Trước khi cuộc họp buổi sáng bắt đầu, Jack đã kịp nói chuyện với trung tâm môi giới Virgo ở phía Đông London, nơi quản lý Kayleigh Hatch, hai mươi hai tuổi, vũ nữ thoát y, gái mại dâm bán thời vụ, đối tượng nghiện ma túy nặng. Họ nhớ ra hình xăm Thỏ Bugs, và khi họ nói sô diễn cuối cùng của Kayleigh là ở Dog & Bell, Jack yêu cầu họ gửi cho anh một bức ảnh của cô.
Anh đính bức ảnh lên chiếc bảng trắng bên cạnh ảnh của Petra Spacek, Shellene Craw và Michelle Wilcox.
“Quán rượu này là điểm khởi đầu của chúng ta.” Anh chống khuỷu tay lên bàn nhìn hai đội điều tra vừa được tập họp lại. “Chúng ta đã cho theo dõi tụ điểm này từ sáng nay, nhưng chánh thanh tra chỉ thị rằng chúng ta chỉ có thể điều quân khi đã xác định được danh tính của các nạn nhân. Vì vậy, ngày hôm nay, chúng ta sẽ làm việc này trước.” Anh hất hàm về bức ảnh mới. “Đây là Hatch, cuối cùng cũng tìm ra được một cái tên. Tôi cho rằng đây là nạn nhân thứ tư của chúng ta. Và là nạn nhân duy nhất, dựa theo báo cáo khám nghiệm tử thi, không có vết thương trên đầu. Ngoại trừ việc đó ra, các chi tiết khác đều trùng khớp: nghiện ma túy và hành nghề mại dâm. Và cũng giống như các nạn nhân khác, cô ấy không bị cưỡng hiếp. Nếu cô ấy có quan hệ tình dục thì cũng là hai bên đồng thuận và có sử dụng bao cao su.” Anh dừng lại một chút để mọi người kịp tiêu hóa thông tin. “Mẹ của Hatch đã báo cáo con gái mất tích hai tuần trước. Bà ấy sống ở Brentford nên Essex, đó là nhiệm vụ của anh sáng nay. Mọi người cũng nên chú ý rằng ngoài cô ấy ra, nạn nhân duy nhất được thông báo mất tích là Wilcox. Tất cả các nạn nhân còn lại đều có vẻ dễ dàng biến mất đến đáng ngờ nhỉ? Hãy nghĩ tới điều này khi mọi người tới gõ cửa điều tra từng nhà. Giờ tới Logan.” Anh quay sang phía cảnh sát phụ trách tang vật. “Kết quả ADN thế nào rồi?”
“Gần như không giúp ích được gì ngoài việc xác định nhóm máu, thưa sếp. Tình trạng phân hủy ở mức ngay cả phản ứng khuếch đại gene cũng không thể phân tích được.”
“Nhóm máu thì sao?”
“Nhóm AB âm tính. Không phải nhóm máu của Harrison.”
“Thế còn kết quả xét nghiệm độc tố?”
“Tới giờ vẫn chưa có.”
“Vậy chúng ta vẫn chưa biết hắn cho nạn nhân an thần bằng cách nào?”
“Vẫn chưa tìm ra.”
“Được rồi.” Jack gỡ kính xuống, dụi dụi mắt. Anh có chút mệt mỏi. Đêm qua, Veronica ngủ ngon giấc bên cạnh trong khi anh cứ thao thức không yên. Hai mắt anh thao láo, nhìn trừng trừng vào bóng đêm, vào tấm lưng Veronica như thể sẽ bắt gặp được bóng ma của căn bệnh ung thư đang len lỏi vào những mạch máu và da thịt mềm mại kia. “Được rồi, Logan, cho chúng tôi biết nếu cậu có tin tức gì mới.” Anh đặt bút xuống và gật đầu với Maddox. “Sếp, tất cả chỉ có thế.”
“Được rồi.” Maddox ngồi nhoài người về phía trước. “Tôi biết là nói ra điều này chẳng khác gì nước đổ đầu vịt nhưng tôi vẫn muốn yêu cầu các cậu một cách tử tế, cực kỳ tử tế, rằng không ai trong đội được gắn biệt hiệu cho vụ án này. Chúng ta sẽ gọi hung thủ là 'đối tượng' hay 'phạm nhân'. Đừng có gọi là 'Điểu Nhân' vớ vẩn gì đó. Và tôi cũng không muốn nhìn thấy cửa chớp bị kéo lên trong phòng này, cho dù trời có nóng thế nào đi nữa: báo chí vẫn đang án binh bất động nhưng ai biết là được bao lâu. Vậy nên tôi nhắc lại một lần nữa, vì có nói bao nhiêu lần cũng không đủ: phải hết sức cẩn trọng.”
Đôi mắt màu xám của ông sâu sát nhìn khắp các khuôn mặt, cố gắng phát hiện xem có mắt xích yếu nào không. Sau khi chạm mắt với tất cả mọi người, ông hài lòng gật đầu.
“Được rồi. Tôi đã khiển trách xong.” Ông nhét chiếc bút máy vào túi. “Bây giờ tạm thời kết thúc ở đây, thưa các quý ông. Hãy hoàn thành nhiệm vụ trong ngày hôm nay, cứ hai tiếng phải điện thoại báo cáo một lần và hẹn các cậu lúc bảy giờ ở đây. Nhớ cẩn thận khi ra ngoài đấy, nhất là trong tình thế hỗn loạn này.” Ông đứng dậy, đang thu dọn giấy tờ thì tiếng ai đó vang lên từ phía cuối phòng.
“Xin lỗi sếp, còn một chi tiết mới ạ.”
Tất cả mọi người đều quay đầu lại. Thanh tra Diamond, râu cạo gọn gàng và mặc bộ vét Pierre cardin màu ghi sẫm, đang ngồi gõ gõ mấy ngón tay lên đầu gối. Hết thảy mọi người trong phòng đều nghển cổ ra nghe.
“Thanh tra Diamond, xin mời.” Maddox ngồi xuống.
“Là kết quả của việc gõ cửa điều tra từng nhà. Tìm thấy một nhân chứng.”
Cả phòng trở nên im bặt. Jack lại mở hồ sơ ra và đeo kính lên. Chuyện này đáng ra phải được báo cáo ngay từ đầu cuộc họp.
“Một nhân chứng ư?” Maddox cau mày. “Sao cậu không...”
“Đây là một trường hợp khá tế nhị, thưa sếp.”
“Nghĩa là sao?”
“Kẻ tình nghi là một người da đen, thưa sếp. Ngồi trong một chiếc xe hơi màu đỏ bên ngoài bãi đất. Đỗ xe ở đó hàng giờ, không làm gì, chỉ có đèn xi nhan là bật lên.”
“Được rồi.” Maddox giở hồ sơ và tháo nắp bút máy ra. “Đã cho điều tra tiếp chưa? Đã tìm ra manh mối nào chưa?”
“Chưa ạ. có thể là xe đăng ký biển D[1]. Tôi nghĩ, sếp biết đấy, đối tượng tình nghi da đen có thể là một chủ đề nhạy cảm. Và rồi còn cả thứ này nữa.” Anh ta cúi xuống và lôi từ dưới ghế ra một chiếc túi. Đó là một túi nylon đựng tang vật đã được gắn thẻ và dán nhãn đôi. Anh ta giơ chiếc túi lên, mấy chiếc chai dính đầy bùn đất va vào nhau lanh canh.
“Tôi không hiểu cậu đang muốn nói gì,” Maddox lên tiếng.
“Rượu rum Wray & Nephew.” Mặt Diamond tái nhợt, cố kiềm chế như thể có một nụ cười đang chực sẵn trên gò má anh ta. “Chúng được tìm thấy cách thi thể thứ nhất chưa đầy mét rưỡi, cũng có rất nhiều ở quanh các thi thể khác.” Vẻ mặt Maddox vẫn không cảm xúc. “Wray & Nephew, thưa sếp, đến từ Jamaica, giống bọn không xin được việc đang nhận trợ cấp chính phủ.”
Jack và Marilyn nhìn nhau. Maddox đặt bút xuống.
“Một chi tiết không cần thiết và không mang tính xây dựng, thanh tra Diamond.” Mặt Maddox đanh lại. “Và anh cần có sự cho phép của tôi khi lấy bất cứ thứ gì ra khỏi phòng tang vật.”
“Nhưng đây là một manh mối.”
“Manh mối gì chứ?” Jack làu bàu.
Diamond nhìn anh, hai mắt đột nhiên lạnh lẽo. “Thế anh có ý tưởng nào hay hơn chăng?”
“Nhiều...”
“Thôi được rồi,” Maddox cắt ngang, gõ bút một cách thiếu kiên nhẫn. “Chúng ta sẽ chú ý thêm tới chi tiết này trong mọi cuộc thẩm vấn. Nếu xuất hiện cái tên nào, hãy tế nhị điều tra về màu da của người đó. Tôi nhắc lại là tế nhị nhé.” Ông đóng nắp bút lại. “Chúng ta sẽ tiếp tục triển khai theo dõi khu vực bãi đất. Cho dù nhân vật kia không phải là đối tượng tình nghi, chúng ta vẫn cần nói chuyện với anh ta. Và thanh tra Diamond...”
“Vâng?”
“Bỏ cái trò phân biệt chủng tộc đi. Hiểu chưa?” Maddox đứng dậy.
❀ ❀ ❀
[1] Chữ cái đầu tiên trong hệ thống biển số xe của Anh thể hiện mã khu vực. Xe đăng ký biển D thuộc khu vực từ Deeside đến Shrewsbury.