Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
Chương 36

❊ ❊ ❊

Tôi gắng hết sức để thở. Beau bắt đầu rên rỉ, liếm mặt tôi và thúc mũi vào người tôi. Tôi cố suy nghĩ, cố cử động, nhưng cú va chạm mạnh làm tôi thở không ra hơi và không thể đứng dậy nổi. Dù có bắt cơ thể cử động được, thì vẫn có gì đó đang xoay tròn và ép chặt bên trong tôi, khiến thế giới của tôi ngày càng thu hẹp lại. Đột nhiên, tôi quay trở lại Bristol với cảm giác hoang mang không biết Ian sẽ mang tâm trạng như thế nào về nhà. Tôi đang chuẩn bị bữa tối cho anh ta, chuẩn bị tinh thần đón những món ăn bị ném trả lại vào mặt mình. Tôi gập người trên sàn xưởng sáng tác của mình, cố gắng che đầu khỏi những cú đấm tới tấp đang giáng vào người.

Ian chậm rãi đi xuống cầu thang, lắc đầu như thể đang khiến trách một đứa trẻ con nổi loạn. Tôi luôn khiến anh ta phật ý; tôi không bao giờ biết phải nói gì hay làm gì mới đúng, bất kể tôi có cố gắng thế nào. Anh ta cất giọng nhẹ nhàng, và nếu không nghe thấy những lời anh ta nói, người khác sẽ nghĩ anh ta là người rất biết quan tâm người khác. Nhưng âm sắc trong giọng anh ta cũng đủ khiến tôi run bần bật, như thể tôi đang nằm trên một tảng băng.

Anh ta đứng đó - hai chân giạng ra hai bên người tôi - và đưa ánh mắt lười biếng lướt dọc cơ thể tôi. Những nếp gấp trên hai ống quần anh ta rất sắc nét; khóa thắt lưng của anh ta thì bóng đến độ tôi có thể thấy khuôn mặt kinh hãi của chính mình phản chiếu trong đó. Anh ta mò được thứ gì đó trong áo khoác, rồi lôi ra một sợi chỉ bị bung và thả nó rơi tuột xuống sàn nhà. Beau vẫn rên rỉ và Ian nhắm một cú đá như trời giáng vào đầu nó, làm Beau văng xa gần một mét trên sàn.

“Đừng làm đau nó, xin anh!”

Beau rên lên, nhưng vẫn đứng dậy được. Nó lủi vào trong bếp, khuất tầm mắt của tôi.

“Em đã tới gặp cảnh sát, Jennifer.” Ian nói.

“Em xin lỗi.” Giọng tôi thì thào, và tôi không chắc là anh ta nghe ra, nhưng nếu tôi nhắc lại, Ian sẽ nghĩ là tôi đang van xin, và điều này có thể khiến anh ta nổi giận. Thật kỳ lạ khi tất cả mọi chuyện trước đây bỗng trở lại với tôi nhanh như thế: tôi luôn phải đi trên một sợi dây thăng bằng, giữa việc vừa phải làm theo những gì anh ta yêu cầu, vừa không biến mình thành một nhân vật đáng khinh, vốn sẽ khiến anh ta nổi giận. Suốt nhiều năm qua, tôi đã làm sai nhiều hơn làm đúng khi tham gia trò chơi này.

Tôi nuốt nước bọt, “Em… em xin lỗi.”

Hai tay anh ta vẫn đút trong túi áo. Trông anh ta có vẻ thư thái và nhàn nhã. Nhưng tôi biết anh ta. Tôi biết anh ta nhanh như thế nào.

“Em xin lỗi?”

Chỉ trong một khoảnh khắc, anh ta đã ngồi lên người tôi, dùng hai đầu gối ép hai cánh tay tôi xuống sàn. “Em nghĩ như vậy thì mọi chuyện sẽ ổn thỏa hết à?” Anh ta nghiêng người về phía trước, đè gối vào hai bắp tay tôi. Tôi không kịp cắn chặt lưỡi để ngăn tiếng kêu đau đớn phát ra khiến anh ta cong môi lên trong ghê tởm vì sự thiếu kiểm soát của tôi. Tôi thấy vị đắng dâng lên trong họng và cố nuốt lại.

“Em đã khai ra anh với bọn họ, đúng không?” Khóe miệng anh ta viền một vệt trắng, và những giọt nước bọt lấm tấm văng vào mặt tôi. Tôi bất thần nhớ đến người phụ nữ biểu tình bên ngoài tòa án, mặc dù chuyện đó có cảm giác như đã diễn ra từ lâu thay vì mới cách đây vài tiếng đồng hồ.

“Không. Không, em không nói gì hết.”

Trò chơi cũ lặp lại: anh ta ném đi một câu hỏi và tôi cố gắng đáp trả. Tôi từng chơi trò này rất giỏi. Ban đầu tôi nghĩ mình đã nhìn thấy một tia tôn trọng le lói trong mắt anh ta: anh ta sẽ đột ngột bỏ cuộc giữa hiệp và quay đi bật ti vi hay ra ngoài. Nhưng tôi đã đánh mất sự sắc sảo của mình, hoặc có lẽ anh ta đã đổi luật chơi, và tôi bắt đầu phán đoán sai hết lần này đến lần khác. Tuy nhiên lúc này, anh ta có vẻ hài lòng với câu trả lời của tôi, và đột ngột đổi chủ đề.

“Em đang hẹn hò ai phải không?”

“Không, em không có.” Tôi vội đáp. Tôi mừng vì có thể nói sự thật, mặc dù tôi biết anh ta sẽ không tin tôi.

“Dối trá.” Anh ta tát mạnh vào má tôi. Hành động đó làm phát ra một âm thanh chát chúa, như tiếng roi quất, và khi anh ta mở miệng trở lại, âm thanh đó vẫn ong ong bên tai tôi. “Ai đó đã giúp em lập trang web, ai đó đã tìm cho em chỗ này. Đó là ai?”

“Không có ai cả.” Tôi trả lời, nếm thấy vị máu trong miệng. “Em đã tự làm những việc đó.”

“Em chẳng tự làm được việc gì hết, Jennifer.” Anh ta ngả người về phía trước tới khi mặt anh ta gần như chạm vào mặt tôi. Tôi gồng mình lên để cố không cử động, vì tôi biết anh ta ghét thấy tôi tỏ ra nao núng như thế nào.

“Em thậm chí còn không chạy trốn được cho tử tế còn gì? Em có hiểu là một khi anh đã biết em đang chụp mấy tấm hình của mình ở đâu thì việc tìm ra em sẽ dễ thế nào không? Dường như người dân ở Penfach rất vui khi giúp một người lạ tìm lại được một người bạn cũ thì phải.”

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Ian tìm ra tôi bằng cách nào. Tôi luôn biết là anh ta sẽ tìm thấy tôi.

“Nhân tiện, tấm thiệp em gửi cho cô em gái cũng đẹp lắm đấy.”

Câu khen ngợi mỉa mai này của anh ta như một cái tát nữa vào mặt tôi, khiến tôi lại quay cuồng. “Anh đã làm gì Eve?” Nếu có chuyện gì xảy ra cho Eve và lũ trẻ vì sự bất cẩn của tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình. Tôi muốn cho con bé thấy là tôi vẫn quan tâm đến nó, sự ham muốn tuyệt vọng đến mức không cân nhắc rằng liệu tôi có đang khiến nó gặp nguy hiểm hay không.

Anh ta bật cười, “Tại sao anh phải làm gì cô ta chứ? Cô ta không khiến anh thấy hứng thú nhiều bằng em. Em là một con điếm thảm hại và vô dụng, Jennifer. Không có anh, em không là gì cả. Không là gì cả. Em là cái gì?”

Tôi không đáp.

“Nói đi. Em là cái gì?”

Máu chảy xuống cổ họng tôi, và tôi cố trả lời mà không tỏ ra uất ức. “Em không là gì cả.”

Anh ta cười, rồi nghiêng người để không đè lên tôi nữa, và cơn đau trên hai cánh tay tôi dịu đi một chút. Anh ta di một ngón tay trên mặt tôi; dọc xuống má và lướt trên môi tôi.

Tôi biết điều gì sắp đến, nhưng như vậy cũng chẳng giúp mọi chuyện dễ dàng hơn. Chậm rãi, anh ta cởi các nút áo của tôi, lột áo sơ mi của tôi từng phân một và vạch áo thun bó của tôi lên, để lộ ra hai bầu ngực của tôi. Đôi mắt anh ta nhìn tôi một cách thản nhiên, không hề có lấy một tia ham muốn, và rồi anh ta đưa tay chạm vào thắt lưng trên quần. Tôi nhắm mắt lại và biến mất vào trong chính mình, không thể cử động, không thể nói năng. Trong một thoáng, tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi kêu lên hoặc nói không. Nếu tôi phản kháng lại, hoặc đơn giản là xô anh ta ra. Nhưng tôi không làm vậy, và tôi chưa bao giờ làm vậy, vì thế tôi chỉ có thể đổ lỗi cho chính mình.

Tôi không biết mình đã nằm đây bao lâu, nhưng căn nhà tối om và lạnh lẽo. Tôi kéo quần bò lên, rồi lăn mình nằm nghiêng về một bên, co hai đầu gối sát vào người. Giữa hai chân tôi là một con đau âm ỉ, và một cảm giác ẩm ướt mà tôi nghĩ là do máu. Tôi không biết có phải mình đã ngất đi không, nhưng tôi không nhớ Ian đã đi lúc nào.

Tôi gọi Beau. Có một giây im lặng khổ sở, trước khi nó sợ sệt bò ra khỏi bếp, đuôi kẹp giữa hai chân và hai tai úp dẹp vào đầu.

“Tao rất xin lỗi, Beau.” Tôi dỗ nó đi về phía mình, nhưng khi tôi chìa tay ra, nó sủa lên. Chỉ một lần - một tiếng sủa cảnh báo, đầu nó quay về phía cửa. Tôi cố xốc mình đứng dậy trên hai chân, nhăn nhó khi một cơn buốt nhói chạy dọc thân mình, và nghe thấy tiếng gõ cửa.

Tôi nửa đứng nửa gục xuống giữa phòng, tay đặt vào vòng cổ của Beau. Nó thấp giọng gầm gừ nhưng không sủa thêm tiếng nào.

“Jenna? Em có trong nhà không?”

Là Patrick.

Tôi bỗng cảm thấy thật nhẹ nhõm. Cửa không khóa, và khi nó mở tung ra, tôi phải cố nén một tiếng nghẹn ngào khi nhìn thấy anh. Tôi không bật đèn phòng khách, hy vọng rằng bóng tối đủ để che đi gương mặt tôi, với những dấu vết mà tôi dám chắc là đã hiện rõ.

“Em không sao chứ?” Patrick hỏi tôi, “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

“Em… chắc là em đã ngủ thiếp đi trên sofa.”

“Bethan bảo anh là em đã về.” Anh ngập ngừng, và liếc nhanh xuống sàn nhà trước khi ngẩng lên nhìn tôi lần nữa, “Anh đến để xin lỗi. Đáng ra anh không nên ăn nói như vậy với em, Jenna, tất cả đều là một cú sốc.”

“Không sao đâu.” Tôi đáp. Tôi nhìn qua vai anh về phía đỉnh vách đá tối om, tự hỏi liệu Ian có ở ngoài đó và đang quan sát chúng tôi hay không. Tôi không thể để anh ta thấy tôi ở cùng Patrick - tôi không thể để Patrick, hay Eve, hay tất cả nhũng người quan trọng với tôi bị tổn thương. “Anh nói xong rồi phải không?”

“Anh vào nhà được chứ?” Anh bước lên một bước, nhưng tôi lắc đầu.

“Jenna, chuyện gì vậy?”

“Em không muốn gặp anh, Patrick.” Tôi lắng nghe chính mình thốt ra những lời đó, và tôi không cho phép mình rút chúng lại.

“Anh không trách em.” Anh nói. Gương mặt anh nhàu nhĩ, và trông anh như đã không được ngủ tử tế trong suốt nhiều ngày qua. “Anh đã cư xử thật tồi tệ, Jenna, và anh không biết phải làm sao để bù đắp cho em. Khi anh biết em đã… chuyện gì đã xảy ra, anh đã rất sốc và không thể suy nghĩ thông suốt. Anh không thể ở bên cạnh em.”

Tôi bắt đầu khóc. Tôi không kiềm chế được nữa. Patrick nắm lấy tay tôi và tôi không hề muốn anh buông tay.

“Anh muốn hiểu, Jenna. Anh không thể giả vờ là mình không bị sốc - rằng anh không thấy chuyện này thật sự quá khó khăn - nhưng anh muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Anh muốn giúp em.”

Tôi không nói gì, mặc dù tôi biết mình chỉ có thể nói một điều. Chỉ có một cách duy nhất để Patrick không bị tổn thương.

“Anh nhớ em, Jenna.” Anh lặng lẽ nói.

“Em không muốn gặp anh nữa.” Tôi rút tay ra và cố đưa thêm sự thuyết phục vào giọng nói của mình, “Em không muốn liên quan gì đến anh nữa.”

Patrick lùi lại một bước như thể tôi vừa đấm anh một cái, và gương mặt anh tái nhợt, “Tại sao em lại cư xử như vậy?”

“Đó là những gì em muốn.” Lời nói dối này như một sự tra tấn.

“Có phải vì anh đã bỏ đi không?”

“Không liên quan gì đến anh cả. Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến anh. Hãy để em được yên.”

Patrick nhìn tôi và tôi ép mình nhìn lại vào mắt anh, thầm cầu nguyện anh sẽ không thể đọc được sự mâu thuẫn mà tôi dám chắc đang hiện ra trong mắt mình. Cuối cùng anh giơ hai tay lên, thừa nhận mình đã thua và quay bước khỏi tôi.

Anh suýt vấp ngã trên đường rồi đột ngột vụt chạy đi.

Tôi đóng cửa lại và khuỵu xuống sàn, kéo Beau lại gần và vùi mặt vào lông nó, khóc thật to. Tôi đã không thể cứu Jacob, nhưng tôi có thể cứu Patrick.

Ngay khi cảm thấy đỡ hơn, tôi gọi cho Iestyn để nhờ ông qua sửa cái khóa bị hỏng. “Bây giờ cháu không thể vặn nổi chìa khóa nữa.” Tôi nói, “Nó hỏng hẳn rồi, nên không có cách nào khóa cửa từ bên ngoài được.”

“Cô không cần phải lo chuyện đó.” Iestyn đáp. “Chẳng có ai ở đây trộm cắp gì đâu.”

“Cháu cần phải sửa nó!” Sự gay gắt trong yêu cầu của tôi khiến cả hai chúng tôi giật mình, và rồi sau đó là một giây yên lặng.

“Tôi sẽ quay lại ngay.”

Iestyn thực sự quay lại chỉ trong vòng một tiếng, nhanh chóng bắt tay vào công việc, nhưng từ chối tách trà tôi mời. Ông vừa huýt sáo khe khẽ vừa gỡ cái khóa ra và tra dầu vào, trước khi lắp nó lại và chỉ cho tôi thấy bây giờ có thể vặn chìa nhẹ nhàng như thế nào.

“Cảm ơn ông.” Tôi nói, gần như là một tiếng sụt sùi nhẹ nhõm. Iestyn nhìn tôi dò xét, và tôi kéo chiếc áo cardigan quấn chặt quanh mình hơn. Các vết bầm lốm đốm đang lan ra khắp hai cánh tay trên của tôi, phần rìa của chúng rỉ máu ra ngoài như những vết mực loang trên giấy thấm. Toàn thân tôi đau nhức như thể vừa chạy marathon xong, má trái của tôi sưng vù và một cái răng đã lung lay. Tôi xõa tóc khắp mặt để che đi những chỗ trông tệ nhất.

Tôi thấy Iestyn nhìn vào vệt sơn đỏ trên cửa.

“Cháu sẽ lau chỗ đó đi.” Tôi nói, nhưng ông không đáp lại. Ông gật đầu chào tạm biệt, rồi như sau khi đã nghĩ kỹ, ông quay lại nhìn tôi. “Penfach là một nơi nhỏ bé”, ông nói, “mọi người đều biết chuyện của nhau.”

“Cháu hiểu điều đó.” Tôi đáp. Nếu ông hy vọng sẽ thấy tôi tự thanh minh, thì ông sẽ phải thất vọng. Tôi sẽ nhận hình phạt từ tòa án, không phải từ người dân trong làng.

“Nếu tôi là cô, tôi sẽ không giao du nhiều với ai cả.” Iestyn lại nói, “Để mọi chuyện cứ thế trôi qua.”

“Cảm ơn ông vì lời khuyên.” Tôi nghẹn ngào đáp.

Tôi đóng cửa lại và lên tầng đi tắm. Ngồi trong bồn nước nóng rẫy, tôi nhắm nghiền hai mắt để không nhìn thấy những dấu vết hiện dần trên da. Chạy giữa ngực và hai đùi tôi là những vết bầm hình đầu ngón tay bé xíu, thanh nhã một cách giả dối trên làn da trắng ngần. Tôi thật ngu ngốc khi nghĩ mình có thể trốn khỏi quá khứ. Dù tôi có chạy nhanh thế nào, có chạy được bao xa: tôi cũng sẽ không bao giờ thoát khỏi nó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.