Các buổi tối đã trở nên dài hơn và Penfach trở lại nhịp điệu tự nhiên vốn có của ngôi làng, chỉ bị phá vỡ bởi các gia đình đổ tới đây vào mùa hè để nghỉ mát. Bầu không khí sẽ đầy mùi kem chống nắng và muối biển, cũng như chiếc chuông gắn ở cánh cửa đi vào cửa hàng nhà Bethan sẽ không bao giờ ngừng rung. Bãi đậu xe dã ngoại mở khai trương mùa nghỉ mới cùng một lớp sơn mới; các giá hàng đầy chặt những loại nhu yếu phẩm phục vụ du lịch.
Các du khách chẳng quan tâm tới những bê bối ở địa phương và tôi càng thấy nhẹ nhõm hơn khi dân làng bỗng nhiên không còn thích những câu chuyện đồn thổi nữa. Thời điểm màn đêm buông xuống cũng là lúc các câu chuyện đồn tan biến, một phần vì thiếu thông tin mới, phần nữa là vì sự phản đối dữ dội của Bethan và Iestyn. Hai người đã tự nguyện đứng ra chỉnh lý bất kỳ ai tuyên bố hiểu rõ câu chuyện của tôi đã diễn ra thế nào. Chẳng mấy chốc, du khách cũng cuốn gói, hàng hóa được bán hết và mọi chuyện bị lãng quên sạch sẽ. Ở cái chốn vốn từng chỉ có những lời phán xét và các cánh cửa đóng chặt im ỉm, tôi đã lại tìm thấy sự tử tế và những vòng tay rộng mở.
Iestyn đã giữ lời và quyết định dọn dẹp ngôi nhà ông cho tôi thuê. Ông cũng thay khóa cửa, sửa các cửa sổ, sơn lại cửa chính và xóa sạch tất cả các dấu vết về những gì từng xảy ra ở đây. Dù không bao giờ xóa được ký ức về cái đêm kinh hoàng khỏi tâm trí mình, tôi vẫn muốn được ở đó, cao trên các vách đá, xung quanh chẳng có gì ngoài tiếng gió rít. Tôi hạnh phúc khi sống trong ngôi nhà và nhất quyết không để cho Ian phá hoại phần đời này của mình.
Tôi cầm dây dắt Beau và nó đứng một cách không kiên nhẫn bên cửa khi tôi mặc áo khoác để đưa nó đi dạo trước lúc lên giường. Tôi vẫn chưa thể cảm thấy thoải mái tới mức đi ngủ mà không khóa cửa. Nhưng mỗi khi ở trong nhà, tôi không còn phải khóa và chốt cửa như trước nữa. Tôi cũng chẳng còn nhảy dựng lên mỗi khi Bethan đi vào mà không gõ cửa.
Patrick tới ở đây thường xuyên hơn, dù anh vẫn biết tôi có nhu cầu ở một mình. Những khi ấy, anh thường lặng lẽ trở về Port Ellis, để tôi lại với những dòng suy nghĩ của mình.
Tôi nhìn xuống vịnh biển, khi thủy triều đang lên. Bãi biển đầy dấu chân người, chân chó và cả chân của những con mòng biển kiếm ăn trên bãi cát. Lúc này đã chiều muộn và chẳng còn ai đi dọc theo con đường dẫn từ bãi biển lên đỉnh vách đá, nơi một hàng rào mới đã được dựng lên, kèm theo các cảnh báo nhắc nhở người ta không tới quá gần rìa vách đá. Tôi thốt nhiên cảm thấy ớn lạnh vì cô đơn. Tôi ao ước Patrick trở lại trong đêm nay.
Những con sóng vẫn rì rào vỗ vào bờ, đẩy bọt trắng xóa lên bờ cát. Mỗi con sóng sau lại vào sâu hơn một chút so với con sóng trước, khiến bờ cát lộ ra một chút trước khi tiếp tục bị nhấn chìm trong nước biển. Tôi chuẩn bị xoay mình bước đi, khi bất ngờ trông thấy thứ gì đó hiện ra trên cát. Trong nháy mắt, thứ đó đã biến mất. Sóng biển đã xóa nhòa dòng chữ tôi không rõ có phải đã nằm trên cát không. Ánh mặt trời của buổi chiều tà phản chiếu lấp lánh lên những con sóng, khiến tôi không chắc mình đã thực sự nhìn thấy gì. Tôi lắc đầu và định đi về phía ngôi nhà. Nhưng có thứ gì đó níu chân, khiến tôi quay lại vách đá, đứng ở chỗ gần phía rìa nhất có thể, để nhìn xuống bãi biển.
Chẳng có gì ở dưới đó cả.
Tôi quấn áo quanh mình để xua đi cảm giác ớn lạnh vừa xuất hiện. Tôi đang quan sát thấy nhiều thứ. Nhưng chẳng có dòng chữ nào được viết trên cát cả; không có gì được viết rõ ràng dưới dạng chữ hoa in đậm. Nó không nằm ở đó. Tôi không thể thấy tên mình.
Jennifer.
Biển không hề ngừng tấn công bờ cát. Những con sóng tiếp theo nhanh chóng xóa sạch các dấu vết còn lại của bờ cát và tất cả biến mất. Một con mòng biển chao cánh lượn nốt lần cuối trên vịnh, khi thủy triều hoàn toàn dâng cao và mặt trời chỉ còn mấp mé ở đường chân trời.
Sau đó thì trời tối hẳn.