Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 23 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Chương 1

❊ ❊ ❊

Thanh tra thám tử Ray Stevens đứng gần cửa sổ, trầm ngâm nhìn vào chiếc ghế đặt tại văn phòng của ông - đã ở trong tình trạng gãy một bên để tay suốt cả năm qua. Để giải quyết tình trạng này, cho tới giờ, ông vẫn chọn cách ngồi không nghiêng về phía trái.

Nhưng khi ông đi ăn trưa, gã tinh quái nào đó đã dùng bút viết bảng mực đen ghi nguệch ngoạc dòng chữ "bị hỏng" ở đằng sau nó, một cách nói lái của từ “thám tử”[1]. Ray băn khoăn không biết bộ phận Hỗ trợ hoạt động, vốn nổi tiếng vì thích kiểm kê thiết bị, có sẵn lòng thay thế nó không, hay ông sẽ phải điều hành Phòng Điều tra Hình sự Bristol trên một chiếc ghế với con chữ đầy ám chỉ về uy tín bản thân.

Ray vươn người lên để tìm một cây bút viết bảng trong chiếc ngăn kéo hỗn độn của ông rồi quỳ xuống, sửa dòng chữ trở lại thành “thám tử”. Chợt cánh cửa văn phòng bật mở, ông vội vã đứng lên, tay không quên đậy nắp bút.

“À Kate, tôi chỉ đang…” Ông ngừng lại khi nhận ra vẻ mặt của Kate và một bản in của Trung tâm Chỉ huy và Kiểm soát đang nằm trong tay cô. “Cô có gì thế?”

“Một vụ lái xe gây tai nạn rồi bỏ chạy ở Fishponds. Một bé trai 5 tuổi thiệt mạng.”

Ray giơ tay cầm lấy tờ giấy và nhìn lướt qua nội dung trong

khi Kate đứng có vẻ không thoải mái ở cửa ra vào. Cô mới về Phòng Điều tra Hình sự được vài tháng, vừa được bố trí vào một kíp trực và vẫn đang tìm chỗ đứng, nhưng Kate đang thực hiện công việc khá tốt, thực tế là tốt hơn so với cô tưởng.

“Không có thông tin về biển số xe à?”

“Theo như những gì ta đã biết thì không. Kíp trực đã cho phong tỏa hiện trường và trưởng kíp đang lấy lời khai từ bà mẹ. Cô ấy đang rất sốc.”

“Cô có ổn không nếu phải ở lại muộn một chút?” Ray hỏi. Nhưng Kate đã gật đầu trước khi ông hỏi xong. Họ cùng mỉm cười, như ngấm ngầm thừa nhận với nhau về một cảm giác phấn khích kỳ lạ luôn xuất hiện mỗi khi có chuyện rất tồi tệ xảy ra.

“Được rồi, chúng ta lên đường thôi.”

Hai người gật đầu chào một nhóm đang lặng lẽ đứng hút thuốc ở phía cửa sau của Sở Cảnh sát Bristol. “Khỏe không Stumpy?” Ray nói. “Tôi đang đưa Kate tới hiện trường vụ tai nạn ở Fishponds. Anh có thể tới bộ phận Tình báo khu vực và xem có manh mối gì đã được chuyển tới đó không?”

Trung sĩ thám tử Jake Owen đã quen được gọi là Stumpy trong phần lớn sự nghiệp, quen tới mức anh sẽ rất ngạc nhiên nếu được gọi bằng tên đầy đủ. Là người kiệm lời, Stumpy có nhiều câu chuyện về thực địa hơn những gì anh đã chia sẻ với kẻ khác và không một ai có thể có nghi ngờ gì về việc anh là một trong những thám tử giỏi nhất của Ray. Hai người từng làm cùng kíp trực với nhau trong vài năm và với một sức mạnh ẩn giấu rất kỹ bên trong thân hình nhỏ thó, Stumpy rõ ràng là một bạn đồng hành hữu dụng cần phải có ở bên.

Ngoài Kate, đội của Stumpy còn có Malcolm Johnson, một người điềm đạm và Dave Hillsdon, một thám tử cảnh sát non trẻ, yêu nghề nhưng hơi coi nhẹ các quy tắc nghề nghiệp. Việc Dave rất nỗ lực tìm cách để có một vụ buộc tội thành công khiến Ray không thích lắm. Tuy nhiên cùng nhau, họ đã tạo thành một đội ăn ý và Kate học hỏi rất nhanh từ các đồng nghiệp.

Cô có một niềm đam mê bùng cháy khiến Ray nhớ lại thời kỳ ông còn là một thám tử cảnh sát mới vào nghề đang say sưa trong công việc, trước khi 17 năm làm việc trong bộ máy chính quyền đã khiến nhiệt huyết dần vơi đi.

Kate lái chiếc xe Corsa không phù hiệu cảnh sát lẫn vào dòng xe đang đông đúc dần trong giờ cao điểm để tới Fishponds. Cô không phải là một tay lái điềm đạm, thường nhấn còi inh ỏi mỗi khi phải dừng lại vì đèn đỏ và vươn cổ ra nhòm khi có gì đó cản đường. Cô gần như hoạt động liên tục: gõ ngón tay vào vô lăng, nhăn mũi, ngọ nguậy trên ghế ngồi.

Khi dòng xe di chuyển trở lại, cô vươn người ra phía trước như thể việc này sẽ khiến chiếc xe đi nhanh hơn. “Vẫn nhớ đèn xanh đỏ ưu tiên à?” Ray nói. “Chắc có một chút.” Kate nhếch mép.

Cô kẻ mắt bằng một đường eyeline rất mảnh, ngoài ra thì gương mặt hoàn toàn không trang điểm gì cả. Các lọn tóc màu nâu sẫm lòa xòa, rối tung quanh gương mặt Kate, bất chấp việc cô đã dùng một chiếc cặp tóc làm từ mai rùa để giữ chúng lại.

Ray lôi chiếc điện thoại di động của ông ra để thực hiện vài cuộc gọi cần thiết và được xác nhận rằng Đơn vị Điều tra Va chạm giao thông đã lên đường; lãnh đạo cảnh sát đang trực đã được báo tin, có ai đó đã gọi Ops - một chiếc xe tác chiến hiện trường to kềnh càng chứa đầy lều bạt, đèn khẩn cấp và đồ uống nóng hổi.

Mọi thứ đều đã được xử lý. Thành thực thì vụ nào chả như vậy, Ray nghĩ, nhưng do là một lãnh đạo phòng điều tra, gánh nặng cuối đã dừng lại ở vai ông.

Thường sẽ có một chút phản ứng bực dọc từ kíp trực đang có mặt tại hiện trường khi người từ Phòng Điều tra Hình sự xuất hiện và bắt đầu xem xét lại mọi thứ, nhưng ai cũng đã từng có phản ứng như thế, kể cả Ray - người có thời gian làm việc rất ngắn trong các kíp trực trước khi thăng tiến.

Ray gọi điện cho Phòng Kiểm soát để báo rằng họ chỉ cách hiện trường năm phút đi xe. Nhưng ông không gọi về nhà. Ông đã lựa chọn việc chỉ gọi cho vợ - Mags - vào những dịp hiếm hoi khi về nhà đúng giờ và đây có lẽ là hướng tiếp cận thực tế hơn khi công việc ngốn rất nhiều thời gian của ông.

Khi họ vòng qua góc phố, Kate giảm tốc độ xe tới mức nó đi mà như đang bò, sáu chiếc xe cảnh sát đang nằm rải rác trên phố, những chiếc đèn ưu tiên của chúng liên tục hắt ánh sáng xanh lạnh lẽo quanh hiện trường. Nhiều chiếc đèn pha được gắn lên giá đỡ ba chân làm từ kim loại đang phát ra các luồng sáng mạnh, đủ để làm nổi bật vô số hơi nước nhỏ li ti hình thành từ cơn mưa vừa ngớt hạt.

Trên đường ra khỏi đồn cảnh sát, Kate đã vớ lấy chiếc áo khoác và thay đôi giày cao gót bằng một đôi ủng. “Thực dụng phải được đặt trên thời trang.” Cô cười khi ném đôi giày vào trong ngăn tủ của mình rồi xỏ chân vào ủng. Ray chẳng suy nghĩ nhiều về thực dụng hay thời trang, nhưng giờ ông ước rằng mình đã mang theo chiếc áo khoác.

Họ dừng xe cách một chiếc lều trắng cỡ lớn khoảng 100 mét. Chiếc lều được dựng lên để bảo vệ những chứng cứ còn sót lại khỏi cơn mưa. Một bên lều đã được mở và bên trong họ có thể thấy một điều tra viên hiện trường đang gần như bò trên đất để lấy mẫu gì đó. Cách đó không xa, một điều tra viên thứ hai cũng mặc đồ trắng toát đang kiểm tra hàng cây lớn nằm dọc theo con đường.

Khi Ray và Kate tới gần hiện trường, một viên cảnh sát khu vực trẻ tuổi chặn họ lại, chiếc áo jacket phản quang được kéo cao tới mức Ray gần như không thể nhận ra có một gương mặt đang nằm sau khe trống giữa chiếc mũ và cổ áo của anh này.

“Chào sếp. Ông có cần vào trong không? Tôi sẽ phải lấy chữ ký trước khi ông có thể vào.”

“Không, cảm ơn anh.” Ray nói. “Anh có thể cho tôi biết viên thượng sĩ cấp trên của anh đang ở đâu không?”

“Anh ấy đang ở nhà của bà mẹ.” Viên cảnh sát đáp rồi chỉ tay dọc theo con phố, hướng về một dãy nhà lát gạch đỏ ở bên ngoài trước khi khẽ khàng nói thêm, “Nhà số 4.”

“Chúa ơi, đó là một công việc tệ hại.” Ray nói khi ông cùng Kate rảo bước, “Tôi còn nhớ thời kỳ phải trực hiện trường tới 12 giờ đồng hồ trong điều kiện mưa như trút nước khi còn đang thử việc, chỉ để bị giám đốc Sở Cảnh sát la mắng do không mỉm cười khi ông ấy xuất hiện vào lúc 8 giờ sáng hôm sau.”

Kate cười lớn, “Đó là lý do vì sao ông đi theo hướng chuyên môn hóa?”

“Không hoàn toàn như thế, dù nó có gây ảnh hưởng chút ít.” Ray nói, “Chủ yếu là tôi mệt mỏi với việc phải chuyển hết công việc lớn cho các chuyên gia để rồi chẳng thấy kết quả đâu. Cô thì sao?”

“Cũng na ná như vậy.”

Cuối cùng họ đã đi tới dãy nhà mà viên cảnh sát chỉ cho. Kate tiếp tục nói khi họ tìm con số 4. “Tôi thích xử lý các công việc có tầm quan trọng hơn. Nhưng chủ yếu là vì tôi rất mau buồn chán. Tôi thích các cuộc điều tra phức tạp, khiến mình phải đau đầu suy đoán. Tôi thích các ô chữ bí ẩn thay vì những ô chữ đơn giản thông thường. Nghe có hợp lý không nhỉ?”

“Hoàn toàn hợp lý”, Ray nói, “dù rằng tôi luôn bất lực trong việc giải các ô chữ bí ẩn.”

“Có kỹ thuật giải cả đấy”, Kate nói, “lúc nào đó tôi sẽ dạy ông. Chúng ta tới nơi rồi, nhà số 4 đây.”

Cánh cửa trước của ngôi nhà được sơn khá đẹp và hơi mở hé. Ray đẩy cửa vào rồi gọi to. “Cảnh sát điều tra hình sự. Chúng tôi vào nhà có được không?”

“Tôi ở trong phòng khách.” Tiếng trả lời vọng ra.

Cả hai chùi chân cho khô rồi đi dọc theo một hành lang hẹp trong ngôi nhà, ngang qua một giá treo áo khoác đã quá tải, ở phía bên dưới có một đôi ủng màu đỏ của trẻ con được đặt ngay ngắn bên cạnh một đôi ủng của người lớn.

Người mẹ của đứa trẻ đang ngồi trên một chiếc sofa nhỏ, đôi mắt nhìn trân trân vào chiếc túi rút dây của học sinh có màu xanh dương mà cô giữ chặt trên đùi.

“Tôi là Thanh tra thám tử Ray Stevens. Tôi rất tiếc khi nghe tin về con trai cô.”

Người mẹ ngước nhìn lên, sợi dây của chiếc túi đã quấn vòng quanh đôi tay của cô, chặt tới mức để lại những vòng đỏ bầm trên da. “Jacob”, cô nói với đôi mắt đã cạn khô, “tên con tôi là Jacob.”

Ngồi trên một chiếc ghế ở cạnh sofa là một viên cảnh sát mặc cảnh phục, đang hí hoáy ghi chép vào đống giấy tờ nằm trên đùi. Ray đã thấy anh ta loanh quanh gần đó nhưng không biết tên. Ông liếc mắt nhìn vào chiếc phù hiệu.

“Brian, liệu anh có thể đưa Kate vào trong bếp và cho cô ấy biết anh đã thu được những gì không? Tôi muốn hỏi nhân chứng vài câu hỏi, được chứ? Sẽ không lâu đâu. Có lẽ anh có thể pha cho cô ấy một tách trà trong lúc nói chuyện.”

Nhìn phản ứng trên gương mặt Brian, rõ ràng đây là điều mà anh ta không muốn làm. Nhưng Brian vẫn đứng dậy và rời khỏi căn phòng với Kate, chắc chắn sẽ càm ràm với cô về việc bị Phòng Điều tra Hình sự chen vào trong lúc đang làm việc. Ray chẳng quan tâm tới điều đó lắm.

“Tôi xin lỗi vì phải hỏi cô thêm nhiều câu hỏi nữa nhưng việc thu được nhiều thông tin nhất, sớm nhất có thể đóng vai trò quan trọng cốt yếu.”

Mẹ Jacob khẽ gật đầu, nhưng chẳng ngước nhìn lên.

“Có phải cô đã không nhìn thấy biển số của chiếc xe gây tai nạn?”

“Chuyện xảy ra quá nhanh.” Người mẹ nghẹn ngào, “Con tôi đang nói về ngôi trường của nó, thế rồi tôi chỉ lơ là có một giây.” Người mẹ lại siết chặt sợi dây của chiếc túi quanh tay mình và Ray ngồi đó, nhìn vết hằn dần nhạt màu trên ngón tay cô. “Nó quá nhanh. Chiếc xe lao tới quá nhanh.”

Người mẹ trả lời các câu hỏi rất khẽ khàng, dường như chẳng có vẻ gì là tức giận mặc dù chắc chắn cô đang mang cảm xúc ấy. Ray không hề mong muốn những điều như thế, nhưng ông chẳng có sự lựa chọn nào cả.

“Tài xế xe đó trông như thế nào?”

“Tôi chẳng nhìn thấy gì bên trong cả.” Người mẹ trả lời.

“Có hành khách nào trong xe không?”

“Tôi chẳng thấy gì trong xe cả.” Người mẹ lặp lại, giọng của cô uể oải, khô khốc.

“Phải rồi.” Ray nói. Họ sẽ bắt đầu từ chỗ quái nào nhỉ?

Người mẹ ngước nhìn Ray, “Ông sẽ tìm ra hắn chứ? Kẻ đã giết Jacob. Ông sẽ tìm hắn chứ?” Giọng người mẹ nấc lên, lời lẽ cô dần vỡ ra thành một tiếng rên rỉ nhỏ. Cô cong người về phía trước, ôm chặt lấy chiếc túi vào người và Ray cảm thấy ngực ông thắt lại. Ông hít một hơi thật sâu, ép cảm giác kia ra khỏi mình.

“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể.” Ông nói, ngầm cảm thấy khinh thường bản thân vì chỉ biết lặp lại một câu quá cũ.

Kate trở lại từ căn bếp cùng Brian, tay đang cầm một cốc trà. “Tôi có thể kết thúc phần lấy lời khai được không nhỉ?” Brian hỏi.

Ý anh là đừng làm phiền nhân chứng của tôi nữa hả, Ray nghĩ. “Vâng cảm ơn anh, xin lỗi vì đã làm ngắt quãng công việc. Kate, cô có thứ chúng ta cần chưa nhỉ?”

Kate gật đầu. Cô trông hơi xanh và Ray băn khoăn không biết Brian đã nói gì để khiến cô như thế. Trong vòng một năm qua, ông đã biết về cô cũng như toàn bộ đội ngũ dưới quyền. Nhưng ông vẫn chưa thực sự hiểu rõ về cô. Ông chỉ biết Kate là người không ngại nói ra suy nghĩ của mình, bởi cô luôn trình bày rõ quan điểm trong các buổi họp nhóm và cô học hỏi rất nhanh.

Họ rời khỏi ngôi nhà và bước đi trong im lặng về phía chiếc xe.

“Cô ổn chứ?” Ông hỏi, dù rõ ràng là cô không bình thường chút nào. Hàm của Kate nghiến chặt, tới mức gương mặt cô trắng bệch. “Tôi ổn.” Kate nói, nhưng giọng cô nghẹn lại và Ray nhận ra cô đang cố để không khóc.

“Này”, ông nói, vươn tay ra ôm lấy vai cô một cách vụng về, “công việc là thế mà.” Trong nhiều năm làm nghề, Ray đã xây dựng một cơ chế phòng vệ chống lại sự đổ vỡ tinh thần từ những vụ án như lần này. Phần lớn các sĩ quan cảnh sát đều có một lần bị như thế - đó là lý do vì sao anh phải nhắm mắt trước một số câu chuyện khôi hài được bàn tán ở căng tin - nhưng có lẽ Kate là trường hợp khác biệt.

Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu và nặng nhọc. “Tôi xin lỗi, bình thường tôi không như thế đâu, thề đấy. Tôi đã xử lý hàng chục vụ bị xe tông chết, nhưng… Chúa ơi, cậu bé mới 5 tuổi! Dường như cha đẻ của Jacob chẳng muốn dính dáng gì tới cậu bé đó nên lúc nào cũng chỉ có hai mẹ con với nhau. Tôi không thể tưởng tượng được những gì cô ấy đang trải qua.” Giọng Kate nấc lên và Ray lại cảm thấy đau thắt trong lồng ngực. Cơ chế giúp ông đương đầu với những chuyện như thế này chỉ dựa hoàn toàn vào việc tập trung điều tra - trên các chứng cứ chắc chắn hiện diện trước mặt - chứ không sa đà quá sâu vào cảm xúc của những người có liên quan. Nếu Ray suy nghĩ quá lâu về cảm giác của ai đó khi họ phải chứng kiến con cái chết trên tay mình, ông sẽ trở thành kẻ chẳng mang lại ích lợi cho bất kỳ ai, không chỉ Jacob và mẹ của bé. Suy nghĩ của Ray dần dần hướng về phía con cái của chính ông và từ trong tâm can, ông hình thành một khao khát muốn gọi về nhà để kiểm tra xem hai đứa có được an toàn hay không.

“Xin lỗi”, Kate nuốt nước mắt rồi nở một nụ cười ái ngại, “tôi hứa rằng sẽ không để mình rơi vào trạng thái như thế nữa.”

“Này, chuyện ổn mà.” Ray nói, “Chúng ta ai cũng từng thế cả.”

Kate nhướn mày, “Cả ông cũng thế ư? Tôi chưa từng nghĩ ông là tuýp người đa cảm đó, sếp ạ.”

“Tôi cũng có những khoảnh khắc yếu mềm chứ.” Ray siết chặt vai Kate trước khi nhấc tay đi. Ông không nghĩ rằng bản thân từng rơi nước mắt trong khi làm việc, nhưng lần này thì suýt chút nữa đã làm thế. “Cô sẽ ổn chứ?” Ông hỏi.

“Tôi sẽ ổn thôi. Cảm ơn ông.”

Khi họ lái xe đi, Kate nhìn lại hiện trường, nơi các nhân viên CSI vẫn đang cần mẫn làm việc. “Gã khốn nào lại có thể giết một đứa trẻ 5 tuổi rồi bình thản chạy xe đi như thế?”

Ray trả lời không ngần ngừ, “Đó chính là điều mà chúng ta phải tìm ra.”

------------------------------

❀ ❀ ❀

[1] Từ gốc: Detective (thám tử) và defective (bị hỏng).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.