Điện thoại di động của Ray đổ chuông khi ông đang lái xe tiến về góc cuối sân. Ông nhấn “trả lời” thông qua chế độ điện thoại rảnh tay trong khi vẫy tay đang xoay bánh lái để lùi xe.
Cảnh sát trưởng vùng Rippon đi thẳng luôn vào vấn đề. “Tôi muốn anh công bố chiến dịch Op Falcon trong buổi họp báo chiều nay.”
Trong lúc trò chuyện, chiếc xe hơi hiệu Mondeo của Ray va vào chiếc Volvo xanh da trời đỗ phía sau.
“Chết tiệt.”
“Đây không phải là câu trả lời mà tôi chờ đợi đâu nhé.” Ray nhận thấy có cái gì đó vui vẻ trong giọng nói đáp lại từ phía đầu dây bên kia, điều mà ông chưa từng thấy ở sếp trước đó. Ray tự hỏi không hiểu điều gì lại biến sếp nữ Rippo trở thành con người hài hước như vậy.
“Xin lỗi sếp.”
Ray bước ra khỏi xe, vẫn cắm nguyên chìa khóa trong ổ phòng khi chủ nhân của chiếc xe Volvo kia cần lái xe ra. Ray liếc nhìn tấm chắn bùn phía trước của chiếc Volvo nhưng có vẻ như không có dấu tích rõ ràng nào cho thấy vừa có một cuộc va chạm xảy ra. “Sếp vẫn đang nghe máy đấy chứ?”
“Cuộc họp về chiến dịch Op Falcon dự kiến sẽ diễn ra vào thứ Hai này”, Rippo nói, với một sự bình thản đến khó hiểu, “nhưng tôi muốn công khai vụ này trước báo giới. Anh có lẽ cũng đã đọc tin tức sáng nay. Một số lực lượng đã bị chỉ trích vì hành động thô bạo của họ đối với người tàng trữ chất ma túy.”
À, Ray nghĩ. Hóa ra đây là lý do vì sao sếp lại có tâm trạng vui vẻ đến vậy.
“Vì vậy đây là thời điểm lý tưởng để chúng ta đưa ra lập trường ‘răn đe đối với tội phạm ma túy’. Có nhiều người dân đã ủng hộ lập trường này của chúng ta. Và việc của anh là hoàn thành việc tập hợp các thứ liên quan lại với nhau trong vài ngày tới.”
Ray cảm thấy không mấy hứng thú. “Tôi không thể tiến hành việc này ngay ngày hôm nay được.” Ray nói.
Sự im lặng bao trùm trong cuộc điện thoại giữa hai người.
Ray kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của sếp, nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng khiến Ray nghĩ mình cần phải phá tan bầu không khí này. “Tôi đã hẹn với con trai sẽ đến trường gặp nó vào trưa nay.”
Trước đó Ray loáng thoáng nghe Olivia thảo luận qua điện thoại với ai đó về việc tổ chức buổi gặp gỡ phụ huynh vào các buổi tối tại trường của con bà. Bởi vậy, Ray nghĩ rằng lý do của mình cũng chẳng có gì to tát đối với sếp.
“Ray này”, Olivia nói, sự vui vẻ trong giọng nói đã hoàn toàn biến mất, “anh biết đấy, tôi cũng rất thông cảm với nhân viên có con nhỏ, và thực tế tôi cũng ủng hộ việc xử lý và giờ giấc công việc linh hoạt cho những trường hợp này. Nhưng nếu tôi không nhầm thì anh vẫn còn có vợ đúng không?”
“Vâng.”
“Vậy vợ anh cũng có thể thay anh đến cuộc hẹn này chứ?”
“Được.”
“Vậy tôi có thể hỏi anh là như vậy thì có vấn đề gì không?”
Ray dựa lưng vào tường, ngước nhìn lên bầu trời tìm chút cảm hứng, nhưng những gì ông nhìn thấy chỉ là những đám mây xám xịt, nặng trĩu.
“Con trai tôi bị bắt nạt ở trường, thưa sếp. Nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên tôi và con trai sẽ có buổi trò chuyện thẳng thắn với nhà trường khi họ nhìn nhận rằng chuyện này thực sự có vấn đề, và vợ tôi muốn tôi sẽ có mặt tại đó.” Ray tự trách mình vì đã đổ lỗi cho Mags. “Tôi thực sự mong muốn sẽ có mặt tại đó.” Ray nói, “Tôi cần phải đến đó.”
Olivia dịu giọng, “Tôi rất tiếc khi nghe chuyện này, Ray. Bọn trẻ luôn khiến chúng ta phải bận tâm. Nếu anh thấy phải tham gia cuộc gặp này thì tất nhiên anh nên tới đó. Tuy nhiên cuộc họp báo sẽ vẫn được tiến hành trong sáng nay và báo chí cả nước sẽ đưa tin về chiến dịch. Chúng ta cần phải khẳng định lập trường mạnh mẽ và không khoan nhượng. Nếu như anh không thể chủ trì cuộc họp này, tôi sẽ tìm người có đủ khả năng để thay thế. Tôi sẽ thông báo cho anh biết trong vòng một tiếng nữa.”
“Có thể Hobson sẽ được lựa chọn.” Ray lẩm bẩm khi đút điện thoại vào túi quần. Ray thấm thía một điều thật đơn giản rằng: Để có sự thăng tiến trong công việc thì cần phải hy sinh gia đình.
Ray bước lên cầu thang hướng về văn phòng làm việc, đóng sầm cửa, lặng lẽ ngồi xuống ghế, những ngón tay gõ liên hồi xuống mặt bàn. Sự kiện ngày hôm nay là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, và ông không hề nghi ngờ rằng đây là một bài kiểm tra năng lực của mình. Ông tự hỏi liệu sau vụ này ông có thể tiến xa hơn trong ngành cảnh sát? Ray không chắc về điều này, thậm chí ông không biết chắc rằng đó có thực sự là điều ông muốn. Ông mong có một chiếc xe mới mà gia đình ông sẽ cần trong một năm hay nhiều năm sau nữa; những kỳ nghỉ ở nước ngoài mà bọn trẻ đã mong ước từ lâu; một ngôi nhà lớn hơn như Mags hằng mơ. Ray có hai đứa con rất thông minh, được gia đình kỳ vọng sẽ học lên đại học. Thế nhưng tiền đâu để trang trải cho việc học của các con nếu như Ray không có một địa vị nhất định? Mọi sự thành công đều phải đánh đổi bằng sự hy sinh.
Hít một hơi thật sâu, Ray bấm máy gọi điện về nhà.
Cuộc ra mắt chiến dịch Falcon thành công tốt đẹp. Sự kiện này được tổ chức tại phòng họp của trụ sở chính. Các phóng viên báo chí đã được mời tham dự buổi họp báo kéo dài nửa tiếng đồng hồ, và trong suốt buổi họp này, Ray được cảnh sát trưởng ca ngợi là “một trong những thám tử giỏi nhất của ngành cảnh sát”. Ray cảm thấy phấn chấn vô cùng khi ông trả lời các câu hỏi của phóng viên về quy mô và tình hình tệ nạn ma túy tại Bristol, các động thái của lực lượng cảnh sát trong việc thực thi pháp luật và cam kết cá nhân của Ray nhằm khôi phục lại an ninh xã hội bằng cách triệt tận gốc các giao dịch trên đường phố. Khi được phóng viên kênh truyền hình INT yêu cầu phát biểu những câu cuối cùng, Ray nhìn thẳng trước ống kính máy quay, không một chút ngần ngại, “Ngoài kia có nhiều kẻ buôn ma túy vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Chúng nghĩ rằng cảnh sát không có quyền ngăn chúng lại. Nhưng cảnh sát chúng tôi có quyền làm điều đó. Chúng tôi kiên cường và quyết không lùi bước cho tới khi quét sạch hết tội phạm ma túy.” Có một vài tiếng vỗ tay lộp bộp phía dưới và Ray liếc nhanh về phía cảnh sát trưởng, khó khăn lắm mới nhận ra cái gật đầu nhẹ như không của sếp. Các trát được thi hành sớm hơn dự kiến với 14 kẻ tình nghi bị bắt giữ tại 6 địa điểm buôn bán chất gây nghiện.
Việc tìm kiếm địa chỉ ngôi nhà sẽ tốn nhiều giờ đồng hồ, và Ray tụ hỏi bằng cách nào mà Kate lại có thể đảm đương tốt nhiệm vụ chẳng khác nào một nhân viên tổ chức triển lãm.
Bất cứ khi nào có cơ hội, Ray đều gọi cho Kate.
“Thời điểm hoàn hảo.” Kate nói, “Ông vẫn online đấy chứ?”
“Tôi đang ở văn phòng. Thời điểm hoàn hảo là sao?”
“Mười phút nữa gặp nhau dưới căng tin nhé. Tôi có vài thứ muốn cho ông xem.”
Chỉ dăm phút sau, Ray đã có mặt ở căng tin, kiên nhẫn chờ đợi Kate. Kate bước vào cửa với một nụ cười nở trên môi.
“Cô uống chút cà phê chứ?” Ray nói.
“Tôi không có thời gian để uống bất cứ thứ gì, tôi phải đi ngay. Nhưng ông xem thứ này đi.” Nói rồi Kate đưa Ray một chiếc túi nhựa trong, bên trong đựng một tấm thẻ màu xanh nhạt.
“Nó giống tấm thẻ mà Jenna Gray cất trong ví của cô ta.” Ray nói, “Cô kiếm ở đâu ra thế?”
“Ở một trong những ngôi nhà bị khám xét bất ngờ sáng hôm nay. Tuy nhiên, nó cũng không hẳn là giống hoàn toàn với cái của Jenna.”
Kate miết tấm thẻ, và Ray có thể đọc được dòng chữ in trên đó. “Cũng là chiếc thẻ như vậy, logo trùng khớp, nhưng địa chỉ khác nhau.”
“Thú vị đây. Ở nhà của ai thế?”
“Dominica Letts. Nhưng cô ta không chịu khai thêm điều gì cho tới khi bản trích yếu của cô ta được mang tới.” Kate liếc nhìn đồng hồ. “Chết tiệt, tôi phải đi rồi.” Cô ấn chiếc túi nhựa vào tay Ray. “Ông có thể giữ nó. Tôi đã có một bản copy.” Cô lại toét miệng cười và đi mất hút, bỏ lại Ray lúc này vẫn đang nhìn chằm chằm vào tấm thẻ. Địa chỉ ghi trên tấm thẻ cũng không có gì đặc biệt - đó là một con đường trong khu dân cư tên là Grantham - nhưng linh cảm mách bảo Ray rằng ông có thể lần tìm được thêm nhiều manh mối từ hình logo in trên tấm thẻ. Con số tám bị mất nét phía dưới cùng và nửa trên xếp chồng lên nửa dưới giống như những con búp bê Nga.
Ray lắc đầu. Ông nghĩ mình cần phải tới gặp và đối chiếu ngay thông tin với đội ngũ lưu ký trước khi về nhà, để chắc chắn rằng mọi thứ hoàn toàn đã được chuẩn bị đâu vào đó cho phiên luận tội Gray vào ngày mai. Ray gập nhỏ chiếc túi nhựa và nhét nó vào túi.
Mãi tới mười giờ đêm Ray mới lên xe để về nhà, và đây là lần đầu tiên kể từ buổi sáng hôm ấy, ông không còn cảm thấy áy náy với quyết định đặt công việc lên trên gia đình. Trên suốt quãng đường trở về nhà, ông đã tự biện hộ cho mình và tới khi về đến nhà, ông đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi bản thân rằng ông đã có một quyết định đúng đắn. Ông không còn lựa chọn nào khác. Đến lúc Ray tra chìa khoá mở cửa, ông nghe tiếng Mags đang khóc.
“Ôi Chúa ơi, có chuyện gì vậy?” Ray bỏ chiếc túi xuống và quỳ bên sofa, vén những sợi tóc để nhìn rõ gương mặt vợ. “Tom vẫn ổn chứ?”
“Không, nó không ổn chút nào!” Bà gạt tay Ray ra.
“Nhà trường có ý kiến gì sao?”
“Sự việc đã diễn ra trong ít nhất một năm rồi, họ nghĩ vậy, mặc dù hiệu trưởng nói rằng không thể làm gì để giải quyết chuyện này cho tới khi có bằng chứng rõ ràng.”
“Họ đã có những gì rồi?”
Mags cười rầu rĩ thấy rõ. “Ồ, họ đã có rồi đấy chứ. Mọi chứng cứ đều rõ rành rành hết trên mạng. Ăn cắp, trấn lột bạn, chiến lợi phẩm. Tất cả những trò xấu xa đó đều đã được quay lại và tải lên Youtube, để cho cả thế giới này biết.”
Ray cảm thấy như ai đó đang bóp nghẹt lấy tim mình. Chỉ cần nghĩ về những chuyện con trai đã làm, cũng đủ khiến Ray nhọc tâm.
“Thằng bé đang ngủ à?” Ray hất đầu về phía phòng ngủ.
“Em nghĩ nó ngủ rồi. Thằng bé có lẽ cũng mệt mỏi, em đã lên lớp nó suốt hơn một giờ đồng hồ.”
“Em quát mắng con sao?” Ray đứng bật dậy. “Chúa ơi, Mags, em có nghĩ rằng những gì con đã trải qua là quá đủ rồi không?” Ray tiến về phía cầu thang, nhưng Mags đã kéo ông lại.
“Anh vẫn chưa nắm được câu chuyện, đúng không?” Mags nói.
Ray đứng ngây ra nhìn vợ.
“Anh đã quá chú tâm vào giải quyết công việc ở cơ quan, đến nỗi bỏ bê tất cả những chuyện đang xảy ra trong gia đình chúng ta. Tom không hề bị bắt nạt, Ray. Nó mới chính là kẻ đi bắt nạt người khác.”
Ray cảm thấy như bị ai đó đấm mạnh.
“Có ai đó đang khiến nó…”
Giọng Mags ngập ngừng, nhỏ nhẹ hơn. “Không ai có thể xúi nó làm bất cứ điều gì.” Mags thở dài và ngồi phịch xuống, “Có vẻ như Tom là đầu sỏ của một băng nhóm nhỏ nhưng cũng gây ra kha khá chuyện. Nhóm có khoảng sáu đứa, trong đó có Philip Martin và Connor Axtell.”
“Anh biết mấy đứa đó.” Ray nói một cách nghiêm nghị khi nhận ra những cái tên này.
“Có nguồn thông tin nhất quán rằng Tom là trùm sò. Nó đưa ra ý tưởng rằng cả bọn trốn học và nằm chờ những đứa trẻ sau giờ tan học ở Trung tâm Special Ed.”
Ray cảm thấy người nôn nao.
“Và những thứ giấu dưới gầm giường của nó?” Ray hỏi.
“Bị đánh cắp theo lệnh, rõ ràng là vậy. Và không có thứ nào trong số đó bị cướp bởi Tom - nó không muốn trực tiếp nhúng tay vào.” Lần đầu tiên trong đời Ray thấy giọng Mags trở nên cay đắng như vậy.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Ông hỏi.
Khi công việc ở cơ quan đi vào bế tắc, sẽ có những nguyên tắc nhất định để dừng công việc đó lại. Các quy trình, luật lệ, những cuốn sách hướng dẫn. Một nhóm người vây quanh ông. Nhưng trong việc xử lý các vấn đề gia đình, Ray cảm thấy hoàn toàn bất lực.
“Chúng ta hãy thu xếp chuyện này đi.” Mags nói một cách gãy gọn, “Xin lỗi những nạn nhân của Tom, trả lại những thứ nó đã đánh cắp, và trên hết, tìm ra nguyên nhân tại sao con trai chúng ta lại gây ra những chuyện như vậy.”
Ray lặng thinh trong chốc lát. Ông dường như không thể thốt ra được điều gì, nhưng những ý nghĩ trong đầu khiến ông không thể im lặng hơn được nữa. “Đó có phải là lỗi của anh không?” Ông nói, “Vì anh đã không ở đó khi con cần?”
Mags nắm lấy tay ông. “Đừng, anh đừng suy diễn điên rồ như vậy. Cả hai chúng ta đều có lỗi trong chuyện này, chính em cũng đã không sớm nhận ra những điều bất thường ở con.”
“Nói gì thì nói, nhưng lẽ ra anh nên dành nhiều thời gian cho gia đình hơn.”
Mags lúc này chẳng còn thể hiện sự không đồng tình trước lời nói của Ray nữa.
“Anh xin lỗi, Mags. Kể từ bây giờ mọi thứ sẽ khác, anh hứa. Anh chỉ cần lên ghế giám đốc và…”
“Nhưng anh rất đam mê nghề thanh tra thám tử mà.”
“Đúng, nhưng…”
“Vậy tại sao anh lại muốn thăng chức và từ bỏ công việc hiện tại?”
Ray trở nên rối trí. “À ừ, đó là vì gia đình này. Chúng ta sẽ được ở trong một ngôi nhà lớn hơn, và em không cần phải quay trở lại đi làm.”
“Nhưng em muốn đi làm trở lại!” Mags quay sang nhìn Ray một cách ngạc nhiên, “Bọn trẻ ở trường cả ngày, còn anh thì luôn ở cơ quan… Em muốn làm điều gì đó cho riêng mình. Lên kế hoạch bắt đầu một công việc mới là mục tiêu mà em chưa từng nghĩ tới trong nhiều năm qua.” Bà nhìn Ray và biểu cảm trở nên nhẹ nhàng hơn. “Ôi, chán anh quá đi.”
“Anh xin lỗi.” Ray lặp lại.
Mags cúi xuống và hôn lên trán Ray. “Hãy tạm gác chuyện của Tom lại trong tối nay. Em sẽ cho con nghỉ buổi học ngày mai và chúng ta sẽ nói chuyện với con trong sáng ngày mai. Còn bây giờ là thời gian của hai ta.”
Ray thức giấc và thấy Mags nhẹ nhàng đặt một tách trà bên giường.
“Em đã nghĩ rằng hôm nay anh sẽ dậy sớm.” Bà nói, “Hôm nay là ngày luận tội Gray phải không nhỉ?”
“Đúng vậy, nhưng Kate đến đó là được rồi.” Ray ngồi dậy, “Hôm nay anh sẽ ở nhà để bàn với em về chuyện của Tom.”
“Và bỏ lỡ giây phút chiến thắng của anh? Không sao, thật đấy. Anh cứ đi đi. Em và con sẽ tâm sự với nhau như hồi xưa, khi nó còn là một đứa trẻ. Em có cảm giác Tom cần người lắng nghe mình hơn là một cuộc trò chuyện.”
Ray nghĩ vợ ông thật là một phụ nữ tinh tế. “Em có khả năng để trở thành một giáo viên giỏi, Mags.” Ông nắm lấy tay bà, “Anh không xứng đáng với em.”
Mags mỉm cười, “Có lẽ là không, nhưng anh cứ dính chặt lấy em rồi, em e là vậy.” Mags siết chặt tay ông và bước xuống cầu thang, để Ray một mình nhấm nháp tách trà. Ông tự hỏi đã bao lâu ông chỉ biết vùi đầu vào công việc, và cảm thấy tự xấu hổ với bản thân vì không thể nhớ nổi. Ông cần phải thay đổi. Đặt vợ con và gia đình lên trên hết như xưa. Tại sao ông lại như kẻ mù khi không nhận ra mong muốn được quay trở lại làm việc của vợ? Rõ ràng ông không phải là kẻ duy nhất cảm thấy cuộc sống tẻ nhạt ở một thời điểm nào đó. Mags đã cố gắng vượt qua điều đó bằng việc quyết tâm tìm một công việc mới.
Thế còn Ray đã làm gì? Luôn nghĩ về Kate và cảm thấy đỏ mặt.
Ray tắm rửa và mặc quần áo, bước xuống cầu thang để tìm một chiếc áo khoác phù hợp.
“Nó đây này.” Mags gọi với theo, bước ra khỏi phòng khách với chiếc áo khoác cầm trên tay. Bà chạm tay vào chiếc túi nhựa trong suốt thòi ra từ trong túi áo của Ray. “Cái gì đây?”
Ray lôi chiếc túi ra rồi đưa nó cho Mags. “Một số thứ có thể liên quan hoặc không liên quan đến công việc của Gray. Anh đang gắng tìm hiểu thêm về logo được in trên tấm thẻ đó.”
Mags giơ chiếc túi lên và nhìn vào tấm thẻ màu xanh nhạt mỏng dính. “Đây là hình ảnh về một con người phải không nhỉ?” Bà nói không một chút do dự, “Với những cánh tay đang ôm lấy ai đó.”
Ray há hốc mồm. Ông nhìn vào tấm thẻ và thấy ngay những chi tiết mà Mags vừa mô tả. Ông nhận thấy một con số tám chưa hoàn thiện và thiếu cân xứng như trước kia ông nghĩ thực ra là hình một cái đầu và đôi vai, với hai cánh tay đang ôm lấy một thân người nhỏ hơn. Do hai hình ảnh người này có đường nét trùng nhau, chỉ khác về kích cỡ, nên Ray mới tưởng đó là hai số tám khuyết lồng vào nhau.
“Đúng vậy!” Ông nói. Ông nghĩ tới ngôi nhà trên đường Grantham, với rất nhiều ổ khóa và rèm cửa ngăn ánh nhìn của người ngoài. Ông nghĩ về Jenna cùng với nỗi sợ hãi ẩn giấu trong đôi mắt cô, và những hình ảnh từ từ tái hiện trong đầu ông.
Có tiếng bước chân ở phía cầu thang, vài giây sau Tom xuất hiện, trông rất e dè. Ray nhìn con chằm chằm. Trong nhiều tháng trời, ông vẫn nhìn Tom với ánh nhìn dành cho một nạn nhân tội nghiệp, nhưng hóa ra chẳng có nạn nhân nào ở đây cả.
“Anh đã nhầm rồi.” Ray hét to.
“Anh nhầm gì cơ?” Mags nói. Nhưng bà chưa dứt lời, Ray đã đi rồi.