Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Chương 40

❊ ❊ ❊

Phải mất hai tuần trước khi tôi dám mạo hiểm xuất hiện ở nơi công cộng. Đó là khi những vết bầm tím trên tay tôi đã mờ dần và chuyển sang màu xanh nhạt. Chúng khiến tôi giật mình nhớ lại rằng những vết bầm như vậy từng trông tệ như thế nào trên da và cách đây hai năm, chúng thường xuyên xuất hiện trên cơ thể tôi, giống như tóc trên đầu vậy.

Tôi cần phải ra ngoài chỉ vì muốn mua đồ ăn cho Beau, trước khi để lại nó ở nhà một mình và bắt chuyến xe buýt tới Swansea. Đó là nơi sẽ không ai chú ý đến một phụ nữ luôn cúi gằm mặt đi trong siêu thị; quàng một chiếc khăn to sụ quanh cổ trong tiết trời dịu mát. Tôi rảo bước đến bãi đỗ xe dã ngoại, nhưng không thể rũ bỏ cảm giác có ai đó đang dõi theo mình. Tôi quay lại nhìn rồi hốt hoảng vì đã đi sai hướng. Vì thế tôi ngoái nhìn lại lần nữa nhưng chẳng thấy ai cả. Tôi xoay người nhiều vòng đến nỗi không thể nhìn rõ những chấm đen xuất hiện trước mắt và như thể chúng đang chuyển động một cách điên loạn đến bất cứ nơi nào mà tôi muốn nhìn. Tôi bồn chồn trong cơn hoảng loạn, nỗi sợ hãi tột cùng khiến lồng ngực tôi cảm thấy đau đớn và tôi cứ vừa đi vừa chạy cho đến khi nhìn thấy những chiếc xe lưu động đang đứng im lìm và một tòa nhà thấp lè tè, chính là cửa hàng của Bethan. Sau cùng, nhịp đập tim tôi bớt dồn dập và tôi dần trấn tĩnh lại. Chính bởi những lúc như thế này, tôi càng cảm thấy nhà tù giống như một chốn lý tưởng thay thế cho cuộc sống hiện tại của tôi.

Bãi đỗ xe của Bethan chuyên phục vụ cho những vị khách ở lại trong bãi đỗ xe dã ngoại. Nhưng do có vị trí gần bãi biển nên nó thu hút khá đông những người đi bộ dừng chân khi dạo trên con đường ven biển. Bethan không mấy bận tâm, ngoại trừ vào mùa cao điểm, chị ấy phải treo một bảng hiệu lớn với dòng chữ “bãi đậu xe riêng”, và chạy nhanh ra khỏi cửa hàng khi nhìn thấy một gia đình đang dỡ đồ picnic ra khỏi xe của họ. Vào thời gian này trong năm, khi bãi đỗ xe đang đóng cửa, vài chiếc xe nằm trong đó thường thuộc về những người dắt chó đi dạo hoặc những kẻ lang thang ưa mạo hiểm.

“Tất nhiên là em có thể sử dụng nó.” Bethan từng nói về bãi đậu xe khi tôi gặp chị lần đầu tiên.

“Em không có xe hơi.” Tôi giải thích.

Chị ấy nói với tôi rằng những vị khách của tôi có thể đỗ xe ở đây mà không mảy may nghĩ đến sự thật là tôi chẳng có bất cứ một người quen nào ghé thăm, ngoại trừ Patrick, người luôn đỗ chiếc Land Rover của mình ở bãi xe trước khi đến gặp tôi. Tôi bắt mình thuộc lòng điều này trước khi nó có thể lưu hẳn trong bộ nhớ của tôi.

Hiện tại chỉ có vài chiếc xe đang đỗ tại đây. Chiếc Volvo bị méo mó của Bethan; một chiếc xe tải mà tôi không nhận ra; và - tôi trừng mắt lên rồi lắc đầu. Chuyện này là không thể. Kia không thể là chiếc xe của tôi. Người tôi bắt đầu đổ mổ hôi và tôi hít vội một hơi khi cố gắng để hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cái chắn bùn phía trước đã bị vỡ và ở giữa kính chắn là một mảng vỡ hình mạng nhện với kích thước vừa phải.

Đó là chiếc xe của tôi.

Thật vô lý. Khi rời khỏi Bristol tôi đã bỏ lại chiếc xe. Không phải bởi vì tôi nghĩ cảnh sát sẽ lần theo nó - mặc dù ý nghĩ đó cũng vụt qua trong đầu tôi - mà bởi vì tôi không thể tiếp tục nhìn thấy nó. Trong lúc hoang mang tôi tự hỏi liệu có phải cảnh sát đã tìm thấy nó và mang nó đến đây để thử xem phản ứng của tôi thế nào. Tôi nhìn xung quanh bãi đỗ xe như thể những viên sĩ quan cảnh sát được trang bị vũ khí sắp vồ lấy mình.

Trong lúc tâm trạng rối bời, tôi không thể nhận thức được rằng chiếc xe quan trọng đến thế nào. Nhưng chắc chắn nó phải rất quan trọng, nếu không cảnh sát đã chẳng hỏi đi hỏi lại tất cả những việc tôi từng làm với cái xe.

Tôi cần phải làm cho nó biến mất. Tôi nghĩ về những bộ phim mình đã xem. Tôi có thể đẩy chiếc xe xuống vực không? Hoặc đốt nó? Tôi cần đến những que diêm và chất gây cháy, hoặc có thể là xăng - nhưng làm cách nào tôi đốt cháy được chiếc xe mà không bị Bethan bắt gặp?

Tôi nhìn vào trong cửa hàng nhưng không thể nhìn thấy Bethan qua cửa sổ. Tôi hít một hơi thật sâu và đi qua bãi đỗ xe để tiến đến chiếc xe của tôi. Khóa xe đã nằm sẵn trong ổ. Không một chút do dự, tôi mở cửa xe và ngồi vào ghế tài xế. Ngay lập tức ký ức về vụ tai nạn lại hiện ra: tôi có thể nghe thấy tiếng hét của mẹ Jacob, và tiếng khóc ghê rợn của chính tôi. Tôi bắt đầu run rẩy và cố gắng trấn tĩnh bản thân. Chiếc xe bắt đầu khởi động ngay khi tôi nhấn ga và tôi tăng tốc để rời khỏi bãi đỗ xe. Nếu Bethan nhìn ra ngoài lúc này, chị ấy sẽ không thấy tôi, chị ấy sẽ chỉ thấy chiếc xe và đám bụi bay mù mịt phía sau khi tôi tiến thẳng đến Penfach.

“Thật vui khi được lái xe trở lại hả?” Giọng nói đều đều và khô khan của Ian bất ngờ vang lên. Tôi đạp mạnh vào phanh xe, khiến nó quay ngoặt về phía bên trái khi tay tôi trượt khỏi vô lăng. Tôi đã với lấy tay nắm mở cửa xe khi chợt nhận ra giọng nói phát ra từ một cái đài chạy đĩa CD.

“Anh đoán là em nhớ cái xe nhỏ xinh vẫn dùng để chạy loanh quanh này, đúng không? Chẳng cần phải cảm ơn anh vì đưa nó trở lại với em đâu.”

Giọng nói đó khiến tôi sực tỉnh ngay tức khắc. Tôi bỗng chốc thấy mình trở nên nhỏ bé hơn, ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế tài xế như thể tôi sắp bị hút vào trong đó. Hai bàn tay tôi nóng hổi, mồ hôi túa ra tay ướt đẫm.

“Em đã quên mất những lời thề ước trong lễ cưới của chúng ta rồi sao Jennifer?”

Tôi đặt tay lên ngực mình và ấn mạnh, cố gắng làm chậm nhịp đập đầy vội vã của trái tim.

“Em đã đứng bên cạnh anh, và em đã hứa sẽ yêu, trân trọng và nghe theo anh chừng nào hai ta còn gắn bó bên nhau.”

Anh ta đang trách móc tôi, theo một nhịp điệu giống với lời thề ước tôi từng nói ra tại đám cưới cách đây vài năm, trái ngược với sự lạnh lùng trong giọng nói. Anh ta mất trí rồi. Tôi có thể nhìn thấy điều đó và lúc này nó khiến tôi thấy ám ảnh khi nghĩ về những năm tháng đã chung sống cùng anh ta mà không biết được anh ta thực sự đã gây ra những chuyện gì.

“Chạy đến chỗ cảnh sát và kể lể những câu chuyện bêu xấu anh đúng không, Jennifer? Nói với họ những gì diễn ra trong cuộc sống của chúng ta nghĩa là em đã không phục tùng anh. Nên nhớ, chỉ có anh mới có thể đáp ứng cho em những gì mà em muốn…”

Tôi không thể nghe thêm điều gì nữa. Tôi ấn vào nút điều chỉnh âm thanh và đĩa CD được đẩy ra từ từ. Tôi lấy nó ra khỏi ổ đĩa và cố gắng bẻ nó làm đôi nhưng không được. Tôi hét lên, khuôn mặt nhăn nhó của tôi phản chiếu trên mặt của chiếc đĩa CD. Tôi bước khỏi xe và ném chiếc đĩa CD vào hàng rào.

“Để tôi yên!” Tôi hét lên. “Hãy để cho tôi được yên!”

Tôi phóng xe một cách điên cuồng dọc theo những dãy hàng rào cao vút để rời khỏi Penfach và đi đến vùng nông thôn. Người tôi run rẩy, tới mức gần như không thể sang số xe. Tôi quyết định ngồi im giây lát và chiếc xe gầm rú lên như phản đối. Tôi nghe thấy những lời của Ian văng vẳng trong đầu.

Cho đến khi nào hai ta không còn bên nhau nữa.

Chỉ có duy nhất một ngôi nhà xiêu vẹo nằm cách con đường không xa mà tôi có thể nhìn thấy. Tôi rẽ xuống con đường mòn gồ ghề đi vào trang trại để vào ngôi nhà đó. Khi gần tới nơi tôi thấy đó là một ngôi nhà không có mái và khung trần nhà thì nằm trơ trụi dưới bầu trời. Một đống lốp xe chất đầy trong góc nhà và một bộ máy móc đã gỉ sét nằm bên. Một chốn lý tưởng để giấu cái xe. Tôi lái xe vào sâu trong ngôi nhà và đỗ xe vào một góc. Có một tấm bạt phủ trên sàn và tôi mở rộng nó ra, tự lau những chỗ đọng nước đang bốc mùi ở những nếp gấp của tấm bạt. Tôi kéo nó trùm qua xe. Điều này thật mạo hiểm nhưng dưới tấm bạt xanh đen, chiếc xe đang biến mất vào khoảng không gian còn lại của ngôi nhà và có vẻ như mọi thứ vẫn y nguyên vị trí cũ như khi tôi mới bước vào.

Tôi bắt đầu bước những bước thật dài để về nhà và tôi đang nhớ về ngày đầu tiên tôi đến Penfach, khi những thứ trong đầu tôi lúc bấy giờ chỉ là sự bất an về điều gì đang chờ đợi tôi. Giờ đây tôi biết tương lai sẽ thế nào: tôi có hai tuần nữa ở Penfach, sau đó tôi sẽ trở về Bristol để nhận bản án của mình, và rồi tôi sẽ không phải lo lắng nữa. Có một trạm xe buýt trước mặt nhưng tôi vẫn tiếp tục rảo bước, cảm thấy thích thú với từng nhịp bước chân. Tôi bắt đầu thấy bình tĩnh hơn. Ian đang bày ra một trò chơi, chỉ có vậy. Nếu anh ta định giết tôi, anh ta sẽ làm thế khi anh ta tìm đến nơi tôi đang ở. Chiều muộn tôi mới về đến nhà và những đám mây đen đang tụ lại với nhau trên đầu tôi. Tôi đi vào chỗ treo đồ để treo cái áo mưa, gọi Beau và đưa nó ra bãi biển để chạy bộ. Biển khiến nhịp thở của tôi dần ổn định trở lại, và tôi biết tôi sẽ nhớ nơi này rất nhiều. Cảm giác bị ai đó theo dõi đang khiến tôi quá áp lực và tôi quay người, đi thụt lùi ra phía biển. Tôi sợ hãi khi nhìn thấy một người đang đứng trên mỏm đá, đối diện với tôi và tim tôi đập liên hồi. Tôi gọi Beau và đổi tay cầm sợi dây kéo nhưng nó sủa ầm lên và giật sợi dây ra khỏi tay tôi, chạy xuyên qua bãi cát hướng về phía con đường mòn dẫn tới nơi mà người đó đang đứng. Bóng tối đã bao trùm khắp nẻo.

“Beau quay lại đây!”

Nó vẫn tiếp tục chạy, chẳng hề bận tâm đến tôi còn tôi thì vẫn đứng im tại chỗ. Chỉ khi Beau chạy đến cuối bãi biển và sắp chạy tới con đường mòn, người đàn ông đó mới di chuyển. Anh ta cúi xuống trêu chọc Beau, và ngay lập tức tôi nhận ra những hành động quen thuộc ấy. Là Patrick.

Tôi sẽ cảm thấy có chút miễn cưỡng khi gặp lại anh kể từ sau cuộc gặp gần đây nhất của chúng tôi. Nhưng sự có mặt của anh khiến tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm trước khi nhận ra tôi đang đi theo những dấu chân của Beau để tiến về phía anh.

“Em khỏe không?” Anh nói.

“Em ổn.” Chúng tôi nói chuyện như hai người xa lạ, với những cuộc trò chuyện xã giao.

“Anh đã để lại lời nhắn.”

“Em biết.” Tôi đã lờ đi tất cả các tin nhắn đó. Đầu tiên tôi còn nghe chúng. Nhung rồi tôi không thể chịu đựng được việc sẽ phải nghe rằng tôi đã gây ra điều gì cho anh. Vì thế tôi xóa sạch các tin nhắn còn lại. Cuối cùng, tôi tắt chiếc điện thoại của mình.

“Anh nhớ em, Jenna.”

Tôi thấy cơn giận dữ của anh dễ hiểu và dễ xoa dịu nhưng giờ thì anh lặng lẽ và như đang năn nỉ tôi. Tôi cảm thấy quyết tâm của mình đang bị lung lay. Tôi bắt đầu đi bộ trở về nhà. “Anh không nên đến đây nữa.” Tôi kháng cự lại với sự cám dỗ bằng cách nhìn ra xung quanh để xem liệu có ai đó đang theo dõi chúng tôi hay không. Tôi sợ Ian đang đứng khuất ở một góc nào đó và nhìn thấy chúng tôi đi cùng nhau.

Tôi cảm nhận những hạt mưa rơi trên khuôn mặt mình và kéo cái mũ áo trùm lên đầu. Patrick bước những bước dài bên cạnh tôi.

“Jenna, hãy nói điều gì đó đi. Đừng lẩn tránh nữa!”

Đó chính xác là những gì tôi đã làm trong suốt cuộc đời mình, cuộc đời mà tôi không thể tự bảo vệ chính bản thân mình.

Có một tiếng sét và cơn mưa rơi nặng hạt đến nỗi tôi cảm thấy ngột ngạt. Bầu trời đột ngột tối sầm, bóng của chúng tôi chìm vào bóng đêm đen đặc. Beau nằm rạp sát đất, tai cụp xuống. Chúng tôi chạy về nhà và tôi mở cánh cửa ngay khi tiếng sấm sét vang lên trên đầu. Beau chạy luồn qua chân chúng tôi và lao thẳng lên cầu thang. Tôi gọi nó nhưng nó chẳng quay lại.

“Anh sẽ đi và xem liệu nó có ổn không.” Patrick đi lên cầu thang và tôi chốt cửa lại rồi theo gót anh chỉ sau đó một phút. Tôi thấy anh ngồi trên sàn trong phòng ngủ, Beau run rẩy đang nằm trên cánh tay anh. “Tất cả chúng đều giống nhau”, anh nói và cười nhẹ, “giống Poodle hay Mastiff - tất cả chúng đều sợ tiếng sấm sét và pháo nổ.” Tôi quỳ xuống bên cạnh và vỗ vỗ lên đầu Beau. Nó chỉ rên rỉ một chút.

“Đây là cái gì?” Patrick nói. Chiếc hộp gỗ đang lòi ra ở bên dưới gầm giường.

“Nó là của em.” Tôi nói một cách vội vã, và đá mạnh nó vào dưới giường.

Patrick mở to mắt nhưng anh không nói gì rồi ngượng nghịu đứng dậy và đưa Beau xuống dưới lầu. “Có lẽ nên bật đài cho nó nghe.” Patrick nói với tôi. Anh nói như thể anh đang là bác sĩ thú y và tôi là khách hàng, còn tôi băn khoăn liệu nó xuất phát từ thói quen hay liệu anh ấy đã quyết định như thế là quá đủ. Nhưng khi anh ấy đặt Beau xuống sofa với một cái chăn cuộn quanh người và kênh FM quen thuộc được mở vừa lớn để át đi tiếng ầm ầm bên ngoài, anh nói, và lúc này giọng đã trở nên dịu dàng hơn.

“Anh sẽ chăm sóc Beau cho em.”

Tôi cắn môi.

“Để nó ở đây khi em đi”, anh nói tiếp, “em không phải nhìn thấy anh hay nói chuyện với anh. Chỉ cần để nó nằm đây và anh sẽ đến, đưa nó đi. Anh sẽ chăm sóc nó trong khi em đang…” anh dừng lại, “trong khi em đi vắng.”

“Có thể sẽ trong nhiều năm đó.” Tôi nói và giọng của tôi vỡ vụn ra ở mấy từ cuối.

“Khi thời điểm đó đến, hãy cứ đếm từng ngày trôi qua thôi.” Anh nói rồi nghiêng người về phía trước và đặt nụ hôn thật nhẹ lên trán tôi.

Tôi đưa Patrick chìa khóa dự phòng lấy trong ngăn kéo phòng bếp và anh rời đi mà không nói thêm lời nào. Tôi cố kìm nén những giọt nước mắt đáng ra không nên rơi. Điều này là tự tôi làm và dù nó có đau đớn vô cùng thì cái ngày đó cũng phải đến. Thế nhưng, khoảng năm phút sau, tim tôi lại đập thình thịch khi nghe có tiếng gõ cửa. Và tôi tưởng tượng Patrick quay lại vì điều gì đó.

Tôi chạy thật nhanh ra mở cửa.

“Tôi muốn cô rời khỏi ngôi nhà này.” Iestyn nói không một lời chào hỏi.

“Gì ạ?” Tôi đặt bàn tay chống lên tường để tự trấn tĩnh bản thân, “Tại sao ạ?”

Iestyn không nhìn thẳng vào mắt tôi, thay vào đó ông cúi xuống để kéo tai Beau và chọc chọc vào miệng nó.

“Cô cần phải rời khỏi đây ngay sáng ngày mai.”

“Nhưng Iestyn, cháu không thể! Ông biết chuyện gì đang xảy ra. Theo điều khoản bảo lãnh thì cháu phải ở tại địa chỉ này cho đến khi phiên tòa xử cháu diễn ra.”

“Đó không phải là việc của tôi.” Cuối cùng Iestyn cũng nhìn lên và tôi thấy ông không lấy làm thích thú khi làm việc này. Mặt ông trông nghiêm nghị nhưng đôi mắt thì đau khổ và ông lắc đầu nhẹ. “Nhìn này Jenna, cả cái Penfach này biết cô đang bị bắt vì đâm xe vào một cậu bé. Họ biết cô ở đây bởi vì cô thuê nhà của tôi. Và rất có thể họ cũng sẽ suy luận, đơm đặt rằng chính tôi đã lái chiếc xe đó. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi chuyện này sẽ bị đồn thổi đi quá xa”, ông chỉ tay về phía hình vẽ trên cánh cửa, mặc dù tôi đã cọ đi nhưng nó vẫn còn bám trên đó, “hoặc tệ hơn. Phân chó nhét vào hòm thư, dùng pháo hoặc xăng để cảnh cáo. Cô đọc mấy thứ đó trên báo suốt ngày mà.”

“Cháu chẳng có nơi nào để đi cả, Iestyn ạ.” Tôi cố gắng thuyết phục nhưng quyết định của ông không hề bị lay chuyển.

“Cửa hàng trong làng sẽ không đồng ý cho tôi ký gửi những sản phẩm của mình nữa.” Ông nói, “Họ tỏ ra ghê tởm khi nghĩ tôi đang cho một kẻ giết người trú ngụ tại nhà mình.”

Tôi thở mạnh.

“Sáng hôm nay họ từ chối phục vụ Glynis. Họ chĩa mũi dùi vào tôi là một chuyện, nhưng khi bắt đầu phân biệt với cả vợ tôi thì…”

“Cháu chỉ cần thêm vài ngày nữa thôi, Iestyn.” Tôi năn nỉ, “Cháu phải ra tòa trong vòng hai tháng nữa và sau đó sẽ biến mất. Làm ơn đi Iestyn, hãy để cháu ở đây cho đến lúc đó.”

Iestyn bỏ tay vào túi và nhìn ra hướng biển một lúc. Tôi chờ đợi vì biết rằng mình chẳng biết nói gì nữa để ông thay đổi quyết định.

“Hai tuần”, cuối cùng ông nói, “nhưng không thể lâu hơn được nữa. Và nếu là người hiểu chuyện, cô sẽ tránh xa khỏi ngôi làng này trong suốt khoảng thời gian đó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.