Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Chương 23

❊ ❊ ❊

Ray khá bối rối trước việc Jenna Gray chẳng thể hiện cảm xúc gì. Không có sự khóc lóc vì tức giận, không điên cuồng bác bỏ việc phạm tội hay tỏ ra hối lỗi. Ông theo dõi gương mặt cô ta cẩn thận khi Kate tiến hành việc bắt giữ. Nhưng tất cả những gì ông nhìn thấy dường như chỉ là một chút dấu hiệu của cảm giác khi được giải thoát. Ông cảm thấy không thoải mái một cách kỳ lạ, như thể đôi chân mình đã bị ai đó lấy đi mất. Sau hơn một năm tìm kiếm người giết Jacob, Jenna Gray không phải là đối tượng mà ông đã hình dung ra. Cô ta không chỉ khả ái mà thực sự gây ấn tượng khi mới tiếp xúc. Cô có cái mũi cao và thon, làn da trắng xanh điểm chút tàn nhang. Đôi mắt xanh lục hơi xếch lên, khiến cho cô có gương mặt giống như một con mèo, mái tóc màu hạt dẻ buông lơi bên bờ vai. Cô ta chẳng trang điểm và dù bộ quần áo thùng thình che giấu đường nét thân thể, cổ tay nhỏ và cái cổ dài cho thấy cô là người mảnh dẻ.

Jenna cất lời hỏi xem liệu cô có được cho chút thời gian để thu gom đồ đạc không. “Hiện tôi có một người bạn ở đây - tôi muốn giải thích cho anh ấy. Liệu hai người có thể để chúng tôi một mình trong một hoặc hai phút được không?” Cô ta nói quá khẽ khàng tới mức Ray phải vươn người lên mới có thể nghe thấy.

“Chúng tôi e là không.” Ông nói, “Chúng tôi sẽ đi vào cùng cô.”

Jenna cắn môi và ngưng lại một chút, trước khi lùi lại để Ray và Kate đi vào nhà. Có một người đàn ông đang đứng trong bếp, tay anh cầm một ly rượu vang. Bất kỳ cảm xúc nào không hiện lên trên gương mặt Jenna đều thể hiện rõ trên mặt con người này, được Ray đoán là bạn trai cô ta.

Ngôi nhà quá nhỏ nên sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu anh ta có nghe được câu gì đó, Ray nghĩ rồi đảo mắt nhìn quanh căn phòng bừa bộn. Một hàng mấy viên đá được sắp xếp cẩn thận đang phủ bụi ở gần lò sưởi. Nằm trước cái lò là một tấm thảm màu đỏ thẫm có mấy chỗ bị cháy sém. Một chiếc chăn với đủ màu sắc sặc sỡ đang phủ lên sofa, dường như để làm cho không gian bên trong sáng sủa hơn. Nhưng ánh sáng trong căn phòng rất yếu ớt và trần nhà thì thấp đến nỗi khiến Ray phải cúi đầu để tránh một cái dầm nằm giữa khu bếp và phòng khách. Thật là một nơi ở nằm ngoài sức tưởng tượng. Cách xa những chốn khác và lạnh cóng dù lửa vẫn đang cháy bập bùng trong lò sưởi. Ông tự hỏi rằng vì sao cô ta lại chọn nơi này; có phải vì cô ta nghĩ rằng đây là nơi ẩn náu tốt nhất.

“Đây là Patrick Mathews.” Jenna nói, như thể đang trong một cuộc gặp mặt xã giao. Nhưng rồi cô ta xoay lưng lại với Ray và Kate, khiến ông cảm thấy như mình là người đang xâm phạm vào nơi ở của kẻ khác.

“Em phải đi với mấy vị cảnh sát này.” Lời lẽ của cô ta với bạn trai ngắn gọn, rõ ràng và không một chút vấp váp, “Có chuyện tồi tệ đã xảy ra vào năm ngoái và giờ em phải đi sửa chữa nó cho đúng.”

“Có chuyện gì đang xảy ra vậy? Họ mang em đi đâu?”

Hoặc anh chàng này chẳng biết về những gì bạn gái mình đã làm, hoặc gã là một kẻ nói dối trơn miệng, Ray nghĩ. “Chúng tôi sẽ đưa cô ấy về Bristol”, ông nói rồi bước lên phía trước và trao cho Patrick một tấm danh thiếp, “nơi cô ấy sẽ bị thẩm vấn.”

“Chúng ta không thể giải quyết chuyện này vào ngày mai được sao? Tôi có thể chở cô ấy tới Swansea trong buổi sáng.”

“Anh Mathews”, Ray nói, rõ ràng là đang mất dần sự kiên nhẫn. Phải mất ba giờ để tới Penfach và thêm một giờ nữa để lần ra ngôi nhà này, “tháng Mười một năm ngoái, một đứa trẻ 5 tuổi đã thiệt mạng sau khi bị một chiếc xe tông phải và cái xe đó đã không dừng lại. Tôi sợ rằng câu chuyện đó chính là thứ sẽ khiến ta không thể đợi cho tới buổi sáng mai.”

“Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì tới Jenna?”

Có một khoảng im lặng xuất hiện. Patrick nhìn vào Ray, sau đó hướng sang Jenna. Anh lắc đầu chầm chậm, “Không. Chắc hẳn phải có nhầm lẫn nào đó. Em còn không biết lái xe mà.”

Jenna hướng mắt nhìn bạn trai, “Không có nhầm lẫn gì đâu anh.”

Ray cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc bên trong ông khi nghe được sự lạnh lùng trong câu nói của Jenna. Suốt năm ngoái, ông đã cố hình dung xem ai có thể nhẫn tâm tới mức bỏ chạy khỏi một đứa trẻ đang hấp hối. Giờ đây khi phải đối mặt với kẻ đó, ông phải kiềm chế lắm mới giữ được thái độ chuyên nghiệp. Ông biết rằng không chỉ riêng ông mới có cảm giác đó: các đồng nghiệp của ông cũng thấy rằng rất khó để tỏ ra lịch thiệp với những kẻ phạm tội tình dục và lạm dụng trẻ em. Ông liếc mắt nhìn Kate và thấy rằng cô đang có cùng cảm giác. Họ cần trở lại Bristol, càng sớm càng tốt.

“Chúng ta phải đi thôi.” Ray nói với Jenna, “Khi vào khu vực tạm giam, cô sẽ bị thẩm vấn và có cơ hội kể cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Cho tới khi đó, chúng ta không thể thảo luận về vụ này. Cô có hiểu không nhỉ?”

“Tôi hiểu.” Jenna nhấc một chiếc ba lô nhỏ đang treo đằng sau một cái ghế lên. Cô ta nhìn Patrick, “Liệu anh có thể ở lại đây và chăm sóc Beau được không? Em sẽ cố gọi điện khi biết rõ chuyện gì đang xảy ra.”

Patrick gật đầu nhưng chẳng nói gì. Ray không biết người bạn trai đó đang nghĩ gì. Cảm giác sẽ ra sao khi phát hiện mình bị một người thân quen lừa dối?

Ray chụp còng số tám vào cổ tay Jenna, kiểm tra để chắc chắn khóa không quá chặt, đồng thời nhận ra rằng đã chẳng có phản ứng nào xuất hiện khi ông làm việc này. Ray thoáng thấy Jenna có vết sẹo ở lòng bàn tay, nhưng cô ta nhanh chóng nắm tay lại và ông chẳng trông thấy gì nữa.

“Tôi sợ rằng chiếc xe đang đỗ cách đây khá xa.” Ray nói, “Sau khi tới bãi đậu xe cắm trại, chúng tôi đã không thể tiến gần hơn được nữa.”

“Chẳng xa lắm đâu.” Jenna nói, “Điểm cuối của con đường chỉ nằm cách đây có nửa dặm.”

“Có chừng ấy thôi à?” Ray nói. Ông cảm thấy con đường dài hơn nhiều khi cùng Kate đi trên đó. Họ tìm thấy một chiếc đèn pin nằm lăn lóc trong cốp xe, nhưng bị yếu pin nên cứ đi được một lúc Ray lại phải lắc lắc để cái đèn sáng trở lại.

“Hãy gọi cho anh sớm nhất có thể nhé.” Patrick nói khi Jenna bị áp giải ra ngoài, “Và hãy thuê một luật sư!” Anh chàng gọi với theo, nhưng bóng tối đã nuốt chửng những lời nói đó và Jenna không trả lời lại.

Cùng nhau, họ tạo thành một đội ba người kỳ lạ, chật vật đi dọc theo con đường dẫn tới bãi đậu xe cắm trại. Ray mừng là Jenna tỏ ra hợp tác. Cô ta có thể trông mảnh dẻ, nhưng cao như Ray và rõ ràng là biết đường tốt hơn cả ông lẫn Kate. Ray hoàn toàn lạc lối và không biết cả nhóm có ở gần rìa vách núi này không. Thi thoảng Ray lại nghe tiếng sóng vỗ, lớn tới mức thậm chí ông đã chờ đợi việc bị sóng biển đập vào mặt. Ray thở phào khi tới bãi đậu xe mà chẳng gặp sự cố gì và lập tức mở cửa sau của chiếc Corsa không phù hiệu cho Jenna. Cô ta vẫn lẩm bẩm điều gì đó không thành lời khi ngồi vào trong.

Ray và Kate di chuyển ra cách chiếc xe vài mét để nói chuyện. “Ông có nghĩ cô ta đang hoàn toàn tỉnh táo không?” Kate nói, “Cô ta chẳng nói lấy nửa lời.”

“Ai biết được? Có thể cô ta đang bị sốc.”

“Tôi đoán vì cô ta tưởng đã thoát tội sau chừng ấy thời gian. Làm sao lại có kẻ vô lương tâm như vậy?” Kate lắc đầu. “Chúng ta hãy chờ và nghe xem cô ta khai những gì đã.” Ray nói, “Trước khi treo cổ cô ta.” Sau khi cảm giác đặc biệt phấn khích của việc đã nhận dạng được tay tài xế, vụ bắt giữ lại mang tới cảm giác thất vọng rất kỳ lạ.

“Ông biết rằng những cô gái đẹp cũng có thể trở thành kẻ sát nhân, đúng không?” Kate nói. Cô đang cười Ray. Nhưng trước khi ông có thể trả lời, cô đã tước lấy chìa khóa từ tay ông và rảo bước về phía chiếc xe.

Hành trình trở lại Bristol thật dài, với các đoàn xe nối đuôi nhau chạy dọc theo đường M4. Ray và Kate nói chuyện với nhau khẽ khàng, về các chủ đề vô hại: hoạt động chính trị tại cơ quan, những chiếc xe mới, đoạn quảng cáo mới trên tờ Weekly Orders liên quan tới các vụ mà đội Trọng án đang theo. Ray tưởng rằng Jenna đang ngủ, nhưng cô ta đã cất lời ngay khi họ vừa tới Newport.

“Làm thế nào để các vị lần ra tôi?”

“Cũng chẳng khó lắm.” Kate nói, trong khi Ray chẳng trả lời, “Cô có một tài khoản Internet băng thông rộng đứng tên mình. Chúng tôi đã kiểm tra hai lần với người cho cô thuê nhà để chắc chắn rằng mình tìm tới đúng chỗ - ông ấy đã rất nhiệt tình giúp đỡ.”

Ray nhìn lại phía sau để xem phản ứng của Jenna như thế nào, nhưng cô ta chỉ đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm dòng xe qua lại tấp nập. Dấu hiệu duy nhất cho thấy cô ta đang không hề thư giãn thoải mái chỉ là đôi tay bị còng đang đặt trên đùi.

“Hẳn cô phải cảm thấy khó khăn lắm”, Kate tiếp tục, “khi sống trong cảnh bị ám ảnh bởi những gì mình đã làm.”

“Kate.” Ray nhắc nhở.

“Với mẹ của Jacob thì hiển nhiên là khó khăn rồi…”

“Đủ rồi đấy, Kate.” Ray nói lớn, “Hãy để chuyện đó cho buổi thẩm vấn.” Ông nhìn Kate với vẻ trách móc và cô nhìn lại đầy thách thức. Đêm nay chắc chắn sẽ rất dài.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.