Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
Chương 49

❊ ❊ ❊

Tôi đã ngủ thiếp đi cho tới khi bị đánh thức bởi một tiếng gõ vang lên ở cửa. Tôi bóp bóp cái cổ cứng đơ của mình và phải mất một giây mới nhớ mình đang ở nhà. Rồi tôi nghe thấy một tiếng gõ cửa, trước khi lại có thêm những tiếng gõ khác, đều đặn hơn. Tôi tự hỏi không biết mình đã khiến Patrick phải chờ trong bao lâu rồi. Tôi cố gắng đứng lên và nhăn mặt vì cảm giác tê cứng ở vùng đùi.

Khi xoay khóa mở cửa, một cảm giác sợ hãi vụt qua tâm trí tôi. Nhưng trước khi có thể làm điều gì khác, cánh cửa đã bật mở, khiến tôi bắn vào một bức tường. Ian lao vào, mặt đỏ lựng, hơi thở nặng nề. Tôi căng mình chờ cú đấm đầu tiên của anh ta, nhưng nó không xuất hiện. Tôi đếm nhịp tim mình đang đập liên hồi, khi anh ta chậm rãi chốt cửa trở lại.

Một, hai, ba…

Tim tôi đập dồn dập trong lồng ngực.

Bảy, tám, chín, mười.

Và rồi anh ta đã xong việc với cánh cửa nên từ từ quay lại phía tôi, miệng nở nụ cười tôi đã quá quen thuộc, giống như đó là nụ cười của chính mình. Một nụ cười chỉ nằm trên miệng, với ánh cười không bao giờ có trong mắt Ian; gợi ý về những thứ anh ta đã chuẩn bị dành cho tôi. Một nụ cười cho tôi biết rằng dù cái kết của tôi đang tới, nó sẽ không diễn ra nhanh gọn.

Ian xoa lên gáy tôi, ngón tay cái anh ta bấm mạnh vào đốt xương nằm ở cổ. Cảm giác không hề thoải mái, nhưng cũng không đau đớn.

“Cô đã đọc tên tôi cho cảnh sát, Jennifer ạ.”

“Em đâu có làm thế…”

Ian nắm tóc, kéo tôi về phía anh ta quá nhanh, tới mức tôi hoa mắt. Tôi chờ đợi cảm giác đau đớn bùng nổ, khi anh ta dùng trán đập vỡ mũi tôi. Lúc có thể mở mắt ra, tôi thấy gương mặt anh ta nằm ngay sát mặt tôi. Người anh ta toát ra mùi mồ hôi chua lòm pha lẫn mùi rượu whisky khê nồng.

“Đừng nói dối tôi, Jennifer.”

Tôi nhắm mắt lại và tự nhủ rằng mình có thể sống sót qua chuyện này, dù con người tôi đang kêu gào van xin anh ta giết mình ngay.

Ian dùng bàn tay còn lại nắm lấy hàm tôi và gõ ngón tay vào môi tôi, trước khi lùa cả một ngón tay vào trong miệng tôi. Tôi cố chống lại cảm giác buồn nôn, khi anh ta đè ngón tay vào lưỡi tôi.

“Đồ chó cái quỷ quyệt.” Ian nói, lời lẽ trơn tru như thể đang khen tôi, “Cô đã hứa với tôi rồi mà, Jennifer. Cô hứa rằng sẽ không đi báo cảnh sát, và ngày hôm nay tôi thấy gì nhỉ? Tôi thấy rằng cô đang mua lấy sự tự do cho mình bằng cách tước đoạt nó từ tôi. Tôi thấy tên mình - cái tên khai sinh khốn kiếp đó - nằm đầy trên tờ Bristol Post.”

“Em sẽ nói với họ.” Tôi cố gắng đáp lại khi một ngón tay của anh ta vẫn chọc vào trong miệng mình, “Em sẽ nói với họ rằng câu chuyện không đúng. Rằng em đã nói dối.” Nước dãi chảy ra khỏi miệng tôi, làm ướt ngón tay Ian và anh ta liếc nhìn với vẻ kinh tởm.

“Không.” Anh ta nói, “Cô sẽ chẳng nói gì, với bất cứ ai.”

Với tay trái vẫn tiếp tục nắm tóc tôi, anh ta buông tay phải khỏi phần hàm, trước khi tát thẳng vào mặt tôi. “Đi lên lầu ngay.”

Tôi nắm chặt bàn tay và giữ nó ở bên mình, biết rằng mình không thể giơ tay lên để sờ vào gương mặt, lúc này đang giật giật lên theo cùng một nhịp với mạch máu. Tôi cảm nhận vị mặn của máu trong miệng, nhưng cũng chỉ lặng lẽ nuốt đi.

“Làm ơn”, tôi nói, giọng khàn khàn, không tự nhiên, “làm ơn đừng…” Tôi cố tìm từ thích hợp để sử dụng, từ nào đó không khiến anh ta phát điên. Đừng cưỡng hiếp tôi, đó là điều tôi muốn nói. Chuyện này đã từng xảy ra quá nhiều lần, tới mức nếu có thêm một lần nữa thì cũng không còn là điều nghiêm trọng với tôi. Nhưng tôi vẫn không thể chịu nổi ý nghĩ người anh ta sẽ ép vào cơ thể mình một lần nữa, anh ta sẽ lại đi sâu vào tôi, buộc tôi phải phát ra những âm thanh khoái lạc giả tạo để che giấu sự thật là tôi căm thù anh ta thế nào.

“Em không muốn làm tình.” Tôi nói và nguyền rủa sự run rẩy trong giọng nói, đã khiến anh ta hiểu rằng tôi xem đây là điều rất quan trọng với mình.

“Làm tình với cô ư?” Anh ta nhổ nước bọt trúng mặt tôi. “Đừng tự mãn quá lố về bản thân như thế, Jennifer.” Anh ta nới tay, nhìn tôi từ đầu tới chân. “Lên lầu ngay.”

Đôi chân như muốn sụp xuống, khi tôi bước vài bậc lên gác. Tôi phải bám vào chấn song cầu thang khi bước lên, cảm thấy rõ ràng rằng anh ta đang theo sát mình. Tôi cố tính xem phải mất bao lâu nữa trước khi Patrick trở lại, nhưng thực sự đã mất hết cảm nhận về thời gian.

Ian đẩy tôi vào phòng tắm. “Cởi quần áo ra.”

Tôi cảm thấy nhục nhã khi ngoan ngoãn nghe lệnh anh ta.

Ian khoanh tay đứng nhìn tôi chật vật cởi đồ. Lúc này tôi bật khóc dễ dàng, dù biết rằng điều đó khiến anh ta giận dữ. Nhưng tôi không thể ngừng khóc.

Ian đậy chỗ thoát nước trong bồn tắm. Anh ta mở nước lạnh, nhưng không động tay vào bên nước nóng. Tôi đang khỏa thân hoàn toàn, đứng đó run rẩy trước mặt Ian và anh ta nhìn cơ thể tôi với vẻ tởm lợm. Tôi vẫn còn nhớ anh ta từng hôn vào bả vai tôi như thế nào, trước khi từ từ hôn xuống dưới, với thái độ gần như là tôn thờ, qua hai bầu ngực tôi rồi dừng lại ở vùng bụng.

“Cô chỉ có thể tự trách mình mà thôi.” Anh ta nói rồi thở dài, “Tôi đã có thể đưa cô trở lại bất khi nào muốn, nhưng tôi đã để cô ra đi. Tôi không muốn có cô nữa. Tất cả những gì cô phải làm chỉ là câm miệng lại và sau đó có thể sống cuộc đời đáng khinh của mình ở đây.” Anh ta lắc đầu. “Nhưng cô đã không làm thế, phải không? Cô tới gặp cảnh sát và phun ra mọi thứ.” Anh ta tắt nước chảy vào bồn tắm. “Bước vào bồn.”

Tôi không kháng cự mệnh lệnh của anh ta. Làm thế chẳng ích gì. Tôi bước vào bồn tắm và từ từ hạ mình xuống. Nước lạnh buốt khiến tôi muốn ngưng thở và cảm giác đau đớn dâng lên bên trong cơ thể. Tôi cố lừa đối bản thân rằng nước trong bồn đang rất nóng.

“Giờ thì gột rửa bản thân đi.”

Ian nhấc một lọ nước tẩy nằm trên sàn cạnh bồn cầu rồi mở nắp. Tôi cắn môi. Đã có lần anh ta bắt tôi uống nước tẩy. Lần đó tôi đã về nhà muộn sau khi đi ăn cùng lũ bạn thời đại học. Tôi nói rằng đã cố tìm cách về sớm, nhưng anh ta vẫn đổ thứ chất lỏng đặc sánh đó vào một ly rượu vang và ngồi nhìn tôi đưa cái ly lên miệng. Anh ta chỉ ngăn lại sau khi tôi đã nhấp một ngụm đầu tiên. Với một tràng cười khoái trá, anh ta nói rằng chỉ có một kẻ ngu ngốc mới uống nước tẩy. Tôi đã nôn mửa suốt cả đêm đó và trong suốt nhiều ngày sau vẫn cảm thấy vị hóa chất nằm trong miệng.

Ian đổ nước tẩy lên cái khăn lau chùi bồn tắm, khiến nước tẩy tràn ra và vài giọt rơi vào bồn tắm, nhanh chóng tỏa thành những bông hoa màu xanh nhạt trên mặt nước, giống như những giọt mực rơi vào giấy thấm vậy. Anh ta đưa cái khăn về phía tôi.

“Kỳ cọ thân thể đi.”

Tôi cầm cái khăn cọ lên đôi tay mình, vừa làm thế vừa té nước lên người để khiến dung dịch nước tẩy loãng đi. “Giờ thì cọ hết toàn thân đi.” Anh ta ra lệnh, “Và đừng quên cọ rửa gương mặt. Làm cho đúng vào, Jennifer, nếu không tôi sẽ tự tay kỳ cọ cho cô. Có thể việc này sẽ giúp gột rửa chút xấu xa khỏi con người cô.”

Anh ta đứng đó điều khiển, cho tới khi chẳng còn chỗ nào trên thân thể tôi chưa được cọ rửa bằng nước tẩy, khiến da tôi đỏ tấy lên. Tôi thả mình xuống bồn tắm để làm dịu bớt cảm giác bỏng rát, nhưng nước lạnh buốt khiến răng tôi va vào nhau lập cập. Cảm giác đau đớn này, sự nhục nhã này; tất cả còn tồi tệ hơn cái chết. Cái kết của tôi sẽ không hề đến sớm.

Tôi chẳng còn cảm nhận được đôi chân mình nữa. Tôi thò tay xuống và cố bóp lấy chân, nhưng các ngón tay tôi có cảm giác như thuộc về người khác. Tôi đã quá lạnh rồi. Tôi cố ngồi xổm, để ít nhất một nửa thân mình có thể thò ra khỏi bồn tắm, nhưng anh ta bắt tôi ngồi xuống. Đôi chân tôi phải nghiêng về một bên mới có thể vừa với cái bồn tắm quá nhỏ. Anh ta lại mở vòi nước lạnh và để nước chảy ngập bồn. Tôi chẳng còn nghe tiếng tim đập thình thịch nữa, chỉ thi thoảng mới cảm nhận được một nhịp. Tôi thấy mắt mờ đi, người uể oải, lời nói của Ian như vọng tới từ nơi nào đó xa xôi. Răng tôi vẫn va vào nhau lập cập và tôi cắn vào lưỡi, nhưng gần như chẳng thấy nổi cảm giác đau.

Ian đứng bên khi tôi gột rửa thân thể, nhưng giờ anh ta đã ngồi trên chiếc bồn cầu đậy nắp. Anh ta nhìn tôi với đôi mắt vô cảm. Tôi đoán anh ta sẽ dìm tôi cho chết đuối. Sẽ chẳng mất quá nhiều thời gian đâu, vì dù sao tôi cũng như sắp chết rồi.

“Tìm ra cô rất dễ, cô biết không.” Ian bình thản nói, giống như chúng tôi đang ngồi trong quán rượu và hàn huyên theo cách bạn bè thân thiết vẫn làm. “Chẳng khó để lập ra một trang web và không để lộ dấu vết gì trên đó cả. Nhưng vì quá ngu nên cô không thể nhận ra rằng ai cũng có thể lần ra địa chỉ của cô.”

Tôi chẳng nói gì và anh ta dường như cũng không cần tới một câu trả lời. “Đàn bà các cô nghĩ rằng có thể tự mình lo liệu mọi thứ.” Anh ta nói, “Các cô nghĩ mình không cần đàn ông. Nhưng khi chúng tôi để các cô tự xử lý thì ngay lập tức, các cô tỏ ra vô dụng. Con đàn bà nào cũng thế cả. Và còn dối trá nữa. Chúa ơi, những lời dối trá. Hết lời này tới lời khác, tuôn ra từ cái lưỡi giả dối của các cô.”

Tôi quá mệt. Mệt đến nỗi tuyệt vọng. Tôi cảm thấy mình đang trượt xuống dưới mặt nước nên tự khiến mình choàng tỉnh. Tôi cắm móng tay vào đùi mình, nhưng gần như chẳng cảm thấy gì.

“Các cô nghĩ chúng tôi không thể tìm ra các cô, nhưng thực tế chẳng phải thế đâu. Những lời dối trá, sự phản bội, sự tráo trở lật lọng.”

Lời lẽ của anh ta như đang nhấn chìm tôi.

“Ngay từ đầu tôi đã nói rất rõ ràng rằng không muốn có con cái gì hết.” Ian tiếp tục nói.

Tôi nhắm mắt lại.

“Nhưng chúng ta không có sự lựa chọn nào cả, nhỉ? Bởi tất cả luôn là đàn bà muốn gì và ta phải đáp ứng? Thế còn lựa chọn của tôi thì sao?”

Tôi nghĩ về Ben. Con chỉ cần chút nữa thôi là có thể chào đời. Giá như tôi có thể giữ cho con an toàn thêm vài tuần nữa…

“Đột nhiên tôi phải đối mặt với khả năng có một đứa con trai”, Ian nói, “và chắc tôi phải ăn mừng đấy! Ăn mừng việc sinh ra một đứa trẻ mà ngay từ đầu tôi không hề mong muốn sự có mặt của nó trên đời. Đứa trẻ sẽ không bao giờ tồn tại nếu như cô ta không lừa phỉnh để tôi rơi vào bẫy.”

Tôi mở choàng mắt. Những viên gạch lát màu trắng ở phía trên vòi nước bỗng xuất hiện đầy những đường ngoằn ngoèo màu xám. Tôi nhìn theo chúng cho tới khi nước mắt dâng lên, khiến đôi mắt nhòa đi và làm gạch lát trở lại màu trắng như cũ.

Anh ta đang nói những câu vô nghĩa. Hay có lẽ tôi không hiểu ý nghĩa trong lời nói của anh ta. Tôi muốn nói, nhưng cảm thấy lưỡi đang phồng ra, chèn lấy miệng mình. Tôi không hề giăng bẫy để Ian có con. Đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn và chính anh ta từng tỏ ra hài lòng, vui sướng. Anh ta còn nói rằng đứa trẻ sẽ thay-đổi-tất-cả.

Ian vươn người ra phía trước, lấy tay chống vào đùi, ngón tay chạm vào miệng giống như đang cầu nguyện. Nhưng bàn tay anh ta nắm chặt và vùng cơ gần mắt anh ta đang giật liên hồi, một cách không kiểm soát.

“Tôi nói với cô ta cuộc chơi là gì.” Ian nói, “Tôi nói rằng sẽ chẳng có ràng buộc gì cả. Nhưng cô ta đã phá bỏ thỏa thuận đó.”

Anh ta quay ra nhìn tôi. “Đó lẽ ra chỉ là cuộc mây mưa chớp nhoáng - một màn làm tình bình thường với một cô ả vô nghĩa. Chẳng có lý do quái nào để quan tâm về chuyện đó cả. Ngoại trừ việc cô ả đó mang bầu, và thay vì cút thẳng về quê, cô ta chọn ở lại, biến đời tôi thành địa ngục.”

Tôi tìm cách xâu chuỗi những gì Ian đang nói ra. “Anh đã có một đứa con trai à?” Tôi cố lên tiếng.

Anh ta nhìn tôi rồi nở nụ cười rầu rĩ. “Không.” Anh ta đáp, “Thằng nhóc đó chưa bao giờ là con tôi. Nó là hậu duệ của một con Ba Lan đáng khinh, chuyên dọn dẹp vệ sinh tại các văn phòng - tôi chỉ là người hiến tặng tinh trùng.” Ian đứng dậy và vuốt phẳng áo sơ mi. “Cô ta tới báo tin khi biết mình mang bầu và tôi đã nói rất rõ rằng nếu cố tình sinh con, cô ta phải tự lo liệu.” Anh ta thở dài. “Tôi chẳng còn nghe tin từ cô ta trong một thời gian, cho tới khi thằng nhóc đó đi học. Và rồi sau đó, cô ta bám dính lấy tôi.” Ian trề môi, giả giọng của người vùng Đông Âu. “Thằng bé cần một người bố, Ian. Em muốn Jacob biết bố nó là ai.”

Nghe vậy, tôi ngẩng đầu lên, gom hết sức tàn chống tay vào đáy bồn tắm, bất chấp việc đó khiến mình đau đớn tới bật khóc, để đẩy người cho tới khi có thể ngồi dậy. “Jacob?” Tôi nói. “Anh là bố Jacob à?”

Ian im lặng không trả lời, chỉ nhìn tôi. Đột nhiên anh ta nắm lấy tay tôi. “Bước ra.”

Tôi ngã nhào khỏi bồn tắm, rơi thẳng xuống sàn nhà, không thể điều khiển nổi đôi chân sau một tiếng ngâm mình trong làn nước lạnh cóng.

“Che cái thân cô vào.” Ian ném cho tôi một chiếc váy và tôi mặc nó vào. Tôi bỗng thấy căm ghét bản thân, bởi trong đầu vừa thoáng có ý nghĩ biết ơn hành động của anh ta. Đầu tôi vẫn xoay mòng mòng vì những thông tin mới nhận được: Jacob là con Ian? Nhưng khi Ian phát hiện ra Jacob là nạn nhân của vụ tai nạn, anh ta hẳn đã phải làm điều gì đó…

Đó là khi tôi nhận ra sự thật và nó giống một nhát dao đâm thẳng vào bụng. Cái chết của Jacob không phải tai nạn. Ian đã giết đứa con của chính anh ta, và giờ thì sắp sửa giết nốt tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.