“Tôi sẽ đi ăn trưa ở quán Harry’s, sếp có muốn ăn gì không?” Kate xuất hiện tại cửa phòng Ray. Cô mặc một chiếc quần đặt may màu xám và một chiếc áo len bó sát người, mang thêm một chiếc áo khoác nhẹ để chuẩn bị ra ngoài. Ray đứng lên và vớ lấy chiếc áo khoác của ông từ đằng sau ghế. “Tôi sẽ đi với cô, tôi cần thay đổi chút không khí.” Ông thường ăn ở căng tin tại Sở Cảnh sát Bristol hoặc trong văn phòng, nhưng bữa trưa với Kate có vẻ hứa hẹn. Ngoài ra thì mặt trời đã lên cao và ông vẫn chưa thể ngẩng đầu lên khỏi bàn làm việc kể từ lúc 8 giờ sáng. Ông xứng đáng được nghỉ một lúc.
Như thường lệ, quán Harry’s khá đông khách, với rất nhiều người đang xếp hàng dài dọc theo quầy tính tiền và ở ngoài vỉa hè. Quán này được cánh cảnh sát ưa chuộng không chỉ vì nó gần nơi làm việc mà còn vì những chiếc bánh mỳ kẹp tại đây có giá khá hợp lý và được làm khá nhanh. Với một viên cảnh sát phản ứng nhanh đang đói ngấu, chẳng có gì tệ hơn việc bị lôi đi làm nhiệm vụ trước khi bữa trưa được dọn ra.
Hai người mau chóng xếp vào hàng. “Tôi có thể đưa đồ của ông về văn phòng nếu ông đang vội.” Kate nói, nhưng Ray lắc đầu, “Tôi không vội.” Ông nói, “Tôi đang xem xét kế hoạch cho Chiến dịch Break và tôi cần chút thời gian để giải lao. Vào đây ăn cho vui.”
“Ý kiến hay đấy. Break là nhiệm vụ chống rửa tiền phải không nhỉ?” Kate nói khẽ vì xung quanh có nhiều người và Ray gật đầu, “Đúng. Tôi có thể cho cô xem qua hồ sơ, nếu cô thích, để thấy vụ này được thực hiện ra sao.”
“Tuyệt quá, cảm ơn ông.”
Họ đặt bánh mỳ kẹp và tìm thấy một chỗ đặt mấy chiếc ghế cao chân bên cửa sổ, mắt vẫn không ngừng để ý chủ quán Harry’s, người chẳng mấy chốc đã giơ những chiếc túi đựng bánh của họ lên cao, vẫy vẫy. Hai cảnh sát mặc cảnh phục đi ngang qua cửa sổ và Ray giơ tay chào họ.
“Lại thêm nguyên liệu cho những câu chuyện đồn thổi rằng ‘Phòng Điều tra Hình sự chẳng làm việc quái gì cả’.” Ông nói với Kate rồi cười.
“Họ chẳng thể hiểu hết về chúng ta.” Kate nói và nhấc miếng cà chua khỏi chiếc bánh mỳ kẹp và ăn riêng nó, “Tôi chưa từng làm việc gì vất vả như vụ Jacob Jordan. Làm hết sức và chẳng thu được gì cả.” Ray nhận ra ngay sự cay đắng trong giọng nói của cô. “Không phải là chẳng thu được gì cả, cô biết đó. Ngày nào đó sẽ có kẻ mở miệng nói về việc chúng đã làm và tin tức sẽ lan nhanh, sau đó ta sẽ tóm được chúng.”
“Nhưng đó không phải là cách hay để giữ gìn trật tự.”
“Ý cô là sao.” Ray không biết rõ ông nên thấy buồn cười hay bị xúc phạm vì sự thẳng thắn của Kate.
Kate đặt chiếc bánh của cô xuống, “Đó là phản ứng bị động, không phải chủ động. Chúng ta không nên ngồi chờ manh mối tìm tới mình: chúng ta phải bước ra ngoài và tìm kiếm nó.”
Ray có cảm giác giống như nghe thấy tiếng vọng từ chính bản thân ông, trong những ngày còn là một thám tử non trẻ. Hay có lẽ là Mags, dù ông không còn nhớ rằng Mags có quyết đoán như Kate không. Giờ cô đã ăn miếng bánh mỳ kẹp trở lại, nhưng ngay cả khi làm việc đó cũng thể hiện sự kiên quyết nhất định. Ray cố nén một nụ cười. Kate nói ra tất cả những gì vừa hiện lên trong đầu, chẳng kiêng nể hay lo ngại về việc cô làm thế có phù hợp hay không. Kate có thể khiến ai đó trong Phòng Điều tra Hình sự thấy nhột nhưng Ray thì chẳng có vấn đề gì. Thực tế, ông còn thấy khá hay ho.
“Vụ này khiến cô rất tức giận, phải không?” Ray nói.
Kate gật đầu, “Tôi căm ghét sự thật là tay tài xế vẫn được tự do, nghĩ rằng hắn đã thoát tội. Và tôi không chịu nổi việc mẹ Jacob đã phải rời khỏi Bristol với suy nghĩ rằng chúng ta đã chẳng nỗ lực hết sức để tìm ra kẻ nào làm chuyện này.” Kate mở miệng định nói tiếp gì đó, nhưng lại đổi ý.
“Gì thế?”
Má Kate ủng đỏ, nhưng cô ngẩng mặt lên đầy thách thức, “Tôi vẫn không ngừng điều tra vụ này.”
Trong nhiều năm làm việc, thi thoảng Ray phát hiện một số hồ sơ đã bị vài cấp dưới bỏ lọt vì quá bận hoặc quá lười. Nhưng nếu ai đó làm việc quá chăm thì sao? Kate có lẽ là người như thế, một trường hợp rất mới mẻ.
“Tôi vẫn điều tra khi rảnh rỗi và sẽ không làm gì để khiến ông gặp rắc rối với giám đốc, tôi hứa. Tôi đã xem lại đoạn video giám sát CCTV và còn kiểm tra các cuộc gọi sau chương trình Crimewatch để xem ta có lỡ gì không.”
Ray nghĩ về việc Kate ngồi ở nhà, các hồ sơ về vụ tai nạn vương vãi trên sàn nhà, video thu từ camera giám sát chạy liên tục trên màn hình trước mặt cô. “Và cô làm thế vì nghĩ rằng chúng ta có thể tìm được tay tài xế?”
“Tôi làm thế vì không muốn bỏ cuộc.” Ray mỉm cười.
“Ông sẽ buộc tôi phải dừng lại à?” Kate cắn môi.
Đó chính xác là điều Ray định làm. Nhưng Kate quá sắc sảo và kiên định với việc cô đang làm. Ngoài ra, nếu Kate không thể tiến xa hơn với hoạt động điều tra của cô thì nó cũng đâu có hại gì. Điều Kate đang làm là thứ mà Ray cũng nên thử thực hiện ít nhất một lần.
“Không.” Ông đáp, “Tôi sẽ không bảo cô phải dừng lại. Chủ yếu bởi tôi chẳng tin sẽ có gì thay đổi nếu làm thế.”
Cả hai cùng cười lớn.
“Nhưng tôi muốn cô thông báo kịp thời về những gì đang làm và cần có tính toán khôn ngoan về việc sẽ dành ra bao nhiêu giờ cho việc này. Ngoài ra, đừng ưu tiên việc này hơn các vụ chúng ta đang xử lý. Thỏa thuận chứ?”
Kate nhìn Ray cảm kích, “Đồng ý. Cảm ơn, Ray.”
Ray vo viên những chiếc túi giấy đựng bánh mỳ kẹp của họ. “Coi nào, chúng ta nên về cơ quan. Tôi sẽ cho cô thấy hồ sơ về Chiến dịch Break. Sau đó tôi cần phải về nhà, nếu không thì sẽ gặp rắc rối to. Thêm một lần nữa.” Ray trợn mắt, nhăn mặt minh họa cho câu nói.
“Tôi tưởng Mags chẳng phàn nàn gì về việc ông thường phải làm nhiều giờ?” Kate nói, khi họ trở lại cơ quan.
“Gần đây chúng tôi không được êm thuận cho lắm.” Ông nói, lập tức có cảm giác không chung thủy với vợ. Ông ít khi chia sẻ cuộc sống riêng tư với đồng nghiệp, ngoại trừ Stumpy, người đã quen biết Mags cũng lâu như Ray vậy. Ray là ngoại lệ tiếp theo.
“Ông không thực sự nghĩ thế?” Cô cười, “Có phải không nhỉ?”
Ray nở một nụ cười nhăn nhó, “Tôi có cảm giác như mình chẳng còn hiểu được bất kỳ chuyện gì nữa. Tôi không thể nắm được nguyên nhân cốt lõi của mọi vấn đề… cô biết đấy. Chúng tôi hiện đang gặp vấn đề với cậu con trai lớn, Tom. Thằng bé không hòa nhập tốt ở trường và gần đây trở nên rất thất thường về tâm lý, rất xa cách.”
“Tom mấy tuổi rồi?”
“12.”
“Nghe có vẻ như hành vi cư xử khá bình thường cho độ tuổi đó.” Kate nói, “Mẹ tôi kể rằng tôi từng là nỗi kinh hoàng thực sự với bà.”
“Chà, tôi có thể tin điều đó.” Ray nói. Kate giơ tay dọa đấm Ray và ông cười lớn, “Tôi hiểu ý cô, nhưng thành thực thì Tom có hành vi rất bất bình thường và thằng bé thay đổi quá nhanh.”
“Ông có nghĩ rằng Tom đang bị bắt nạt?”
“Tôi có nghĩ tới chuyện này. Nhưng tôi không thích hỏi quá nhiều vì sợ thằng bé nghĩ rằng tôi đang làm phiền nó. Mags giỏi xử lý mấy chuyện này hơn, nhưng ngay cả cô ấy cũng không thu thập được gì từ Tom.” Ông thở dài, “Con cái, ai nên có chúng đây?”
“Không phải tôi.” Kate nói, khi họ về tới tòa nhà của Sở Cảnh sát. Cô quẹt thẻ ra vào để mở cánh cửa phụ. “Còn khuya tôi mới nghĩ đến chuyện đó. Ngoài kia có rất nhiều điều hay ho nên làm trước.” Kate cười và Ray thoáng ghen tỵ vì cuộc sống đơn giản của cô.
Họ bước lên cầu thang, tới chỗ nghỉ chân ở tầng hai, nơi là trụ sở của Phòng Điều tra Hình sự. Ray dừng lại khi đã đặt tay lên cánh cửa. “Về vụ Jordan…”
“Chuyện chỉ có ông và tôi biết. Tôi hiểu mà.”
Cô cười toét và Ray ngầm cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu giám đốc biết Ray vẫn dùng nguồn lực nào đó, ngay cả khi nó không gây tốn kém ngân sách, vào một vụ mà bà đã ra lệnh dứt khoát phải đóng lại, chắc chắn bà sẽ chẳng lãng phí thời gian cho ông biết mình đang nghĩ gì. Ông sẽ trở lại làm lính quèn ngay trước khi bà đặt điện thoại xuống.
Trở lại văn phòng, Ray bắt đầu lên kế hoạch cho Chiến dịch Break. Giám đốc yêu cầu ông lãnh đạo một cuộc điều tra nhằm vào một âm mưu rửa tiền. Hai hộp đêm nằm ở trung tâm thành phố đang được dùng làm bình phong cho nhiều hoạt động bất hợp pháp và có rất nhiều thông tin tình báo cần phải xử lý. Do cả hai chủ hộp đêm đều là các nhân vật tai to mặt lớn trong cộng đồng kinh doanh, Ray biết giám đốc đang thử thách mình và ông muốn chấp nhận thách thức đó.
Ông dành cả buổi chiều đó để xem xét ba trường hợp nhân sự của Phòng Điều tra Hình sự. Trung sĩ thám tử Kelly Proctor đang nghỉ thai sản và Ray đã yêu cầu thám tử cảnh sát nhiều kinh nghiệm nhất trong nhóm tạm thế chỗ. Sean đang làm khá tốt nhiệm vụ mới, nhưng Ray muốn chắc chắn rằng sẽ không có gì lọt lưới khi Kelly vắng mặt.
Sẽ chẳng còn lâu trước khi Kate được đưa lên thực hiện một số nhiệm vụ hành động. Cô ấy quá sáng dạ, thậm chí có thể dạy các thám tử giàu kinh nghiệm hơn vài chiêu, và cô ấy thích các thách thức. Ông còn nhớ nét phản kháng hiện lên trên gương mặt Kate khi cô cho biết vẫn đang ngấm ngầm điều tra tai nạn: không hề chối bỏ việc cô dồn tâm huyết cho công việc.
Ông băn khoăn không biết thứ gì đã tạo động lực cho Kate. Liệu có phải nguyên nhân đơn giản là vì Kate không muốn thua cuộc trong một vụ án, hay cô đã thực sự nhìn thấy một kết quả tích cực từ nó? Có phải ông đã quy thuận quá nhanh với yêu cầu của giám đốc rằng họ nên đóng vụ điều tra lại? Ông suy nghĩ một lúc, gõ ngón tay liên tục lên mặt bàn. Về cơ bản Ray đã hết giờ làm việc và ông hứa với Mags rằng sẽ không về muộn. Nhưng ông có thể ăn gian thêm nửa giờ và vẫn có thể về nhà không muộn lắm. Trước khi Ray kịp đổi ý, tay ông đã mở chiếc ngăn kéo dưới cùng và rút hồ sơ của Jacob ra.
Phải hơn một giờ sau đó, ông mới để ý tới giờ giấc.