Bliss đứng sừng sững trước mặt cô. Nhìn cô một cách hiếu kỳ như vừa phát hiện ra một con ốc sên nhỏ đang bò trên sàn phòng khách nhà mình.
“Tỉnh rồi sao?” hắn khẽ thì thầm.
“Cô ấy sẽ chết mất.” Rebecca cố co hai chân lên để tìm điểm tựa nhưng bị băng dính cứa sâu vào da thịt, khiến máu không lưu thông được nữa. Cô bỏ cuộc, ngã lăn ra, thở hồng hộc. “Nếu không dừng lại, anh sẽ giết chết cô ấy mất.”
“Đúng vậy.” Bliss trầm ngâm ngoáy một bên mũi. Hắn tì hai tay lên đầu gối, khom người xuống nhìn Joni cho rõ, đầu cô thõng xuống ngực, bất động. Hắn gật gù rồi đứng thẳng dậy.
“Đúng vậy,” hắn vừa nói vừa chùi tay vào hai tảng đùi béo ịch của mình. “Mày nói đúng. Giờ tới lượt mày. Mày lại muốn làm nữa đúng không?”
Đau đớn, cô giơ tay lên, cả người run lẩy bẩy. “Đừng có chạm vào tôi.”
“Quá muộn, tao làm rồi.”
“Nói dối.”
“Không hề,” hắn khoan khoái trả lời. “Sau khi nện cho mày một cú bắn tung tóe máu me khắp bếp, tao đã làm thịt phần còn lại. Mày bất tỉnh mà.”
Không đúng.
“Nghe này.” Hắn nắm lấy đầu dương vật còn ướt và đang phình ra của mình rồi mỉm cười. “Thấy chưa? Tao sẵn sàng rồi. Tao sẽ cắt băng dính để mày có thể giạng háng ra.”
“Cảnh sát đã biết là tôi ở chỗ anh. Tôi đã gọi cho họ và nói rằng tôi sẽ tới căn hộ của anh. Họ đang trên đường tới đấy.”
“Câm miệng.”
“Thật đấy.” Giọng cô run rẩy nhưng cô vẫn ngẩng cao đầu. “Đầu tiên, họ sẽ gọi điện tới và sau đó sẽ xuất hiện trước cửa.”
“Tao bảo mày câm miệng lại cơ mà.” Hắn đánh lưỡi trong miệng. “Giờ hãy nằm im và...”
Bất ngờ, chuông điện thoại trong hành lang đột nhiên vang lên. Bliss giật bắn mình, miễn cưỡng liếc nhìn về phía cửa, và Rebecca hiểu cô đã đánh lừa được hắn.
Hắn tin những gì cô vừa nói.
“Là họ đấy,” cô thì thào, nắm lấy cơ hội may mắn này. “Chính là họ gọi tới.”
“Câm ngay.”
“Trả lời điện thoại đi. Thử nhấc máy lên rồi sẽ biết.” Cô chỉ tay về phía cửa. “Là cảnh sát đấy. Họ sẽ muốn thương lượng với anh trước, họ sẽ khiến anh có cảm giác an toàn, nhưng sớm muộn họ cũng cho anh vào tròng thôi, Malcolm...”
Cô lẽ ra phải lường trước được rằng Bliss mới là kẻ săn mồi, không phải cô.
“CÂM MIỆNG LẠI, CON ĐĨ!” Một cú đạp thụi vào bụng cô.
Rebecca lăn sang một bên, thở dốc, cố không ói ra. Trên đầu cô, những trái bóng bay nhún nhảy, dập dờn, lao xao như thể đang tranh nhau góc nhìn tốt nhất để quan sát tấn bi kịch của cô. Cô nghe thấy tiếng Bliss lục lọi các ngăn kéo trong bếp, nhận ra tiếng dao và kéo trong những ngăn tủ đó. Cô đưa mắt về phía bếp, vừa kịp nhìn thấy chiếc móc treo thịt bằng kim loại lơ lửng trên trần nhà khẽ loáng lên như thể cũng biết mong chờ thì Bliss đã xuất hiện với một đoạn dây điện và một cuộn màng bọc thực phẩm. Hắn luồn dao mổ vào trong đùi cô để rạch lớp băng dính.
“GIỜ GIẠNG CHÂN RA, ĐỒ ĐIẾM!”
Không nén nổi, Rebecca bắt đầu thút thít.