Khi Ray rảo bước trở lại văn phòng sau cuộc họp vào buổi sáng, ông đã bị một nữ cảnh sát trực ban chặn lại. Rachel là một người phụ nữ mảnh dẻ, trong độ tuổi đầu 50, với tính cách tỉ mẩn và mái tóc màu bạc được cắt gọn gàng.
“Ông là thanh tra thám tử trực phụ trách trong ngày hôm nay phải không Ray?”
“Đúng thế.” Ray đáp, với giọng dè chừng vì biết chẳng có gì tốt đẹp sẽ xuất hiện sau câu hỏi đó.
“Tôi có một người phụ nữ tự nhận là Eve Manning ở phòng trực ban. Cô ấy muốn báo cáo về việc một người thân có thể đang không được an toàn. Người thân đó là chị gái của cô ấy.”
“Kíp trực không xử lý trường hợp đó được à?”
“Họ ra hiện trường hết rồi và cô gái này có vẻ rất lo lắng. Cô ấy đã chờ ở đây suốt một giờ đồng hồ rồi đó.” Rachel không nói thêm gì khác và bà không cần phải làm thế. Bà chỉ đơn giản là nhìn Ray qua cặp kính của mình và chờ ông làm điều đúng đắn. Chuyện giống như Ray đang nhận được thông báo từ một người cô rất tử tế và vô cùng nghiêm nghị.
Ông nhìn qua bà ra phía phòng trực ban để thấy một người phụ nữ đang làm gì đó với chiếc điện thoại di động cầm trên tay.
“Cô ta đó à?”
Eve Manning giống dạng phụ nữ hay lui tới quán cà phê hơn là tới đồn cảnh sát. Cô có mái tóc nâu rủ qua vai, khi nghiêng đầu nhìn vào chiếc điện thoại trên tay. Cô mặc một chiếc áo khoác màu vàng sáng với những chiếc cúc áo to ngoại cỡ, phủ bên ngoài một chiếc áo hoa. Cô hơi đỏ mặt, dù rằng điều đó có thể không phản chiếu tâm trạng cô lúc này. Hệ thống điều hòa không khí ở Sở Cảnh sát Bristol dường như chỉ có hai chế độ, một là không khí vùng cực và hai là không khí vùng nhiệt đới. Ngày hôm nay, hệ thống rõ ràng đang chạy theo chế độ không khí vùng nhiệt đới. Ray thầm nguyền rủa cái quy định đã khiến cảnh sát phải trực tiếp xử lý mọi trình báo của ai đó, về việc họ đang lo lắng cho sự an toàn của người khác. Ngoài ra thì Rachel thừa sức ghi lại báo cáo từ cô gái kia.
Ông thở dài. “Thôi được tôi, tôi sẽ cử ai đó xuống gặp cô ấy.” Rachel tỏ ra hài lòng và quay trở lại phòng trực ban.
Ray đi lên tầng trên và thấy Kate đang ngồi tại bàn làm việc. “Cô có thể xuống dưới kia và xử lý một vụ lo lắng cho sự an toàn của người khác không?”
“Kíp trực không xử được việc đó sao?”
Ray bật cười trước bộ mặt dài thượt ra vì kinh ngạc của Kate. “Tôi thử lựa chọn đó rồi, nhưng không được. Coi nào, sẽ chỉ mất tối đa là 20 phút thôi.”
Kate thở dài, “Ông chỉ hỏi lấy lệ thôi vì biết tôi sẽ không từ chối.”
“Cô cần phải cẩn thận xem mình đang nói câu đấy với ai nhé.” Ray cười tươi. Kate trợn mắt đáp lại, má cô ửng đỏ.
“Thôi được rồi, thế vụ đó ra sao?”
Ray đưa cho Kate tờ giấy mà Rachel đã trao cho ông. “Eve Manning. Cô ấy đang chờ cô ở tầng dưới.”
“Tôi sẽ xử lý vụ này, nhưng ông nợ tôi một ly nhé.”
“Không thành vấn đề.” Ray nói, khi Kate rời khỏi khu vực của Phòng Điều tra Hình sự. Ông đã xin lỗi Kate về không khí kỳ cục trong bữa tối vừa qua, nhưng Kate đã coi chuyện đó chẳng có gì quan trọng và họ cũng thôi không nhắc tới nó nữa.
Ray tiến tới văn phòng. Khi mở cặp, ông thấy một tờ giấy ghi chú mà Mags để lại trong nhật ký, có đề ngày và thời gian diễn ra cuộc họp với trường của Tom vào tuần tới. Mags đã khoanh một vòng tròn quanh tờ giấy nhắn bằng bút mực đỏ, đề phòng ông bỏ lỡ việc này. Ray gắn tờ giấy này lên phía trước chiếc máy tính của ông, cùng những tờ giấy ghi chú khác, tất cả đều chứa những thông tin được cho là quan trọng.
Ông vẫn đang xử lý dở đống tài liệu tồn nằm trong khay khi Kate gõ vào cửa phòng.
“Đừng khiến tôi dừng lại”, Ray nói, “tôi đang dở việc.”
“Tôi có thể thông báo nhanh với ông về vụ việc liên quan tới cô Eve không?”
Ray ngừng lại và ra hiệu cho Kate ngồi xuống.
“Ông đang làm gì thế?” Kate nói và nhìn vào núi giấy tờ trên bàn ông.
“Công việc quản trị thôi. Phần lớn liên quan tới việc điền đầy đủ những hồ sơ và kê khai chi phí trong sáu tháng qua. Bộ phận quản trị nói rằng nếu không nộp giấy tờ trong ngày hôm nay, họ sẽ không cấp tiền cho chúng nữa.”
“Ông cần một người giúp việc.”
“Tôi chỉ cần người ta cho tôi làm công việc của một cảnh sát thôi”, Ray đáp, “thay vì tất cả mấy việc vớ vẩn này. Xin lỗi nhé. Cho tôi biết cô thu được những gì.”
Kate nhìn vào sổ ghi chép của cô. “Eve Manning sống ở Oxford nhưng chị gái Jennifer của cô sống ở đây, tại Bristol này, cùng chồng là Ian Petersen. Eve và chị gái có mâu thuẫn trong quan hệ cách đây năm năm. Kể từ đó, Eve chưa gặp lại chị gái hay anh rể. Cách đây vài tuần, Petersen bất ngờ xuất hiện ở nhà Eve và hỏi xem chị gái của cô ta đang ở đâu?”
“Cô Jennifer kia bỏ gã đó à?”
“Có vẻ như là thế. Cô Eve nhận được một tấm bưu thiếp từ chị gái gửi tới cách nay vài tháng, nhưng không thể đọc được con dấu bưu điện nên đã vứt bỏ cái phong bì. Cô ấy phát hiện ra tấm bưu thiếp này bị xé vụn thành nhiều mảnh nhỏ và bị giấu đằng sau một chiếc đồng hồ. Cô tin rằng anh rể đã làm điều này trong lần ghé thăm bất ngờ.”
“Tại sao anh ta lại làm thế?”
Kate nhún vai, “Tôi chẳng rõ. Cô Eve cũng không biết nốt. Nhưng việc đó khiến cô ấy lo lắng. Eve muốn báo cáo rằng chị gái đang mất tích.”
“Nhưng rõ ràng là cô ấy không hề mất tích.” Ray nói với vẻ kinh ngạc, “Không thể mất tích được bởi cô ta vẫn gửi đi một tấm bưu thiếp. Cô ta chỉ không muốn người khác tìm thấy mà thôi. Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.”
“Tôi cũng nói với Eve như thế. Dù sao thì tôi đã viết báo cáo và gửi lại ông.” Kate trao tấm bảng kẹp tài liệu cho Ray, trong đó có chứa vài trang viết tay.
“Cảm ơn, tôi sẽ xem qua.” Ray nhận lấy báo cáo và đặt nó trên bàn, giữa biển giấy tờ, “Cứ cho là tôi sẽ xử lý xong đống văn bản này, khi ấy liệu cô có còn ở lại văn phòng để làm một ly không? Tôi nghĩ rằng mình sẽ phải uống một chút.”
“Tôi rất sẵn lòng.”
“Tuyệt quá”, Ray đáp, “Tom sẽ đi đâu đó sau giờ học và tôi nói rằng sẽ đón thằng bé vào lúc 7 giờ. Vậy, chúng ta sẽ uống rất nhanh thôi.”
“Không thành vấn đề. Liệu có phải Tom đang kết bạn không nhỉ?”
“Tôi cũng nghĩ thế,” Ray đáp, “nhưng thằng bé không cho tôi biết các bạn mới là ai. Tôi hy vọng có thể biết nhiều hơn khi gặp nhà trường vào tuần tới, nhưng sẽ không mong chờ chuyện gì đặc biệt cả.”
“Chà, bất cứ khi nào ông muốn trút bầu tâm sự, cứ thoải mái gọi tôi.” Kate nói, “Nhung như thế không đồng nghĩa với việc tôi có thể đưa ra lời khuyên về lũ trẻ tuổi teen hay tâm tính của chúng.”
Ray bật cười, “Thành thực thì nói về đề tài khác luôn hay hơn nhiều đề tài bọn trẻ tuổi teen.”
“Thế thì tôi rất vui nếu trở thành kẻ thu hút bớt sự chú ý của ông.” Kate cười và Ray đột nhiên nhớ lại hình ảnh cái đêm đó, khi họ ở bên ngoài căn hộ của cô. Kate có bao giờ nghĩ về chuyện đó không? Ông nghĩ tới việc sẽ hỏi Kate câu này, nhưng cô đã quay gót trở về bàn làm việc.
Ray rút điện thoại ra để nhắn tin cho Mags. Ông nhìn chằm chằm vào màn hình, cố gắng nghĩ tới các câu chữ sẽ không khiến Mags tức giận. Ông cũng nghĩ tới việc sẽ bịa ra một câu chuyện nào đó. Cuối cùng, Ray nghĩ rằng ông không nên bẻ cong sự thật, bởi đi uống một ly với Kate cũng đâu có gì khác chuyện đi uống với Stumpy. Ray phớt lờ câu nói vang lên trong đầu, khẳng định điều ngược lại. Ông thở dài rồi đút điện thoại trở lại túi, với dòng tin nhắn vẫn chưa được viết ra. Tốt hơn là ông chẳng nên nói gì cả. Nhìn qua cánh cửa phòng đang mở, ông có thể thấy đỉnh đầu Kate, lúc này cô đang ngồi trong phòng mình. Đúng là cô luôn thu hút một phần sự chú ý của Ray. Ông chỉ không chắc đó có phải là sự thu hút mình mong muốn hay không.