Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
Chương 47

❊ ❊ ❊

Patrick lái xe một cách thận trọng. Tôi đã gồng mình chờ đón hàng ngàn câu hỏi, nhưng anh chẳng nói gì cho tới khi đường chân trời của vùng Bristol nằm xa ở sau lưng chúng tôi. Khi khung cảnh đô thị lùi dần, nhường chỗ cho các cánh đồng xanh rì và hình bóng của đường bờ biển đang xuất hiện dần, anh xoay sang tôi.

“Suýt nữa thì em đã đi tù đấy.”

“Em định như thế mà.”

“Sao em lại làm thế?” Giọng nói của anh không chứa đựng sự phán xét, chỉ thể hiện cảm giác khó hiểu.

“Bởi có ai đó phải trả giá cho chuyện đã xảy ra.” Tôi nói, “Ai đó phải ra tòa để mẹ Jacob có thể ngủ yên vào ban đêm, vì biết rằng có kẻ đang phải trả giá vì đã lấy mạng con cô ấy.”

“Nhưng kẻ đó không phải là em, Jenna.”

Trước khi chúng tôi ra đi, tôi đã hỏi thanh tra Stevens về việc cảnh sát sẽ nói gì với mẹ Jacob, người đột ngột nhận tin rằng phiên tòa xử người phụ nữ mà cô tưởng là kẻ giết con mình đã sụp đổ.

“Chúng tôi sẽ chờ cho tới khi bắt được Ian”, ông nói, “sau đó chúng tôi sẽ cho cô ấy biết.” Tôi nhận ra tình cảnh lúc này khiến mẹ Jacob sẽ phải một lần nữa nếm trải tất cả những cảm giác khủng khiếp trước kia.

“Trong cái hộp đựng hộ chiếu của em.” Patrick đột ngột lên tiếng, “Anh thấy… anh đã thấy một món đồ chơi của trẻ con.” Anh bỏ lửng câu nói.

“Nó thuộc về con trai của em”, tôi nói, “thằng bé tên là Ben. Em đã rất sợ hãi khi mang thai. Em nghĩ rằng Ian sẽ tức điên vì cái thai, nhưng thật bất ngờ anh ta lại thể hiện sự vui sướng. Anh ta nói đứa con sẽ thay đổi mọi thứ, và dù Ian không bao giờ nói ra, em chắc chắn rằng anh ta đã từng thấy hối tiếc vì những gì gây ra cho em. Đã có lúc em tưởng đứa trẻ sẽ là bước ngoặt trong mối quan hệ của bọn em: rằng con sẽ khiến Ian nhận ra rằng cả ba có thể bên nhau hạnh phúc. Như một gia đình.”

“Nhưng chuyện đã không diễn ra như thế?”

“Đúng vậy.” Tôi trả lời câu hỏi của Patrick, “Đầu tiên, anh ta chăm sóc cho em rất chu đáo. Anh ta kiên nhẫn với em, luôn nói rằng em nên và không nên ăn gì. Nhưng khi cái bụng bầu của em lớn dần, anh ta đã trở nên ngày càng xa cách. Như thể anh ta căm ghét việc em mang thai vậy; thậm chí còn thù hận cái thai. Khi em mang thai được bảy tháng, trong một lần là áo cho anh ta, em đã làm cháy một chiếc áo sơ mi. Em đã quá ngu ngốc - em đi nghe điện thoại, bị mất tập trung và quên khuấy cái áo cho tới khi quá muộn. Ian tức điên. Anh ta đấm em dữ dội vào bụng, khiến em ra máu.”

Patrick chầm chậm dừng xe lại và tắt máy. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, vào một điểm thu gom rác nằm bên đường. Cái thùng chứa rác đã đầy tràn và những mảnh giấy gói bị vứt bỏ đang bay vật vờ trên mặt đất, trong cơn gió nhẹ.

“Ian gọi xe cấp cứu. Anh ta nói với họ rằng em bị ngã. Em cho rằng các nhân viên cấp cứu không tin câu chuyện đó, nhưng họ có thể làm được gì? Khi bọn em tới bệnh viện thì máu đã ngừng chảy, nhưng em biết con không còn nữa ngay cả trước khi người ta tiến hành chụp chiếu. Em cảm nhận được điều đó. Các bác sĩ đề nghị tiến hành phẫu thuật để đưa con ra, nhưng em không muốn chia tay với con như thế. Em muốn được sinh con ra một cách tự nhiên.”

Patrick chìa tay ra với tôi, nhưng tôi không thể chạm vào, anh đành thu nó trở về chiếc ghế lái.

“Họ tiêm thuốc cho em để kích đẻ và em đã nằm trong phòng chờ sinh cùng những người phụ nữ khác. Em cùng họ đã đi qua quá trình sinh nở như nhau: những cơn đau ban đầu, thở oxy hỗ trợ sinh con, những cuộc kiểm tra từ bà đỡ và bác sĩ. Sự khác biệt duy nhất là con em đã chết khi còn chưa chào đời. Khi em được đưa tới phòng đẻ, người phụ nữ nằm ngay bên cạnh vẫy tay chào và còn chúc em may mắn.” Jenna kể.

“Ian ở trong phòng đẻ với em và dù rất căm ghét anh ta vì những gì đã xảy ra, em vẫn nắm tay anh ta khi rặn đẻ. Em cũng để anh ta hôn lên trán mình, bởi em đâu còn ai khác nữa? Và tất cả những gì em có thể nghĩ được khi đó là nếu như mình không làm cháy cái áo sơ mi, rất có thể Ben vẫn còn sống.”

Tôi bắt đầu run rẩy và chỉ còn biết bấu chặt tay vào chân mình để giữ bình tĩnh. Trong nhiều tuần lễ sau khi Ben qua đời, cơ thể tôi vẫn hoạt động như thể tôi là một bà mẹ mới có con. Sữa căng đầy trong bầu vú và tôi phải đứng dưới vòi tắm, nhấn vào da thịt mình để giải phóng bớt áp lực. Tôi vẫn còn nhớ mùi ngọt ngào của sữa dâng lên trong phòng tắm. Có lúc nhìn lên, tôi thấy Ian đang đứng quan sát mình từ cửa phòng tắm. Bụng tôi vẫn còn căng tròn dù không còn cái thai nữa, da dẻ nứt nẻ, mất đi vẻ căng mịn như trước. Các mạch máu xanh rớt chạy loằng ngoằng dọc theo hai bầu ngực đang căng phồng và sữa thì chảy thành vệt xuống dưới thân thể tôi. Tôi thấy một ánh nhìn ghê tởm trên gương mặt Ian, trước khi anh ta quay đi.

Tôi từng cố nói chuyện với Ian về Ben. Chỉ một lần duy nhất - một lần khi nỗi đau mất con quá lớn tới mức tôi không thể chịu đựng một mình được nữa. Tôi muốn chia sẻ nỗi đau của mình với ai đó - bất kỳ ai - và khi ấy tôi chẳng có ai để trò chuyện cùng cả. Nhưng Ian lạnh lùng cắt lời tôi. “Chuyện thai nghén chưa từng xảy ra.” Anh ta nói, “Đứa trẻ đó chưa từng tồn tại.”

Điều đó không đúng. Ben có thể chưa kịp cất tiếng khóc chào đời, nhưng con đã từng sống. Con sống bên trong tôi, thở bằng oxy tôi hít vào cơ thể và ăn những món ăn tôi đã ăn vào. Con trở thành một phần của tôi. Sau lần đó, tôi không bao giờ nói chuyện với anh ta về con nữa.

Tôi không thể nhìn Patrick. Giờ đây, khi đã bắt đầu, tôi không thể dừng lại và câu chữ liên tục tuôn trào khỏi miệng tôi. “Có một sự im lặng đáng sợ khi con em được sinh ra. Có ai đó đọc thời gian và sau đó họ đặt Ben vào vòng tay em, nhẹ nhàng nhất có thể, giống như họ không muốn làm con bị tổn thương. Rồi tất cả để hai mẹ con em ở riêng với nhau. Em nằm đó, tưởng như đã trải qua hàng thiên niên kỷ, ngắm nhìn gương mặt của con, hàng mi của con, bờ môi của con. Em chạm vào lòng bàn tay Ben, hình dung rằng con sẽ nắm chặt lấy ngón tay mình. Nhưng rồi các bác sĩ nhanh chóng trở lại và đưa con đi. Em đã gào thét như điên dại, bám chặt lấy con cho tới khi họ tiêm thứ gì đó khiến em bình tĩnh trở lại. Nhưng em không muốn ngủ, bởi biết rằng khi thức giấc em sẽ chỉ còn lại một thân một mình, cô đơn trên cõi đời này.”

Tôi ngừng lại, quay sang nhìn Patrick và thấy đôi mắt anh nhòa lệ. Tôi nói với anh rằng giờ mình đã có thể chịu đựng được nỗi đau, rằng mình cũng từng òa khóc. Chúng tôi ôm lấy nhau trong chiếc xe đó, cho tới khi mặt trời bắt đầu lặn mới lái về nhà.

Patrick đậu chiếc xe ở bãi xe dã ngoại và đi bộ cùng tôi dọc theo con đường dẫn tới ngôi nhà nhỏ. Tiền thuê nhà đã được trả cho tới tận hết tháng, nhưng bước chân tôi chậm lại khi nghe thấy tiếng Iestyn văng vẳng trong đầu, thể hiện sự kinh tởm của ông và muốn tôi rời đi.

“Anh đã gọi cho ông ấy.” Patrick nói, như thể anh đọc được tâm trí tôi, “Anh đã giải thích mọi thứ.”

Patrick rất điềm đạm và nhẹ nhàng, như thể tôi là một bệnh nhân đang phục hồi sau thời gian mắc trọng bệnh kéo dài vậy. Tôi cảm thấy an toàn khi bám tay vào người anh.

“Anh có thể mang Beau về đây được không?” Tôi hỏi anh, khi chúng tôi tới căn nhà.

“Nếu em muốn thế.”

Tôi gật đầu. “Em chỉ muốn mọi thứ trở lại bình thường.” Nhưng khi nói thế, tôi nhận ra mình đâu có biết chắc chắn rằng “bình thường” là như thế nào.

Patrick kéo các rèm cửa và pha trà cho tôi. Khi anh ấy vui vẻ, tôi luôn cảm thấy sự ấm áp và an tâm. Anh hôn nhẹ vào môi tôi rồi đi ra ngoài. Tôi nhìn quanh những kỷ niệm về cuộc sống của mình trong vịnh biển này: các bức ảnh và các vỏ sò; cái bát uống nước của Beau nằm trên sàn bếp. Tại đây tôi có cảm giác mình đang ở nhà, hơn nhiều so với khi đang ở Bristol.

Như có động lực thôi thúc, tôi với tay về phía công tắc của cái đèn bàn đang nằm ngay cạnh mình. Cái đèn là nguồn sáng duy nhất ở tầng dưới này và nó tỏa thứ ánh sáng vàng cam ấm áp, bao phủ cả căn phòng. Tôi tắt nó đi và ngay lập tức chìm vào bóng tối. Tôi chờ đợi, nhưng nhịp tim vẫn ổn định; lòng bàn tay tôi khô ráo; không có cảm giác nhột hay lo sợ ở đằng sau gáy. Tôi mỉm cười: tôi đã chẳng còn sợ hãi nữa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.