Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
Chương 50

❊ ❊ ❊

“Dừng xe lại.” Tôi hét lên.

Em chẳng có ý định dừng lại nên tôi phải nắm lấy vô lăng.

“Ian, không!” Em cố giành lấy vô lăng từ tôi và cuộc giằng co khiến cái xe đâm vào vỉa hè, lao trở lại giữa con đường và suýt thì đâm phải một chiếc ô tô đang chạy ngược chiều. Em không còn cách nào khác ngoài việc phải bỏ chân khỏi chân ga để nhấn phanh. Chiếc xe khựng lại, nằm chắn ngang giữa đường.

“Ra khỏi xe.”

Em đã không do dự, nhưng ngay khi ra khỏi xe, em đứng bất động bên cửa xe. Mưa phùn khiến em ướt nhẹp. Tôi đi vòng qua phía bên em. “Nhìn anh này.”

Em vẫn cúi gằm mặt nhìn xuống dưới đất. “Anh nói là hãy nhìn anh đi!” Em từ từ ngẩng đầu lên nhưng nhìn chằm chằm qua vai tôi, vào khoảng không phía sau lưng tôi. Tôi di chuyển để đứng đúng vào tầm mắt của em, và ngay lập tức em lại đổi hướng mắt nhìn sang phía vai bên kia. Tôi nắm lấy vai em và ra sức lay thật mạnh. Tôi muốn nghe em khóc: tôi đã tự nhủ rằng tôi sẽ dừng xe lại khi nghe tiếng em khóc, nhưng em chẳng để lộ chút cảm xúc nào. Hàm em cố nghiến chặt lại. Em đang cố tham gia một trò chơi với tôi, Jennifer. Nhưng tôi sẽ thắng. Tôi sẽ khiến em phải bật khóc.

Tôi buông em ra, và em không thể giấu nổi cảm giác nhẹ nhõm thể hiện trên gương mặt em. Cảm giác đó vẫn còn nguyên khi tôi siết chặt tay và đấm thẳng vào mặt em. Các đầu ngón tay tôi va chạm với phía dưới cằm em, khiến đầu em bật ngửa về phía sau, đập mạnh vào nóc xe.

Chân em đứng xiên xẹo, trượt xuống đường. Cuối cùng, từ cổ họng em cũng phải phát ra một thứ âm thanh, đó là tiếng rên rỉ, giống như tiếng của một con chó bị đá, và tôi không thể ngăn mình nở một nụ cười với chiến thắng nho nhỏ này. Dầu rằng với tôi đó chưa là đủ. Tôi muốn em cầu xin tôi tha thứ; thú nhận rằng em đã đong đưa trai; thú nhận rằng em đã làm tình với gã nào đó.

Tôi thấy em đang cựa quậy dưới nền đường ẩm ướt. Cảm giác giải thoát thường thấy sau mỗi lần đánh em đã không hiện diện - cơn thịnh nộ vẫn phừng phừng trong người tôi, giống như quả bóng hơi đang được bơm lên và phình to ra thêm sau mỗi giây. Tôi sẽ kết thúc chuyện này ở nhà.

“Lên xe đi.”

Tôi đứng nhìn em đang gắng gượng đứng dậy. Máu từ miệng em tuôn ra nhiều đến mức chiếc khăn của em không thấm kịp. Em cố gắng leo lên xe và chiếm vị trí ghế lái nhưng tôi đã giật người em ngược trở lại. “Ngồi sang ghế bên cạnh.” Tôi khởi động xe và phóng vút xe đi ngay cả khi em chưa kịp đóng cửa xe. Em đã bật khóc, đóng sầm cửa xe lại và lóng ngóng thắt dây an toàn. Tôi cười lớn, nhưng điều đó cũng không thể khiến cơn thịnh nộ trong tôi dịu đi. Tôi tự hỏi có phải tôi đang lên cơn đau tim: ngực tôi căng lên, đau tức và hơi thở trở nên nặng nhọc.

“Đi chậm lại”, em nói, “anh đang chạy quá nhanh.” Từng chữ phát ra từ cái miệng ngập ngụa máu của em và tôi thấy máu bắn tóe lên hộp đựng đồ phía trước mặt. Chúng tôi đến một khu dân cư yên tĩnh, với những căn nhà nho nhỏ và một dãy xe hơi đang đỗ phía trước mặt. Tôi tiếp tục lái phóng qua dãy xe. Bất chấp việc có ánh đèn pha đang rọi từ chiều ngược lại, tôi vẫn nhấn chân ga. Tôi thấy em giơ tay lên che mặt, rồi có tiếng còi inh tai và ánh đèn pha rọi vào xe loang loáng, khi tôi tạt qua bên kia đường chỉ trong vài tích tắc trước khi quá muộn.

Cơn đau tức trong ngực tôi lúc trước đã phần nào vơi đi. Tôi giữ chân ga, tiếp tục tăng tốc rồi quẹo trái, rẽ vào một con đường thẳng tắp dưới những hàng cây. Tôi chợt thấy có cảm giác quen thuộc, mặc dù trước đó mới đi qua con đường này một lần duy nhất và không thể cho em biết tên đường là gì.

Đây chính là nơi mà Anya sống. Nơi tôi đã làm tình với cô ta. Vô lăng đảo như chong chóng giữa hai tay tôi và chiếc xe một lần nữa đâm vào lề đường.

“Làm ơn Ian, hãy đi chậm lại!”

Cách chiếc xe chừng một trăm mét, một phụ nữ đang đi trên vỉa hè cùng với một đứa trẻ. Đứa trẻ đội một chiếc mũ len với một quả bông hình cầu trên chóp mũ, và người phụ nữ… Tôi nắm chặt vô lăng. Tôi đang quan sát mọi thứ. Tưởng tượng rằng người phụ nữ này là Anya, đơn giản bởi chúng tôi đang đi trên con phố nơi cô ta sống. Đó không thể là Anya được.

Người phụ nữ ngước nhìn lên. Cô để tóc buông lơi và cũng không đội mũ hay trùm đầu, dù cho thời tiết khá lạnh. Cô ta nhìn thẳng mặt tôi và cười, đứa trẻ chạy ngay bên cạnh. Tôi đột nhiên cảm thấy đau đầu dữ dội. Đó chính là Anya.

Tôi đã bỏ rơi Anya ngay sau khi làm tình với cô ta. Tôi không có hứng với những gì cứ diễn ra lặp đi lặp lại, và càng không muốn trông thấy gương mặt xinh xắn nhưng đầu óc thì ngu si của cô ta ở quanh chỗ tôi làm nữa. Khi gặp lại Anya vào tháng trước, tôi đã không thể nhận ra cô ta: giờ cô ta sẽ không để tôi yên. Tôi nhìn cô ta bước đi về phía ánh đèn pha của chiếc xe.

Con trai em muốn biết về bố đẻ, nó muốn gặp anh.

Cô ta sẽ phá hỏng mọi thứ. Thằng bé kia sẽ phá tan tất cả. Tôi nhìn em, nhưng đầu em vẫn gục xuống dưới chân. Tại sao em không còn nhìn tôi nữa? Trước kia, em vẫn thường hay đặt tay lên đùi tôi, khi tôi lái xe. Em còn xoay người sang phía ghế lái để có thể ngắm nhìn tôi. Còn bây giờ, tôi gần như không còn tồn tại trong mắt em. Tôi đã mất em rồi, và nếu phát hiện ra chuyện tôi có con rơi, tôi sẽ mất em vĩnh viễn.

Hai mẹ con Anya băng qua đường. Đầu tôi choáng váng. Em đang khóc thút thít, nghe như tiếng vo ve của một con ruồi, khiến tai tôi ù đi.

Tôi đạp chân ga lút xuống tận sàn xe.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.