca nghe thấy những tiếng gõ cửa yếu ớt đầu tiên của một sự thay đổi.

Chúa ơi, quả là một quãng thời gian dài cho một sự thay đổi.

Hai thế giới khác nhau - hết thảy mọi người đều nói thế - hai người họ vốn là hai thế giới tách biệt. Và mối liên hệ duy nhất giữa hai người, vốn từng rất có ý nghĩa, nay đã dần phai nhạt.

Rebecca là một cô gái ngoại tỉnh. Bố cô - một người đàn ông cao lớn, nghiêm nghị với khuôn mặt điển hình của một triết gia - chỉ thực sự tìm thấy niềm vui trong thư phòng, một mình giữa những bản in thơ sonnet về tình yêu thời Elizabeth được rập họa tiết vàng. Trong khi đó, vợ ông loạng choạng trên lầu, nhét cả vốc thuốc chống trầm cảm vào miệng, các bác sĩ thì thầm với nhau rằng đó là bệnh rối loạn lưỡng cực. Đôi khi, bà nằm trên giường trong suốt nhiều ngày, quên cả tắm rửa hay ăn uống. Quên cả việc mình có một đứa con gái cần chăm sóc.

Rebecca đã xây dựng nên bản sắc của mình dựa vào chúng: tập thơ sonnet Amoretti của Spenser và thuốc chống trầm cảm. Và những trận đòn trước khi đi ngủ. Hay nếu bé Becky dám làm ầm ĩ, mấy viên thuốc an thần sẽ được thả vào trong cốc nước cam của con bé.

Rebecca dần trở thành một cô thiếu nữ gầy gò, trầm mặc, tin rằng mình thực sự cô đơn và có một không hai trên đời.

Các ông bố mới là người bạo hành - không phải các bà mẹ - chẳng có báo đài nào nói về những người mẹ cả.

Cô trốn khỏi Surrey với ý định vào đại học nhưng rồi lại trôi dạt tới London. Và rồi bỗng dưng Joni xuất hiện - quần soóc, kính hình trái tim, đi khệnh khạng về phía cô trên đường phố Greenwich, cần sa vắt vẻo trên miệng và kể lể một cách đầy phẫn nộ về thời thơ ấu khốn nạn của mình. Cả đời cô chỉ toàn các chung cư trợ cấp xã hội, những đoàn người xếp hàng xin phúc lợi, những bãi nôn mửa đầy khắp cầu thang và đám chim câu gù nhau trên bậu cửa sổ. Hoàn cảnh đó quen thuộc đến nỗi nó khiến Rebecca phải dừng chân tại nơi này.

“Mẹ tớ. Chính mẹ đã dẫn tớ vào con đường nghiện ngập - mỗi khi không vui, bà ta sẽ bắt tớ uống thuốc an thần để im lặng - bà ta nhét thuốc vào miệng tớ và la hét quát mắng như điên nếu tớ không chịu nuốt. Lẽ ra bà ta nên bị tống vào viện tâm thần trước khi sinh tớ ra, mụ điên ấy.”

Tới lượt Rebecca:

“Có một lần bà ấy bắt tớ tắm cho bà ấy. Bà ấy khóc lóc ầm ĩ cả lên. Tớ mới có tám tuổi nên tớ cũng lăn ra khóc. Bà ấy cho tớ thuốc chống trầm cảm để bình tĩnh lại.”

“Đừng có nói với tớ là Tofranil nhé.”

“Chính vậy, hay thứ gì đó tương tự. Và nếu bà ấy không ăn uống tử tế thì tớ cũng vậy - có lần cả tuần tớ chỉ uống sữa Nesquik vị chuối. Bố tớ bảo tớ ngày càng gầy, thế là bà ấy sợ quá, chạy thẳng xe tới siêu thị Bejam ở Guildford, mua về năm hộp kem Neapolitan và bắt tớ ăn cho tới khi tớ nôn hết ra.”

“Và rồi đánh cho cậu một trận thừa sống thiếu chết nữa chứ gì”

Họ biết họ khác biệt, nhưng họ chắc chắn rằng trong lòng, họ coi nhau như chị em. Họ cùng sống những năm đầu tuổi hai mươi một cách hạnh phúc, vô tư lự, chia sẻ từ thỏi son môi tới bạn trai - chẳng ai thèm dừng lại để ý rằng trong lúc Joni dành cả ngày để ngủ bù vì đã thức suốt đêm hôm trước, Rebecca đã dậy từ sáng sớm và bắt xe buýt tới Đại học Goldsmiths. Nhưng rồi sự thân thiết của họ dần dần rạn nứt và Rebecca ngày càng ít tâm sự với Joni.

Nhất là những gì cô nghĩ về thanh tra Jack Caffery.

Một tay cớm? Một tay cớm, trời ơi, mày điên à?

Nhưng cái ngày hôm đó, ở bên ngoài quán rượu, trong giây lát cô bị thôi miên bởi cái gáy của anh - đúng là rất ngớ ngẩn, nhưng cô thật sự bị thu hút - bởi giao điểm giữa làn da rám nắng và cổ áo màu trắng, cùng mái tóc ngắn cắt sát tai. Và rồi cô bắt gặp bản thân nhiều lần tự hỏi không hiểu trông anh thế nào khi lên đỉnh...

Giờ đây - ngồi trong xưởng vẽ với chiếc váy dự tiệc - cô cẩn trọng xua hình ảnh đó đi.

Thật sự đấy, Becky, cố mà nhồi mấy ý nghĩ sạch sẽ, tử tế, trung lưu vào cái đầu bệnh hoạn của mày đi.

Cô chờ cho mặt và hai cánh tay hết đỏ rồi mới ấn nút mở cửa cho Jack vào trong tòa chung cư. Trong chớp mắt, anh đã xuất hiện trước cửa nhà cô, mệt mỏi và có lẽ sắp đến lúc phải cạo râu.

“Vào đi.” Cô mở rộng cửa rồi co chân lên để đi chiếc giày cao gót bằng da. “Tôi không có nhiều thời gian.” Cô xỏ nốt chân còn lại vào giày rồi đi theo anh vào trong bếp, vừa đi vừa bật đèn tường. “Anh làm một ly Pouilly nhé?”

“Rượu đã khui chưa?”

“Tôi lúc nào cũng khui rượu tràn ly mỗi khi căng thẳng.”

“Về chuyện gì?”

“Còn vì chuyện gì nữa? Tên Jack Đồ Tể thiên niên kỷ ấy?”

“Còn có chuyện khác nữa, đúng không?”

“Chứng sợ hãi những cuộc tụ họp của bọn ra vẻ nghệ sĩ, nếu anh muốn biết, sự kinh hãi trước những chiếc áo cổ lọ màu đen, những chòm râu dê, những cuộc tranh luận bất tận so sánh phong trào Fluxus với trường phái biểu hiện của Đức, vân vân và vân vân. Anh cũng biết màn kịch đó rồi đấy. Mấy kẻ hợm hĩnh bỏ ra hai trăm bảng cho người ta quăng sơn vào mặt hay gì đó tương tự vậy[2]. Thế nên nếu như buộc phải ra khỏi xưởng vẽ của mình và tạo chút tiếng tăm tốt, tôi nhất định sẽ trấn an bản thân trước với mấy giọt linh dược Pouilly-Fuissé.”

Thấy anh không cười, cô liền ngậm miệng lại, lôi chai rượu từ tủ lạnh ra, đặt lên chiếc bàn gỗ, để mặc nước đọng quanh chai rượu. “Anh bảo có chuyện muốn nói với tôi.” Cô kiễng chân tìm ly trong tủ bếp.

“Gemini đã bị bắt để thẩm vấn.”

Rebecca chựng lại, hai chiếc ly chân cao chấp chới giữa không trung. “Tôi hiểu.”

“Tôi nghĩ là cô sẽ muốn biết.”

Rebecca đứng thẳng lại, hoàn toàn bất động, nhìn chằm chằm vào tủ lạnh, “Chúng ta đã thảo luận chuyện này rồi.”

“Tôi biết.”

“Có gì sai sao?”

“Chúng ta đã nhắc tới chuyện đó quá muộn. Nếu cô nói với tôi sớm hơn về Gemini và Shellene ngay lần đầu tiên tôi hỏi...”

“Anh đang trách tôi đấy à?”

“Hoặc lúc chúng ta ở nhà xác.”

Đúng là anh đang trách tôi.”

“Những gì cô nhìn thấy trong chiếc túi tử thi đó không quan trọng bằng nguồn cung cấp ma túy cho bạn mình ư? Tôi đáng nhẽ phải cho cô xem thêm mấy bức ảnh của Petra. Hắn mổ xẻ các cô ấy. Xẻo ngực họ, phanh ra...”

Nghe tới đây, Rebecca quay sang nhìn Jack. Anh dừng lại, mặt đờ ra, như thể không tin chính mình lại vừa nói ra điều đó. “Ôi tệ thật. Tôi xin lỗi.”

Rebecca rùng mình. “Không sao.” Cô đặt hai chiếc ly xuống bàn, rót rượu rồi đưa một ly cho Jack. Những ngón tay cô run rẩy. “Tôi đã từng làm việc trong quán rượu đó. Nạn nhân rất có thể đã là tôi. Hay Joni.” Cô nhìn anh. “Đó là nơi hắn ta tìm thấy họ, đúng không?”

“Đó là điều mà hai chúng ta cần bàn bạc. Cô và tôi.”

“Vậy đó chính là nơi hắn tìm thấy họ.”

“Có thể là vậy.”

“Hắn theo dõi họ lúc họ rời đi à?”

“Giả thuyết là như thế.” Jack nhấc ly rượu lên nhìn chăm chú rồi nghiêng chiếc ly để bắt lấy những tia nắng mặt trời cuối cùng hắt qua cửa sổ. “Nhưng cô cần phải biết tôi nghĩ gì.”

“Anh nói xem. Anh nghĩ gì?”

“Tôi nghĩ họ đã hẹn gặp hắn. Để mua vui cho hắn hay để xài ma túy. Tôi nghĩ họ đều quen biết hắn, thậm chí còn tin tưởng hắn tới mức chịu tới gặp riêng hắn ở một nơi nào đó: trong xe hắn, hay thậm chí có thể là trong nhà của hắn. Tôi nghĩ hắn có vẻ ngoài khá chỉn chu; hắn có thể là một bác sĩ, một trợ lý phòng thí nghiệm, hay một nhân viên trong bệnh viện.” Anh dừng lại, lựa chọn từ ngữ một cách thận trọng. “Hắn hẳn là một người mà họ tin tưởng tới mức có thể để cho hắn tiêm thẳng chất gì đó vào trong máu của mình.”

Rebecca dừng lại mọi động tác, ly rượu khựng lại trước miệng. “Cái gì cơ?”

“Hắn bảo họ rằng đó là cách phê thuốc nhanh. Có lẽ hắn là người đã từng giao dịch với họ trước đây. Người trước đó đã từng cung cấp thuốc cho họ.”

“Tại sao anh lại nói chuyện này với tôi?”

“Bởi vì tôi nghĩ cô đã từng gặp hắn rồi. Đã từng gặp, thậm chí còn quen biết hắn. Và tôi nghĩ Joni cũng vậy, dù cô ấy không nhận ra điều đó. Nên tôi muốn hỏi cô rằng nếu cô muốn bảo vệ ai đó vì bất kỳ lý do gì, cho dù chuyện đó chả có nghĩa lý gì đi chăng nữa...”

“Anh có thể dừng lại rồi đấy.” Cô giơ tay lên. “Tôi không bảo vệ ai cả. Tôi thề đấy.”

“Tôi tin cô.” Anh trầm ngâm nhấp một ngụm rượu, quan sát cô qua vành ly. “Cô có nhớ tại quán rượu đã từng gặp ai làm ở St Dunstan không? Bệnh viện ấy?”

Rebecca nhíu mày. “Tôi không biết. À có Malcolm, tôi nghĩ vậy. Anh ta có liên quan gì đó tới một bệnh viện. Một người mà Joni đã quen biết từ nhiều năm nay.”

“Họ của anh ta là gì?”

“Không biết nữa. Joni vẫn giao du với người đó mỗi khi không có việc gì làm - để anh ta trả tiền đồ uống cho mình, đại loại như vậy.”

“Có phải là một người có vẻ ngoài hippie không?”

“Không.”

“Có có biết ai tên là Thomas không? Thomas Cook.”

“Giống như tên đại lý du lịch á? Tôi mà biết thì đã nhớ ra ngay.”

“Tóc đỏ, dài. Có đôi mắt kỳ lạ. Nhìn một lần là không quên được.”

Rebecca lắc đầu.

Jack đành thở dài. “Tôi rất có thể sẽ bị đuổi việc vì những điều tôi nói với cô tối nay.” Anh đặt ly rượu rỗng xuống bàn, mỉm cười nhìn cô. “Có thể phải chuyển sang làm nghề phê bình hội họa cũng nên.”

“Tôi sẽ không bép xép đâu.”

“Cảm ơn cô.” Anh thật lòng thấy biết ơn. “Cảm ơn cô.”

Cô đứng ở cửa trước nhìn anh mất hút dần dưới cầu thang. Anh gần ra khỏi tòa nhà thì cô gọi theo.

“Anh Caffery?”

Mái tóc màu sẫm của anh xuất hiện dưới chân cầu thang. “Có chuyện gì?”

Từ ngữ chợt tuôn ra từ miệng cô trước khi suy nghĩ kịp thành hình. “Tên sát nhân ấy, hắn ta khiến tôi sợ, anh biết đấy.”

Jack không trả lời. Anh đột nhiên trông vô cùng mệt mỏi. “Tôi xin lỗi,” anh day trán, giọng uể oải. “Tôi phải đi rồi. Cứ gọi cho tôi nếu cô nhớ ra điều gì.”

Những ngọn đèn đường đã được bật ở trung tâm Greenwich và các tòa nhà sáng đèn trắng vàng mang không khí lễ hội giống như những tàu biển chở khách ở cảng. Một quầng sáng màu hồng mỏng mảnh phía sau các mái nhà ở chân trời đằng Tây là tất cả những gì còn sót lại của ban ngày. Những chiếc taxi dừng lại, những đoàn người xếp hàng phía bên ngoài rạp chiếu bóng. Rebecca đứng bên cạnh khách sạn Ibis, cố gắng vẫy một chiếc taxi, quàng một chiếc áo len mỏng lên vai.

Cô bồn chồn hơn bình thường. Từ lúc rời khỏi High Road, cô cứ có một cảm giác khó chịu là mình đang bị theo dõi từ trên cao, giữa những con quỷ điêu khắc trên miệng máng xối ở bệnh viện St Alfege. Gáy cô râm ran, và cô đổ mồ hôi lạnh. Cô rất nóng lòng muốn rời khỏi Greenwich đêm nay.

Từ hàng hiên của nhà hàng Spread Eagle vang lên tiếng leng keng khe khẽ của các loại ly cốc và dao nĩa bằng bạc đắt tiền. Những cây cam và nguyệt quế trồng trong chậu trút lá xuống con phố phía dưới, và trong ánh đèn đêm, chúng in thành những chiếc bóng lớn lên bức tường trắng muốt phía trên.

Những chiếc lá rơi vụn kia có gì đó khiến Rebecca khựng lại.

Jack đã nói gì nhỉ? Rằng họ tin tên sát nhân tới mức để hắn tiêm cho họ.

Câu trả lời chạm đến cô - phả một hơi thở minh bạch và lạnh lùng. Vườn cam ở Groom's Hill. Toby Harteveld.

Hẳn rồi. Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào không trung. Harteveld. Cô thậm chí chưa từng nghĩ tới. Trong đầu cô đã hiện ra không biết bao nhiêu giả thuyết, nhưng lại chưa từng nghĩ tới hắn. Bây giờ thì sự việc hiện ra rõ ràng như bầu trời ở trên cao.

Cô rùng mình bất chấp màn đêm ấm áp, cài chặt khuy áo len và quay trở về nhà. Quên buổi triển lãm Barbican kia đi. Cô muốn nói chuyện với Jack Caffery.

❀ ❀ ❀

[1] Trung tâm biểu diễn nghệ thuật, thường tổ chức các buổi hòa nhạc, chiếu phim và triển lãm mỹ thuật.

[2] Họa sĩ Henri Matisse với bức tranh Người đàn bà đội mũ từng bị nhà phê bình nghệ thuật Camille Mauclair chỉ trích là “một kẻ hợm hĩnh đòi hai trăm bảng để quăng một lọ sơn vào mặt công chúng”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.