Jack rời khỏi cuộc họp mà không nói gì với Maddox. Anh không thích chuyển biến này. Anh không tin hung thủ là một người da đen. Chỉ cần dựa vào các phát hiện của Krishnamurthi, anh tin rằng dấu vết của Điểu Nhân sẽ được tìm thấy ở đâu đó giữa quán rượu trên đường Trafalgar và một bệnh viện trong khu vực. Đối tượng không phải là bác sĩ, có thể cũng không phải là một nhân viên y tế chuyên môn kém - mà là một người có liên quan tới ngành y, có lẽ thuộc hàng chuyên nghiệp và có kỹ năng. Có thể là một chuyên viên kỹ thuật hay hành chính. Thậm chí là một y tá.
Anh đậu xe bên ngoài cửa hàng đồ cũ, định đưa tiền vào máy lấy phiếu đỗ xe thì có tiếng cửa đóng sầm và Rebecca túc tắc bước ra xe. Cô mặc váy liền ngắn bằng vải cotton màu hồng nhạt, mái tóc dài màu nâu quế thả suông xuống eo. Cô nhảy vào ghế sau và chiếc xe Jaguar cũ kỹ lập tức tràn ngập mùi nước hoa.
Anh quay xuống. “Cô thấy ổn với chuyện này chứ?”
“Sao lại không?”
“Tôi không biết,” anh thành thật trả lời và bắt đầu khởi động máy. “Tôi không biết.”
Họ im lặng lái xe qua hai dãy phố ngắn tới nhà xác. Jack quan sát cô qua gương chiếu hậu. Cô nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, hai vai thả lỏng, một tay để trên đùi, đôi chân dài bóng bẩy duỗi ra một cách tùy tiện, bóng của các ngôi nhà và những cột đèn thoắt ẩn thoắt hiện trên gương mặt cô. Sự hợp tác của Rebecca có gì đó lạ lùng và mong manh khiến anh không chắc phải làm cách nào để duy trì nó.
“Cô có ngại nếu tôi hỏi một câu riêng tư không?” anh hỏi khi hai người đi bộ qua vườn tưởng niệm tới khu vực lễ tân.
“Về công việc của Joni? Về công việc tôi đã làm?” Cô không quay sang nhìn anh. Đầu cô ngẩng cao, thái độ trịnh trọng kỳ cục như kiểu Đệ Nhất phu nhân. “Anh định hỏi tôi tại sao lại đi làm công việc đó phải không?”
“Không.” Anh vỗ vỗ tay lên túi và mò tìm bao thuốc. “Tôi định hỏi vì sao cô ở chung với Joni.”
“Tôi không nên làm thế à?”
“Các cô rất khác nhau.”
“Bởi vì cô ấy xuất thân thấp kém, ý anh là vậy chứ gì?”
“Không, tôi chỉ...” Anh ngừng lời. Có lẽ đúng là anh nghĩ như vậy. “Cô ấy có vẻ trẻ hơn cô nhiều.”
“Chúng tôi yêu nhau. Như vậy đã rõ ràng chưa?”
Jack mỉm cười lắc đầu. “Tôi không nghĩ vậy.”
“Nhưng đó chính là điều anh muốn nghe đúng không? Đó là điều đầu tiên mà hầu hết đàn ông muốn biết: liệu chúng tôi có ngủ với nhau hay không.”
“Đúng thế,” anh gật gù. “Tôi cũng là đàn ông nên đó chính là câu hỏi đầu tiên mà tôi đặt ra. Nhưng tôi đang nghĩ tới một chuyện khác. Cô có hội họa, có một mục đích, còn Joni chỉ...”
“Phiêu dạt vô định?”
“Đúng vậy.”
“Và bởi vì cô ấy nghiện ma túy?”
“Tôi nghĩ cô thì không.”
“Tôi cũng chơi thuốc nếu có nhu cầu.” Cô mỉm cười với anh. “Tôi là một nghệ sĩ, thanh tra Caffery, cần phải sống phóng khoáng một chút. Và Joni sẽ mau chóng tìm được mục đích của cô ấy thôi. Ngay cả tôi cũng phải mất khá nhiều thời gian.”
“Cô sẽ tiếp tục ở bên cạnh cô ấy và chờ đợi?”
Điều đó khiến cô trầm tư mất một lúc, đầu nghiêng sang một bên. “Đúng vậy,” cô hất tóc ra sau, chậm rãi nói. “Tôi nợ cô ấy, tôi nghĩ thế...” Cô dừng lại để nghĩ cách diễn đạt. “Nghe có vẻ ngu ngốc, nghĩ lại thì đó đúng là một lý do ngu ngốc để bám lấy một người, nhưng Joni...” Cô chợt dừng lại và mỉm cười khi bắt gặp cái nhìn của anh. “À mà thôi, nói nữa thì thành ra quá dễ dàng cho anh.”
“Thôi mà, cô nói tiếp đi chứ!”
“Tôi nói với anh rồi, nói nữa thì anh đâu còn gì để làm.” Cô dừng lại bên ngoài phòng lễ tân và quay sang anh. “Nhưng giờ anh phải cho tôi biết một chuyện.”
“Cô nói đi.”
“Liệu tôi có thể quên được những gì mà ngày hôm nay tôi sẽ phải chứng kiến không?”
“Chuyện này đối với mỗi người một khác.”
“Với anh thì sao?”
“Cô muốn biết ư?”
“Thế nên tôi mới hỏi.”
Jack nhìn qua lớp cửa kính mờ màu khói vào khu vực lễ tân lắp điều hòa. “Tôi cho rằng kết thúc ở đây, xác định được tung tích của các nạn nhân, vẫn tốt hơn là họ vĩnh viễn biến mất. Chúng ta rất có thể đã không bao giờ tìm thấy họ.”
Nghe vậy, Rebecca nhìn anh một hồi lâu với vẻ nghiền ngẫm, miệng hơi mím lại, cho tới lúc anh không chịu nổi cái nhìn dò xét của cô nữa.
“Đủ rồi đấy,” anh vừa bảo vừa giữ cửa cho cô. “Chúng ta vào trong chứ?”
Trong buồng quan sát, tấm ri đô màu tím kêu loạt soạt chứng tỏ một nhân viên nhà xác đang ở đó bận rộn với thi thể của Spacek. Rebecca đứng quay đầu sang chỗ khác, những ngón tay khẽ tì lên mặt kính.
“Ngửi mùi như trong bệnh viện ấy,” cô nói. “Cô ấy liệu có bốc mùi không?”
“Cô sẽ không phải đứng gần tới vậy.”
“Được rồi, tôi đã sẵn sàng,” cô nói vẻ chắc chắn.
Chiếc màn che điện từ từ được kéo ra. Mắt và miệng Petra spacek đã khép lại. Krishnamurthi đã kéo lớp da đầu lên sọ nạn nhân và khâu lại, che bằng tấm vải xa tanh tím. Thi thể đã được chuẩn bị kỹ càng cho buổi nhận dạng, những miếng cotton nhỏ đã được chèn dưới mí để làm quầng mắt xẹp lép phồng lên. Nhưng Jack nhận ra quá trễ mức độ thâm và biến dạng trên khuôn mặt Petra. Anh quên bẵng mất trong lần khám nghiệm tử thi đầu tiên đã chứng kiến da thịt nạn nhân thối rữa tới mức độ nào sau nhiều tháng bị chôn trong bãi đất. Anh chợt cảm thấy lúng túng.
“Rebecca, nghe này, có lẽ đây không phải là một ý kiến hay...”
Nhưng cô đã quay lại nhìn. Cô nhìn khuôn mặt của nạn nhân chưa đầy năm giây thì quay mặt đi, cuống họng bật ra một tiếng kêu nho nhỏ.
“Cô không sao chứ?”
“Không sao.” Cô nói với bức tường.
“Lẽ ra tôi không nên đưa cô tới đây. Cô ấy đã biến dạng tới mức không thể nhận ra.”
“Vẫn có thể nhận ra được.”
“Cô cho rằng đúng là cô ấy?”
“Vâng, ý tôi là, chắc là thế. Tôi không rõ nữa. Chờ tôi một chút.”
“Cô cứ thoải mái.”
Cô hít một hơi thật sâu, duỗi lưng thẳng tắp. “Được rồi,” cô nói khẽ. Một tay cô xoắn tóc lại thành một búi ở bên gáy, tay kia che lấy miệng, chậm rãi, cô quay lại nhìn thi thể. Hai mắt cô nhìn dần lên đến khuôn mặt, lần này dừng lại thật lâu, cố gắng không quay đi.
“Những vết trên trán cô ấy là gì?”
“Chúng tôi không biết.”
Cô thả tóc ra, quay sang anh. Cô cố ý tỏ ra tự nhiên nhưng Jack cảm thấy cô muốn tránh để không nhìn Spacek lâu hơn nữa. “Tôi cho là cô ấy.” Cô thì thầm, hai mắt liếc sang bên như thể sợ Petra nghe thấy.
“Cô cho là?”
“Không. Tôi chắc chắn là cô ấy.”
“Khuôn mặt của cô ấy đã biến dạng rất nhiều.”
Rebecca nhắm mắt lại và lắc đầu. “Cô ấy rất gầy. Lúc nào cũng... gầy tới trơ cả xương ra.” Cô từ từ mở mắt nhìn anh. Đến bây giờ anh mới nhận ra cô đang run rẩy. “Chúng ta đi được chưa?”
“Đi thôi.” Anh chạm vào cánh tay cô và cảm nhận được người cô đang bỗng dưng lạnh toát. “Chúng ta sẽ hoàn tất khâu giấy tờ trong phòng lễ tân.”
Anh mang cho cô một cốc giấy đựng nước.
“Cảm ơn anh.”
“Tôi cần cô ký vào đây.” Anh ngồi xuống cạnh cô và mở cặp tài liệu của mình ra tìm mẫu khai. Rebecca đặt bàn tay lạnh toát lên cổ tay anh và chỉ vào trong chiếc cặp Samsonite.
“Cái gì kia?”
Những bức ảnh khám nghiệm tử thi của Spacek hiện lên mồn một trong túi nhựa trong. Jack đóng cặp lại.
“Xin lỗi đã để cô nhìn thấy chúng.”
“Đó là khi họ đưa cô ấy tới đây à? Cô ấy trông như thế sao?”
“Tôi không nên để cô nhìn thấy chúng.”
“Ôi Chúa ơi.” Cô bóp chặt chiếc cốc giấy. “Cũng không tệ hơn là mấy so với những cơn ác mộng tôi gặp phải kể từ hôm hai anh tới gõ cửa nhà tôi.”
“Chúng tôi khi đó chỉ cố gắng nói vắn tắt thôi.”
“Nếu đó là một lời xin lỗi thì tôi chấp nhận.”
Anh đặt chiếc cặp tài liệu lên đùi và trải mấy tờ đơn lên đó. “Đây.” Anh dùng răng mở nắp bút rồi đánh mấy dấu chéo lên đơn. “Tôi cần cô ký vào chỗ này và chỗ này nữa. Xác nhận việc cô đã tới xem thi thể và...” Anh chợt dừng lại. Ai đó vừa hắng giọng thật mạnh. Một lời cảnh báo im lặng một chút đi rất đặc trưng.
Cả hai người ngẩng đầu lên nhìn.
Hạ sĩ Essex đứng ở cửa phòng lễ tân, một tay giữ cửa, tay kia chìa ra hướng dẫn hai người phụ nữ mặc quần jean và áo khoác da giống hệt nhau tiến vào. Họ ngoan ngoãn nối đuôi nhau, lẳng lặng đi vào chỗ ngồi mà Essex chỉ định.
“Tôi đi kiểm tra xem hết thảy đã sẵn sàng chưa.” Essex chạm vào tay người phụ nữ lớn tuổi hơn. “Nếu cần gì, cứ nói với em gái của bà, được không?”
Bà thẫn thờ gật đầu rồi giữ chặt khăn giấy trên miệng. Gương mặt bà đờ đẫn, không có chút biểu cảm nào. Chiếc quần jean của bà là loại bó sát, trên mắt cá chân có vài vết chai do quai xăng đan cọ vào.
Rebecca ngơ ngẩn nhìn hai người phụ nữ kia, không hiểu sao nhưng cô biết chắc chắn rằng đây chính là người thân của một nạn nhân khác. Jack im lặng. Anh còn biết nhiều hơn thế. Anh biết rõ chi tiết. Anh biết hai người đó là mẹ và dì của Kayleigh Hatch.
Bà dì, người từ nãy tới giờ vẫn nhìn xuyên qua những chậu cây cọ ra khu vườn tưởng niệm tràn ngập ánh mặt trời, lúc này dịch người trên ghế, quàng tay ôm lấy người phụ nữ bên cạnh và thở dài. Tiếng áo da mềm mại cọ vào nhau nghe sột soạt.
“Có thể không phải là con bé. chị phải tự nhủ như thế chứ, Dor.”
“Nhưng cũng có thể là con bé, đúng không? Ôi Chúa ơi.” Bà ngước đôi mắt đờ đẫn ra ngoài cửa sổ. “Họ có để cho chúng ta hút thuốc ở đây không nhỉ?”
Cửa kính mở ra và một người của đội F bước vào căn phòng mát lạnh với một nụ cười nửa miệng. Thanh tra Diamond theo sau, vừa gỡ kính vừa cười ầm ĩ. Anh ta liếc nhìn về phía Rebecca, tiếng cười nhỏ dần, chuyển sang một nụ cười biết ý khi hai người họ đi qua phòng lễ tân tới phòng pháp y. Tới khúc rẽ, tiếng cười của bọn họ lại vang lên.
“Thế còn câu chuyện này thì sao?” Diamond nói. “Nghe nhé.”
“Vâng.”
“Được. Sự khác biệt giữa một gái điếm và một củ hành là gì?”
“Là gì? Nói xem nào.”
“Đoán đi chứ, một gái điếm và một củ hành.”
“Ừ, là gì? Tôi chịu thôi.”
“Được rồi.” Diamond ngừng lời, nghe tiếng giày da loẹt xoẹt trên sàn lót vải sơn là Jack biết anh ta vừa dừng chân và xoay người đối diện với viên cảnh sát kia. “Gái điếm thì có thể bóc mà không cần khóc.”
Bốn người trong phòng lễ tân nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Jack đứng bật dậy, đi tới khúc rẽ.
“Này.”
Diamond quay ra nhìn anh, không lấy làm ngạc nhiên cho lắm. “Có chuyện gì sao?”
“Cư xử cho đàng hoàng,” anh rít lên. “Các anh cũng biết mình đang ở chỗ nào rồi đấy.”
“Xin lỗi nhé, anh bạn.” Diamond giơ một tay lên. “Sẽ không xảy ra chuyện đó nữa.” Anh ta quay đi và hai người họ tiếp tục vừa bước về phía phòng vật dụng pháp y vừa cười trộm, hai vai chụm vào nhau như thể sự can thiệp của Jack chỉ càng khiến trò đùa kia hay ho hơn. Jack chậm rãi thở hắt ra rồi quay về phòng lễ tân. Nhưng đã quá trễ. Khuôn mặt của mẹ Kayleigh đẫm nước mắt.
“Ôi, Doreen, ôi, Dor.” Dì Kayleigh dụi mặt vào cổ áo chị gái mình. “Đừng khóc nữa, Doreen.”
“Nhưng nếu đúng là con gái tôi ở trong đó thì sao, con gái nhỏ, bé bỏng của tôi? Nếu đúng là con bé thì sao?”