Chín giờ tối, phố Shrivemoor vẫn sáng, những tia đèn hơi natri vàng vọt rọi vào màn đêm bức bối. Cả tòa nhà yên tĩnh và tối om, chỉ có một ống đèn huỳnh quang hắt ra từ tấm mành trong căn phòng ở tầng một, Jack và Essex, cà vạt đã cởi, cổ áo nới lỏng, ngồi đối diện nhau trước một bàn dữ liệu, tiếp tục làm việc với bốn lon bia tươi Speckled Hen và một suất gà rán Kentucky dành cho bốn người.
Chiều hôm đó, khi trở lại phòng phá án, Jack quyết định chưa báo cáo với Maddox vội. Fax tới vào lúc bốn giờ chiều, cũng là lúc thanh tra Diamond phải ra ngoài nhận lệnh khám xét chiếc GTI màu đỏ của Gemini. Anh liền ra hiệu cho Essex vào phòng chỉ huy.
“Tối nay anh có kế hoạch gì không?” Anh chìa cho Essex xem cuộn giấy dài dằng dặc. “Nó sẽ giúp chúng ta đột phá nhưng cũng chỉ mới là bước đầu.”
Lúc này, cuộn giấy fax được trải rộng, vắt từ mép bàn này sang mép bàn kia và lăn lông lốc dưới sàn nhà.
“Một trăm sáu mươi tám phụ nữ,” Essex nói, miệng đầy thịt gà. “Ba trăm hai mươi trừ một trăm sáu tám còn...”
“Một trăm năm mươi hai.”
“Cảm ơn .” Anh ghi con số đó vào cuối danh sách, để lại những vết ngón tay loáng mỡ. “Loại tiếp những người, xem nào, ngoài năm mươi tuổi?”
“Cũng không nhiều lắm.”
“Vào khoảng hai mươi người nữa? Vậy chúng ta còn lại khoảng một trăm...”
“Ba mươi hai.” Jack mở nắp một lon bia. “Cho kiểm tra với HOLMES, nếu không tìm thấy gì thì chúng ta sẽ tiến hành thẩm vấn . Hai ngày cuối tuần thì không được rồi, vậy bắt đầu vào thứ Hai, mỗi cuộc thẩm vấn kéo dài khoảng hai mươi phút, một ngày hai chúng ta phân công nhau ra thì có thể tiến hành được năm mươi cuộc. Tới thứ Tư là lọc xong, vừa khớp với tiến độ yêu cầu. Vừa khớp”
“Dễ ợt,” Essex nói và cầm lon bia của mình lên.
“Đừng khoác lác!” Jack giơ lon bia. “Nhưng tôi sẽ suốt đời cảm kích anh vì điều đó.”
Hai người cụng lon với nhau rồi uống. “Buồn cười thật đấy!” Essex chùi miệng, ngả người ra sau ghế. “Thế mà cậu không nhận ra, buồn cười thật.”
“Nhận ra cái gì cơ?”
“Sự tin tưởng Maddox dành cho cậu.”
“Tin tưởng á?” Anh lắc đầu và cười trước sự phi lý ấy. “Cái này gọi là tin tưởng ư? Ông ấy cho tôi đúng bốn ngày.”
“Bốn ngày là thời hạn dài nhất mà từ trước đến giờ ông ấy từng giao cho một thanh tra đấy. Ông ấy vẫn luôn làm việc dựa trên nguyên tắc, Jack ạ. Một người làm việc hùng hục. Còn cậu...” Chiếc máy in MSS bên kia phòng phát ra tín hiệu “Cậu thử đứng trên lập trường của ông ấy mà xem.” Essex đứng dậy tới cạnh chiếc máy in, mở nắp kính acrylic. “Ông ấy sợ cậu sẽ làm đổ bể vụ này nhưng lại vẫn cho cậu cầm cương. Nghĩ mà xem.” Anh ngó vào trong nhìn đầu phun máy in chạy dích dắc trên giấy. “À, từ chuyên viên tham vấn ở Lambeth.”
“Bên phòng thí nghiệm pháp y?” Jack hài lòng vì có thể chuyển hướng câu chuyện.
“Ừ.” Essex mỉm cười. “Là Jane Amedure. Jane Amedure - vị thần đèn nhỏ bé đến từ Bootle của chúng ta. chính bà ấy đã ném cho tôi sợi dây dẫn đường khi phụ trách tang chứng trong chiến dịch Ambleside.”
“Vụ Ambleside á?”
“Năm ngoái.” Essex không ngẩng đầu lên. “Một người Algerie đã giết bà vợ già của mình, rồi để bà ấy trong tủ đông tại một căn hộ thuộc dạng trợ cấp xã hội trên đường Old Kent.
Sáu tháng sau người ta mới phát hiện ra bà ấy.” Essex nốc một ngụm bia. “Điện đã bị cắt được ba tháng.”
“Anh cũng chẳng thấy sốc nữa, đúng chứ?”
“Ừ . Còn cả thằng Colin Ireland nữa chứ. Hắn giết chết con mèo của nạn nhân rồi gí miệng con mèo vào chỗ đó của nạn nhân...”
“Rồi, tôi có nghe rồi, cảm ơn anh.” Jack đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, đưa tay dụi mắt. “Tiếp nào, bà ấy gửi cho chúng ta cái gì vậy?”
“Ừm.” Essex lướt qua bản báo cáo. “Xem nào: Báo cáo độc tố và kết quả phân tích mô, tóc. Được rồi, đây: báo cáo độc tố... nạn nhân mà chúng ta vẫn chưa xác định được danh tính, người tử vong đầu tiên, chà, cô ta nghiện ma túy: có chất benzoylecgonine và diamorphine trong các mô sâu.”
“Benzoylecgonine và diamorphine - nghĩa là cocain và heroin?”
“Chính xác . Về Shellene Craw, chúng ta thật ra không cần xác nhận nhưng họ vẫn cung cấp cho chúng ta kết quả dương tính với bạch phiến, cocain, ma túy tổng hợp, nói chung là toàn tập. Wilcox thì được xác nhận có sử dụng bạch phiến. Hatch cũng dương tính như kết luận của chúng ta, và ngạc nhiên chưa, ngạc nhiên chưa,” - Essex ngẩng đầu lên - “Spacek cho kết quả âm tính. Thậm chí cocain cũng không. Sạch sẽ.”
“Nguyên nhân tử vong?”
“Có, có.” Essex lại đảo qua bản báo cáo một lượt rồi huýt sáo. “Krishnamurthi này đúng là Einstein! Đoán chính xác luôn.” Essex hào hứng nhìn Jack. “Heroin. Tiêm thẳng vào cuống não. Mọi thứ ngừng hoạt động tức thì, tim, phổi, tất tần tật. Nạn nhân thậm chí không kịp biết chuyện gì đã xảy ra.”
“Thấy chưa?” Jack nói. “Anh thấy tôi muốn nhắm vào đâu rồi chú?”
“Rồi, theo hướng bệnh viện.”
“Cuống não, Chúa ơi . Anh có bao giờ thấy mấy tên bán ma túy mạt hạng lại có thể xác định được cuống não không? Ý tôi là, Chúa ơi...”
“Cậu đang thừa hơi giảng đạo cho con chiên đấy,” Essex lẩm bẩm, tiếp tục xem báo cáo. “Cậu biết đấy.” Anh giơ tờ giấy lên. “Cậu hẳn cũng sẽ thích điều này, Jack. Điểu Nhân ấy - tôi có thể gọi hắn như vậy không?”
“Anh không truyền ra ngoài là được.”
“Điểu Nhân đúng là một tên ưa sạch sẽ tới bệnh hoạn. Hoặc thế hoặc hắn biết khá rõ về pháp y, đủ để xóa sạch mọi chứng cứ.” Essex mang bản báo cáo tới bên bàn, gập chúng lại cẩn thận theo các đường đục lỗ phân trang. “Có vẻ như hai bên quan hệ tình dục trên cơ sở đồng thuận, nhưng Điểu Nhân vẫn dùng bao cao su, và theo Amedure, sau đó hắn ta còn bắt cô gái tắm rửa. Hoặc thế hoặc lau rửa cho nạn nhân sau khi họ đã chết. Âm đạo họ đều có dấu vết của xà phòng. Xem này, tất cả các mẫu đều có cùng natri stearat cô đặc thành chất béo. Nhãn hiệu xà phòng muôn thuở: Wright's Coal Tar.”
“Nếu hắn thận trọng như vậy thì phải lý giải ra sao về tinh dịch trên bụng nạn nhân?”
“Hắn làm văng ra một chút khi tháo bao cao su?” Essex nhún vai. “Hay hắn rút ra, tháo bao cao su rồi tự xử - xin lỗi, từ chuyên môn là thủ dâm - trên bụng của nạn nhân. Rồi để cô ấy tự lau rửa hay là chính hắn lau cho sau khi xong chuyện. Nhưng,” - anh giơ hai tay lên trời - “hắn không thận trọng như hắn tưởng vì vẫn để lại dấu vết.” Essex uống nốt ngụm cuối rồi bóp bẹp lon bia. “Giờ tới lượt phân tích huyết học, khối phổ túi đựng rác và tóc. Vì không có tế bào nang trên sợi tóc đen đó nên không xét nghiệm được ADN, nhưng đó đúng là tóc của một người gốc Phi. Và xem này.” Essex ngẩng đầu lên nhìn Jack. “Đối tượng đội tóc giả.”
“Tóc giả?”
“Đúng vậy, xem đây - mấy sợi tóc vàng mà Krishnamurthi tìm thấy trên các nạn nhân ấy?”
“Sao?”
“Amedure nói 'Tóc nhuộm, có nguồn gốc từ châu Á, không có chân tóc, hai đầu đều được cắt thẳng. Không bị nhổ hay đứt. Tôi cho rằng những sợi tóc này đều từ một bộ tóc giả.”
“Đó là những sợi tóc dài,” Jack nói. “Tóc giả của phụ nữ.”
Essex nhướng mày. “Michael caine.”
“Gì cơ?”
“Trong phim Diện để giết ấy. cậu chưa xem à?”
“Paul...” Jack thở dài.
“Được rồi, được rồi.” Anh giơ hai tay lên. “Tôi lại quên. Trong quan hệ cộng tác của chúng ta, tôi là kẻ pha trò, còn cậu là một gã khó chịu chả có tí óc hài hước nào.”
“Và rất tự hào về điều đó.”
“Đúng vậy, và buồn bã.” Essex quay trở lại với bản báo cáo, vừa đọc vừa gặm móng tay. “Và chả có bạn bè gì, đừng quên điều đó.” Anh dừng lại. “À, nhìn kết quả xét nghiệm precipitin này.”
“Xét nghiệm precipitin? Để làm gì vậy? Kiểm tra xem có phải là máu người không à?”
“Chính vậy. Phân biệt máu người với máu động vật.”
“Chúng ta đang nói tới lũ chim đúng không?”
“Đúng vậy.” Essex vừa xem tờ giấy vừa lặng lẽ chép miệng. “Nó nói rằng tìm thấy mô người trong túi khí ở phổi mấy con chim.”
“Cái gì cơ?” Jack ngước nhìn Essex.
“Như tôi vừa nói đó. Mô người.”
“Anh có biết điều đó có nghĩa là gì không?”
“Không.”
“Thế anh nghĩ làm thế nào mà chúng lại chui được vào phổi?”
“Do bọn chim hít vào?”
“Đúng thế, có nghĩa là...”
“Có nghĩa là... ôi trời ơi...” Essex đột nhiên vỡ lẽ. “Ôi chết tiệt, đúng thế.” Essex ngồi xuống bàn của Marilyn, vẻ lông bông hoàn toàn biến mất. “Ý cậu là lũ chim khi ấy vẫn còn sống? Và chết dần ở trong đó?”
Jack gật đầu. “Ngạc nhiên chưa?”
“Có chút ngạc nhiên thật.”
Hai người im lặng một lúc, trầm tư trước thông tin này. Không khí trong phòng có chút biến đổi như thể nhiệt độ vừa hạ xuống một vài độ. Jack đứng dậy, uống nốt lon bia rồi chỉ xuống bản báo cáo. “Tiếp thôi. Tiếp nào.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Essex hắng giọng, cầm bản báo cáo lên. “Được rồi, cậu muốn biết gì nữa?”
“Hắn gây mê họ bằng cách nào?”
“A...” Essex dò tay xuống cuối trang. “Kiểm tra huyết học cho biết, ôi...”
“Gì vậy?”
“Hắn không hề gây mê họ.”
“Không thể nào.”
“Báo cáo ở đây ghi thế mà. Không có gì, trừ... trừ rượu và cocain, nhưng không đủ để gây ra bất kỳ tổn hại nào, không phenol, benzo hay thuốc an thần nào ngoại trừ trường hợp của Wilcox và Kayleigh trẻ tuổi. À...” Mắt anh đảo nhanh trên trang giấy. “Không có gì thật. Chỉ có nạn nhân số một không xác định được danh tính của chúng ta chứa đầy heroin trong người. Nhưng heroin lúc nào cũng khó xác định; giới hạn chịu đựng của mỗi người đều khác nhau.”
“Hắn hẳn phải dùng thứ gì đó.”
“Không, Jack. Hắn không dùng gì cả. Tất cả bọn họ đều có một lượng nhỏ xì ke, ma túy trong người nhưng đều không đủ để gây chết người.”
“Anh chắc chứ?”
“Tôi chắc mà. Chính Jane Amedure nói vậy. Không sai được.”
Jack bức xúc. “Vậy hắn làm thế nào để họ nằm bất động cho hắn chọc cây kim to tướng chết tiệt vào gáy?”
“Bọn chúng chẳng phải là ảo thuật gia, cậu biết đấy,” Essex nói vẻ nghiêm nghị, rời mắt khỏi bản báo cáo và nhìn lên Jack. “Mấy gã cuỗm mất người thân của chúng ta ngay trước mũi chúng ta cũng chẳng đặc biệt thông minh gì đâu. Nhìn lại phần lớn các vụ án, tôi chợt nhận ra rằng bọn chúng chẳng hề thông minh chút nào.”
“Không thông minh ư?” Jack lặp lại, mơ hồ nhìn xuống ngón tay cái thâm đen của mình. Anh tự hỏi Điểu Nhân không thông minh ở chỗ nào. Penderecki không thông minh ở chỗ nào. Và bản thân mình không thông minh ở chỗ nào.
“Chó ngáp phải ruồi thôi,” Essex nói.
“Không. Điểu Nhân không ngáp phải ruồi. Mà hắn rất rành.” Jack đứng dậy và đi quanh các bức ảnh. “Đúng không?” Anh hỏi những người phụ nữ đã chết đang nhìn anh vô hồn từ trên tường. “Sao? Hắn làm thế bằng cách nào?”
“Jack,” giọng của Essex vang lên sau lưng anh. “Nhìn này.”
Những người phụ nữ đối mặt với Jack: Petra trong bộ đồ bó một mảnh với cánh tay gầy gò và nụ cười lấp lánh; Michelle Wilcox đờ đẫn, tội nghiệp đang túm lấy mớ tóc bù xù của con gái...”
“Jack.”
Shellene cao lớn với nụ cười toét miệng. Kayleigh trong chiếc váy dự tiệc màu hồng, giơ ly rượu ra trước ống kính máy ảnh. “Nếu đúng là con gái tôi ở trong đó thì sao, con gái nhỏ, bé bỏng của tôi? Nếu đúng là con bé thì sao?”
“Hắn đã làm thế nào?”
“Jack!”
“Gì vậy?” Anh quay đầu lại. “Có chuyện gì?”
“Kết quả xét nghiệm côn trùng học.” Essex lắc đầu. “Tôi biết tại sao trông có vẻ như hắn không cưỡng hiếp họ rồi. Đồ bệnh hoạn kinh tởm.”
“Vì sao?”
“Cậu biết chúng ta đang đối đầu với thứ gì không hả Jack?”
“Không, chúng ta phải đối đầu với thứ gì?”
“Chúng ta đang phải đối mặt với một tên ái tử thi. Một tên ái tử thi điển hình.” Essex đập tay lên bản báo cáo rồi chìa ra cho Jack xem. “Tất cả đều đã có ở đây, bằng giấy trắng mực đen.”