Chuyến tàu từ Bristol tới Swansea kéo dài gần hai giờ đồng hồ và dù vô cùng mong thấy biển, tôi vẫn thấy mừng vì được ở một mình và có thời gian để suy ngẫm. Trong thời gian bị bắt, tôi đã chẳng ngủ chút nào. Trí óc không ngừng hoạt động khi tôi chờ trời sáng. Tôi đã lo sợ rằng nếu nhắm mắt, những cơn ác mộng sẽ quay trở lại. Vì thế tôi cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, ngồi trên chiếc đệm mỏng và lắng nghe những tiếng hò hét, tiếng gõ đập vọng ra từ hành lang của khu tạm giam. Sáng nay, người cai ngục đã đề nghị cho tôi đi tắm và chỉ vào một chỗ khép kín nằm trong góc ở khu vực giam giữ các nữ nghi phạm. Gạch lát nền ở chỗ đó ướt sũng và tóc rụng đã lấp kín đường thoát nước như một mạng nhện bẩn thỉu. Tôi từ chối đề nghị đi tắm và kết quả là cái mùi ẩm mốc của khu vực tạm giam bám chặt lấy quần áo tôi.
Họ lại thẩm vấn tôi lần nữa. Vẫn là nữ thám tử đó và người đàn ông cấp trên của cô ta. Họ đều bực dọc vì sự im lặng của tôi, không thể thu thêm được chi tiết nào nữa.
“Tôi đã giết thằng bé đó”, tôi nhắc lại, “như thế chưa đủ sao?” Cuối cùng họ bỏ cuộc và để tôi ngồi lại trên chiếc ghế sắt ở khu vực tạm giam, trong khi khẽ trao đổi với viên trung sĩ.
“Chúng tôi đang làm các thủ tục bảo lãnh cho cô.” Thanh tra Ray Stevens cuối cùng đã cất tiếng. Tôi nhìn ông ấy và chẳng hiểu gì cả, cho tới khi nghe ông giải thích. Tôi không hề mong đợi việc sẽ được thả ra nên lập tức cảm thấy tội lỗi trước cảm giác nhẹ nhõm khi hay tin mình sẽ có thêm vài tuần sống tự do nữa.
Hai người phụ nữ ngồi bên cạnh vội vã xuống ở Cardiff để mua sắm và gần như quên những cái áo khoác. Họ để lại phía sau một tờ Bristol Post số ra hôm nay và tôi với tay lấy nó, do dự một lát rồi cũng mở ra để đọc.
Một bài báo nằm chình ình trên trang nhất: Tài xế vụ gây tai nạn rồi bỏ chạy đã bị bắt.
Hơi thở của tôi dồn dập hơn khi lướt nhanh qua bài báo để tìm tên mình. Sau đó tôi thở ra một hơi nhẹ nhàng khi thấy rằng họ đã không nêu tên. Nó chỉ nói về một người phụ nữ trong độ tuổi 30, bị bắt vì có liên quan tới cái chết của bé Jacob Jordan, 5 tuổi, người đã qua đời hồi tháng Mười một năm 2012, theo sau một vụ đâm xe rồi bỏ chạy ở Fishponds. Người phụ nữ này đang được tạm trả tự do và sẽ xuất hiện tại đồn cảnh sát Bristol vào tháng tới.
Tôi mường tượng bài viết này đã nằm tại khắp các ngôi nhà ở Bristol: chủ nhân các gia đình đang lắc đầu và ôm lấy con cái họ. Tôi đọc bài báo một lần nữa, để chắc chắn không bỏ lỡ chi tiết nào cho thấy tôi đang sống ở đâu, sau đó cẩn thận gấp lại để câu chuyện nằm yên lặng bên trong.
Tại trạm xe buýt Swansea, tôi tìm thấy một thùng rác và cố gắng nhét tờ báo xuống sâu phía dưới các vỏ lon Coca Cola và giấy gói đồ ăn nhanh. Mực in của tờ báo dính vào tay, khiến tôi phải chùi đi chùi lại cho sạch nhưng rốt cục chỉ khiến mực dính thêm vào các ngón tay.
Chuyến xe buýt tới Penfach khá muộn và khi tôi đặt chân tới ngôi làng thì trời đã tối. Cửa hàng trong bưu điện của làng vẫn mở cửa nên tôi đi vào để mua chút đồ. Cửa hàng này có hai quầy tính tiền, nằm ở hai đầu, đều do Nerys Maddock quản lý, với nhân viên hỗ trợ chính là đứa con gái 16 tuổi. Mua phong bì ở quầy bán tạp hóa cũng khó như việc mua một hộp cá thu hoặc một túi táo tại quầy bán bưu phẩm vậy, bởi khách hàng sẽ phải chờ để Nerys khóa một quầy và di chuyển sang quầy còn lại để tiến hành thanh toán. Ngày hôm nay, cô con gái đang ngồi phía sau quầy tạp hóa. Tôi để đầy trứng, sữa, rau củ vào trong cái giỏ đựng đồ của cửa hàng, không quên nhặt một túi đồ ăn cho chó rồi ra tính tiền. Tôi mỉm cười với cô con gái, với tính tình vốn khá thân thiện và cô bé rời mắt khỏi cuốn tạp chí đang đọc dở để nhìn lên, nhưng chẳng nói gì. Cô bé lướt mắt nhìn tôi thật nhanh rồi lại cúi xuống dưới quầy tính tiền.
“Xin chào?” Tôi nói. Cảm giác không thoải mái bên trong tôi đã bật ra thành một câu hỏi.
Chiếc chuông nhỏ treo ngoài cửa rung lên khi một người phụ nữ cao tuổi mà tôi có quen mặt đi vào trong cửa hàng. Cô con gái đứng lên và gọi với vào phòng kế bên. Cô bé nói điều gì đó bằng ngôn ngữ của xứ Wales và chỉ vài giây sau, Nerys đã xuất hiện ở sau quầy cùng con.
“Chào Nerys, tôi muốn mua mấy thứ này.” Tôi nói. Gương mặt của Nerys lạnh như băng, giống hệt cô con gái, và tôi băn khoăn không biết có phải họ vừa cãi nhau không. Cô nhìn lướt qua tôi rồi nói với người phụ nữ lớn tuổi đang đứng đằng sau, bằng tiếng xứ Wales.
“Alla i eich helpu chi?”
Họ bắt đầu một cuộc trò chuyện với nhau. Như thường lệ, các câu chữ của xứ Wales thật xa lạ với nhau, nhưng việc họ thi thoảng nhìn về tôi, cũng như sự xa cách hiện lên trên gương mặt Nerys, khiến tôi hiểu ngay. Họ đang nói về mình.
Người phụ nữ cao tuổi với tay quanh người tôi để đưa tiền lẻ mua một tờ báo và Nerys lập tức thanh toán. Sau đó cô cầm cái giỏ đồ của tôi và vứt nó ra đằng sau quầy, rồi quay bước bỏ đi.
Hơi nóng tỏa ra từ đôi má khiến mặt tôi đỏ bừng. Tôi bỏ chiếc ví trở lại trong túi và xoay người, mong muốn thoát khỏi cửa hàng đó càng nhanh càng tốt tới mức đụng vào một cái màn hình và khiến nhiều món đồ trong cửa hàng rơi xuống đất. Tôi nghe những tiếng nói thể hiện sự bất bình ở phía sau, trước khi kịp xoay tay nắm cửa. Tôi bước nhanh qua ngôi làng, không nhìn trái hay phải vì sợ một cuộc chạm trán khác. Và khi bước tới bãi đậu xe dã ngoại, tôi đã khóc như điên, không thể kiểm soát nổi mình. Rèm che cửa sổ của cửa hàng nằm bên cạnh bãi xe đã được kéo lên, có nghĩa Bethan đang ở bên trong. Nhưng tôi không dám vào đó và gặp chị ấy. Tôi tiếp tục đi dọc theo con đường dẫn tới ngôi nhà nhỏ của mình và chỉ khi đó mới nhớ rằng chiếc xe của Patrick không nằm trong bãi đậu như mọi khi. Tôi không rõ tại sao mình lại kỳ vọng rằng chiếc xe sẽ nằm ở đó - tôi đã không gọi cho anh khi ở đồn cảnh sát, nên anh không thể biết tôi đã trở lại - nhưng sự vắng mặt của nó khiến tôi có cảm giác không được tha thứ. Tôi băn khoăn chẳng rõ anh có ở lại không, hay đã rời đi ngay khi cảnh sát mang tôi theo. Anh hẳn sẽ làm thế nếu như chẳng còn muốn liên quan gì tới tôi nữa. Tôi chỉ còn biết tự an ủi mình với thực tế rằng nếu có muốn rời xa tôi, anh cũng sẽ không bỏ rơi Beau.
Tôi cầm chìa khóa trong tay trước khi kịp nhận ra màu đỏ nằm trên cánh cửa không phải là một ảo ảnh, do mặt trời đang lặn tạo ra, mà bởi dòng chữ được viết bằng sơn, với cây cọ làm từ một nhúm cỏ đang nằm lăn lóc dưới chân tôi. Dòng chữ được viết ngoáy một cách vội vã, để bắn lại những giọt sơn trên bậc thềm đá.
CÚT ĐI.
Tôi nhìn quanh, hơi hy vọng sẽ có ai đó đang theo dõi mình, nhưng mặt trời đã sắp sửa lặn hoàn toàn và tôi chẳng nhìn thấy thứ gì nằm cách quá xa. Tôi run lên vì lạnh và lại đánh vật với cái chìa khóa. Tôi mất kiên nhẫn với cái khóa hay dở chứng và liên tục đá mạnh vào cánh cửa vì bực dọc.
Một mảng sơn khô rơi xuống từ cánh cửa và tôi đá vào nó một lần nữa, xúc cảm tuôn trào trong một cơn giận dữ đột ngột kéo tới. Tất nhiên, những hành động đó chẳng giúp ích gì cho việc mở khóa nên cuối cùng tôi đã dừng lại. Tôi tựa trán vào cánh cửa gỗ, cho tới khi đủ bình tĩnh để tra chìa vào thử một lần nữa.
Căn nhà vắng lạnh, không còn cảm giác ấm cúng, như thể nó đã đứng về phía ngôi làng và muốn tống cổ tôi đi. Tôi biết rằng do đã không gọi điện cho Patrick nên Beau cũng không còn ở đây nữa. Khi vào trong khu bếp để kiểm tra xem bếp còn hoạt động không, tôi thấy có một tờ giấy ghi mấy lời nhắn để trên bàn.
Beau đang ở trong cũi chó tại cửa hàng thú y. Nhắn tin cho anh khi em trở lại.
P.
Thế là đủ để tôi hiểu rằng chuyện đã kết thúc. Tôi không thể ngăn nước mắt đang ầng ậc dâng đầy và phải nhắm chặt mí mắt để những giọt nóng hổi ấy không tràn xuống gò má. Tôi tự nhắc bản thân rằng đã chọn lấy con đường này và giờ phải tiếp tục đi theo nó. Bởi lời nhắn của Patrick nên tôi đã gửi cho anh đoạn tin nhắn chỉ dài có một dòng và anh trả lời rằng sẽ đưa Beau tới sau giờ làm. Tôi đồ rằng anh sẽ nhờ ai đó mang con chó đến nên vừa thấy mong ngóng vừa tự nhắc bản thân không nên quá hy vọng với ý nghĩ sẽ được gặp anh.
Tôi có hai giờ trước khi anh tới. Trời đã tối đen nhưng tôi không muốn ở lại đây. Tôi khoác áo và đi ra ngoài.
Bãi biển là một nơi dễ gây tò mò vào ban đêm. Chẳng có ai đứng trên đỉnh vách đá và tôi đi bộ xuống khu vực sát mép nước. Tôi đứng trong vùng nước nông, đôi giày biến mất dưới làn nước trong vài giây khi những con sóng bủa vây chân tôi. Tôi tiến thêm một bước và nước biển liền liếm vào ống quần. Tôi cảm thấy hơi ẩm đang lan thấm dần từ đôi bàn chân lên trên.
Và rồi tôi tiếp tục tiến tới.
Bờ biển ở làng Penfach khá thoải. Nó chạy gần 100 mét hoặc hơn thế ra biển, trước khi sụt xuống sâu hơn. Tôi nhìn đường chân trời rồi bước một chân ra phía trước và cảm thấy cát đang nuốt lấy chân mình. Nước chảy qua đầu gối của tôi, bắn vào đôi tay và tôi nghĩ về thời bé hay ra biển chơi với Eve, mỗi đứa xách một cái xô đầy tảo biển, xô nhau nhảy lên trước những con sóng bạc đầu. Biển lúc này lạnh như băng và nước đã ngập đùi, khiến tôi thở gấp nhưng vẫn tiến bước. Tôi không nghĩ ngợi gì nữa, chỉ bước đi, về phía biển. Tôi nghe thấy một tiếng thét gào, nhưng nếu âm thanh đó phát ra từ biển thì cũng chẳng rõ đó là lời cảnh báo hay vẫy gọi. Giờ tôi đã khó di chuyển hơn trước, bởi nước đã ngập tới tận ngực. Bước chân tôi dần trở nên nặng trĩu vì áp suất của nước biển. Rồi tôi ngã khi bước vào một chỗ hẫng, mặt lập tức chìm dưới nước. Tôi nói với bản thân rằng không được bơi, nhưng cơ thể chẳng quan tâm tới mệnh lệnh này và đôi tay tôi bắt đầu vung vẩy. Đột nhiên tôi nghĩ về Patrick, anh sẽ buộc phải tìm kiếm thi thể tôi cho tới khi thủy triều vứt nó lên bờ, trong trạng thái nát vụn vì va vào đá ngầm và bị cá ăn.
Giống như bị ai đó tát thẳng vào mặt, tôi lắc đầu thật mạnh và cố gắng hít thở. Tôi không thể làm thế này. Tôi không thể dành cả đời để chạy trốn khỏi sai lầm mình đã gây ra. Trong cơn hoảng sợ, tôi đã không thể nhìn thấy bờ và xoay vòng vòng tại chỗ, trước khi những đám mây dần tan đi và mặt trăng hiện ra, giúp tôi nhìn thấy vách núi nằm ở khu vực rất cao so với biển. Tôi bắt đầu bơi. Tôi đã trôi dạt xa hơn kể từ khi bước ra khỏi thềm cát và dù với chân lại phía sau để tìm điểm tựa, tôi chẳng cảm thấy gì khác ngoài làn nước lạnh cóng. Một cơn sóng đập vào người và tôi nuốt phải một ngụm nước muối mặn chát. Tôi cố thu lấy chút không khí vào cơ thể qua những cơn ho sặc sụa. Quần áo ướt trở nên nặng trịch và tôi không thể thoát khỏi đôi giày được buộc chặt dưới chân, lúc này giống như những viên đá đang kéo tôi xuống.
Tay tôi đau nhức và ngực tôi nghẹt lại, nhưng đầu vẫn tỉnh táo nên tôi nhịn thở và ngụp đầu xuống dưới nước, tập trung dùng tay rẽ nước thật dứt khoát. Khi ngoi đầu lên và hít thở, tôi nghĩ rằng mình đã gần bờ hơn một chút nên lặp lại quy trình đó, liên tục, liên tục. Tôi đạp chân xuống dưới và cảm thấy có gì đó vừa chạm vào mũi giày. Tôi bơi thêm vài nhịp và đạp chân lần nữa, cuối cùng đã vào được vùng nước nông. Tôi bơi, chạy và bò lên bờ, nước biển đầy trong phổi, tai và mắt. Khi lên tới vùng đất khô, tôi bò bằng cả bốn chân và phải nghỉ một lúc trước khi có thể đứng dậy. Tôi run rẩy không ngừng, vì lạnh và vì nhận ra rằng mình vẫn có thể làm những chuyện không thể tha thứ được như thế.
Khi về tới căn nhà nhỏ, tôi cởi bỏ quần áo và để lại trên sàn bếp. Tôi mặc quần áo ấm tôi đi xuống dưới nhà và nhóm lửa cho cái bếp. Tôi không nghe thấy tiếng Patrick tới gần, nhưng có nghe Beau sủa và trước khi anh kịp giơ tay gõ, tôi đã mở tung cánh cửa. Tôi quỳ xuống để chào Beau và để giấu cảm giác bất ổn khi gặp lại Patrick một lần nữa.
“Anh có vào không?” Tôi nói, khi cuối cùng cũng đứng lên, “Vì em sẽ vào trong nhà.”
“Chỉ một phút thôi. Làm ơn đi.”
Patrick im lặng một chút rồi đi vào trong và đóng cánh cửa lại. Anh chẳng có ý định ngồi xuống nên cả hai chúng tôi đứng đó một lúc, với Beau nằm trên sàn, giữa hai đứa. Patrick nhìn qua tôi vào trong bếp, nơi một vũng nước to đang nằm đó sau khi rỉ ra từ bộ quần áo ướt của tôi. Mặt anh hơi tỏ vẻ khó hiểu, nhưng chẳng nói gì, và đó là khi tôi nhận ra bất kỳ cảm xúc nào anh từng dành cho mình đều đã tan biến. Anh chẳng còn quan tâm vì sao quần áo tôi bị ướt, vì sao chiếc áo khoác anh tặng tôi đang nhỏ nước. Tất cả những gì anh quan tâm là bí mật khủng khiếp tôi đã che giấu anh.
“Em xin lỗi.” Tôi nói, có vẻ rất không thích hợp với hoàn cảnh, nhưng chân thật.
“Vì cái gì?”Anh không để tôi thoát khỏi chuyện này nhẹ nhàng như thế.
“Vì đã lừa dối anh. Lẽ ra em phải nói với anh về chuyện…” Tôi không thể nói hết câu, nhưng Patrick đã ngắt lời trước.
“Đã giết ai đó?”
Tôi nhắm mắt. Khi tôi mở mắt ra, Patrick đang bỏ đi. “Em chẳng biết phải nói với anh như thế nào.” Tôi nói, những từ ngữ vội vàng quàng vấp vào nhau, “Em lo sợ vì những gì anh có thể nghĩ về mình.”
Anh lắc đầu, như thể không hiểu nổi tôi, “Hãy nói cho anh biết một chuyện: có phải em đã lái xe bỏ chạy khỏi đứa bé đó? Anh có thể thông cảm về vụ tai nạn, nhưng còn chuyện bỏ đi mà không ngừng lại để giúp đỡ nạn nhân?” Đôi mắt anh lại nhìn tôi, tìm một câu trả lời mà tôi không thể đưa ra với anh.
“Vâng.” Tôi nói, “Đúng là em đã bỏ chạy.”
Anh giơ tay mở cánh cửa, với một lực mạnh tới mức tôi phải lui lại một bước. Rồi anh biến mất.