Ray thức dậy trong trạng thái vô cùng lạc quan. Ông đã xin nghỉ lễ Giáng sinh, và mặc dù có rẽ qua văn phòng vài lần và phải mang một mớ việc về nhà, Ray vẫn phải thừa nhận rằng kỳ nghỉ này đã giúp mình rất nhiều. Ông tự hỏi Kate đã làm đến đâu với vụ điều tra đâm xe rồi bỏ chạy.
Trong danh sách khoảng 900 ô tô Ford Focus và Fiesta màu đỏ đăng ký tại Bristol, chỉ có hơn 40 chiếc xe đã kích hoạt hệ thống Đăng ký Biển số xe tự động. Những hình ảnh đã bị xóa sau 90 ngày, nhưng có kèm theo một danh sách biển số và Kate đang lần theo từng chủ xe đã đăng ký để tìm hiểu lộ trình cùng hoạt động của họ trong ngày xảy ra vụ tai nạn. Trong khoảng bốn hoặc năm tuần gần đây, cô đã vào cuộc hết sức quyết liệt để điều tra danh sách này, nhưng kết quả thu được không mấy tiến triển. Những chiếc ô tô bị bán mà không có giấy tờ hợp lệ; những chủ sở hữu có đăng ký thì chuyển nhà và không để lại tin tức địa chỉ mới - Kate đã phải rất kỳ công để có thể loại trừ được nhiều trường hợp đến vậy, nhất là vào thời điểm này trong năm. Và bây giờ, khi những ngày nghỉ lễ kết thúc cũng là lúc tạo ra một bước đột phá.
Ray thò đầu qua cửa vào phòng ngủ của Tom. Thấy thằng bé vẫn ngủ vùi giữa tấm chăn lông vũ, ông nhẹ nhàng đóng cửa lại. Niềm vui năm mới của Ray không thực sự bao gồm cậu con trai với những hành vi ngày một tệ tới mức giáo viên chủ nhiệm phải đưa ra hai lời cảnh cáo chính thức. Nếu nhận thêm một cảnh cáo nữa, thằng bé sẽ bị đình chỉ học tạm thời, một hình phạt mà Ray cho là ngớ ngẩn đối với một đứa trẻ mà số lần trốn học còn nhiều hơn là đi học, và thậm chí là ghét cái ý nghĩ phải đến trường.
“Lucy vẫn đang ngủ à?” Mags hỏi khi ông bước vào bếp.
“Cả hai đứa đều đang ngủ.”
“Tối nay phải cho bọn trẻ đi ngủ sớm mới được.” Mags nói, “Ba ngày nữa là hai đứa đi học lại rồi.”
“Anh còn cái áo sơ mi sạch nào không?” Ray hỏi.
“Ý anh là anh chưa giặt cái nào hết à?” Mags đi vào phòng để đồ rồi quay lại với một chồng áo sơ mi đã là phẳng phiu trên tay. “May là đã có người làm việc đó giúp anh. Đừng quên tối nay chúng ta có buổi ăn cơm với hàng xóm.”
Ray rên lên, “Chúng ta có nhất định phải tham gia không?”
“Có chứ.” Mags nói rồi đưa cho Ray chồng áo.
“Ai lại đi tụ tập với hàng xóm sau kỳ nghỉ lễ năm mới bao giờ?” Ray nói, “Thật là một thời điểm ngớ ngẩn để tổ chức tiệc tùng.”
“Emma bảo là mọi người đều bận vì Giáng sinh và Năm mới cả. Bởi vậy cô ấy nghĩ một buổi tiệc nho nhỏ sẽ giúp chúng ta lên tinh thần sau khi kỳ nghỉ lễ kết thúc.”
“Chẳng có đâu.” Ray đáp, “Có mà phiền toái chết được ấy. Họ lúc nào cũng thế. Toàn những người muốn nói với anh là họ bị cảnh sát tóm cổ vì lái xe 37 dặm một giờ trên đường chỉ quy định tốc độ tối đa 30 dặm, không ở gần trường học nào hết, và đó là một sự bôi nhọ công lý ra sao. Cuối cùng buổi tụ họp lại biến thành một cuộc công kích cảnh sát quy mô lớn.”
“Họ chỉ cố gắng gợi chuyện để nói thôi mà Ray.” Mags kiên nhẫn, “Họ không gặp gỡ anh nhiều.”
“Có lý do hợp lý cho chuyện đó mà.”
“Nên tất cả những gì họ có để trò chuyện với anh là về công việc của anh. Đừng khắt khe với họ quá. Nếu anh không thích thì có thể đổi chủ đề khác. Nói chuyện phiếm chẳng hạn.”
“Anh ghét chuyện phiếm.”
“Được thôi.” Mags dập cái chảo xuống quầy bếp với một lực mạnh không cần thiết, “Vậy thì anh đừng đến, Ray à. Thành thật mà nói, sẽ tốt hơn nếu anh không đến đó thay vì xuất hiện với tâm trạng như vậy.”
Ray ước gì ông không nói với vợ bằng cái giọng điệu như đang nói với con cái. “Anh không nói là anh sẽ không đến, anh chỉ bảo là bữa tiệc sẽ tẻ ngắt mà thôi.”
Mags quay lại nhìn thẳng vào mặt chồng, với ánh nhìn thể hiện rõ sự thất vọng và không thể kiên nhẫn hơn, “Không phải tất cả mọi thứ trên đời đều thú vị được đâu, Ray.”
“Chúc mừng năm mới, hai người.” Ray bước vào văn phòng Phòng Điều tra Hình sự và thả một hộp kẹo Quality Street lên bàn Stumpy, “Tôi nghĩ nó có thể bù đắp cho việc phải đi làm vào đúng dịp nghỉ lễ Giáng sinh và Năm mới.” Văn phòng chỉ duy trì số nhân viên tối thiểu cần thiết để trực các ngày nghỉ lễ, và Stumpy đã rút thăm phải cái ống hút ngắn nhất.
“Một hộp sô-cô-la vẫn là chưa đủ để bù đắp cho việc phải đi làm từ 7 giờ sáng ngày mùng Một đấy.”
Ray cười toe toét, “Dẫu sao thì anh cũng quá tuổi cho các bữa tiệc đến tận khuya rồi Stumpy ạ. Mags và tôi đã đi ngủ trước nửa đêm giao thừa một lúc lâu.”
“Đến giờ tôi vẫn còn chưa tỉnh hẳn đây này.” Kate vừa ngáp vừa nói.
“Tiệc vui không?” Ray hỏi.
“Theo những gì tôi còn nhớ thì có.” Cô cười to, và Ray cảm thấy nhói lên vì ghen tỵ. Ông ngờ là những bữa tiệc của Kate không có những cuộc nói chuyện tẻ ngắt về phạt xe chạy quá tốc độ hay xả rác bừa bãi, những điều mà ông dám chắc sẽ phải miễn cưỡng nghe trong buổi tiệc tối nay.
“Hôm nay có gì đáng chú ý không?” Ông hỏi.
“Có vài tin tốt cho ông đây.” Kate trả lời, “Chúng tôi đã tìm ra một biển số xe.”
Ray nở một nụ cười, “Đúng lúc nhỉ. Cô tự tin đây là thứ chúng ta đang tìm kiếm bấy lâu không?”
“Khá là tự tin đấy. Không có kết quả nhận dạng biển số xe tự động nào về nó từ sau vụ tai nạn, và mặc dù việc đóng thuế bị ngắt quãng, chiếc xe này vẫn chưa thực hiện khai báo SORN [1] nên tôi đoán là nó đã bị vứt đi đâu đó hoặc đốt cháy. Chiếc xe được đăng ký với một địa chỉ ở Beaufort Crescent, cách địa điểm Jacob bị xe tông khoảng năm dặm. Stumpy và tôi đã tới đó hôm qua, nhưng ở đó trống không. Đó là chỉ là một địa chỉ cho thuê, nên hôm nay Stumpy sẽ tìm cách liên lạc với văn phòng Đăng ký địa ốc để xem chủ đất có để lại địa chỉ không.”
“Nhưng chí ít chúng ta đã có một cái tên rồi đúng không?” Ray hỏi, không giấu được sự phấn khích trong lòng.
“Chúng ta đã có một cái tên.” Kate nhe răng cười, “Không có dấu vết gì trên hệ thống Máy tính cảnh sát quốc gia hay sổ đăng ký cử tri, và tôi không tìm thấy thêm thông tin gì trên mạng, nhưng hôm nay chúng ta sẽ giải mã bí ẩn này. Tôi đã xin được lệnh miễn bảo vệ dữ liệu với các nhà cung cấp dịch vụ công cộng, nên bây giờ khi đã qua kỳ nghỉ Giáng sinh, chúng ta nên bắt đầu liên hệ lại với họ.”
“Chúng tôi cũng thu được một số thông tin mới trong việc tìm kiếm mẹ của Jacob.” Stumpy lên tiếng.
“Thật tuyệt vời.” Ray nói, “Tôi nên xin nghỉ phép thường xuyên hơn mới phải. Anh liên lạc được với cô ấy chưa?”
“Không có số điện thoại.” Stumpy đáp, “Kate đã liên lạc được với một giáo viên dạy ở trường St. Mary’s có biết về cô ấy. Có vẻ như sau vụ tai nạn, mẹ của Jacob phải hứng chịu búa rìu của dư luận. Cô ấy bị nhấn chìm bởi cảm giác tội lỗi và căm phẫn vì kẻ gây ra tai nạn vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật..”
“Nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?” Ray hỏi lại, “Ý là chúng ta đã ngồi yên và không làm ăn được gì phải không?”
“Tôi chỉ đang thuật lại những gì người ta nói với tôi thôi mà.” Stumpy phân bua, “Dù sao thì, cô ấy đã cắt đứt mọi liên hệ và rời Bristol để có một khởi đầu mới.” Stumpy gõ lên tập hồ sơ có vẻ đã dày thêm một inch so với lần cuối Ray nhìn thấy nó. “Tôi đang chờ email từ cảnh sát địa phương, nhưng chúng ta sẽ có một địa chỉ vào cuối ngày.”
“Làm tốt lắm. Quan trọng là chúng ta tìm ra bà mẹ phòng trường hợp phải đưa vụ này ra tòa. Điều cuối cùng chúng ta muốn là tìm ra một gã ất ơ nào đó với quan điểm ghét cảnh sát, to mồm với báo giới rằng chúng ta phải mất tới hơn một năm để tìm ra thủ phạm.”
Điện thoại của Kate đổ chuông.
“Phòng Điều tra Hình sự đây, thám tử cảnh sát Evans xin nghe.”
Ray đang chuẩn bị đi về hướng văn phòng của mình thì Kate bắt đầu khoa chân múa tay một cách đầy phấn khích với ông và Stumpy.
“Tuyệt vời!” Cô nói vào điện thoại, “Cảm ơn rất nhiều.”
Cô viết nguệch ngoạc lên tờ giấy A4 trên bàn làm việc của mình và miệng vẫn cười toe toét khi dập máy sau đó vài giây.
“Chúng ta tìm ra người lái xe rồi.” Cô nói, ve vẩy tờ giấy một cách hân hoan.
Stumpy nở một nụ cười hiếm thấy.
“Bên Công ty Viễn thông Anh quốc cung cấp thông tin.” Kate vừa nói vừa nhún lên nhún xuống trên ghế, “Họ đã xử lý lệnh miễn bảo vệ dữ liệu của chúng ta, lần theo một đường dẫn thư mục cũ và tìm ra một địa chỉ.”
“Chỗ đó là ở đâu?”
Kate xé tờ giấy phía trên cùng của tập giấy và đưa cho Stumpy. “Thật tuyệt vời.” Ray khen ngợi, “Chúng ta đi thôi.” Ông chộp lấy hai chùm chìa khóa từ tủ sắt trên tường, ném một chùm cho Stumpy và cậu ta đã bắt gọn lấy một cách khéo léo. “Stumpy, cầm theo tập hồ sơ cùng thông tin chúng ta thu được về mẹ của Jacob. Đi đến đồn cảnh sát địa phương và bảo họ chúng ta không chờ họ gọi báo được - chúng ta cần cái địa chỉ đó ngay. Đừng có quay lại tới khi nào anh tìm ra cô ấy, và khi đó, hãy bảo đảm là cô ấy biết rằng không có ai thoát tội thoát tiếc gì hết - chúng ta đang làm mọi điều có thể để mang công lý đến cho cái chết của Jacob. Kate và tôi sẽ đi tóm tên tài xế.” Ông ngừng lại một chút và ấn chùm chìa khóa vào tay Kate, “Nghĩ lại thì tốt hơn cô nên lái xe. Tôi cần hủy mấy kế hoạch tối nay của mình.”
“Anh chuẩn bị đi đến chỗ nào hay ho à?” Kate hỏi.
Ray toét miệng cười, “Tin tôi đi, tôi thà ở đây còn hơn.”
--------------------------
❀ ❀ ❀
[1] Statutory Off Road Notification: Thông báo xe ngừng hoạt động.